And now the time has come at last To crush the motif of the rose.Rồi cuối cùng đã đến lúc chờ trông, Để ra tay đè bẹp hoa văn đóa hồng.
Blue Öyster Cult,
Before the Kiss
Bóng đèn trong phòng ngủ đã bị cháy. Strike bật chiếc đèn pin nhỏ mang theo và chậm rãi tiến về món đồ duy nhất trong đó, một tủ áo gỗ thông rẻ tiền. Cánh cửa kêu ken két khi hắn mở ra.
Bên trong tủ dán đầy những bài báo về Con Quỷ Shacklewell. Dán trên cùng là một tấm ảnh in trên giấy A4, có lẽ là in từ mạng Internet. Ảnh chụp mẹ Strike lúc còn trẻ, trần truồng, hai cánh tay để lên đầu, mớ tóc mây dày đen kiêu hãnh xõa xuống, không che hết bộ ngực, một dòng chữ uốn lượn rõ ràng ngay trên hình tam giác tối màu của vùng kín. Mistress of the Salmon Salt.
Hắn nhìn xuống đáy tủ, một chồng sách khiêu dâm hạng nặng đặt cạnh một túi rác đen. Kẹp đèn pin dưới cánh tay, Strike mở túi rác bằng đôi tay đeo găng. Bên trong túi có một ít đồ lót phụ nữ, vài món còn dính máu ngả nâu khô cứng. Ở dưới đáy túi ngón tay hắn chạm vào sợi dây chuyền mảnh và khuyên tai vòng. Mặt dây chuyền đàn harp hình trái tim ánh lên khi hắn chiếu đèn pin vào. Trên khuyên tai có vết máu.
Strike đặt mọi thứ trở lại trong túi rác đen, đóng cửa tủ áo và tiếp tục đi về nhà bếp, rõ là nơi phát sinh thứ mùi thối rữa lan tỏa khắp nhà.
Có người bật ti-vi ở nhà bên cạnh. Một loạt súng nổ vang lên qua bức vách mỏng. Strike nghe phong thanh tiếng cười của những kẻ say cần sa.
Bên dưới ấm đun có lọ cà phê hòa tan, chai whisky Bells, gương soi phóng đại và dao cạo râu. Lò nướng đầy bụi và dầu mỡ bám, như thể lâu lắm rồi chưa ai dùng. Cửa tủ lạnh đã được lau bằng miếng giẻ bẩn, để lại dấu vết là những vạt cong cong ngả màu hồng. Strike vừa với tay đến nắm cửa tủ lạnh thì điện thoại trong túi hắn rung lên.
Shanker đang gọi hắn. Cả hai đã nhất trí không gọi, chỉ nhắn tin.
“Mẹ kiếp, Shanker,” Strike nói, đưa điện thoại lên tai. “Tao đã nói là…”
Hắn nghe có tiếng thở ngay sau lưng mình chỉ một giây trước khi con dao bầu phóng trong không khí nhắm xuống cổ hắn. Strike né qua một bên, điện thoại rơi khỏi tay, hắn trượt trên nền nhà nhớp nháp. Khi hắn ngã xuống, lưỡi dao lạng vào tai hắn. Bóng đen lù lù đưa dao bầu lên trở lại nhắm vào Strike khi hắn ngã ra sàn; Strike đá vào háng của đối thủ, kẻ sát nhân gầm gừ đau đớn, lùi lại vài bước, rồi tiếp tục vung dao.
