Giữa đêm tôi cảm thấy một dạng cắn rứt lương tâm. Thứ nhất vì lúc chiều tôi quên bớt đi một lon bia. À không, tôi không quên, mà đơn giản là tôi không thích nhớ đến. Thứ hai, tôi là một người bố tồi gấp đôi, vì tôi chưa kiếm quà Giáng sinh cho cả Florentina lẫn Manuel - tôi tuyệt nhiên không có truyền thống kiếm quà Giáng sinh cho ai, vì bao năm nay chả ai mong được tôi tặng quà Giáng sinh, và họ hoàn toàn có lý. Nhưng giữa đêm tôi chợt cảm thấy năm nay đã đến lúc tôi đủ chín muồi để kiếm quà cho các con tôi, vấn đề chỉ là tôi cảm thấy điều đó vào thời điểm tận cùng có thể.
Đến sáng sớm tôi có một sáng kiến vi diệu, có lẽ vi diệu nhất năm nay, theo ngôn ngữ của truyền thông thậm chí còn là sáng kiến thế kỷ - tương tự như trận lụt thế kỷ cứ vài năm xảy ra một lần. Việc thực hiện sáng kiến đó tuy có một số khó khăn, nhưng tôi đã tương đối dễ dàng vượt qua trở ngại đầu tiên: Tôi ra ngân hàng, ở đó tôi ngày càng được nhân viên chào hỏi thân mật hơn, và quả thực có tiền đợi tôi trong tài khoản, lần này đủ xông xênh để thực thi sáng kiến vi diệu nói trên. Sau đó tôi đến phòng du lịch Mùa Đông, đây là nơi tôi chắc chắn đã đi ngang qua nghìn lần và lần nào cũng tự hỏi, liệu cái tên Mùa Đông có thực sự tốt cho một phòng du lịch, hay họ còn có một chi nhánh cứu tinh thứ hai ở đâu đó tên là Mùa Hè, và nếu làm ăn khấm khá thì thậm chí có thể bành trướng thêm theo hướng Mùa Xuân hay Mùa Thu.
Tóm lại, mọi việc ở Mùa Đông đều trôi chảy, tôi có thể gọi điện cho Gudrun để trình bày cho cô biết phần có liên quan đến cô trong sáng kiến thế kỷ của tôi:
“Anh có một món quà Giáng sinh siêu hạng cho Florentina”, tôi nói.
“Anh? Quà Giáng sinh?”
“Ừ, cho Florentina”.
“Đó là?” Gudrun hỏi.
“Đó là anh bay với con đến Cuba hai tuần”.
“Gì cơ? Anh bay? Với chứng sợ bay của anh?”
“Ừ. Đến Cuba. Với Florentina. Hai tuần. Anh đã cầm vé trong tay rồi”. Một quãng nghỉ để ngấm dần kiến thức vào óc Gudrun, xứng với trọng lượng của tin mới.
“Anh không đùa đấy chứ?” cô hỏi.
“Không đùa”.
“Kinh khủng”, cô nói.
“Ừ”.
“Bao giờ? Trong hè?”
“Trong mùa đông”, tôi đáp.
“Mùa đông năm sau?”
“Năm nay”.
“Sao cơ? Ngay bây giờ?”
“Đúng thế, trong kỳ nghỉ đông, hai tuần đầu tháng Hai”.
“Nhưng học sinh chỉ được nghỉ một tuần”, cô nói với giọng than vãn đặc trưng Gudrun mà tôi rất sợ, chính là trở ngại lớn đầu tiên cho sáng kiến tặng quà của tôi.
“Anh biết”.
“Geri, anh hình dung chuyện đó ra sao?”
“Anh hình dung là nó xin nghỉ học một tuần”.
“Geri, không thể cứ thế nghỉ học được. Không được nữa đâu. Florentina cũng không được nghỉ, vì điểm của nó kém lắm”.
“Nó phải xin nghỉ”, tôi nói.
“Tại sao?”
“Tại vì anh đã mua vé Cuba rồi”.
“Geri! Sao anh có thể làm thế?” cô rên lên.
“Anh phải làm. Đó là một nguyện vọng cấp thiết của anh. Và là quà cho Florentina. Thậm chí còn là quà cho anh, tặng phẩm chính cống đầu tiên của anh cho con và cho anh. Một chuyến đi Cuba với bố”. Tôi không thể nói với Gudrun rằng đã đến lúc con gái cô lần đầu thoát khỏi cái tổ chim của nó.
“Tốt thôi, nhưng không được lẹm vào giờ học. Như thế là vô trách nhiệm, em không thể cho phép”. Hình như cô nói “vô trách nhiệm” để ám chỉ chính tôi, nhưng trong kiếp này tôi không thể thuyết phục cô nghĩ khác được nữa.
“Mười lăm năm ròng em trách anh chẳng làm gì cho con. Giờ thì anh làm một việc, và em trách anh đã làm việc đó”, tôi cự lại. Giọng phẫn nộ của tôi là giả tạo, nhưng hữu hiệu.
“Trời ơi, Geri”, cô nói. Có thể coi như đã vượt qua trở ngại.
“Anh sẽ xử lý việc đó ở trường”, tôi hứa.
“Anh xử lý gì ở trường?”
“Anh sẽ nói chuyện với cô giáo của nó.
“Nhiều cô giáo lắm”.
“Với cô quan trọng nhất.”
“Ôi Geri”, cô nói.