Cuối giờ chiều tôi gặp Florentina ở quán Treiblos. Thực ra tôi đề nghị đến tiệm cà phê Mozart trên phố Argentina, thích hợp với tính chất cuộc gặp hơn, nhưng cuối cùng phải nhượng bộ. Trông con bé cực kỳ nhàu nhĩ tả tơi tựa như vừa chui ra từ thùng quần áo cũ, tóc tai rối bời, nhưng gương mặt thì khá mộc và có vẻ sinh động hơn lần cuối, mắt to tròn, tỉnh táo - tất cả đều như muốn nói lên rằng Florentina đã có lại cách nhìn đời thông thoáng vì đã vượt được qua mối quan hệ với cây tầm gửi Mike.
“Con đã gạch hắn khỏi hẳn cuộc đời con”, nó nói.
“Con làm thế nào vậy?” tôi hỏi.
“Con đã nhận ra hắn là một kẻ hạ cấp toàn tập”. Hay quá, nói tiếp đi.
“Làm sao để nhận ra?” tôi hỏi tiếp.
“Aleksa đã bỏ hắn”.
“Ra thế. Và sao nữa?”
“Chả sao cả. Đến Aleksa mà còn bỏ thì rõ là kẻ hạ cấp” nó nói. Thôi được, đó là một kiểu suy luận thô sơ, nhưng quan trọng nhất là nó đã gạt hẳn Mike khỏi tâm trí.
Tôi khẩn trương vào cuộc, đặt hai vé bay lên bàn và thông báo, “Chúc Giáng sinh vui vẻ, chuyến đi đã xong xuôi, mẹ con ủng hộ rồi”. Florentina hét lên to đến nỗi cốc chén trên bàn va vào nhau lanh canh. Rồi nó rướn người sang hôn tôi mấy phút liền. Thậm chí vài giọt nước mắt lăn trên má. “Mình bay thật, bố nhé”, nó lẩm bẩm và tay nắm lại thành quả đấm.
“Tất nhiên, hai bố con đã nhất trí rồi”, tôi nói lạnh tanh.
“Thì vẫn, nhưng con vẫn không nghĩ là bố nói nghiêm chỉnh và chuyện sẽ thực sự diễn ra”.
“Hứa danh dự mà”, tôi nói, nhưng thú thực là tôi cũng chỉ vừa phát hiện ra loại danh dự đó. Xong. Giờ thì tôi và sáng kiến thế kỷ của tôi đứng trước trở ngại hiểm hóc nhất, tôi thận trọng lấy đà. “Florentina này, con có thấy phiền không, nếu… nếu mình… nếu mình cho thêm một người nữa đi cùng?”
“Đến Cuba?”
“Ừ”.
“Ai?” Đúng, dĩ nhiên, câu hỏi hoàn toàn có lý, vì toàn bộ sự việc hướng vào điểm này.
“Manuel”, tôi nói.
“Manuel? Cái đứa làm bài tập về nhà ở chỗ bố?” Trong cặp mắt pha trộn sắc xanh, đồng thau và hổ phách của con bé lóe lên những chấm sáng li ti.
“Ừ, đúng Manuel đó”. Bây giờ nó nở nụ cười, nhưng nhìn tôi với vẻ gì đó như dò xét.
“Nhưng tại sao nó lại đi theo?”
“À, đơn giản thế thôi, vì nó là… một thằng bé rất dễ thương, và nó sẽ rất sung sướng nếu được đi cùng, và vì… ba người chúng mình chắc chắn là một nhóm du lịch tử tế”, tôi ấp úng.
“Bố định gán ghép con với nó hả?” nó hỏi.
Gán ghép? Quả là vớ vẩn, thằng bé còn là trẻ con, và Florentina cũng chẳng lớn hơn mấy. Dù thế nào thì tôi cũng phải nhấn nút báo động đỏ ngay tắp lự. Tôi nói, “Quên chuyện đó đi, ngay và luôn và vĩnh viễn”.
“Tại sao?” nó hỏi, và tôi thấy nụ cười điệu đà của nó chẳng trẻ con chút nào, mà trưởng thành đến ngỡ ngàng, và ranh giảo nữa.
“Vì…”
“Dạ?”
“Vì nó là em con”. Tôi không định nói ra, mà nó đã đẩy tôi đến nước này, nhưng ít nhất thì điều đó đã bật ra.
“Cái gì của con cơ?”
“Em trai con”.
“Em trai con?”
“Cùng bố khác mẹ”.
“Cùng bố khác mẹ?”
“Con trai bố”.
“Cái gì của bố?”
“Con trai bố”.
“Không”.
“Có”.
“Bố nói đùa”.
“Bố không nói đùa”.
“Con có đứa em cùng cha khác mẹ?
“Đúng thế”.
“Không”.
“Có. Và đó là Manuel”.
“Manuel?”
Cứ thế đưa đẩy một hồi lâu, cho đến khi Florentina qua hẳn cơn sửng sốt đầu tiên. Sau đó tôi kể hết ngọn ngành, và giữa câu chuyện chêm vài giọt nước mắt vì tôi vốn ủy mị, hậu quả là Florentina cũng rớt nước mắt, vì tạng người nó là không thể không khóc khi thấy người khác khóc - nó thừa hưởng tính này từ tôi.
Rồi tôi đặt chiếc vé bay thứ ba lên mặt bàn, thế là chuyến phiêu lưu của gia đình Plassek đã khởi đầu trọn vẹn. Chúng tôi gọi hai ly vang nóng, một ly có pha rượu và ly kia không rượu, và cụng ly chúc sức khỏe em trai Florentina.