Lồm cồm bò dậy, Strike đấm một cú thật lực vào hạ bộ y. Con dao bầu trượt khỏi ngón tay Laing, rơi xuống lưng Strike, khiến hắn hét lên đau đớn, ngay cả khi hắn khóa được đầu gối Laing, khiến y lộn nhào. Đầu Laing đập vào cửa lò nướng nhưng những ngón tay béo dày đã bò lổm nhổm tìm cổ họng Strike. Strike cố giáng thêm một đấm nữa nhưng trọng lượng đáng kể của Laing đã ép hắn xuống. Đôi tay to lớn, đầy sức mạnh của y đang siết chặt khí quản hắn. Gắng gượng hết sức, Strike húc đầu vào Laing, đầu y đập lần nữa vào cửa lò nướng…
Hai người lăn một vòng, đến lượt Strike nằm trên. Hắn cố đấm vào mặt Laing nhưng phản ứng của đối thủ vẫn nhanh như lúc trên võ đài: một tay gạt cú đấm ra, tay kia đẩy dưới cằm Strike, hất mặt hắn lên… Strike vung nắm đấm lần nữa, không thấy được đang nhắm vào đâu, trúng xương, nghe có tiếng rắc…
Thế rồi nắm đấm khủng của Laing hiện ra giữa không khí, tông thẳng vào mặt Strike, hắn cảm nhận được mũi mình tan nát, máu phụt ra khắp nơi khi hắn trúng đòn ngã ra sau, mắt hắn đầy nước, chung quanh nhạt nhòa: gầm gừ, hổn hển, Laing ném hắn qua một bên… rồi như một nhà ảo thuật, y rút ra một con dao nhọn từ không khí…
Mắt nhắm mắt mở, máu ộc vào miệng, Strike thấy con dao lấp lánh trong ánh trăng, hắn đưa chân giả lên đá dao… có tiếng choang choang văng vẳng khi sắt thép chạm nhau khi con dao chém vào đoạn thép cổ chân hắn, rồi vung lên lần nữa…
“Không, đừng hòng, đồ khốn nạn!”
Shanker đã khóa đầu được Laing từ phía sau. Dại dột, Strike đưa tay tóm lấy con dao nhọn, dao rạch một đường trên lòng bàn tay hắn. Shanker và Laing đang vật nhau, tay người Scot to con hơn, đang thắng thế. Strike dùng chân giả đá thêm một cú thật lực vào con dao nhọn, lần này hất văng được dao khỏi tay Laing. Giờ đây hắn có thể giúp Shanker vật y xuống sàn nhà.
“Nằm im, tao lụi cho một nhát bây giờ,” Shanker hét lên, cánh tay siết quanh cổ Laing khi tay người Scot vùng vẫy chửi thề, nắm đấm nặng vẫn siết chặt, hàm bị đấm vỡ thõng xuống. “Đâu phải mình mày có dao hả thằng mập khốn nạn!”
Strike rút ra bộ còng số tám, cũng là món đắt tiền nhất mà hắn thó từ Cục Điều Tra Đặc Biệt. Strike và Shanker cùng hợp sức mới ép được Laing vào thế để còng tay, cố định cặp cổ tay béo dày ra sau lưng y khi y liên tục vùng vẫy và chửi thề.
Không còn phải đè Laing xuống, Shanker đá thật lực vào cơ hoành của y khiến tên sát thủ hắt ra một hơi dài yếu ớt, tạm thời không nói năng gì được.
“Mày ổn không Bunsen? Bunsen, nó đánh mày chỗ nào vậy?”
Strike đã ngồi thụp xuống dựa lưng vào lò nướng, vết chém ở tay hắn đang chảy máu ròng ròng, bàn tay phải cũng thế, nhưng cái mũi đang sưng lên nhanh chóng mới khiến hắn lo nhất, máu chảy từ mũi vào miệng khiến hắn thấy khó thở.
“Đây nè Bunsen,” Shanker nói, quay trở lại sau khi lục tìm trong căn hộ được một cuộn giấy vệ sinh.
“Cảm ơn,” Strike ú ớ. Hắn cố nhét thật nhiều giấy vệ sinh vào mũi, rồi nhìn xuống Laing. “Rất vui được gặp lại anh, Ray.”
Laing đang nghẹn họng không nói gì. Cái đầu hói loáng thoáng phản chiếu ánh trăng, thứ ánh trăng từng lấp lánh trên con dao của y.
“Tưởng mày nói thằng này là Donald?” Shanker tò mò hỏi khi Laing lăn trên sàn nhà. Shanker đá thêm một cú vào bụng y.
“Đúng vậy,” Strike nói, “à mà đừng có đá nó nữa; mày mà đá bể món gì thì khi ra tòa tao sẽ phải lãnh đủ hết.”
“Vậy tại sao mày gọi nó…?”
“Bởi vì,” Strike nói, “… ê đừng đụng vô cái gì hết, Shanker, tao không muốn có dấu vân tay của mày ở đây… bởi vì Donnie đây đã mượn tạm giấy tờ tùy thân. Khi không ở đây,” Strike nói, tiến tới tủ lạnh, đặt bàn tay trái với găng tay cao su còn đeo nguyên lên nắm cửa tủ, “thì y là Ray Williams, lính cứu hỏa anh dũng đã về hưu, sống ở Finchley với Hazel Furley.”
