Về tiềm năng nuôi dưỡng sự sống, Sao Mộc và Sao Thổ không đáng quan tâm bằng các vệ tinh của chúng. Sao Mộc có ít nhất 69 vệ tinh, Sao Thổ ít nhất là 62. Các nhà thiên văn từng cho rằng tất cả các vệ tinh Sao Mộc đều giống hệt nhau: lạnh lẽo, hoang vắng như Mặt Trăng của chúng ta. Họ rất ngạc nhiên khi phát hiện chúng đều sở hữu những đặc điểm riêng. Phát hiện này đã cho giới khoa học cái nhìn mới về sự sống trong vũ trụ.
Có lẽ kỳ lạ nhất chính là Europa, một trong bốn vệ tinh do Galileo khám phá. Giống như các vệ tinh khác của hành tinh khí khổng lồ, Europa có một lớp băng dày bao phủ. Có giả thuyết cho rằng hơi nước từ núi lửa khi xưa trên Europa đã cô đặc thành các đại dương cổ, rồi đại dương đóng băng khi vệ tinh này nguội đi. Điều này giải thích hiện tượng kỳ lạ rằng Europa là một trong những vệ tinh có bề mặt mịn nhất trong Hệ Mặt Trời. Tuy Europa cũng phải hứng chịu những vụ va chạm mạnh với các tiểu hành tinh, nhưng có lẽ các đại dương đã đóng băng sau khi xảy ra va chạm và che lấp hết các dấu vết. Nhìn từ không gian, trông Europa giống một quả bóng bàn, hầu như không có dạng địa mạo nào – không có núi lửa, rặng núi, hay hố va chạm thiên thạch. Thứ duy nhất nhìn thấy được là một mạng lưới các vết nứt.
Các nhà thiên văn sững sờ khi phát hiện thấy dưới lớp băng của Europa có thể là một đại dương nước lỏng. Ước tính thể tích đại dương này lớn gấp hai hay ba lần thể tích đại dương Trái Đất - đại dương ở Trái Đất chỉ nằm trên bề mặt, trong khi đại dương của Europa chiếm gần hết lớp bên trong.
Nếu như cánh nhà báo thường nói: “Hãy đi theo tiền” thì nhà thiên văn có câu: “Hãy đi theo nước”, bởi nước là nền tảng hình thành nên sự sống mà chúng ta biết. Họ rất sốc khi thấy nước lỏng có thể tồn tại ở vương quốc các hành tinh khí khổng lồ. Sự hiện diện của nước trên Europa làm dấy lên một câu hỏi: Lấy đâu ra hơi nóng để làm tan băng? Điều này có vẻ thách thức mọi kiến thức đã biết. Lâu nay chúng ta vẫn thường nghĩ Mặt Trời là nguồn nhiệt duy nhất trong Hệ Mặt Trời và các hành tinh phải nằm trong vùng Goldilocks thì mới có thể có sự sống, nhưng Sao Mộc lại nằm rất xa ngoài vùng Goldilocks. Tuy nhiên, ta đã bỏ qua việc xem xét một nguồn năng lượng tiềm tàng khác: đó là lực thủy triều. Có thể trọng lực quá lớn của Sao Mộc đã hút mạnh và làm méo Europa. Khi Europa quay quanh Sao Mộc, nó vừa quay quanh trục của mình vừa xê dịch liên tục, nên chỗ phình thủy triều của Europa liên tục di chuyển. Tác động hút và làm méo có thể tạo ra ma sát mạnh trong lõi vệ tinh khi đá bị nén chặt vào nhau, lượng nhiệt sản sinh từ ma sát này đủ để làm tan chảy phần lớn lớp vỏ băng của vệ tinh.
Với việc tìm ra nước lỏng trên Europa, các nhà thiên văn nhận ra có những nguồn năng lượng có thể tạo nên sự sống ngay cả ở những nơi tối tăm nhất trong không gian. Vậy là tất cả sách giáo khoa thiên văn đã được viết lại.