Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
“Để Nguyên Mọi Thứ” Là Năng Khiếu Lớn Nhất Của Tôi
“Để Nguyên Mọi Thứ” Là Năng Khiếu Lớn Nhất Của Tôi

❊ ❊ ❊

Mặc dù không phải dạng người ngẫm nghĩ lâu chuyện gì sẽ xảy ra với mình, lần này tôi ngẫm nghĩ cực lâu, tức là cả quãng đường đến Penzing, chuyện gì tối nay có thể xảy ra với mình hoặc tôi sẽ đương đầu với nó ra sao. Tức là với Rebecca, tất nhiên. Nhưng đó sẽ là Rebecca nào? Hỏi cho rõ hơn: Với Rebecca được chuẩn bị để chờ đón gì? Vì sao nàng mời tôi đến nhà? Nàng muốn gì ở tôi? Còn hồi hộp gấp bội: Nàng không muốn gì ở tôi? Và hồi hộp nhất là: Sẽ còn lại gì, khi trừ đi những gì nàng không muốn ở tôi từ những gì nàng muốn ở tôi? Đó chính là câu hỏi quyết định, xuyên suốt tất cả các mối ràng buộc nào ít nhiều liên quan đến tình yêu hoặc muốn được liên quan đến tình yêu.

Thoạt tiên tôi chỉ vừa vặn nhận ra là nàng không phải dạng phụ nữ đi dép nhựa, mặc quần legging nâu và áo len XXL khi đón khách đến nhà. Chúng tôi cùng thoáng hôn nhau lên má phải, tiếc là cùng lúc nên không cảm nhận được nhiều. Tôi trao một chai vang đỏ Chile và một chậu cây xanh nở hoa trắng.

“Nhà em đẹp quá”, tôi nói.

“Ôi Gerold, đây là tiền sảnh ấy mà”, nàng trả lời khiêm nhường và mỉm cười.

“Biết thế, nhưng em chưa thấy tiền sảnh nhà anh đâu”, tôi đáp.

Không cần hỏi, lát sau nàng ấn một lon bia vào tay tôi, và chúng tôi dạo một vòng qua các phòng có trần cao trong căn nhà cổ, từ màu sơn đến nhiệt độ đều cực kỳ thân thiện, lò sưởi ốp gạch men vàng phấn và sàn gỗ màu sáng thi nhau tỏa hơi ấm, quả là vàng ròng trong mùa đông.

Chúng tôi dừng bước trước cửa phòng ngủ có chiếc giường khá rộng, đủ chỗ cho khoảng ba chục nàng Rebecca cạnh nhau, nếu xếp thật khéo, và tôi nảy ra một ý kỳ quái. Tôi tự hỏi, liệu có đàn ông nào trong tình cảnh của tôi đi thẳng đến giường và dùng tay ấn thử độ nhún của tấm nệm, để rồi sau đó gật gật với Rebecca một cách lẳng lơ và mãn nguyện hoặc nháy nháy với nàng đầy ngụ ý đến mức thô thiển. Liệu lúc đó nàng sẽ phản ứng ra sao? Tôi sẽ không bao giờ biết được, vì tôi làm bộ mặt lạnh tanh như một tay chơi xì tố và nói, “Thì ra em ngủ ở đây”. Sau đó đến lượt chính nàng gật gật, tuy không hẳn có nét gì lẳng lơ.

Một loạt món ăn mini được nàng trình bày vô cùng đẹp mắt, tức là nhiều đợt nối tiếp nhau, tạo điều kiện để liên tục có chủ đề mới trong cuộc hàn huyên thì thào thân mật - về công thức nấu ăn, trồng trọt sinh thái và dinh dưỡng lành mạnh mà không nhất thiết phải kém ngon. Sau hậu trường cũng có tiếng nhạc đầy cảm hứng, hình như của Bach. Kinh nghiệm của tôi cho thấy các bản xô-nát cho dương cầm vàhoặc vĩ cầm trong khung cảnh tương tự hầu như đều là của Bach, nhưng hãy cẩn thận, nếu ta liều mạng nói: “Ôi, hay quá, Bach”, thì lập tức được nghe: “Không, đó là Vivaldi”. Nói ngược lại thì nguy cơ cũng rất lớn, do đó tôi giữ im lặng cho lành. Nhạc cổ điển không hẳn là sở trường của tôi.

Sau món chính là một quãng nghỉ, Rebecca tận dụng thời gian đó đi châm vài ngọn nến và hạ ánh sáng xuống. Giả sử chính tôi làm việc đó thì tình cảnh đã hai năm rõ mười, nhưng ở phụ nữ thì chẳng khi nào thực sự biết những động thái rất rõ rệt ấy mang ý nghĩa gì. Vì thế tôi đợi một từ khóa thích hợp, trong lúc đó tôi nhận ra vang đỏ dễ chịu hơn vị của nó, và ước muốn của tôi được gần Rebecca, tức là gần hơn nữa, cứ sau mỗi ngụm lại tăng lên. Những hiệu ứng đó khó có thể đến từ bia và rượu, nhưng đó là chủ đề khác.