Strike kéo mở cửa tủ lạnh, vẫn tiếp tục dùng bàn tay trái, hắn mở ngăn đông.
Cặp vú của Kelsey Platt nằm bên trong, khô quắt queo như trái vả, vàng vọt, trông như da thuộc. Cạnh đó là mấy ngón tay của Lila Monkton, móng tay sơn tím, hằn in dấu răng của Laing. Phía sau là một cặp tai cắt rời vẫn còn đeo bông tai nhựa hình kem ốc quế, thêm một mẩu thịt bèo nhèo vẫn nhìn rõ được hai lỗ mũi trên đó.
“Mẹ kiếp,” Shanker nói, gã cũng cúi xuống nhìn từ sau lưng Strike. “Mẹ kiếp, Bunsen… mấy miếng…”
Strike đóng cả ngăn đông lẫn cửa tủ lạnh rồi quay nhìn tên tù nhân.
Giờ đây Laing nằm im lìm. Strike chắc chắn rằng y đã bắt đầu dùng bộ não xảo quyệt như cáo ấy để nghĩ cách xoay chuyển tình thế ngặt nghèo này theo hướng có lợi cho mình, để cãi rằng chính Strike đã gán tội cho y, cài cắm sẵn và xáo trộn chứng cứ.
“Đáng lẽ tao phải nhận ra mày rồi, Donnie nhỉ?” Strike nói, quấn giấy vệ sinh quanh bàn tay phải để cầm máu. Giờ đây, trong ánh trăng mờ mờ đổ qua khung cửa sổ dơ dáy, Strike chỉ vừa kịp nhận ra vẻ mặt Laing dưới lớp cân nặng dư thừa phủ lên vóc người vốn cơ bắp – hậu quả của steroid và thiếu vận động thường xuyên, vẻ béo phì, lớp da khô nhăn nheo, bộ râu mà chắc hẳn y đã nuôi để che đi bộ mặt rỗ, cái đầu cạo trọc cẩn thận và dáng đi cà nhắc mà y giả vờ đã khiến y trông già hơn tuổi thật cũng đến mười năm. “Đáng lẽ tao phải nhận ra mày khi mày mở cửa cho tao ở nhà Hazel,” Strike nói. “Nhưng mày che hết mặt, giả vờ chặm nước mắt, phải không? Mày đã giở trò gì vậy, xức gì vào cho mắt sưng lên?”
Strike đưa bao thuốc mời Shanker trước khi châm cho mình.
“Giọng Geordie hơi bị làm quá, giờ nghĩ lại tao mới thấy. Hẳn mày đã học được hồi ở Gateshead, đúng không? Donnie đây vốn có tài nhại tiếng,” hắn nói với Shanker. “Nghe chả giả giọng Hạ sĩ Oakley là biết. Nghe nói tay Donnie này vui tính lắm.”
Shanker hết nhìn Strike đến nhìn Laing, mặt mày chăm chú phấn khích. Strike vẫn tiếp tục hút thuốc, cúi xuống nhìn Laing. Mũi hắn rát, nhói đau đến trào cả nước mắt. Hắn muốn tên sát thủ mở miệng, một lần thôi, trước khi hắn gọi cảnh sát.
“Hành hung rồi ăn cướp của một bà già mất trí ở Corby, phải vậy không hả Donnie? Bà Williams tội nghiệp. Mày đã lấy bằng khen dũng cảm của con trai bà, tao đoán mày còn thó thêm chút đỉnh giấy tờ nữa kia. Mày biết anh ta đã ra nước ngoài rồi. Nếu đã có sẵn giấy tờ thì đóng giả ai đó cũng khó gì. Rồi cứ vậy mà trộn với giấy tờ mới, đánh lừa một phụ nữ cô đơn và một vài tay cảnh sát bất cẩn.”
Laing nằm trên sàn nhà dơ dáy, im lặng, nhưng Strike dường như nghe được tâm trí bẩn thỉu, bấn loạn của y đang hoạt động liên hồi.
“Tao tìm ra thuốc Accutane trong nhà,” Strike nói với Shanker. “Là thuốc trị mụn, nhưng cũng là thuốc trị viêm khớp vảy nến. Đáng ra lúc đó tao phải biết. Hắn đã giấu thuốc trong phòng Kelsey. Ray Williams không bị viêm khớp.
