Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 109 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhảy Múa, Bay Lượn, Ngã Xuống, Đứng Dậy
Nhảy Múa, Bay Lượn, Ngã Xuống, Đứng Dậy

❊ ❊ ❊

Từ khi còn là một đứa bé con, cô đã mơ trở thành một nghệ sĩ múa nổi tiếng. Hoặc cha mẹ cô đã mơ như thế và cô là người biến giấc mơ đó thành hiện thực. Cái giá phải trả là cô hy sinh cả quãng đời thơ ấu cũng như tuổi thanh xuân. Ở tuổi hăm tám, thực sự cô đã chinh phục hết mọi sân khấu châu Âu quan trọng, và đột nhiên không còn mục tiêu nào trước mắt, không mục tiêu nào trong tầm với, và ở chân trời cũng không. Từ đó trở đi cuộc đời xuống dốc tuồn tuột: xung khắc và đoạn tuyệt với cha mẹ, tâm tư trống rỗng, cô độc, trầm uất, thuốc, rượu, không thiếu gì. Manuel ném xéo sang tôi một tia mắt nghiêm khắc, nhưng tôi phải tự khen mình là không bao giờ chạm đến ma túy. Thêm nữa, đời tôi chưa bao giờ xuống dốc thê thảm đến thế, vì tôi chẳng leo cao nên không thể ngã đau, và đó thực sự là lợi thế của tôi so với cô Stein.

Ba năm sau cô chính thức thụt xuống cống rãnh bẩn thỉu ở Vienna. Ngày xưa cô lưu diễn từ sân khấu này sang nhà hát khác, còn bây giờ cô chuyển từ bệnh viện này đến trại cai nghiện kia - và lại ra đường, nơi tất nhiên chẳng ai cứu giúp cô, vì ở đó ai nấy đều bận bịu với sự sa ngã của chính mình.

Trong một đêm tháng Hai giá buốt, ở công viên thành Vienna có một người vô gia cư chết cóng ngay cạnh cô. Đó là giờ phút cô được cứu sống, vì một kẻ nhân từ nào đó đã nhặt được cô và đưa cô đến nhà trú ẩn tại Floridsdorf. Ở đó cô thành nhân chứng của sự tái sinh chính mình, vì cô dần dần hiểu được hệ quả của lòng vị tha, nghĩa là ai có gì thì cho người còn thiếu, bất kể đó là nơi ở, đồ ăn, hơi ấm hay tình thương.

Ba năm sau đó cô làm hộ lý, rồi cô cảm thấy mình đủ khỏe mạnh và dũng cảm trở lại với nghề múa, nơi những người gọi là bạn cũ xử sự như chưa hề có cuộc chia ly. Không ai tò mò hỏi xem cô đã trải nghiệm gì trong sáu năm xa ánh đèn sân khấu.

Ngay những vở đầu do cô biên đạo cho một vài sân khấu nhỏ đã gây chú ý cho đến khi cô làm cú đột phá quốc tế ngoạn mục lần thứ hai tại một Liên hoan Múa đương đại ở Marseille. Từ mấy năm nay cô đi từ thành công này đến thành công khác, và cô tự hứa với mình và với chúng tôi và với thế giới rằng không bao giờ đánh mất lần nữa chỗ đứng đã tìm lại được. Nhìn cô gắng sức giữ chặt điếu thuốc khi nói những lời ấy, người ta chỉ có thể chúc cô mọi sự tốt lành.

Hồi tháng Chín, khi trở lại Vienna sau một thời gian dài vắng bóng, cô giở một tờ báo - nhất định là tờ Everyday - và đọc tin nhà trú ẩn cho người vô gia cư tại Floridsdorf không còn chỗ chứa, đã thế lại bị giảm trợ cấp. Cô cắt mẩu tin đó ra, trích mười nghìn Euro từ tài khoản tiết kiệm, kiếm một phong bì, đút tiền và mẩu báo vào rồi gửi đến tay Egon Seilsätter, và dù cô không ghi tên người gửi thì ông giám đốc nhà trú ẩn cũng biết đó là ai - chẳng phải họ đã quen nhau mấy năm trời rồi sao…

“Thế là rốt cục tôi đã trả lại một ít từ những gì tôi từng nhận được”, cô nói và dựa lưng vào ghế, tựa như câu chuyện đã kể xong.

“Và sao nữa ạ?” Manuel hỏi.

“Gì nữa? Chẳng có gì cả”, cô nói.

“Và các món tiền khác?”

“Các món nào khác?”

“Thì những khoản tiền khác được quyên góp ấy”, Manuel lặp lại.

“Cháu nói đến loạt tiền ẩn danh?”

“Vâng, mười hai phong bì tiền khác”.

“Có lần trên máy bay cô đọc về chuyện đó. Đã mười hai rồi à? Trời đất”, cô thốt lên.

“Tức là số tiền đó không phải của cô?” Giờ thì cô cười lần đầu tiên. Nhìn hàm răng cô, tôi buộc phải nghĩ đến Rebecca. Nói chung tôi luôn nghĩ đến Rebecca - trong khi Manuel đặt các câu hỏi quan trọng.

Ít nhất thì tôi cũng lờ mờ hiểu ra rằng đang có một sự thật hoàn toàn mới từ từ phát lộ, sự thật ấy có lẽ sẽ còn lấy nhiều thời gian của tôi, và tất nhiên cả của Manuel.

“Anh bạn trẻ, ai kể cho cậu cái chuyện ngớ ngẩn ấy thế? Cô không hề liên quan gì đến các món tiền khác cả”, cô lắc đầu.

“Giờ thì cháu hiểu. Chính vì thế nên cô mới không biết bác Gerold của cháu”, Manuel nghĩ. Và thật thừa, khi nó nghĩ thành tiếng, vì lúc này Alma Cordula Stein buộc phải nhìn tôi từ đầu xuống chân, để rồi cuối cùng cô lắc đầu chán chường và lạnh nhạt.

“Tôi nghĩ là bác cháu tôi đã lạm dụng nhiệt tình của chị đủ rồi”, tôi nói và ra hiệu cho Manuel chấm dứt cuộc thăm viếng bỏ bom. Như để được thưởng công từ nay để cho cô yên thân, chúng tôi còn cầm về hai vé mời cho đêm diễn mở màn.

“Cháu thích đi xem với cô Julia không?” tôi hỏi Manuel.

“Không ạ, cảm ơn bác, bác có thể đi với cô bác sĩ răng”, nó trả lời.

“Hoặc Rebecca và cô Julia đi xem”, tôi chợt nghĩ. Múa không hẳn là món chúng tôi thích.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.