Chưa đầy ba phút sau tôi đã lại thấy ăn năn vì cuộc khẩu chiến, và tôi quyết định nghĩ ngay chuyện gì thật hay - tức là nghĩ đến Rebecca chứ còn gì nữa, tôi đâu có nhiều lựa chọn. Tôi toan chấm dứt giờ đọc trên máy tính bằng cách xem các email của nàng thì bập vào một thư chưa mở; không do Angelina chuyển tiếp mà được gửi thẳng đến địa chỉ tôi:
Thưa ông Plassek, nhờ tòa soạn tôi có được địa chỉ ông. Tôi chỉ định báo cho ông là tôi chỉ còn mỗi 19.000. Lần tới sẽ được gửi đi 9.000, vậy ông biết người gửi là tôi. Sau đó tôi viết cho ông lần nữa. Xin ông đừng nói cho ai biết! Kể cả… nghĩa là thực sự không cho ai biết cả!”
Giờ thì tôi phải bật nắp ngay một lon bia. Vì linh tính của tôi nói với tôi rằng xác suất cực kỳ cao để xác định đằng sau thông điệp trần trụi và khá gấp gáp này đích thực là nhà hảo tâm. Và nhánh rẽ của linh tính chạy rần rần trong ngón tay trái còn dặn thêm là tốt nhất không nên cho Manuel biết gì. Chưa nên. Do đó tôi đẩy email này vào mục cá nhân và ước gì mình đã nghĩ đúng và sắp tới sẽ làm Manuel bất ngờ với một tin mới vô cùng hoành tráng.
Tôi cũng sẽ gắn liền bất ngờ này với bất ngờ thứ hai, một bất ngờ vĩ đại hơn - không cần để ý đến các Jochen cùng các loại chủ gia đình giả hiệu mới khai quật nào đó trên thế giới này, tôi nghĩ tiếp. Tôi sẽ đợi một khoảnh khắc cực đặc biệt, rồi tôi sẽ nói với Manuel đại khái như sau, “Manuel, bây giờ bác tiết lộ cho cháu hai bí mật. Thông điệp thứ nhất ước gì được tung lên vệ tinh để truyền vòng quanh trái đất, để cả vũ trụ được biết: Bác là bố cháu, và rất tự hào được là bố cháu”. Không, tất nhiên tôi không nói lâm ly thống thiết như thế, cho dù nói cho cùng đó là sự thật tuyệt đối. Nhưng kệ, tôi sẽ nói tiếp, “Bí mật thứ hai thì chỉ hai bố con mình biết, không ai ngoài hai chúng mình. Bố nói cho con biết, và chỉ mình con, vì con là con trai bố và bố tin con. Bố đã khám phá ra người phân phát các phong bì tiền ẩn danh. Nghĩa là người ấy, sau khi bố hứa giữ bí mật, đã cho bố biết. Nhưng bố nói với con, chỉ mình con thôi: đó là…” Trong khoảnh khắc đó thậm chí chính tôi cũng nóng lòng muốn biết người đó là ai.
Số báo thứ Tư đăng phóng sự của hai chúng tôi về Trung tâm Xã hội Chăm sóc Trẻ em khuyết tật mắt mới thành lập tại Königstetten. Thứ Năm, Clara Nemez gọi điện cho tôi và lấy mất hẳn mọi bồn chồn của tôi trước khi đến cuộc hẹn gặp Rebecca.
“A lô Gerold, tôi vừa nhận được tin báo qua điện thoại từ một bà tên là Binder từ Königstetten. Anh có đoán được bà ấy kể gì không?”
“Là có tiền gửi đến?”
“Anh đã đoán trúng”.
“Tốt”, tôi nói.
“Vâng, tôi cũng thấy thế. Họ xứng đáng mà. Tức là ai cũng xứng đáng nhưng họ đặc biệt xứng đáng”. Theo tôi thì ai cũng đặc biệt xứng đáng.
“Nhưng anh có biết lần này có gì khác không?”
“Không?” Tất nhiên tôi biết.
“Trong phong bì chỉ có chín nghìn Euro”, bà nói.
“Thật à?” Tôi biết từ trước. Tôi linh cảm từ trước. Tôi là người của linh tính mà. Linh tính của tôi đáng tin lắm. Nếu có gì đó ở tôi hay trong tôi đáng tin thì đó là linh tính của tôi, ít nhất là thỉnh thoảng, ít nhất là lần này.
“Vâng, thật đấy, mười tám tờ năm trăm, tổng cộng chín nghìn. Họ đã đếm đi đếm lại cả trăm lần”.
“Có thể nhà hảo tâm đã đếm nhầm”, tôi nói.
“Hoặc đã cạn tiền”, Clara nói.
“Cũng có thể lắm, tất nhiên”, tôi đáp.