“Tao đoán hẳn chúng mày có nhiều bí mật lắm phải không Donnie, mày và Kelsey đó? Khiêu khích để cô ta tò mò về tao, đẩy cô ta đến chỗ mày muốn? Chở đi chơi bằng xe mô-tô đến gần văn phòng tao… giả vờ đi gởi thư giùm… rồi giả mạo thư tao gởi cho cô ta…”
“Đồ bệnh hoạn thối tha,” Shanker nói, ghê tởm. Gã rướn tới, đầu thuốc lá sáp xuống mặt Laing, chỉ chực ra đòn.
“Cũng không được đốt nó, Shanker,” Strike nói, rút điện thoại ra. “Mày biến đi là vừa. Tao sẽ gọi cảnh sát.”
Hắn gọi 999, đưa địa chỉ. Hắn sẽ khai rằng mình đã đi theo Laing đến hộp đêm rồi quay lại căn hộ của y, rằng hai người đã lớn tiếng và Laing đã tấn công hắn. Không ai cần biết là Shanker đã dự phần, hay Strike đã mở khóa nhà Laing. Đương nhiên, tay hàng xóm say cần sa có thể sẽ nói gì đó, nhưng Strike nghĩ gã thanh niên ấy hẳn sẽ chẳng muốn dính líu gì, để khỏi phải ra tòa rồi phải khai tiền sử thuốc men say xỉn nọ kia.
“Gom hết đám này vứt đi,” Strike nói với Shanker, cởi áo dạ quang và đưa cho gã. “Cả bình gas ngoài đó nữa.”
“Được rồi Bunsen. Mày ở đó với nó có ổn không?” Shanker hỏi tiếp, mắt dán vào cái mũi dập của Strike, rồi nhìn một bên tai và bàn tay chảy máu ròng ròng.
“Ừ, không sao đâu,” Strike nói, thấy hơi hơi cảm động.
Hắn nghe thấy tiếng Shanker nhặt bình gas ở phòng bên cạnh, rồi không lâu sau, thấy gã đi ngang cửa sổ nhà bếp ở ngoài ban công.
“SHANKER!”
Tay chiến hữu trở vào bếp nhanh đến nỗi Strike biết gã đã chạy thục mạng; bình gas đưa lên sẵn, nhưng Laing vẫn nằm đó, tay còng lại, im lìm trên nền nhà, còn Strike đứng hút thuốc cạnh bếp.
“Mẹ kiếp Bunsen, tao tưởng nó chụp cổ mày rồi!”
“Shanker, sáng mai mày kiếm xe rồi chở tao tới một chỗ này được không? Tao sẽ đưa…”
Strike nhìn xuống cổ tay trống trơn. Hôm qua hắn đã bán đồng hồ để trả công xá cho Shanker tối nay. Hắn còn phải bán món gì nữa đây?
“Nghe đây Shanker, mày biết tao sẽ kiếm được kha khá sau vụ này. Cho tao khất vài tháng rồi tao sẽ có khách trở lại.”
“Được rồi, Bunsen,” Shanker nói, suy nghĩ nhanh chóng. “Cho mày nợ tao.”
“Thật sao?”
“Ờ,” Shanker nói, quay bước đi. “Gọi tao khi nào đi được. Tao sẽ đi kiếm xe.”
“Đừng chôm đó,” Strike gọi với theo.
Shanker vừa ngang qua cửa sổ lần thứ hai chỉ vài giây, Strike nghe thấy văng vẳng tiếng còi xe cảnh sát vọng lại.
“Tới rồi, Donnie,” hắn nói.
Ngay lúc đó, Donald Laing nói bằng chính giọng của mình với Strike, lần đầu tiên và cũng là cuối cùng.
“Con mẹ mày,” y nói, giọng Border trầm thấp, “là đồ đĩ điếm khốn nạn.”
Strike phá ra cười.
“Có lẽ vậy,” hắn nói, hút thuốc, máu vẫn chảy ròng ròng trong bóng tối, tiếng còi xe mỗi lúc một lớn dần, “nhưng bà ấy yêu thương tao, Donnie à. Tao nghe nói mẹ mày đ* thèm quan tâm gì đến mày, thằng con hoang của cớm.”
Laing vùng vẫy loạn xạ, vô vọng cố tìm cách thoát thân, nhưng y chỉ nghiêng người quay vòng vòng, hai cánh tay vẫn bị khóa chặt sau lưng.