This ain’t the garden of Eden.Đây nào phải vườn địa đàng.
Blue Öyster Cult,
This Ain’t the Summer of Love
Nếu đằng nào cũng phải ngồi nhà, Robin nghĩ thôi cứ xem đám cưới vậy. Sáng sớm hôm sau, cô chiếm một chỗ trên xô-pha trong phòng khách, máy tính mở trên đầu gối, điện thoại đặt cạnh đó, ti-vi bật sẵn. Matthew cũng được nghỉ làm, nhưng anh đứng trong bếp, tránh đụng cô. Hôm nay anh không mời trà, không hỏi han chuyện công việc, không ân cần chu đáo quá mức. Robin nhận thấy ở anh có một sự thay đổi kể từ lúc mẹ cô ra về. Anh có vẻ bồn chồn, lo lắng, nghiêm trọng hơn. Dường như với những cuộc trò chuyện rù rì đó, bà Linda đã thuyết phục Matthew rằng những gì đã xảy ra có thể sẽ không bao giờ cứu vãn được.
Robin biết rõ rằng cô sẽ phải hạ cú đòn nốc-ao. Những lời dặn dò của Linda trước khi ra về khiến cô càng thêm sốt ruột. Cô vẫn chưa tìm được một chỗ ở khác, nhưng dù sao cô vẫn phải nói cho Matthew biết cô sẽ dọn ra, và hai người sẽ phải đồng ý sẽ nói năng ra sao với gia đình và bạn bè. Vậy mà giờ đây cô vẫn ngồi trên xô-pha làm việc thay vì đương đầu với vấn đề đang bao trùm cả căn hộ nhỏ, gây áp lực lên những bức tường và khiến không khí trong nhà lúc nào cũng căng thẳng ngột ngạt.
Các bình luận viên nhà đài cài hoa trên áo và cổ tay nói liên tu bất tận về những món trang trí đám cưới bên trong Tu Viện Westminster. Các vị khách nổi tiếng rồng rắn tiến về lối vào. Robin vừa hờ hững theo dõi, vừa ghi lại số điện thoại của các tụ điểm múa khiêu dâm, thoát y và mát-xa ở Shoreditch và gần đó. Thi thoảng cô kéo chuột xuống để xem các bình luận của khách hàng, biết đâu có người đã nhắc đến một tay bảo kê tên Noel, nhưng không có tên ai trừ những phụ nữ làm việc ở đó. Khách làng chơi thường khen họ dựa trên mức độ nhiệt tình trong công việc. Mandy ở một phòng mát-xa làm trọn ba mươi phút và không bao giờ gây cảm giác vội vã; Sherry bá cháy ở câu lạc bộ thoát y Beltway Strippers lúc nào cũng sẵn lòng, chiều khách và vui tính. “Tôi hoàn toàn hài lòng với Zoe,” một khách làng chơi phát biểu, “thân hình tuyệt vời và một cái kết rất có hậu!!!”
Nếu ở trong tâm trạng khác, hay trong một hoàn cảnh khác – Robin có lẽ đã thấy kiểu nói năng đó thật buồn cười. Đàn ông nhiều người dù ăn bánh trả tiền vẫn cần tin rằng sự nhiệt tình của người đàn bà khi đó là thật lòng, rằng họ cũng đang thảnh thơi tận hưởng khoái cảm, rằng họ thực sự cười thích thú khi khách làng chơi bông đùa, thực lòng thích được làm mát-xa toàn thân và làm tay cho khách. Một khách còn đăng bài thơ về cô gái mình thích nhất.
Ngay cả khi cần mẫn tổng hợp danh sách số điện thoại, Robin vẫn nghĩ rất khó có chuyện Brockbank, với lý lịch chẳng hay ho gì, lại xin được việc với những tụ điểm cao cấp, những nơi có trang web đăng hình các cô gái khỏa thân không tì vết trong ánh đèn nghệ thuật và mời mọc các cặp đôi cùng đến mát-xa.
Nhà thổ, như Robin biết, là bất hợp pháp nhưng ta không cần phải lặn lội quá sâu trên mạng để tìm ra chúng. Cô đã trở nên rành rẽ cách đánh hơi thông tin từ những xó xỉnh trên mạng, kể từ khi làm việc cho Strike. Chẳng mấy chốc cô đã kiểm tra chéo được những tụ điểm được nhắc đến trên các trang mạng bê bối chuyên trao đổi những thông tin kiểu đó. Tại đây, ở phân khúc thị trường bèo nhất, không có thơ thẩn gì cả: 60 bảng làm cửa sau, Chỉ có gái ngoại quốc, không nói tiếng Anh, Rất trẻ có lẽ vẫn còn sạch. Nhiều món đừng dại mà đút vô.
Thường thì chỉ có địa điểm kiểu ám chỉ. Cô biết rõ Strike sẽ chẳng bao giờ để cô đi dò la những khu tầng hầm hay phòng ghép nơi hầu hết là gái Đông Âu hay chỉ có gái Tàu đang làm việc.
