Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cách Xử Sự Khó Hiểu Của Phụ Nữ
Cách Xử Sự Khó Hiểu Của Phụ Nữ

❊ ❊ ❊

Đúng như tôi đã lo, nhà hảo tâm không trả lời ngay. Ít nhất thì ông cũng không từ chối ngay. Sáng thứ Ba Clara Nemez gọi điện khen tôi đã dũng cảm chọn đề tài bia rượu, tuy tôi không hẳn hiểu ra có gì dũng cảm trong vụ này, nhưng không sao.

Cụ thể là trang đúp của tôi thực sự thành công với nhiều khía cạnh phong phú, bà nhận xét. Ở tòa soạn Neuzeit người ta đã tự nhủ rằng sau chín nghìn Euro cho Königstetten không còn món tiền nào đến nữa, hay cùng lắm là một lượng tiền nhỏ sót lại, song điều đó tất nhiên chẳng hề làm giảm thành công của tôi. Tôi quyết định im lặng để không ai nghĩ tôi thông đồng.

Cuối cùng Clara hỏi tôi có rảnh quanh dịp Giáng sinh để đến tòa soạn chơi. Bà muốn làm một cuộc liên hoan nhỏ để tôn vinh tôi. Số ấn bản của Neuzeit trong quý đạt đỉnh cao kỷ lục trong lịch sử tờ báo, đó chủ yếu là công lao của tôi như một dạng cánh tay nối dài của nhà hảo tâm.

“Dĩ nhiên, cứ thấy liên hoan bất cứ đâu là tôi có mặt”, tôi nói như theo phản xạ. Thực tế tôi là dạng người ưa đứng bên lề chứ không trong ánh đèn pha sân khấu, chưa kể trong ba chục năm qua cũng chẳng có dịp nào.

Một lát sau có cuộc gọi thứ hai, thoắt đẩy tôi vào trạng thái giống như có người nhấn nút cực đại của máy tạo nhịp tim.

“A lô Gerold, em vừa đọc bài phóng sự của anh, và em nghĩ phải gọi điện cho anh ngay”, Rebecca nói.

Tôi thích nàng nghĩ như thế quá, do đó tôi đáp:

“Anh thích em nghĩ như thế quá”.

“Em buộc phải nói thẳng với anh là em rất cảm phục khi thấy anh chọn cái… cái chủ đề khó nói… và chắc cũng rất phức tạp ấy, ý em là chủ đề bia rượu…”

“Chủ đề chọn anh thì đúng hơn”, tôi ngắt lời nàng.

“Và anh đã nói ra rất thẳng thắn”.

“Nói gì?”

“Các nguy cơ, tổn hại, nghiện, rượu biến đổi con người ra sao, anh hiểu ý em rồi đấy”, nàng nói.

“À, hiểu, dĩ nhiên”.

“Và ông ấy, ông bác sĩ mà anh phỏng vấn ấy, tên gì?”

“Uland”.

“Đúng rồi, bác sĩ Uland, một người thông minh, nói thực sự đúng trọng tâm cần nói”.

“Ừ, ông ấy rất thông minh”, tôi nói. Thông minh như con tinh tinh thì có. Tiếc rằng Rebecca không có mắt nhìn người.

“Dù thế nào thì em cũng muốn nói là em thấy anh rất tuyệt vời, khi anh… khi anh bây giờ… làm việc này”.

“Cảm ơn”, tôi nói, tuy cả hai cùng để ngỏ “việc này” chính xác là việc gì, quan trọng là chấm dứt chủ đề này.

“Và gì nữa?” tôi hỏi.

“Gì nữa? À không, em không có gì mới”.

“Em nhận được email của anh chưa?” tôi hỏi và đồng thời sửng sốt vì câu hỏi quá ngớ ngẩn.

“Rồi, Gerold, tất nhiên em nhận được rồi. Đáng yêu lắm lắm lắm! Cảm ơn, cảm ơn anh. Đằng nào em cũng định viết thư trả lời, nhưng…”

“Không sao, mình đang nói chuyện điện thoại với nhau mà”.

“Vâng, đúng thế”, nàng nói. Sau đó là nghỉ một hồi lâu, và tôi đoán rằng cả hai cùng nghĩ còn có thể nói gì trong điện thoại khi nói điện thoại.

“Mình có thể gặp nhau lần nữa được không?” người hỏi, tiếc thay, lần này lại là tôi.

“Vâng, có chứ, ta gặp nhau nhé”, nàng nói, giọng khá xốn xang, ít nhất là nàng cố cho có vẻ xốn xang. “Giáng sinh em đi thăm bố mẹ ở Salzburg, nhưng ngay sau đó nhé”, nàng hăng hái tiếp lời.

“Ừ, ngay sau Giáng sinh là tốt đấy”.

“Tốt” nàng nói.

“Rất tốt”, tôi xác nhận.

“Thế nhé, hẹn chóng gặp lại”, nàng nói.

“Ừ, ngay sau Giáng sinh nhé”.

“Vâng, em sẽ gọi anh”, nàng nói.

“Anh cũng sẽ gọi”, tôi đáp. Cho chắc.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.