Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Sau khi đã thả đội của mình xuống phòng tập Steele’s, Grace hướng về phía Bắc của thành phố. Đó là địa chỉ mà cô ước gì mình không bao giờ phải quay lại, chỉ riêng việc nghĩ đến nó thôi đã khiến cô muốn chạy tới M6, là quốc lộ gần thành phố nhất, và đi tới bất cứ nơi nào cũng được.

Hơn nữa, cô tự hỏi rằng liệu có nên đến đây một mình hay không, nhất là sau cuộc nói chuyện với Chánh Thanh tra, nhưng dù sao thì đây cũng không phải là phòng tập Steele’s, và đó là nơi duy nhất được nhắc tới một cách rõ ràng.

Brown Edge là một ngôi làng nhỏ được xây dựng trên đỉnh Tây Nam của rặng núi Pennine, trông nó đặc biệt sặc sỡ trong thời điểm mùa thu đang dần le lói hiện diện. Sau khi băng qua những cánh đồng và nông trại để tới địa chỉ trên đường Woodhouse, cô tấp vào lề đường và hít một hơi thật sâu. Dinh thự Hardman từng là ngôi nhà thời thơ ấu của cô. Nó không phải là một nơi hạnh phúc. Kể cả sau một khoảng thời gian dài xa cách, những bóng ma quá khứ vẫn còn lẩn khuất đây đó, trong mọi ngóc ngách của nơi này.

Cô ra khỏi xe và bước trên đường. Hơi thở của cô nặng nề, trái tim đập mạnh như những người lính đang diễu hành. Căn nhà được xây dựng biệt lập từ thời trước chiến tranh với mặt tiền đôi và những khung cửa sổ lớn. Nhiều năm trước, mẹ từng kể với cô rằng George được thừa hưởng nó từ cha mẹ ông ta và đã không chịu chi vào đó dù chỉ một xu, khiến nó nhanh chóng xuống cấp, giống như cuộc hôn nhân của họ. Ngôi nhà trông vẫn giống như những gì cô nhớ, chỉ có thêm những chấn song trên cửa sổ và cửa chính cùng với những lớp sơn mới ở chỗ này chỗ kia. Lớp bê tông trên lối vào cũ kỹ và nứt nẻ, để lộ ra những tảng đá lót mà cô phải vòng qua để tránh.

Ngay lập tức, cô nhớ về những nơi mình từng ẩn náu: đằng sau thùng rác, gian nhà phụ trên đường dẫn ra vườn, căn gác mái với cầu thang uốn lượn mà George khó có thể leo lên được khi ông ta say rượu, tủ đựng bát dưới chân cầu thang – cho đến khi ông ta lắp một ổ khóa và dùng nó để nhốt cô lại.

Và cả nơi mà những cơn ác mộng của cô bắt đầu.

Cô gõ mạnh vào cửa trước rồi rút thẻ cảnh sát ra. Một người phụ nữ khoảng sắp bước vào tuổi sáu mươi ra trả lời. Gương mặt bà được trang điểm một cách chuyên nghiệp, trang phục tinh tế. Bà vén những lọn tóc đen dài, thấp thoáng những sợi bạc ra sau tai. Trông bà có vẻ khỏe mạnh, không có những dấu hiệu rõ ràng của việc tuổi tác ảnh hưởng tới sức khỏe. Đôi mắt bà gợi Grace nhớ về Jade, nhưng màu mắt thì giống của Eddie và Leon.

Bà suýt thì nhảy dựng lên trên đôi giày cao gót khi Grace giơ thẻ cảnh sát ra.

“Bà Kathleen Steele? Tôi là Sĩ quan Điều tra Allendale và…”

“Tôi biết cô là ai,” người phụ nữ ngắt lời, tươi cười rạng rỡ. “Vào đi.”

Cố gắng không biểu lộ sự ngạc nhiên trước thái độ thân thiện quá mức của Kathleen, Grace bước vào hành lang, rùng mình khi cánh cửa được đóng lại sau lưng. Trong ký ức của cô, nơi này luôn nhuốm màu u ám, nhưng giờ đây nó thật sáng sủa và thoáng đãng. Những tấm ván gỗ vẫn được dát ở nửa dưới của bức tường, nhưng phần trên được sơn một màu xanh nhạt dịu mát thay vì màu đỏ ngột ngạt như cô từng nhớ.

