“Và bà đó là ai?” Clara Nemez hỏi trong điện thoại.
“Tôi không biết”.
“Vì sao anh không biết? Anh không hỏi à?”
“Có, tôi có hỏi. Nhưng vì lý do nào đó mà Sophie không nói. Bà ấy muốn ẩn danh, tôi nghĩ vì thế”.
“Đó là điều cần tôn trọng. Dù vậy ta phải biết người đó là ai, nếu ta định đăng bài phỏng vấn”.
“Chị nghĩ thế à?” tôi hỏi.
“Chắc chắn. Anh nghĩ xem, sẽ có hậu quả gì, nếu chuyện này không đúng, nếu cô đồng nghiệp ấy…”
“Sophie Rambuschek”.
“Nếu cô Rambuschek nọ theo đuổi một chiến lược khác hẳn, nếu cô ấy ấp ủ âm mưu riêng?”
“Tôi không thiên về hướng đó, cô ấy có vẻ thật thà”, tôi đáp.
“Hoặc cũng có thể toàn bộ vụ này chỉ là một nhầm lẫn, và chính Rambuschek bị bẫy?”
“Tôi biết Sophie. Cô ấy không phải dạng dễ bị bẫy”, tôi nói. Chuyện này thì tôi thạo, vì tôi là dạng ngược lại.
“Mặc dù vậy ta phải biết người đó là ai, nếu ta định đưa chuyện này”, Clara đáp.
“Ý chị là tôi nên hỏi Sophie lần nữa…”
“Vâng, đúng thế, anh có thể nói đó là điều kiện để được đăng bài phỏng vấn. Đơn giản là ta phải nắm đằng chuôi. Kẻo cuối cùng chính ta dại mặt. Cả thiên hạ ngó vào”.
“Và bà ấy là ai? Bà ấy tên gì? Bà ấy biết bác từ đâu? Vì sao bà ấy luôn dựa vào bài của bác để quyên tiền?” Manuel hỏi khi về nhà.
“Bác cũng chịu”. Dần dà tôi khó chịu trước những câu hỏi xoáy thêm.
“Bác không hỏi à?”
“Thú thực là không”.
“Tại sao không?”
“Vì bác… vì đơn giản là bác không hỏi. Có rất nhiều chuyện… Đơn giản là bác không hỏi, chấm hết, vỗ tay”. Manuel nhăn mặt và làm điệu bộ, như thể muốn nói rằng nó lo ngại thực sự về trạng thái tâm thần của tôi.
“Nhưng đó lại là chuyện quan trọng nhất”. Có lẽ nó nên từ từ chấm dứt động tác lắc đầu, ngay cả khi về nguyên tắc tất nhiên nó không phải không có lý, tôi thầm thú nhận với chính mình, vì tất nhiên tôi cũng muốn biết người phụ nữ đó liên quan gì đến tôi, vào lúc này, khi Manuel nhắc tôi nhớ lại. Tôi lờ mờ lo lắng thực sự cho chính mình, vì rõ ràng tôi không chịu nổi ba vại bia vào giờ trưa nữa.
“Làm sao có thể phạm một lỗi như thế được!”
Giờ thì đủ rồi. Tôi có cảm giác phải phán một câu tỏ rõ uy quyền, “Đủ rồi. Đừng làm bác nhức đầu nữa! Bác gọi cô Sophie Rambuschek ngay đây”.
“Ý tưởng hay đấy”, nó nói.