Thứ Bảy trời chóng tối, không chỉ vì ở mùa này ngày ngắn, mà vì tôi khá bận rộn. Chẳng hạn buổi sáng tôi phải dọn dẹp nhà cửa, ít nhất là cố gắng để có chỗ đặt chân xuống sàn.
Buổi trưa tôi gọi điện chúc Clara Nemez cùng cả tòa báo Neuzeit một lễ Giáng sinh vui tươi, và chúng tôi bàn các chi tiết buổi liên hoan nội bộ dành cho tôi cũng như thời điểm tôi chính thức nhận việc. Nhân thể tôi cẩn thận hỏi luôn, liệu bà có phiền gì không, nếu tôi xin nghỉ hai tuần đầu tháng Hai.
“Làm việc ba tuần rồi nghỉ phép luôn hai tuần? Anh vui tính nhỉ”, bà nói. Tóm lại tôi phải thề sống thề chết rằng công việc của tôi ở báo Neuzeit sau này sẽ không tiếp diễn theo nhịp độ đó.
Buổi chiều, như mọi ngày 24 tháng Mười hai, tôi đến thăm mẹ. Nếu không tính đến hoa, cà phê và bánh ngọt, thì quà tặng của chúng tôi chủ yếu là câu chữ, vì cả hai cùng bền bỉ thay nhau cam đoan một cách đáng tin là mình có người mẹ hay đứa con tốt nhất thế giới, để rồi mỗi người tự hỏi có đúng thế không. Mẹ tôi thì đúng là người mẹ tốt nhất, chỉ mình tôi không chắc mình có phải đứa con tốt nhất không, nhưng đằng nào thì cũng chẳng có ai được chọn mẹ mình hay con mình.
Khi trời sẩm tối, tôi bất ngờ phải cưỡng lại một trạng thái bối rối nhất định, liên quan đến cuộc gặp gỡ nhà hảo tâm sắp diễn ra. Chẳng gì thì ông ta cũng ngấm ngầm kéo tôi vào cuộc suốt bốn tháng ròng và thậm chí, dù không có chủ định, làm mới cấu trúc cuộc đời tôi. Và cái làm tôi bối rối nhất: Tuy chúng tôi xếp cuộc hẹn vào giờ tối muộn, nhưng lại quên thống nhất giờ cụ thể. Lúc sáng tôi đã viết email hỏi lại nhưng không nhận được thư trả lời. Hy vọng ông ta không đổi ý.
Tôi đến quán Zoltan lúc gần tám rưỡi. Tôi nghĩ rằng giờ đó đủ sớm cho một cuộc hẹn giữa hai người không biết mặt nhau vào tối Giáng sinh. May mà ghế cuối quầy bar còn trống để tôi làm chỗ chờ, tuy nhiên đó là cái ghế kém thiện cảm nhất vì tựa lưng bị gãy, và chính tôi đã vài lần bị nó nhẫn tâm ném xuống sàn vào lúc rạng sáng. Từ vị trí này người ta có tầm nhìn lý tưởng bao quát toàn bộ quán.
Đám người tẩy chay Giáng sinh đã yên vị. Nhóm chơi bài tarot quanh bàn cạnh cửa sổ có vẻ sôi động nhất, đa số các khách còn lại trông rất thờ ơ, hay có lẽ nên gọi là suy tưởng cho hợp không khí Giáng sinh, họ đang chuyện trò với nhau hoặc ngẩn ngơ hướng nội, hoặc cắm mặt vào điện thoại. Từ khi có di động, xã hội con người như bị bỏ bùa mê, cả trong trạng thái tuyệt đối cô đơn và trống rỗng cũng vẫn như bận bịu 24/7.
Trong vai trò đi tìm nhà hảo tâm, tôi hoàn toàn tập trung vào những khách mày râu đi hoặc ngồi một mình, và chưa thấy bất kỳ ai có chút xíu gì để có thể đoán đó là nhà từ thiện giấu mặt vĩ đại. Lát sau, tôi bắt đầu tự hỏi mình phải hình dung ra người đó như thế nào. Tức là ông ta có nhất định phải mặc com lê trắng với cà vạt đen, đeo kính đen thui và đội mũ rộng vành hoặc mũ nồi? Nhưng ngay cả khi ông ta cả quyết trong thư là một người tuyệt đối không nổi bật thì linh tính vẫn bảo tôi nên tính đến một người lạ lẫm, chẳng thuộc về khung cảnh này, mà tất cả những người đang đến đây thì đều thuộc về chốn này chứ không phải đâu khác trong giờ này.
“Chúc Giáng sinh vui vẻ, Geri, hân hạnh được gặp cậu, tối nay có vẻ cậu không có trò gì hay hơn ở nhà thì phải”, chủ quán Zoltan chào tôi. Chúng tôi trao đổi vài câu vô thưởng vô phạt mà trong đó tôi tự thấy mình rất giỏi che đi bộ dạng đang ngóng chờ ai, trước khi gọi vại bia đầu tiên vào thời điểm rất muộn so với thường khi, bù lại thì vại thứ hai và thứ ba khẩn trương nối đuôi. Tôi chỉ phải chú ý dừng đúng lúc để mai còn đủ tỉnh táo thuật lại tỉ mỉ trải nghiệm hôm nay cho Manuel nghe. Ngoài ra tôi sắp có buổi tiệc đầu tiên với gia đình nhỏ của mình - bổ sung thêm Jochen - kiêm phát quà Cuba cho con trai. Dạo này nói theo ngôn ngữ thời thượng là tôi chạy sô từ sự kiện này sang sự kiện khác.
Hầu như suốt buổi ánh mắt tôi chỉ soi về phía cửa ra vào, dĩ nhiên những lúc cửa mở ra là tôi hồi hộp nhất, nhưng khi người mới vào hiện rõ mặt thì lập tức bị loại trừ ngay, vì người đó chẳng có gì đáng để gọi là khác biệt với tất cả những nhân vật không hảo tâm không ẩn danh khác.
Chỉ có một khách duy nhất, chừng năm chục, râu quai nón và đầu hói, khiến tôi thoáng ngờ ngợ, vì ông ta đứng khá lâu trên ngưỡng cửa, đưa mắt ngó nghiêng như đợi ai tiến đến bắt chuyện. Nhưng lúc tôi lại gần và định buông câu chào bâng quơ thì ông quay lưng đi khỏi.
Còn ngót một tiếng nữa đến nửa đêm thì điện thoại di động trong túi quần tôi rung một nhịp ngắn. Tin nhắn này đúng là liều thuốc giúp tôi đẩy lùi cơn mệt mỏi đang dâng lên, vì người gửi là Rebecca:
“Gerold yêu, em chúc anh đã có một tối Giáng sinh đẹp. Em rất vui trong vòng tay gia đình và các bạn thân ở Salzburg, nhưng em đã thấy nhớ Vienna, em hy vọng chúng mình sớm gặp nhau lại ở đó. Em chúc anh có những ngày nghỉ thanh thản cho đến hôm ấy, Rebecca của anh”.
Ai muốn hiểu những lời ấy ra sao thì tùy, riêng tôi đang ở đúng tâm trạng thích hợp để đọc ra trong đó một lời tỏ tình trá hình hay tối thiểu là tả lại tâm trạng bị đè nén bởi khát khao man dại trong đêm Giáng sinh của nàng. Do vậy tôi sẽ đáp lại bằng những lời thực sự cháy bỏng, sau khi xong việc ở đây.