
Hai vợ chồng mình đều là học trò của thầy. Vợ thì học trò thời đại học. Mình là học trò thời cao học. Ngày học cao học đói lắm. Thỉnh thoảng thầy lại bảo mấy trò ra nhà chơi, thầy nấu mấy món cho ăn.
Thầy nấu ăn thuộc loại khéo và tinh, mang phong cách Huế. Từ mua nguyên liệu, nấu nướng, pha chế, sắp đặt, cách ăn đều nhất nhất được thầy làm tỉ mỉ, bài bản; rồi thầy lại say sưa thuyết minh cho các trò nghe. Hoá ra miếng ăn miếng uống là cả một nghệ thuật.
Hỏi thầy học nấu ăn từ ai? Thầy cho biết mẹ thầy là người gốc Huế. Cụ nấu tuyệt ngon. Thầy được ăn ngon từ bé, nên học được cách nấu từ Cụ.
Khi trưởng thành, thầy đi dạy học, chọn cách ở một mình. Bây giờ vẫn ở một mình. Thầy đã tuổi hưu được dễ đến mươi năm…
Ngày con mình còn bé, thầy hay sang nhà chơi. Lần nào cũng vậy, từ Hàng Bồ xuống, bao giờ thầy cũng mang những thứ bánh kẹo tuyệt ngon, rất lạ; cả những đồ chơi be bé xinh xinh, độc đáo, chả bao giờ mình nhìn thấy. Đúng là cư dân phố cổ có khác.
Bọn trẻ con nhà mình gọi thầy là ông trẻ. Mỗi lần ông trẻ xuống, chúng đều háo hức. Thể nào cũng có món bánh be bé, xinh xinh, hương vị lạ. Chúng khoái lắm.
Bây giờ thầy chuyển nhà từ phố cổ ra phía ngoại vi. Vả lại tuổi thầy cũng đã lớn, bắt đầu ngại đi. Nhưng lần này thầy lại gọi điện bảo xuống chơi. Quý hoá quá.
Vừa bước vào nhà, thầy đã hỏi hai thằng nhỏ đâu rồi? Dạ thưa thầy, các cháu lớn cả rồi. Thằng lớn mới đi làm. Thằng nhỏ đã sắp vào đại học. Thầy lại lôi trong túi ra một bọc bánh, toàn những thứ bánh be bé xinh xinh. Mình cười lớn: “Thầy ơi, chúng nó lớn cả rồi, thầy làm gì phải quà cho chúng nữa!”. Thầy bảo thì mang xuống cho các cháu với các cậu, cả nhà cùng ăn, bánh này ngon lắm. Thầy mua ở đâu? Tớ lại trở về nhà cũ Hàng Bồ mới mua được loại bánh này. Trời, công phu quá thầy.
Tụi mình mời thầy ở lại ăn cơm. Mãi thầy mới nhận lời. Biết thầy nấu ăn ngon, lại ăn uống thanh đạm, kỹ lưỡng, nên vợ mình trổ tài hết sức. Thầy khen nắc nỏm. Chắc thầy động viên…
Không chỉ có tụi mình mới được thầy ân cần như thế. Mấy người bạn thân của mình sống loanh quanh Hà Nội, đôi khi thầy cũng đến chơi theo cách tạo bất ngờ. Thầy lại quà quà bánh bánh. Thầy vẫn cứ tưởng con cái của học trò đang còn bé tí thuở nào.
Trò thì đã thành vợ thành chồng. Không ít đứa đã lên ông lên bà. Riêng thầy cứ mãi làm người trẻ, người của tuổi…đang yêu.
Nhớ thầy, đã là dân Văn khoa sư phạm ai cũng nhớ một câu “ca dao chế” nổi tiếng: “Muốn ăn cơm trắng với giò/Thì về 61 Hàng Bồ với anh”. Nghe đâu lại có dị bản: “Muốn ăn đậu rán mắm tôm/ Thì về 61 sớm hôm Hàng Bồ”.
Chả biết thầy có cái khiếu tự trào mà làm ra thế, hay ai đó đặt trêu đùa thầy nhỉ? Bảo vui vui cũng chẳng sai. Mà bảo cứ có chút ngùi ngùi cũng phải. Chỉ tiếc là cho đến tận khi người chủ của ngôi nhà phố cổ Hàng Bồ ấy chuyển ra sống phía ngoại vi mà vẫn chẳng thấy “ẻm” nào.
Cứ mãi thế này, đến khi học trò có cháu gọi bằng ông/bà vẫn có thể còn được “Ông trẻ” mang những thức bánh, những đồ chơi be bé xinh xinh đến cho các cháu chưa biết chừng, thầy nhỉ!
Ngày 3/5/2018