Tôi không thể nhớ đã gọi bao nhiêu bia, đã xới tung email đó lên và đọc đi đọc lại bao nhiêu lần, nhưng đến lúc nào đó thì các chữ cái nhảy múa loạn xạ trước mắt tôi.
Cho đến lúc này không còn tiếng ai trong quán, sau lưng tôi chỉ còn tiếng xê dịch bàn ghế cũng như tiếng thu dọn cốc chén lanh canh. Quán Zoltan đã đến sát giờ đóng cửa đáng sợ.
“Thế nào, Geri, hôm nay lại mọc rễ lần nữa ở nhà tớ à?” Chủ quán hỏi và đặt cho mỗi người chúng tôi một ly rượu chia tay lên mặt quầy.
“Xin lỗi, tớ đợi một người cả buổi tối”. Tôi đưa ra câu giải thích khá trơn tru, mặc dù chữ “xin lỗi” thực sự quá khó dùng cho giờ này.
“Và?”
“Người ấy không đến”.
“Có vẻ thế lắm”, Zoltan nói.
“Hoặc người ấy có đến, nhưng tớ không nhận ra”.
“À”, Zoltan nói. Mấy phút hoặc mấy giây trôi qua. “Người ấy là ai vậy?”
“Là… tiếc là tớ không được tiết lộ”, tôi trả lời.
“Thế à”.
“Tớ đã hứa với người ấy như thế”.
“À”. Zoltan chưa bao giờ là người lắm mồm.
“Tớ chỉ được nói với con trai tớ, Manuel”.
“Tốt”, Zoltan đáp.
“Nhưng cậu có biết vấn đề ở đâu không, Zoltan?”
“Không”.
“Nhưng tớ không thể nói gì với Manuel, vì tớ không biết”.
“À”. Chúng tôi không nói gì, tôi tận dụng thời gian đó để nghĩ vài ý tổng kết. Ngoài ra tôi quyết định cho hôm nay về sau, đây là cơn phê cuối cùng, thực sự cuối cùng, đó là thứ tôi còn nợ Manuel, Manuel và Florentina và Rebecca và tất cả những ai nữa, có trời biết.
“Zoltan?” tôi hỏi.
“Geri?”
“Một ly rượu nữa?”
“Geri, tớ nghĩ là đủ rồi. Tớ đi khóa cửa thật đây”.
“Nếu được thêm ly nữa thì tớ cho cậu biết, thì tớ cho cậu biết…”
“Cho tớ biết gì?”
“Thì tớ cho cậu biết lúc nãy tớ đợi ai”.
“Nhưng nhất định ly cuối cùng của hôm nay đấy”, Zoltan đáp lại nghiêm khắc.
“Cậu có muốn biết không?”
“Không nhất thiết, Geri”.
“Tớ cứ nói đấy, chỉ để cậu biết”.
“Okay”.
“Tớ đã đợi nhà hảo tâm ẩn danh”.
“À”.
“Đợi nhà hảo tâm, cậu có biết tớ nói ai không, Zoltan?”
“Người cho tiền giấu tên?”
“Người cho tiền, đúng rồi, ông ấy luôn dùng chữ đó”.
“Thật à?” Zoltan hỏi.
“Thật đấy, người cho tiền, đúng chữ ông ấy dùng, ai cũng gọi là nhà hảo tâm, nhưng ông ấy nói người cho tiền, giống cậu”.
“Tình cờ nhỉ”, Zoltan nói.
“Ừ”, tôi khẳng định.
“Mai cậu kể cho thằng cu nhà cậu biết”, Zoltan góp ý.
“Ừ, tớ sẽ kể cho Manuel”.
“Nếu cậu còn nhớ”.
“Nhớ chứ, tớ nhớ chứ, chắc chắn”.
~ HẾT ~