Robin nghỉ tay, phần vì thấy bắt đầu tức ngực khó chịu, cô nhìn lên ti-vi. Hoàng tử William và Harry đang đi trên lối giữa lễ đường. Khi cô xem ti-vi, cửa phòng khách bật mở, Matthew bước vào, cầm theo một tách trà, không mời mọc gì cô. Anh ngồi xuống ghế tựa, không nói gì, nhìn chăm chăm lên màn hình ti-vi.
Robin trở lại với công việc, ý thức cao độ rằng Matthew đang ngồi cạnh mình. Ngồi chung mà không nói năng gì quả là một diễn biến mới. Chấp nhận sự xa cách của cô – không cắt ngang, thậm chí là chỉ để mời trà – cũng mới luôn. Rồi còn không cầm điều khiển ti-vi lên và đổi kênh như thường.
Máy quay trở lại bên ngoài khách sạn Goring, nơi bà con đang đứng nghiêm trang đợi Kate Middleton xuất hiện trong áo cưới. Robin lén đưa mắt lên trên máy tính khi kéo chuột xuống đọc một loạt cái lời bình lủng củng về một nhà thổ gần phố Commercial.
Tiếng bình luận trên ti-vi bắt đầu phấn khích trở lại, bùng nổ với tiếng reo hò cổ vũ, khiến Robin nhìn lên, vừa kịp thấy Kate Middleton ngồi lên một chiếc Limousine. Áo cưới tay dài vải đăng ten, y như tay áo mà cô đã quyết định bỏ đi trên áo của mình…
Chiếc limousine rời bánh chậm rãi. Chỉ loáng thoáng thấy được Kate Middleton trong xe, ngồi cạnh người cha. Vậy là cô ấy đã quyết định thả tóc. Robin cũng từng định sẽ thả tóc. Matthew thích vậy mà. Nhưng giờ đây còn nghĩa lý gì nữa đâu.
Đám đông reo hò suốt con đường Mali, cờ Anh phấp phới ngút tầm mắt.
Khi Matthew quay lại nhìn cô, Robin giả vờ đang chăm chú vào máy tính.
“Em uống trà không?”
“Không,” cô đáp, rồi ngập ngừng tiếp “Cảm ơn,” khi nhận ra giọng mình sao mà hung hăng.
Điện thoại di động phát tín hiệu ngay bên cạnh. Matthew vẫn thường cau có hay phật ý mỗi lần như vậy khi cô ở nhà: anh luôn nghĩ là Strike nhắn tin cho cô, mà đôi khi đúng vậy. Hôm nay anh chỉ quay lưng lại để xem ti-vi.
Robin cầm điện thoại, đọc tin nhắn vừa đến:
Làm sao tôi biết cô không phải là nhà báo?
Đó là manh mối cô đang theo đuổi mà không nói với Strike, cô đã sẵn câu trả lời. Trên màn hình đám đông hò reo mừng chiếc limousine chầm chậm lăn bánh, cô gõ phím điện thoại:
Nếu báo giới biết chuyện, họ đã chờ sẵn bên ngoài nhà anh. Tôi đã nói anh cứ tìm tôi trên mạng. Có một tấm hình chụp tôi đi vào tòa để làm chứng trong vụ án Owen Quine. Anh tìm ra chưa?
Cô đặt điện thoại xuống trở lại, tim đập nhanh hơn.
Kate Middleton đang bước ra khỏi xe limousine ở Tu Viện. Vòng eo của cô ấy trông bé tí xíu trong chiếc áo cưới ren. Trông cô ấy thật hạnh phúc… thật sự hạnh phúc… Tim Robin như bị bóp nghẹt khi cô nhìn người phụ nữ xinh đẹp đội mũ miện tiến vào cửa Tu viện.
Điện thoại lại phát tín hiệu.
Tôi thấy hình rồi. Thì sao?
Matthew cúi đầu trong tách trà khụt khịt khó hiểu. Robin lơ luôn. Có lẽ anh nghĩ cô đang nhắn tin cho Strike, thông thường vẫn là lý do để anh nhăn nhó khó chịu hay càm ràm phiền phức. Chuyển điện thoại sang chế độ máy ảnh, Robin cầm lên trước mặt rồi chụp hình.
Đèn flash khiến Matthew giật mình, anh nhìn quanh. Anh đang khóc.
Ngón tay Robin run rẩy khi cô gởi tấm hình chụp bằng tin nhắn. Sau đó, không muốn nhìn Matthew, cô xem ti-vi trở lại.
