Tinh thể dilithi không tồn tại, nhưng điều kỳ thú là năng lượng âm thì có, mở ra khả năng tồn tại lỗ sâu, không gian rút ngắn, thậm chí là các cỗ máy thời gian. Tuy các định luật Newton không cho phép vật chất âm hiện hữu, nhưng thuyết lượng tử lại có, thông qua hiệu ứng Casimir được đề xuất vào năm 1948 và được đo đạc trong phòng thí nghiệm vào năm 1997.
Giả sử ta có hai tấm kim loại song song không tích điện. Khi chúng được đặt xa nhau, ta nói lực điện giữa chúng bằng không. Nhưng nếu đặt gần hơn, chúng sẽ hút nhau một cách bí ẩn. Khi đó, ta có thể thu năng lượng từ chúng. Khi bắt đầu, ta có năng lượng bằng không nhưng về sau lại thu được năng lượng dương khi hai tấm kim loại ở gần nhau, vậy nghĩa là bản thân tấm kim loại đã mang sẵn năng lượng âm. Nguyên nhân của hiện tượng này có hơi khó hiểu. Theo lẽ thường, ta nghĩ chân không là trạng thái rỗng, có năng lượng bằng không. Nhưng thật ra, trong chân không đầy hạt vật chất và phản vật chất, chúng tồn tại trong khoảnh khắc, rồi lại biến mất. Các hạt “ảo’ này đến và đi nhanh đến mức chúng không vi phạm định luật bảo toàn vật chất và năng lượng - theo định luật này, tổng lượng vật chất và năng lượng trong vũ trụ luôn luôn không đổi. Sự xuất hiện-biến mất liên tục trong chân không này tạo nên áp lực. Do bên ngoài hai tấm kim loại có nhiều hoạt động của vật chất và phản vật chất hơn ở khoảng giữa chúng, nên áp lực này đẩy chúng lại gần nhau, tạo ra năng lượng âm. Đây là hiệu ứng Casimir, theo thuyết lượng tử, nó chứng minh rằng năng lượng âm có thể tồn tại.
Ban đầu, do Casimir là lực rất nhỏ nên chỉ có những thiết bị rất nhạy mới đo được nó. Nhưng công nghệ nano đã tiến bộ đến mức chúng ta có thể chỉnh sửa từng nguyên tử. Khi làm một chương trình truyền hình đặc biệt, tôi từng đến thăm phòng thí nghiệm ở Harvard, nơi họ có một thiết bị nhỏ đặt trên bàn dùng để điều khiển nguyên tử. Trong thí nghiệm mà tôi được quan sát, hai nguyên tử được đưa vào gần nhau rất khó tránh khỏi việc đẩy nhau hoặc hút nhau do có lực Casimir, lực này sẽ đẩy hoặc hút. Năng lượng âm có thể là bảo bối quý giá đối với các nhà vật lý chế tạo tàu liên sao, nhưng với chuyên gia công nghệ nano, lực Casimir ở cấp độ nguyên tử mạnh đến mức phiền hà.
Tóm lại, năng lượng âm thực sự tồn tại và nếu tập hợp đủ năng lượng âm cần thiết thì về nguyên tắc, ta có thể chế tạo được lỗ sâu hoặc động cơ bẻ cong không-thời gian, biến những giấc mơ hoang đường nhất của khoa học viễn tưởng thành sự thật. Nhưng những công nghệ này vẫn nằm ở tương lai rất xa, ta sẽ bàn đến trong chương 13 và 14. Còn lúc này, ta hãy cứ bám theo buồm ánh sáng. Cuối thế kỷ 21, có lẽ buồm ánh sáng sẽ bay vào không gian, gửi về Trái Đất hình ảnh cận cảnh của các ngoại hành tinh quay quanh các ngôi sao xa khác. Sang thế kỷ 22, có thể chính ta sẽ đích thân đến thăm những hành tinh đó bằng tên lửa nhiệt hạch. Và nếu giải quyết xong những vấn đề kỹ thuật phức tạp đang đối mặt, ta có thể biến động cơ phản vật chất, động cơ phản lực dòng thẳng và thang máy vũ trụ thành hiện thực.
Khi đã có trong tay tàu liên sao, liệu con người sẽ tìm được gì giữa không gian sâu thẳm? Liệu có tồn tại những thế giới khác mà con người có thể sinh sống không? May mắn thay, ở thời điểm hiện tại, các kính viễn vọng không gian và vệ tinh đã cho ta cái nhìn khá chi tiết về những gì ẩn giấu giữa các vì sao.