Nghiệp Ác

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 40 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39

❊ ❊ ❊

The door opens both ways…Cửa mở ra hai chiều…

Blue Öyster Cult,

Out of the Darkness

“Đằng ấy xem này,” Elin lên tiếng. Sáng thứ Hai, cô đứng sững sờ trước ti-vi, tay cầm một bát ngũ cốc ăn sáng. “Tin nổi không!”

Strike vừa bước vào bếp, mới tắm táp thay áo sạch sẽ sau đêm hẹn hò Chủ Nhật như thường lệ. Không gian màu trắng và kem không tì vết toàn những bề mặt inox và đèn lắp chìm, như phòng mổ trên tàu vũ trụ. Một chiếc TV plasma treo trên tường đằng sau bàn ăn. Tổng thống Obama trên màn hình, đứng ở bục, đang phát biểu.

“Họ đã giết được Osama bin Laden!” Elin nói.

“Trời đất,” Strike nói, đứng sững lại đọc dòng tin chạy cuối màn hình.

Áo quần sạch sẽ râu cạo nhẵn nhụi vẫn không làm thay đổi mấy vẻ ngoài kiệt sức của hắn. Hàng giờ miệt mài cố theo bước Laing hay Whittaker đã bắt đầu để lại hậu quả: mắt hắn đỏ quạch còn da dẻ thì nhợt nhạt.

Hắn bước đến máy pha cà phê, rót một tách đầy rồi uống ực. Đêm qua hắn thiếu điều ngủ gục trên người Elin, thôi thì ít ra lúc đó hắn cũng đã xong việc, một trong những việc ít ỏi mà hắn làm được trong tuần. Giờ đây hắn đứng dựa vào đảo bếp bọc inox, xem vị Tổng thống mẫu mực trên ti-vi, thấy ghen tị sâu sắc. Chí ít ông ta cũng đã bắt được hung thủ.

Nhờ những chi tiết đã biết về cái chết của bin Laden, Strike và Elin có chuyện để nói khi cô đưa hắn ra trạm tàu.

“Đây tự hỏi làm sao họ chắc đó đúng là bin Laden,” Elin nói, dừng xe trước nhà ga, “trước lúc họ xông vào.”

Strike cũng tự hỏi thế. Đương nhiên bin Laden về ngoại hình khá nổi bật: cao hơn mét tám… rồi suy nghĩ của Strike dạt về Brockbank, Laing và Whittaker, cho đến khi bị Elin cắt ngang.

“Thứ Tư này, đây đi uống với đồng nghiệp, nếu đằng ấy muốn đi cùng.” Giọng cô có gì đó hơi dè dặt. “Duncan và đây đã thỏa thuận xong gần hết. Đây quá chán cảnh lén lút này rồi.”

“Xin lỗi, đây chịu thôi,” hắn nói. “Bận mấy vụ theo dõi đó, không thể đi được.”

Hắn phải giả vờ với cô rằng theo đuổi Brockbank, Laing và Whittaker đều là những việc có công xá, bởi cô sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi tại sao hắn phải nhọc công vô ích đến vậy.

“Được rồi, vậy đây sẽ đợi đằng ấy gọi,” cô nói. Hắn nhận ra chút lạnh lùng trong giọng Elin, nhưng quyết định lờ đi.

Có đáng không? Hắn tự hỏi khi đứng trên thang dẫn xuống tàu điện ngầm, ba lô trên vai. Câu hỏi không hướng đến những người đàn ông hắn đang theo đuổi, mà về Elin. Mối quan hệ bắt đầu như chút tiêu khiển thú vị, giờ đây đã dần biến thành một thứ nghĩa vụ nhọc nhằn. Những cuộc hẹn lần nào cũng thế: cũng từng đó nhà hàng, từng đó ngày trong tuần… giờ đây đã bắt đầu nhàm chán, vậy mà khi cô gợi ý thay đổi, hắn thấy chẳng hứng thú gì. Hắn có thể nghĩ ra một tá việc mình muốn làm hơn là đi uống với một đám phát thanh viên đài Radio Three. Lăn ra ngủ chẳng hạn.

