Buổi tối tôi nhận được cú điện thoại của người phụ nữ thứ ba trong cùng ngày, lại cũng là cú điện thoại mà tôi ít dự tính nhất. Alice gọi từ Mogadishu. Khi nói chuyện điện thoại giữa thời điểm đại hàn với châu Phi thì nhất định trước tiên phải chuyện trò chi tiết về cái nóng như rang và mưa tuyết tơi bời. Sau đó chúng tôi chuyển chủ đề qua Manuel.
“Geri, em rất biết ơn anh, và em rất hạnh phúc khi anh đã ổn thỏa mọi chuyện với Manuel một cách tuyệt vời như thế, và anh đã chăm sóc nó ra sao”, giọng cô xúc động, hoặc có thể bị những cột ăng-ten nối sóng di động của thế giới thứ ba làm cho run rẩy.
“Có gì đâu. Thực ra Manuel chăm sóc anh nhiều hơn ấy chứ”, tôi đáp.
“Dù thế nào thì nó cũng mê anh lắm đấy, và nó nói nhất định đó là những tháng phấn khích nhất trong đời. Manuel là một thành công thực sự của anh đó, Geri”, cô nói.
“Cả của em nữa”, tôi đáp. Sự khiêm tốn của tôi lần này không hẳn chân thành. Vì tôi ước gì được xin Alice nhắc lại từng chữ cái câu vừa rồi về thành công của tôi, nhắc lại thật chậm như thầy giáo đọc cho học sinh chép bài. Vì tôi không thể nhớ đã có ai từng cả quyết một điều tương tự về tôi, đã thế lại còn ở một lục địa khác.
“Anh biết rồi đó, mấy hôm nữa chúng em… à, em về Vienna, dịp Giáng sinh. Em và… và… Jochen. Chắc Julia đã kể cho anh”.
“Có, Julia đã kể cho anh, Julia, và cả Manuel”.
“Em định hỏi anh, tức là Jochen và em định hỏi anh, nếu anh rảnh và hứng thú vào ngày lễ đầu tiên, nếu anh chưa có kế hoạch gì khác, thì đến thăm bọn em vào buổi chiều, liên hoan gia đình nho nhỏ nhân dịp Giáng sinh”.
“Liên hoan gia đình nho nhỏ nhân dịp Giáng sinh?” Lời mời này đến đúng lúc tôi tuyệt đối không có sự chuẩn bị nào hết và khiến tôi nổi một thứ như da gà quay dịp Giáng sinh. Không rõ đã từ bao lâu tôi chưa được mời đến bữa liên hoan gia đình nho nhỏ nhân dịp Giáng sinh nào, lần cuối cùng khi tôi khoảng tám tuổi.
“Ừ, hay quá. Vì Manuel cũng muốn thế”.
“Manuel cũng muốn thế?” Da gà quay của tôi lại nổi lên lần nữa, nóng ran. “Anh sẽ làm quen Jochen luôn”. Da gà xẹp xuống một chút. “Hai người sẽ mến nhau, em biết”, cô nói.
“Em nghĩ thế à?” Tôi không thể không nghĩ đến bác sĩ Uland.
“Chắc chắn. Vậy là anh sẽ đến nhé? Chắc Manuel sẽ bất ngờ lắm đấy”.
“Nếu đó là điều bất ngờ cho Manuel thì anh không cần nghĩ lâu và nói luôn, có, cảm ơn, anh rất thích đến”, tôi trả lời.
“Thật nhé? Tốt quá, Geri”.
“Tốt, anh cũng nghĩ thế”, tôi nói.
“Vậy thì Chủ nhật nhé”.
“Ừ, Chủ nhật”.
“Về đến Vienna em sẽ gọi điện báo thì giờ chính xác”.
“Ừ, đúng đấy, thì giờ chính xác”, tôi nói. Ở châu Phi người ta có thì giờ, còn ở châu Âu người ta ưa chính xác, tôi chợt nghĩ. Chẳng rõ ai nói câu ấy, nhưng tôi thấy hay hay.
Sau đó tôi ngồi thừ chừng một tiếng trước lon bia đầu tiên chưa mở, trước khi cất vào tủ lạnh rồi lấy lon thứ hai. Bỗng dưng tôi có cảm giác số phận đang mỉm cười hết cỡ với tôi lúc này - nếu quả thực số phận có một quan điểm riêng về tôi.