Cô nhìn lên và thấy rằng ô cửa sổ lớn mờ đục trên cầu thang đã được thay thế bằng kính màu, với một bông hướng dương rực rỡ khi được ánh mặt trời chiếu qua. Tuy nhiên, dù cách bài trí đã thay đổi rất nhiều kể từ cái đêm mà Grace và mẹ bỏ đi, không ai có thể xóa bỏ được ký ức về những năm tháng mà họ đã bị đày đọa đằng sau những bức tường của nơi này.

Nếu bước qua khung cửa ở cuối hành lang để vào bếp, cô sẽ thấy cảnh George Steele đang một tay túm tóc mẹ cô, một tay giơ cao chuẩn bị tát bà. Nếu bước vào phòng ăn, cô sẽ thấy mẹ nằm bẹp dưới sàn sau khi bị ông ta đánh đến mức không thể đứng nổi. Nếu đi lên tầng để vào phòng tắm, cô sẽ thấy bà cuộn tròn như một quả bóng sau khi bị ông ta tấn công.

Khi theo Kathleen Steele bước vào phòng khách, dòng ký ức nhấn chìm cô như một cơn lũ, khiến nỗi sợ hãi trào dâng và dạ dày cô quặn lại. Máu dồn lên não khiến cô phải vội ngồi xuống ghế trước khi đôi chân khuỵu xuống.

“Cô không sao chứ?” Kathleen hỏi. “Mặt cô tái nhợt cả đi. Cô có muốn uống gì không?”

Grace chỉ có thể gật đầu, lòng thầm cảm ơn vì có được vài phút ở một mình để bình tĩnh lại. Một hình ảnh xuất hiện trong tâm trí cô. George Steele đang lao vào cô với con dao trên tay. Cô đã thôi không nhớ về nó cho đến tận lúc này, nhưng khi đó mẹ đã bước tới trước mặt để che chắn cho cô. Có phải vết sẹo trên cánh tay mẹ cô xuất hiện từ khi đó hay không? Liệu có phải nếu không có bà thì George đã giết cô rồi?

Kathleen trở lại phòng với một ly nước trên tay. Grace nhận nó một cách biết ơn.

“Tôi xin lỗi vì đã tự ý ngồi khi chưa được cho phép,” cô nói. “Tôi không biết có chuyện gì vừa xảy ra với mình nữa.”

“Ồ, đừng khách sáo. Tôi hy vọng cô sẽ sớm cảm thấy khá hơn. Ít ra thì mặt cô cũng hồng hào trở lại rồi. Hồi nãy cô làm tôi sợ chết khiếp.”

Grace uống một ngụm nước trước khi đặt cốc xuống bàn. “Tôi muốn hỏi bà vài câu về phòng tập Steele’s.”

“Cô muốn biết điều gì?”

“Chỉ là vài câu hỏi thông thường để giúp tôi hiểu được cách nó hoạt động.”

Kathleen mỉm cười. “Ý cô là cả Eddie lẫn Leon đều chẳng cung cấp được gì?”

Grace cười đáp lại. “Có một chút khó khăn khi tôi hỏi họ về bất cứ điều gì. Bà có tham gia vào việc điều hành nó không?”

Kathleen ngồi xuống chiếc ghế đối diện. “Cho đến gần đây thì không. George không bao giờ để tôi làm việc. Ông ta làm nghề thu nợ trong vài năm – tôi nghĩ hẳn cô cũng biết điều đó rồi. Nhưng ông ta là một kẻ nghiện rượu và cuối cùng nó đã hủy hoại ông ta. Ông ta hầu như không đi đâu ngoài quán rượu trong năm cuối cùng.” Bà ngừng lại một thoáng. “Sau khi ông ta bị sát hại, Jade và tôi đã xích lại gần nhau hơn. Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu chúng tôi cùng nhau làm gì đó, vậy nên chúng tôi đã khai trương Posh Gloss, một cơ sở kinh doanh bán thời gian. Không đến mức quá bận rộn, nhưng cũng khá tất bật; dù rằng phần lớn thời gian chỉ có mình tôi, hoặc cô lễ tân là Clara quản lý.”

“Jade không thích việc làm móng sao?”

“Con gái tôi chẳng thích làm gì cả,” Kathleen thở dài. “Jade luôn là một linh hồn mong manh. Con bé chưa từng kết hôn, nhưng gã cuối cùng mà nó qua lại thì thật gớm ghiếc. Chúng đã dành vài năm bên nhau cho tới khi, may mắn sao, hắn đã bỏ rơi con bé. Nó và cháu gái tôi, Megan, đã quay về Stoke khoảng một năm và sống trong nhà riêng, nhưng chúng đã dành nhiều thời gian ở đây với tôi sau khi George qua đời. Thành thật mà nói thì tôi thích việc có chúng ở bên, cả hai đều có phòng ngủ riêng tại đây. Căn nhà này giờ quá lớn với tôi khi ông ta đã không còn. Chúng tôi đã kết hôn vào năm 1996, cô biết đấy, ngay sau khi cô bỏ đi.”

