Cơn say tình có một lợi thế, đó là người ta dễ dàng hoàn tất như trong mơ những công việc thường nhật vốn đòi hỏi ít nhiều miễn cưỡng. Ví dụ hôm thứ Sáu tôi dậy từ khi bên ngoài còn tối mịt, rửa bát đĩa, đúng ra là một chén cùng một thìa để pha cà phê, ra ngồi trước máy tính và mở hộp thư với ý định viết vài dòng cho Rebecca. Vì rõ ràng cả Angelina còn ngủ nên tôi chỉ có độc một thư mới. Nhưng thư này không phải thư thường và có tác động hơn hẳn tách Espresso đúp:
“Thưa ông Plassek, như đã báo trước, tôi lại viết thư cho ông. Tình hình là tôi còn 1.000 Euro để có thể cho đi. Rất quan trọng: Tôi muốn giữ kín tên tuổi mãi mãi. Nhưng vì sao tôi vẫn viết cho ông: Vì đây là món tiền cuối cùng nên tôi có nguyện vọng ấn định người nhận tiền. Tức là, tôi bảo ông viết phóng sự về cái gì thì ông làm thế. Và khi bài báo được in ra thì tôi gửi tiền đến đó. Giờ thì tôi đợi ông nhận lời, sau đó tôi nói cho ông biết món tiền cuối cùng dành cho ai. Xin ông thực sự không kể tiếp cho ai biết!”
Kể ra cũng lý thú khi cho một nhà tâm lý học phân tích tính cách của nhà hảo tâm này. Dù thế nào thì tôi cũng ưa lối thẳng thắn của người này không quanh co vòng vèo mà vào cuộc luôn. Do đó tôi trả lời ngay:
Kính thưa ôngbà X, tôi cho rằng ôngbà có nhiều hơn là chỉ mỗi đặc quyền ấn định ai là người được nhận món tiền tặng cuối cùng. Nếu có thể làm được về mặt tổ chức và không phải đi đến tận Tây Tạng hay Mecca thì tôi sẵn sàng nhận viết phóng sự đó.
Bản thân tôi còn một số câu hỏi đến ôngbà mà tôi ấp ủ bấy lâu nay: Vì sao ôngbà chỉ tặng tiền sau khi bài báo của tôi xuất hiện? Vì sao ôngbà nhắm đến chính tôi? Ôngbà là ai? Tất nhiên tôi tôn trọng ý nguyện được giấu tên của ôngbà. Câu trả lời sẽ chỉ hai chúng ta biết. Chào thân ái, Gerold Plassek, TB: Rất cảm ơn nhân danh tất cả những người được tặng! Và cuộc đời tôi qua đó cũng đã thay đổi mạnh mẽ”.
Không đầy mười phút sau đã có thư trả lời. Lá thư ấy xát muối vào một vết thương mà chính tôi cũng không ngờ nó là một vết thương nặng như tôi cảm nhận được sau khi đọc. Nhà hảo tâm viết:
“Thưa ông Plassek, tôi muốn ông viết về 0,0 Phần Nghìn, đó là cơ sở chăm sóc những người bị bệnh vì rượu kiêm nhóm tương trợ lẫn nhau dành cho các gia đình có thành viên bị bệnh và chết vì rượu. Họ có trung tâm ở đại lộ Simmering. Chắc chắn người ta có thể đến thăm và viết bài. Đó là nguyện vọng của tôi. Sau đó sẽ đến lượt món tiền cuối cùng.
Về câu hỏi của ông, tôi là ai và tại sao nhắm đến ông: Hoàn toàn không quan trọng. Tôi cũng xin cảm ơn ông đã viết các bài báo, cả khi không dễ dàng gì”.
Tôi phải đợi cho qua cơn chấn động này đã. Vì trước tiên đã rõ rằng con người có tấm lòng quảng đại đó không thể thực sự quen biết tôi hoặc ít nhất không có thiện chí gì với tôi, vì nếu không thì người ấy đã chẳng đẩy tôi vào tình cảnh khốn nạn này. Tôi phải thú thực là tôi tuyệt đối không có hứng ngồi chuyện trò với những người nát rượu và lắng nghe họ kể về số phận của họ, hoặc tệ hơn, về số phận của gia đình họ. Về mặt này tôi là con chim hai lần trúng tên, vì tôi buộc phải nghĩ đến cha tôi, mà kỳ thực tôi nghĩ đến mẹ tôi trong chừng ấy năm buộc phải cùng ông gánh nặng đường dài.
Ngoài ra, rượu là chủ đề kiêng kỵ không nên nhắc đến, mà còn kiêng kỵ có ý thức, vì quan điểm của tôi là mỗi người có quyền sở hữu một nhược điểm nhỏ mà người ấy không thể hoặc không muốn khắc phục, và thực ra sẽ khôn ngoan và hợp lý hơn nhiều, thay vì sửa chữa nó thì xây một pháo đài xung quanh nó. Ở tôi, nhược điểm được phòng thủ chống ngoại xâm, được phép tồn tại và cấm đề cập đến, chính là rượu, tức là tôi không muốn nhắc đến nó, và tôi ghét những ai khua chiêng gõ mõ quanh chuyện này.
Nhưng tôi còn một vấn đề thứ hai với cú đánh bom qua email: Làm sao có thể biện hộ cho phóng sự ấy trước Manuel và tất cả những người khác biết rõ tôi? Người ta sẽ có lý khi trách tôi cũng chỉ là một ông thầy giảng đạo đức kiểu treo đầu dê bán thịt chó hay khen nước suối mà lại nốc bia. Các bạn tôi sẽ khinh bỉ tôi, và dự đoán rằng quán Zoltan sẽ cấm cửa tôi suốt đời.
Nhưng chuyện làm tôi bực nhất là không thể thanh thản mơ màng đến Rebecca và đắm mình vào cảnh tượng huy hoàng diễn ra trong buổi tối thần tiên ở nhà nàng. Tôi quyết định nhắn tin cho nàng để ít nhất cho nàng biết một phần triệu cảm xúc của tôi dành cho nàng. Thực ra thông điệp này phải thét lên sắt đá: “Anh yêu Em”, song tôi là dạng người thích thể hiện ý mình một cách vòng vo hơn một chút. Tôi viết:
“Rebecca yêu quý, riêng chỉ vì món bánh sô-cô-la đã đủ để anh đến với em bất cứ lúc nào. Nhưng bây giờ đến lượt anh! Lúc này anh đã nung nấu sẽ làm món gì :-) Tôi lại xóa ngay mặt cười, vì chắc nàng sẽ tự nhận ra ý hài hước. Vậy tôi viết: “Lúc này anh đã nung nấu sẽ làm món gì… Gerold của em. À, còn điều này nữa: Em thật tuyệt trần!!!” Tôi chữa câu cuối thành Thật tuyệt trần bên cạnh em. Nhưng tuyệt trần có là chữ phù hợp không? Nghe như núi chỉ có một đỉnh cao, không bao giờ có đỉnh nào nữa hoặc chẳng thể vượt lên cao hơn. Có lẽ nên dùng chữ tuyệt vời, vì tuyệt vời có nghĩa là đẹp tuyệt trần nhưng chưa phải nhất thiết chính nó tuyệt trần. Hơn nữa, có thể nâng cao tuyệt vời thành rất tuyệt vời cho lần sau, chứ rất tuyệt trần nghe không ổn. Vậy tôi viết: Buổi tối thật tuyệt vời. Kèm hai chấm than.