Rồi sẽ chẳng mấy chốc… hắn đã cảm thấy được điều đó… cô sẽ muốn giới thiệu hắn với con gái. Trong ba mươi bảy năm cuộc đời, Strike đã tránh né thành công cái chức bạn trai của mẹ bé. Ký ức của hắn về những người đàn ông đến rồi đi trong đời Leda, vài người tử tế, hầu hết chẳng ra gì – mà đỉnh điểm của loại thứ hai là Whittaker – đã khiến hắn muốn rùng mình ghê tởm mỗi khi nghĩ đến. Hắn không bao giờ muốn nhìn thấy trong mắt một đứa trẻ nỗi sợ hãi và nghi ngại mà hắn từng thấy trong mắt em gái Lucy mỗi lần cửa mở ra và một người đàn ông lạ mặt khác xuất hiện. Hắn không biết khi đó gương mặt mình như thế nào. Không biết từ bao giờ, hắn đã luôn cố không nghĩ đến mảng đời đó của bà Leda, chỉ tập trung vào những cái ôm, tiếng cười, niềm vui của bà khi hắn học hành giỏi giang.

Vừa lúc Strike xuống tàu ở Notting Hill Gate để đến trường học của mấy đứa con Bố Già Chập Mạch, điện thoại của hắn rung lên: bà vợ vừa nhắn tin.

Nhắc để anh nhớ bọn trẻ hôm nay được nghỉ học, trường nghỉ lễ. Tụi nó đang ở với ông bà. Ông ta sẽ không theo dõi tụi nó ở đó.

Strike lầm bầm chửi thề. Hắn đã quên khuấy vụ nghỉ lễ. Bù lại, giờ đây hắn có thể thoải mái quay về văn phòng, làm nốt việc giấy tờ, rồi quay ra Catford Broadway trước lúc trời kịp tối. Giá mà hắn nhận được tin nhắn trước khi rẽ qua Notting Hill.

Bốn mươi lăm phút sau đó, Strike lê bước trên cầu thang sắt về văn phòng, tự hỏi lần thứ bao nhiêu chẳng rõ, rằng tại sao hắn vẫn chưa liên lạc với chủ nhà để sửa cái thang máy lồng chim. Khi đến cửa gương trước văn phòng, một câu hỏi cấp bách hơn nảy ra: tại sao đèn sáng?

Strike đẩy cửa mạnh đến nỗi Robin, mặc dù đã nghe tiếng bước chân nhọc nhằn của hắn, vẫn giật nảy cả người trên ghế. Hai người nhìn nhau chằm chằm, cô thách thức bướng bỉnh, hắn soi mói bắt bẻ.

“Cô làm gì ở đây?”

“Làm việc,” Robin nói.

“Tôi đã dặn cô làm việc ở nhà kia mà.”

“Tôi làm xong vụ đó rồi,” cô nói, đập tay lên xấp giấy đặt trên bàn cạnh đó, chi chít ghi chép và số điện thoại. “Tất cả số điện thoại tôi tìm được ở Shoreditch.”

Mắt Strike dõi theo bàn tay cô, nhưng thứ khiến hắn chú ý không phải là xấp giấy ghi chép nắn nót, mà là chiếc nhẫn đính hôn sapphire.

Một thoáng im lặng. Robin tự hỏi tại sao tim mình đập loạn trong lồng ngực. Thật nực cười, tại sao cô lại thấy sơ hở… cưới Matthew hay không là việc của cô chứ… ngay chuyện cô tự nhủ như vậy cũng thật kỳ khôi.

“Quay lại rồi sao?” Strike nói, quay lưng về phía cô, treo áo khoác và ba lô lên móc.

“Vâng,” Robin đáp.

Lại một thoáng ngập ngừng. Strike quay lại đối diện với cô.

“Tôi không có đủ việc cho cô làm. Giờ ta chỉ còn mỗi một vụ. Tôi có thể làm vụ Bố Già Chập Mạch một mình.”

Cô nheo cặp mắt xanh xám.

“Còn Brockbank và Laing và Whittaker thì sao?”

“Đám đó thì sao?”

“Không phải anh đang cố tìm họ hay sao?”

“Ừ, nhưng đó không phải…”

“Vậy một mình anh làm sao cáng đáng hết bốn hồ sơ?”

“Mấy người đó không phải hồ sơ công việc. Không ai trả…”

“Vậy là làm cho vui hả?” Robin nói. “Vì vậy nên tôi phải mất hai ngày cuối tuần đi tìm số điện thoại?”