Kate Middleton và cha ruột giờ đây đang chậm rãi tiếng bước trên lối đi trải thảm đỏ thắm trong lễ đường, chia nửa một biển khách mời mũ mão điệu đàng. Cái kết của một triệu câu chuyện cổ tích như đang diễn ra trước mắt cô: kẻ thường dân từ từ bước về phía hoàng tử, sắc đẹp thẳng tiến về phía địa vị…
Không cưỡng được, Robin nhớ lại cái đêm Matthew đã cầu hôn dưới chân tượng Eros ở vòng xoay Piccadilly Circus. Đêm đó có vài kẻ vô gia cư ngồi trên bậc thang, rú rít chọc quê khi Matthew quì gối xuống. Cô choáng cả người trước diễn biến bất ngờ trên bậc thang dơ bẩn, Matthew không ngại làm dơ bộ com-lê đẹp nhất trên mặt đá nhớp nháp, ẩm ướt, mùi hơi rượu phả về phía họ lẫn trong mùi khói xe: chiếc hộp nhung màu xanh nho nhỏ và rồi viên sapphire lấp lánh, nhỏ hơn, nhạt hơn viên của Kate Middleton. Matthew sau đó đã kể rằng anh chọn nó vì giống màu mắt của cô. Một kẻ vô gia cư đứng dậy, lảo đảo vỗ tay khi cô nói lời đồng ý. Cô còn nhớ ánh đèn chớp nháy ở Piccadilly phản chiếu trên gương mặt rạng ngời của Matthew.
Chín năm cùng chia sẻ cuộc sống, cùng trưởng thành, chín năm cãi vã và làm hòa, chín năm yêu thương. Chín năm gắn bó bên nhau qua những biến cố đau đớn tưởng chừng như đã chia lìa hai người.
Cô nhớ lại ngày hôm sau đó, cái ngày mà cô được trung tâm nhân viên tạm thời gởi nhầm đến chỗ Strike. Tưởng như đã lâu lắm rồi. Cô cảm thấy mình đã là một người khác hẳn… ít ra, cô cảm thấy mình như một người khác hẳn, cho tới khi Strike bắt cô ở nhà ghi chép số điện thoại rồi còn né tránh khi cô hỏi bao giờ hắn sẽ cho cô trở lại làm việc như một cộng sự.
“Họ từng chia tay.”
“Gì kia?” Robin hỏi.
“Hai người đó,” Matthew trả lời, giọng nấc lên. Anh gật đầu về phía màn hình. Hoàng tử William vừa mới quay lại nhìn cô dâu. “Hai người đó từng chia tay một thời gian.”
“Tôi biết,” Robin đáp.
Cô cố nói chuyện lạnh lùng, nhưng vẻ mặt Matthew đau đớn tột độ.
Biết đâu em xứng đáng với một người tốt hơn anh.
“Có phải… tụi mình hết thật rồi sao?” anh hỏi.
Kate Middleton đã tiến đến chỗ Hoàng tử William ở ban thờ. Hai người rạng rỡ khi đứng cùng nhau.
Nhìn chằm chằm vào màn hình, Robin hiểu rằng ngày hôm nay câu trả lời của cô cho câu hỏi của Matthew sẽ là dứt khoát. Chiếc nhẫn đính hôn vẫn nằm ở nơi cô đặt nó, trên đám sách kế toán cũ ở kệ. Cả hai đã không chạm vào nó kể từ lúc cô tháo nhẫn.
“Kính thưa quý vị thân hữu…” Trưởng Tu Viện Westminster mở lời trên màn hình.
Cô nghĩ đến ngày Matthew ngỏ lời muốn làm bạn trai của cô, nhớ lại hôm đó cô đã đi bộ từ trường về nhà, lòng dạ bừng bừng, vừa vui sướng vừa tự hào. Cô nhớ lại Sarah Shadlock cười khúc khích, dựa vào anh trong quán ở Bath, khi đó Matthew hơi chau mày và né ra xa. Cô nghĩ đến Strike và Elin… hai người đó thì có liên quan gì ở đây?
Cô nhớ lại Matthew, mặt mày trắng bệch, run rẩy ở trong bệnh viện nơi người ta giữ cô lại hai mươi bốn giờ sau vụ hiếp dâm. Anh đã bỏ lỡ một kỳ thi để đến với cô, chỉ đi thẳng tới mà không nói năng gì với ai. Mẹ anh đã rất bực mình. Hè năm đó anh đã phải thi lại.
Khi đó anh chỉ mới hai mốt tuổi và không biết điều mà bây giờ anh đã biết: rằng không có ai như em và anh không thể yêu ai nhiều như yêu em…
Sarah Shadlock, hẳn đã ôm choàng lấy anh khi anh say rượu, khi anh thổ lộ hết những cảm xúc rối rắm về Robin, chứng sợ đám đông, không thể để cho ai đụng chạm…
Điện thoại di động phát tín hiệu. Như cái máy, Robin nhặt lên, nhìn màn hình.
Được rồi, tôi tin đúng là cô.
Robin không thể tin vào mắt mình, cô đặt điện thoại xuống xô-pha, không trả lời tin nhắn. Đàn ông trông thật thê thảm khi khóc. Mắt Matthew đỏ ngầu. Hai vai anh run rẩy.
“Matt,” cô khẽ lên tiếng giữa tiếng nấc lặng lẽ của anh. “Matt…”
Cô chìa tay ra.