“Em thấy đơn giản là dễ chịu, và lúc nào cũng thú vị bên cạnh anh”, lát sau Rebecca nói. Nếu nói trong điện thoại thì đó đã là một lời khen sướng tai, nhưng lúc này chúng tôi ngồi khá sát cạnh nhau trên sofa đối diện lò sưởi, tức là hãy còn dư địa để gia tăng, tôi nghĩ.

Tay tôi đã động đậy chực khoác lên vai nàng thì nàng hỏi, “Anh có biết ở anh có điểm gì đặc biệt không, Gerold?” Không, thú thực là anh vẫn luôn muốn biết điều đó, tôi nghĩ.

“Anh có một sự tĩnh tại và nhẫn nại vô biên. Anh tiếp nhận và để nguyên mọi thứ như chúng vẫn thế. Không chỉ mọi vật mà cả mọi người. Cả em nữa”. Lần cuối tôi đã nghe rồi, chắc chắn “để nguyên mọi thứ” là năng khiếu lớn nhất của tôi.

“Anh không theo đuổi chiến thuật nào, chẳng bao giờ đòi hỏi gì ở em, chưa bao giờ dồn ép em, chưa một giây nào gây áp lực hay tìm cách áp đảo em, và anh là một trong số đàn ông hiếm hoi có tính ấy, tin em đi”. Có thể coi đây là chứng cứ cuối cùng để thấy vụ thử độ nhún của nệm trong phòng ngủ ban nãy có lẽ sẽ không được nàng hưởng ứng nồng nhiệt lắm.

“Haiz, thực ra anh rất muốn gây áp lực và áp đảo em, nhưng tiếc là anh không biết làm cách nào thôi”, tôi nói. Có vẻ khá công hiệu, vì nàng hôn đánh chụt lên má tôi, khiến tôi choáng váng một lúc lâu.

“Và anh là người đàn ông ít điệu đà nhất mà em từng biết. Em thích lắm. Tất cả những người khác đều liên tục muốn chứng minh mình là số Một. Anh khác hẳn, anh chân thực là chính mình, anh thể hiện cả những điểm yếu”. Có gì lạ, gì chứ điểm yếu thì tôi hơi sẵn.

“Ừ, bây giờ đến lượt anh được phép nói điều gì hay ho về em nhé?” rốt cục tôi hỏi như một dạng phòng vệ chính đáng, sau khi đã được tâng lên tận mây xanh. Nàng mỉm cười hơi mang vẻ mong đợi. Tôi thoáng suy nghĩ, liệu có nên nhắc đến một chi tiết nào trên cơ thể hay gương mặt nàng, ví dụ vành tai ửng đỏ như quả hồng ngâm mà không danh họa nào tôi biết có đủ khả năng vẽ ra, từ Vermeer đến Gauguin - và Van Gogh lại càng không thể. Nhưng sau đó tôi chọn một kiểu nói chung chung, nghe có vẻ hơi thán phục quá trớn, nhưng hoàn toàn nghiêm túc từ đáy lòng, “Em là một phụ nữ hoàn hảo mà người đàn ông nào cũng mơ ước cả đời. Và tại sao chính anh lại được phép ngồi đây cạnh em, vì chỉ xét riêng về thị giác thì em phải thi đấu ở một đẳng cấp khác hẳn với anh. Quả là một lựa chọn may mắn vô biên đối với anh”. Tôi thoáng nghĩ “lựa chọn may mắn” có là câu chữ lý tưởng hay không, và ví dụ, liệu “vận may” có nhã hơn chăng, nhưng trong khoảnh khắc đó “lựa chọn may mắn” hình như rất phù hợp, vì Rebecca vượt qua mấy milimet cuối cùng giữa hai mái đầu, và tôi biết trăm phần trăm là bây giờ không có lý gì để không ôm nàng, hôn nàng. Ngay giữa nụ hôn tôi đã nhận ra cảm xúc tráng lệ của nó sẽ dư cho đến khi qua hết lễ Giáng sinh. Bây giờ chỉ còn đợi xem mọi chuyện dừng lại ở cảnh này hay còn tiến xa hơn nữa. Để hợp với vai trò thiên thần kiên nhẫn của mình, tôi nhường hoàn toàn quyền quyết định cho Rebecca. Cuối cùng, khi cặp môi nàng được trở lại tự do, nàng nói:

“Anh nghĩ sao về về món tráng miệng?”

Nàng không phải dạng phụ nữ ăn nói nửa chừng, do đó tôi hiểu ngay đề nghị đó thuộc về phạm trù bếp núc và cũng lưu bước ở đó.

“Bánh sô-cô-la nhà làm”, cô nói thêm.

“Tuyệt vời”, tôi nói và vô cùng tự hào về câu đó, vì nó chứng tỏ khả năng làm chủ cơ thể cao cường của tôi. Các đàn ông khác hãy thử được như tôi! Chưa kể bánh sô-cô-la xưa nay vốn là lựa chọn đối lập với hầu hết mọi thứ trong đời tôi. Hy vọng tôi có thể chung sống một thời gian với cái hầu hết đó, tôi nghĩ bụng.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.