“Khoan đã… đúng là tôi muốn tìm ra đám đó,” Strike nói, cố gắng lựa lời lý lẽ giữa cơn mệt rũ và những cảm xúc khác, khó cắt nghĩa hơn (hôn ước đã được nối lại… từ đầu hắn đã nghi rồi… chính hắn bắt cô làm việc ở nhà, để cô có thời gian với Matthew, để lửa gần rơm…) “nhưng tôi không…”

“Anh để tôi lái xe đưa anh đi Barrow,” Robin đáp, cô đã sắp sẵn ý tứ trước khi đi làm. Cô đã biết quá rõ là hắn không hề muốn cô quay lại đây. “Anh cũng đâu ngán gì chuyện tôi đi phỏng vấn Holly Brockbank và Lorraine MacNaughton, phải vậy không? Vậy thì chuyện gì đã thay đổi?”

“Cô vừa nhận thêm một bộ phận cơ thể chết dịch nữa. Thay đổi đó, Robin!”

Hắn không định lớn tiếng, nhưng giọng hắn dội lại từ tủ đựng hồ sơ.

Robin vẫn bình tĩnh. Cô từng thấy Strike nổi nóng, từng nghe hắn chửi thề, từng chứng kiến hắn đấm tay vào những ngăn kéo bằng sắt đó. Cô đâu có ngán gì.

“Đúng rồi,” cô điềm đạm nói, “và tôi sốc lắm. Tôi nghĩ gần như ai nhận được ngón chân người đính vào thiệp cũng sẽ sốc. Khi đó mặt mày anh cũng choáng váng lắm.”

“Ừ, vậy nên…”

“… anh cố một mình làm hết bốn hồ sơ, bắt tôi về nhà. Tôi đâu có xin nghỉ phép.”

Trong cơn phấn chấn sau khi đeo lại nhẫn được cho cô, Matthew đã giúp cô tập dượt lý lẽ với Strike để quay lại làm việc. Nghĩ lại, thật không thể tin nổi, chính anh đã giả vờ làm Strike để cô tập cãi trước, nhưng Matthew khi đó sẵn lòng giúp cô làm bất cứ việc gì, miễn là cô đồng ý cưới anh vào ngày hai tháng Bảy.

“Tôi muốn quay lại…”

“Chỉ vì cô muốn quay lại làm việc,” Strike nói, “không có nghĩa đó là việc tốt nhất cho cô lúc này.”

“Tôi không biết anh còn là chuyên gia trị liệu nữa,” Robin nói, hơi mai mỉa.

“Cô nghe đây,” Strike tiếp, cái kiểu nói lý lạnh lùng của Robin khiến hắn còn cáu tiết hơn một màn khóc lóc giận dữ (chiếc nhẫn sapphire lại lấp lánh trên tay cô như trêu ngươi), “Tôi là người thuê cô làm việc, tôi có quyền…”

“Tôi cứ tưởng tôi là cộng sự của anh chứ,” Robin nói.

“Cũng vậy cả,” Strike đáp, “cộng sự hay không, tôi vẫn có trách nhiệm…”

“Vậy anh thà thấy cơ ngơi sụp đổ còn hơn để cho tôi đi làm?” Robin nói, một cơn giận bừng lên trên gương mặt trắng trẻo của cô, và mặc dù đang thất thế, Strike vẫn thấy khoái chí một cách kỳ khôi khi thấy cô mất bình tĩnh. “Tôi giúp anh gây dựng nó! Anh đang rơi vào bẫy của kẻ đó, mặc cho hắn là ai đi nữa. Anh gạt tôi qua một bên, anh xao nhãng những việc có công xá và anh làm việc hùng hục ngày đêm…”

“Làm sao cô biết tôi…?”

“Vì mặt mũi anh trông kinh chết được,” Robin thẳng thừng và Strike, bị bất ngờ, gần như phá ra cười, lần đầu tiên hắn bật cười trong nhiều ngày.

“Hoặc là,” cô tiếp, “tôi là cộng sự của anh, hoặc là không. Nếu anh xem tôi như một món đồ sứ trang trí chỉ trưng ra khi không sợ bể thì mình… mình coi như vô vọng. Cả cơ ngơi này coi như vô vọng. Có khi tôi nên nhận lời với Wardle…”

“Nhận lời gì kia?” Strike bật ngay.