Grace quay mặt đi chỗ khác. Thật khó xử khi phải nói về chuyện này, nhưng tốt hơn nên để nó được công khai. Kathleen đã ngoại tình với cha cô. Ông ta vẫn là chồng hợp pháp của mẹ cô khi những người anh em cùng cha khác mẹ của cô chào đời. Kathleen cũng đã sống cùng con quái vật. Dù không có những vết sẹo ngoài da, Grace cho rằng bà vẫn có những ám ảnh tâm lý. Grace cũng vậy, và khi đó cô mới chỉ là một đứa trẻ.

Hoặc cũng có thể George Steele chưa từng động tay với bà. Và Grace thì không thể hỏi điều đó. Đó không phải là việc của cô.

“Cuộc sống của tôi với George không dễ dàng gì,” Kathleen nói.

Grace nhảy dựng lên. Cứ như người phụ nữ này có thể đọc được tâm trí của cô vậy.

“Tôi cá là ông ta cũng dùng bạo lực với cô và mẹ cô như đã làm với mẹ con tôi, phải không?” Kathleen hỏi thêm.

Grace không nói gì, rồi cô khẽ gật đầu.

Kathleen nhìn Grace, sự ân hận hiện rõ trên mặt. “Tôi đã không thể ngăn ông ta lại,” bà nói tiếp. “Nhưng tôi cũng không thể bỏ đi với ba đứa trẻ. Tôi không có tiền, cũng chẳng có nơi nào để đi, và tốt hơn là cố chịu đựng cho đến khi những đứa trẻ đủ lớn để chống lại ông ta. Nhưng khi đó thì đã quá trễ với tôi.” Đột nhiên bà thở dài. “Tôi ước gì mình đã quyết đoán như mẹ cô. Nhưng George đã khiến tôi kiệt sức. May mắn thay,” bà khua tay quanh phòng, “căn nhà này được đặt vào tay tôi, khi George bắt đầu sợ việc phải sở hữu bất cứ thứ gì. Linh cảm nghề nghiệp, ông ta gọi nó như vậy, dù rằng ông ta chưa từng lập di chúc.” Rồi bà nở một nụ cười nửa miệng. “Điều đó có nghĩa là nó thuộc về tôi sau khi ông ta qua đời.” Bà ngừng lại. “Tôi hy vọng cô không khó chịu khi không có gì được để lại cho mình.”

“Tất nhiên là không rồi!” Grace lắc đầu và cố dằn lòng để không nói ra những điều cô đang nghĩ. George Steele đã không còn là một phần của cuộc đời cô khi họ chuyển tới Manchester. Nếu ông ta có để lại gì, cô cũng sẽ từ chối.

“Eddie và Leon chưa bao giờ hòa thuận với nhau,” Kathleen nói thêm. “Nhìn thì có vẻ là vậy, nhưng chỉ được vài năm, rồi sau đó George đã khiến chúng đối đầu với nhau. Thật không vui vẻ gì khi phải chứng kiến chuyện đó.” Bà dừng lại như để nghĩ xem nên nói gì tiếp theo. Rồi, với một cái lắc đầu, bà tiếp tục. “George Steele phải chịu trách nhiệm với nhiều thứ, nhưng tôi e rằng mình cũng vậy. Đáng ra tôi cần phải can đảm như mẹ cô và bỏ đi từ nhiều năm trước. Ông ta là một con quái vật.”

Grace không thể tưởng tượng nổi Kathleen đã khổ sở đến mức nào khi phải sống trong căn nhà đầy nỗi sợ và sự kinh hãi, cùng với vô số mối bất hòa gia đình.

Cô nán thêm một lát, hỏi vài câu cơ bản về việc Kathleen đã làm những gì ở phòng tập vào đêm mà Josh Parker bị sát hại, nhưng cô đã có được những gì mình muốn biết khi tới đây.

Khi lái xe đi, bỏ lại tất cả đám ác quỷ trong căn nhà đó, cô biết rằng những gì mình chứng kiến hôm qua tại phòng tập chỉ là một màn kịch. Qua những gì Kathleen Steele vừa nói với cô, có vẻ như chẳng có ai trong số họ thực sự ưa nhau. Nhưng phần lớn các gia đình đều bị kẹt lại như thế, và có vẻ như những người này cũng không ngoại lệ.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.