Kế hoạch này rất hay mặc dù không phải do tôi nghĩ ra - đùa tí thôi. Trong một đám hỗn loạn toàn chuột là chuột, người ta sẽ gọi con chuột chuyển động nhanh gấp ba các con khác là con chuột siêu tốc. Trong đám diễn viên tập ở nhà hát thì vị trí đó gọi là trợ lý đạo diễn, do đó chúng tôi nhận ngay ra cô ta. Manuel đến thẳng chỗ cô ta, hỏi xin phép được nói chuyện với Alma Cordula Stein năm phút trong giờ giải lao, chuyện rất quan trọng, vì nó đã chọn trong chương trình Các nghệ sĩ nổi tiếng và công việc của họ đề tài Biên đạo múa và đích danh Alma Cordula Stein cho một bản thuyết trình mang tính sống còn ở trường. Lần này nhiệm vụ chính thức của tôi là bố đi theo con. Quả là một cảm giác rất lạ và khá thiêng liêng, khi lần đầu tiên trước mặt nhiều nhân chứng được nó gọi là “bố”.
Chúng tôi được vào đợi ở một căn phòng sau sân khấu, trong đó thậm chí đặt cả một tủ lạnh mà tôi rất tò mò muốn biết bên trong chứa gì, nhưng là người lịch thiệp nên tôi không đụng vào. Manuel bồn chồn hơn tôi nhiều, nó cho rằng cô Stein sẽ nhận ra mặt tôi, chậm nhất là khi tôi xưng tên. Có lẽ cô cũng sẽ không giận chúng tôi nói dối, vì chắc chắn cô Stein có nhiều cảm tình với tôi, nếu không thì tại sao cô cho tôi gián tiếp tham gia vào các chuyến quyên tiền bí mật của cô?
Một phụ nữ rắn chắc với mái tóc ngắn màu lam pha trắng đi vào, có vẻ hơi cố gắng để ra vẻ xuề xòa. Cô chỉ cần một hơi là biến nửa điếu thuốc thành khói và có dáng mệt mỏi vì tập, hoặc vì cuộc đời, hoặc vì cả hai.
“Tôi có thể làm gì cho cậu đây, anh bạn trẻ?” cô nói với Manuel, run run chìa cho nó bàn tay không cầm thuốc. Cho đến khi có câu trả lời thì cô đã kịp chào tôi xong, và khó có thể nói rằng cô thấy có gì đáng chú ý đặc biệt ở tôi.
“Thưa cô Stein, cháu tên Manuel, và đây là… là bác Gerold của cháu. Gerold Plassek. Nhà báo. Ở tờ Neuzeit”.
“À” cô nói, và nói với giọng để người ta đoán rằng cùng lắm là cô có cảm giác đã có lần nghe hay đọc tên đó ở đâu rồi. Vậy nên cái gọi là phương án tệ hại nhất đã diễn ra, vì rõ ràng cô ta không biết xếp tôi vào đâu và vậy thì tôi cũng không biết xếp cô vào đâu, mặc dù dựa theo bề ngoài thì tôi thấy cô gây được cảm tình, chắc chắn có thể cùng nhau cạn một vài vại bia.
Ở địa vị Manuel có lẽ tôi đã hiểu ra rằng chẳng xơ múi gì hôm nay, cùng lắm là đọc năm câu hỏi kiểu học trò và ngoan ngoãn ghi lại các câu trả lời rồi biến nhanh. Nhưng chắc chắn về mặt này nó thừa hưởng từ Alice nhiều hơn, vì nó nói, “Thưa cô Stein, thực ra lý do hai bác cháu đến đây là vì muốn biết, có đúng cô là nhà hảo tâm ẩn danh không. Hai bác cháu chỉ muốn biết điều đó cho chính mình và sẽ không kể cho ai cả, xin thề danh dự”.
Nét mặt Alma Cordula Stein sầm xuống, u ám hơn cả lúc nãy, tôi thấy thế. Khi người ta đã nhiều lần chứng kiến ai đó chuẩn bị lên cơn thịnh nộ thì có thể hình dung rõ rệt trong trường hợp này không còn lâu nữa. Ánh mắt cô đảo sòng sọc từ Manuel sang tôi rồi quay lại Manuel, có lẽ vì trong hai người thì tôi là người lớn tuổi hơn rõ rệt.
“Các người lấy thông tin này từ đâu? Ai kể cho các người? Tôi đã cẩn thận nhắc cái cô… cô nhà báo ấy phải giữ bí mật cơ mà. Tôi là nghệ sĩ, là người của công chúng, tôi cho ai tiền trong cuộc sống riêng tư thì không dính đến ai cả”.
“Xin lỗi, hai bác cháu không muốn bị cô giận, mà chỉ muốn biết vì sao cô cho đi nhiều tiền thế”, Manuel nói, đó không phải nghệ thuật diễn xuất cao cường mà là giọng thật, rất thảm hại của nó, lấy thẳng từ tim và khòng khọc bắn ra từ cổ họng. Mặt nó đỏ dừ như muốn chui xuống đất. Nó run rẩy giật cục như một thằng bé con muốn chạy ngay vào nhà vệ sinh. Tôi thương nó quá, bất giác đặt tay lên vai nó, và vũ điệu đó làm cho Alma Cordula Stein dịu xuống đôi chút.
“Không, không, tôi hoàn toàn không giận hai bác cháu”, cô dịu dàng nói.
Theo tôi, đó là câu kết thích hợp, nhưng Manuel, con người của đấu tranh, đánh hơi thấy cơ may của mình và tung toàn bộ nét duyên dáng trẻ thơ vào ván bài.
“Liệu cô có thể tiết lộ vì sao cô cho đi nhiều tiền như vậy không, hai bác cháu thực sự sẽ giữ kín, không ai biết đâu, xin thề danh dự”. Cô ngắm thằng bé thật lâu rồi nhìn thật sâu vào mắt tôi, khiến tôi thấy bất ổn. Rốt cục cô mời chúng tôi ngồi xuống. Rồi cô kể.