Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đường Dây Liên Lạc Của Manuel Đến Quebec
Đường Dây Liên Lạc Của Manuel Đến Quebec

❊ ❊ ❊

Hôm thứ Năm, bảy rưỡi tối - đây là thời điểm đã được thử thách - tôi được mời ăn tối ở nhà Rebecca. Vấn đề chính của tôi là bây giờ mới sáng thứ Ba, tôi không biết cách nào giết thời gian cho đến lúc đó, trong khi bên ngoài mưa tuyết ào ào.

Bình thường thì mười một giờ tôi khấp khởi chờ Manuel, nó luôn đem chút ít không khí sống động vào nhà, hay nói đúng hơn là toàn bộ không khí sống động trong nhà này đều do nó đem vào. Vắng nó thì mọi thứ trong này hầu như đứng im, kể cả thời gian. Ví dụ, từ khi bắt đầu ý nghĩ ấy chưa đầy một phút trôi qua, và tôi phải suy nghĩ thêm gì đó thật nhanh để khỏi sinh ra trầm cảm, vì chiều nay Manuel không đến. Nó và cô Julia phải đi mua sắm lần đầu cho lễ Giáng sinh bằng bất cứ giá nào. Okay, vậy thì tôi thảnh thơi ngẫm nghĩ về những ngày Giáng sinh sắp đổ xuống đầu tôi, song tôi cũng chả chịu đựng nổi quá nửa phút.

Ở hoàn cảnh này thì người khác sẽ cố làm việc cho quên đi, nhưng tôi không phải hình mẫu thích hợp, vì vừa hôm qua chúng tôi còn làm trang đúp phóng sự mới nhất về một trung tâm chăm sóc trẻ em mù và mắt kém cho kịp ra số thứ Tư. Tôi đâu thể liên tục làm việc mà không nghỉ.

Cô Angelina của Neuzeit cần mẫn lo kiếm cho tôi đủ việc làm, bằng cách cứ vài tiếng lại đổ đầy hộp thư của tôi với email mới. Cũng đã lâu tôi không ngó vào hộp thư, vì vậy bây giờ tôi lướt qua theo thói quen, hy vọng không trụ lại lâu ở đâu và không nợ người gửi nào một câu phúc đáp vất vả.

Thú vị thay, tôi vấp phải một thư khá mới từ người quen bí hiểm của mẹ tôi, và tôi có cảm giác nó hoàn toàn bị ngắt khỏi ngữ cảnh:

“Ông Plassek thân mến, không phải đâu, riêng nghi vấn đó là một điều hân hạnh đối với tôi, nhưng trong chuyện này tôi buộc phải làm ông thất vọng, vì tiếc thay tôi không vun vén được nhiều tiền tiết kiệm đến thế. Tôi chỉ là một giáo viên quèn về hưu, sau khi dạy tiếng Đức ở một trường tư thục thuộc bang Quebec. Vâng, hồi 197s tôi phải vắt chân lên cổ chuyển sang sống ở Canada, và bà mẹ khả kính của ông không hề vô tội trong quyết định đó. Bà không bao giờ bỏ rơi gia đình, đó cũng là điều khiến tôi khâm phục bà. Giờ đây tôi sống cách xa 6.200 cây số - và ngày nào cũng đọc các tin tức đáng yêu từ quê hương, nhờ có internet. Lòng tôi tràn ngập niềm vui khi biết mẹ ông ít nhất còn giữ tôi trong ký ức dễ chịu. Còn đối với ông: ông hãy viết tiếp và giúp những người nghèo và yếu thế. Ông hãy hoàn thành sứ mệnh của mình là người liên lạc của tình tương thân tương ái! Tôi ghen tị với ông vì năng khiếu kỳ diệu đó. Bạn đọc trung thành của ông từ Quebec”.

Bỏ qua chuyện tôi chả ưa cái giọng cha cố của người đàn ông ấy trong thư, và tôi tuyệt đối không muốn mường tượng ra ông ta từng gần gũi mẹ tôi ngày xưa ra sao, nghĩa là bỏ qua mấy chuyện đó, tôi tự hỏi, ông trả lời câu hỏi nào của tôi vậy? Tôi cuộn màn hình lên trên và quả thực tìm thấy một email do tôi viết trước đây ba hôm, rõ ràng trong trạng thái tinh thần hỗn loạn:

“Thưa bạn đọc trung thành kính mến, tôi đã nhắn cho mẹ tôi các số 1, 9, 7, 4. Và mẹ tôi nhớ ngay đến ông. Đó là một ký ức đẹp, mẹ tôi nói, và hy vọng ông mạnh khỏe. Mẹ tôi cũng muốn biết, có phải ông là nhà hảo tâm ẩn danh không?! Vì mẹ tôi tin ông có thể làm việc đó. Tôi cũng tin thế. Có đúng là ông không? Thân ái, Gerold Plassek”.

“Manuel?” tôi nói khá to khi túm được nó ở đầu dây điện thoại trong giờ giải lao. “Manuel, cháu có tội gì cần xưng với bác không?”

“Tại sao cháu lại phải có tội gì cần xưng với bác?”

“Câu hỏi đó cháu có thể tự trả lời cho chính cháu. Vậy thì?”

“Cháu không có tội gì để xưng” nó kiên quyết.

“Cháu có vào hộp thư của bác không?”

“Có thể. Phải có người đọc thư của bác chứ, khi bác không đọc”.

“Cháu có nhân danh bác viết email nào không?” Một phút nghỉ, và tôi chỉ nghe tiếng phào phào. Nói cách khác, tôi có thể lắng nghe lương tâm nó bị cắn rứt ra sao.

“À, ý bác là thế”, nó nói lí nhí.

“Cháu có điên không? Cháu nghĩ gì mà làm thế?” Tôi bất ngờ rằng mình có thể nổi đóa đến mức ấy, chắc chắn điều đó liên quan đến vai trò làm bố mà tôi đang chuẩn bị gánh vác.

“Cháu xin lỗi, cháu cũng định nói với bác rồi, chỉ vì chưa có dịp”.

“Và cháu lôi cả mẹ bác vào nữa”.

“Cũng chẳng sao. Ông ấy sống tận bên Canada, đằng nào ông ấy cũng không phải người quyên tiền”.

“Chẳng sao là thế nào! Và sao cháu biết điều đó?”

“Vì cháu biết đọc”, nó trả lời. Rõ ràng nó định chuyển sang thế tấn công. Nhưng tôi không hề có ý định xuống nước.

“Manuel, bác không muốn cháu đọc thư của bác mà không hỏi trước. Cháu hiểu chưa?”

“Tất nhiên cháu hiểu, bác nói đủ to mà”.

“Và cháu không bao giờ được viết email nhân danh bác. Hiểu chưa?” tôi bồi thêm.

“Vâng, nhưng…”

“Nhưng gì?”

“Cháu đã phải làm thế”.

“Vì sao?”

“Vì, vì… vì cháu muốn biết. Vì ai cũng muốn biết - Machi, Paul, cả lớp cháu, tất cả giáo viên và mọi người. Tất cả những người bình thường. Trừ bác”.

“Biết gì?”

“Còn biết gì nữa?” nó hỏi ngược lại.

“Chịu”.

“ĐÓ LÀ AI”.

“Đừng hét lên thế, bác không điếc”, tôi đáp.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.