Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Manuel Lo Ngại Tương Lai
Manuel Lo Ngại Tương Lai

❊ ❊ ❊

Về nhiệm vụ được người ẩn danh trao cho, tôi chưa vạch được phương án một lẫn phương án hai hoặc ba khi Manuel đi học về. Tôi cảm thấy nó hơi trầm, và hỏi ngay xem có gì không ổn.

“Không, không có gì, ổn cả mà”, nó nói. Tức là có gì đó không ổn.

“Cháu bức xúc chuyện gì?”

“Tại sao phải có gì đó làm cháu bức xúc?”

“Câu hỏi đó dưới tầm của cháu, cháu ngoan ạ. Không ai cả quyết là có gì đó làm cháu bức xúc. Bác chỉ hỏi cháu có gì làm cháu bức xúc hay không thôi”. Nó cười. Tôi đã trở thành nhà vô địch thế giới môn ném trả những câu hỏi ngược ngớ ngẩn.

“Giáng sinh này mẹ cháu về”, nó nói.

“Hay”, tôi đáp.

“Vâng”.

“Cháu không mừng vì mẹ về sao?”

“Có chứ, vì mẹ thì có”, nó đáp. Tôi đợi một thông tin nhất định kế tiếp - và không uổng công. “Nhưng bây giờ mẹ có bạn trai, người ấy cũng về cùng”.

“Ừ, bác biết”, tôi nói.

“Bác biết? Sao bác biết?”

“Cô Julia nói”.

“À”.

“Vậy vấn đề là gì?” tôi hỏi.

“Vấn đề là cháu không quen chú ấy”.

“Vấn đề sẽ tự giải quyết, cháu sẽ làm quen chú ấy”, tôi nói.

“Còn nếu chú ấy không thích cháu?”

“Chú ấy sẽ thích cháu. Người ta không thể không thích cháu. Nhưng đừng hỏi bác vì sao người ta không thể không thích cháu”. Nó cười.

“Còn nếu cháu không thích chú ấy?” Tôi không nghĩ ngay ra câu trả lời, nhưng tôi có một ý nghĩ rất lôi cuốn. “Thậm chí mẹ cháu còn có thể cưới chú ấy, và tất cả sẽ ở chung một nhà. Nếu cháu không muốn ở cùng nhà với chú ấy thì sao?”

“Bác không thể tưởng tượng ra”, tôi nói dối.

“Lúc đó cháu có thể ở nhà bác được không?” Đó chính là câu hỏi mà tôi thầm mong. Tôi phản ứng đúng chiến thuật, tức là tỏ ra kinh hoảng.

“Sao cơ? Cháu muốn ở đây? Thử ngó quanh xem. Ở đây cháu sẽ ho hen, sổ mũi, bị từ thương hàn đến thổ tả cùng trăm thứ bệnh khác nữa”.

“Sợ gì? Mẹ cháu là bác sĩ mà. Và chồng mới của mẹ cũng thế. Hai người sẽ đến đây thăm cháu”. Giờ thì tâm trạng của nó đã vui hơn hẳn, và tôi xọc tay vào tóc nó, tương đối thô để một thằng cu mười bốn tuổi rưỡi khỏi mất tự nhiên.

“Dịp lễ Giáng sinh bác sẽ làm gì?” cuối cùng nó hỏi.

“Bác ấy hả? Chịu. Chắc sẽ như mọi khi”.

“Mọi khi là như thế nào?”

“Bác cứ mặc kệ cho Giáng sinh muốn làm gì với bác thì làm”, tôi nói. Bây giờ nó cười ngoác tận mang tai. Nó khoái câu trả lời. Tôi thực sự tin là nó có vài gene của tôi.

“Bác có thể liên hoan cùng nhà cháu, cho đỡ tẻ”, nó nói. Nghe như được mời bánh sô-cô-la, thương hiệu Rebecca. Tôi cảm thấy xúc động dâng trào trong mình, và phải cố kìm không cho dâng đến mắt.

“Một phụ nữ và ba đàn ông? Bác chỉ ngại là mẹ cháu sẽ không thích”, tôi nói.

“Bác có thể đưa…” Nó ngừng bặt.

“Đưa?”

, không”, nó nói và nhấp nhổm hơi có vẻ lúng túng.

“Nói đi”.

“Bác có thể đưa Florentina đến cùng”.

“À, giờ thì bác biết chỗ con tò vò làm tổ rồi”, tôi đáp. Tôi cố đùa một cách cường điệu, nhưng trong lòng không ổn chút nào.

“Không, không phải như bác nghĩ đâu”, nó kéo còi báo an ngay, tuy không ghìm nổi tiếng cười khúc khích.

“Bác nghĩ gì hả? Bác nghĩ rằng cháu thấy nó thân thiện, vì nó xử sự rất cởi mở và thoải mái, đơn giản là một người tử tế”.

“Vâng, đúng thế”, nó đáp và nhẹ người. Tôi cũng thế.

Giọng tán chuyện tầm phào giữa hai chúng tôi khiến tôi dũng cảm chuyển sang thế tấn công, tôi bộc phát tiến hành phương án thứ tư và nói với Manuel, “Cháu thử hình dung xem tờ Neuzeit bắt bác làm gì, họ cử bác đi đâu”.

“Đi đâu ạ?”

“Đến chỗ những người nát rượu”.

“Thật ư? Tức là bác phải… phải… gọi là thế nào nhỉ… phải đi cai nghiện ạ?” Đáng bực mình nhất là nó hoàn toàn có ý nghiêm túc và lo lắng cho tôi thực sự. Tôi làm bộ phẫn nộ.

“Cháu điên à? Không phải bác! Cháu nghĩ gì vậy! Bác đi viết một bài phóng sự về trung tâm chăm sóc người nghiện rượu và hỗ trợ gia đình những người ấy. Trung tâm tên là 0,0 Phần Nghìn. Ở đó toàn những trường hợp rất nặng, không chỉ mỗi tuần một vại bia như bác”. Rồi tôi kể nó nghe mọi chi tiết mà tôi đã biết.

“Và bác sẽ làm việc đó thật?” nó hỏi.

“Bác chưa biết”.

“Có chứ”.

“Có gì?”

“Bác làm đi. Cháu thấy rất tốt nếu bác làm vụ này”, nó nói.

“Thật ư? Vì sao?”

“Cứ thế thôi, cháu thấy rất tốt. Tất nhiên cháu sẽ đi cùng”.

“Tất nhiên cháu sẽ không đi cùng”, tôi phản đối quyết liệt. Tôi không muốn con trai tôi nhìn thấy những số phận dưới đáy xã hội ấy, nó còn quá trẻ. Nhưng rồi sau đó lại lần nữa chứng tỏ rằng giữa hai chúng tôi rốt cục luôn có một quan điểm thắng thế, và đó không phải quan điểm của tôi. Bù lại thì nó hứa sẽ hết sức hỗ trợ tôi khi lấy tin. Ngoài ra, tôi đã biết rằng đây là chuyến phiêu lưu cuối cùng của hai chúng tôi trong vụ tiền từ thiện, cho nên nó được đi theo, dù bị phản đối, đồng nghĩa với việc tôi quyết định nhận nhiệm vụ này, sau khi phản đối.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.