“Vụ anh ta gợi ý tôi nộp đơn vào cảnh sát,” Robin nói, nhìn thẳng vào mặt Strike. “Chuyện này với tôi đâu phải là chuyện đùa, anh biết đó. Tôi không phải là một bé gái. Tôi từng sống sót qua nhiều chuyện còn ghê hơn là bị gởi ngón chân người. Vậy nên…” cô mất can đảm. Cô đã mong sẽ không phải đến nước này “… quyết định đi. Quyết định xem tôi là cộng sự của anh hay là một… một gánh nặng. Nếu anh không thể tin tưởng tôi… nếu anh không thể để tôi làm việc rủi ro như anh làm… thì tôi thà…”

Robin chực khóc, nhưng cố ghìm lại.

“… thà nghỉ luôn,” cô chấm dứt.

Trong cơn xúc động, cô xoay ghế đối diện máy tính hơi bị mạnh tay, quay nguyên một vòng úp mặt vào tường. Cố làm ra vẻ nghiêm nghị, cô chỉnh lại ghế ngồi, đối diện màn hình, tiếp tục mở email, chờ đợi câu trả lời của hắn.

Cô vẫn chưa kể với hắn về manh mối đã lần ra được.

Cô cần biết mình có được khôi phục lại vị trí cộng sự không, trước khi chia sẻ chiến tích, hoặc đưa cho hắn như một món quà từ biệt.

“Có là ai đi nữa, y phanh thây phụ nữ để giải khuây,” Strike khẽ nói, “và y đã tỏ rất rõ ý muốn làm vậy với cô.”

“Tôi hiểu chuyện đó,” Robin cứng giọng, mắt vẫn dán lên màn hình, “nhưng anh có hiểu rằng nếu y biết tôi làm việc ở đâu, có lẽ y cũng biết tôi sống ở đâu, và nếu đã quyết tâm đến vậy thì tôi có đi đâu y cũng sẽ đi theo? Anh không hiểu là tôi muốn giúp anh bắt y, hơn là ngồi một chỗ đợi y tới sao?”

Cô sẽ không xin xỏ gì cả. Cô xóa xong mười hai thư rác trước khi hắn cất tiếng trở lại, giọng nặng nề.

“Được rồi.”

“Được rồi sao?” cô hỏi, thận trọng nhìn quanh.

“Được rồi… cô cứ đi làm lại.”

Cô mỉm cười tươi rói. Hắn không cười đáp lại.

“Ôi, đừng rầu rĩ vậy chứ,” cô nói, đứng dậy, đi lại quanh bàn.

Trong một thoáng điên rồ Strike nghĩ biết đâu cô định ôm chầm lấy hắn, trông cô thật hạnh phúc (và với chiếc nhẫn hộ mệnh trên ngón tay, hắn đã trở thành một nhân vật an toàn, có thể ôm được, không còn hấp dẫn giới tính, không còn là ứng cử viên nữa), nhưng cô chỉ đi thẳng về phía ấm đun nước.

“Tôi có một manh mối,” cô nói.

“Vậy hả?” hắn đáp, vẫn loay hoay trong đầu với tình thế mới. (Hắn sẽ giao cô làm việc gì đây, việc gì không quá nguy hiểm? Hắn sai cô đi đâu thì được?)

“Ừ,” cô đáp. “Tôi đã liên lạc với một trong những người trên diễn đàn BIID từng nói chuyện với Kelsey.”

Ngáp sái quai hàm, Strike thả người xuống chiếc ghế xô-pha da giả, dưới sức nặng của hắn chiếc xô-pha lại phát ra tiếng đánh rắm quen thuộc, rồi hắn cố nhớ xem cô đang nói về ai. Strike thiếu ngủ trầm trọng đến nỗi trí nhớ vốn siêu hạng và chính xác giờ đây không còn đáng tin tưởng nữa.

“Là… tay đàn ông hay bà kia?” hắn hỏi, nhớ mơ hồ mấy tấm hình Wardle đã đưa cho xem.

“Tay đàn ông,” Robin đáp, đổ nước sôi lên trà túi lọc.

Lần đầu tiên kể từ khi quen biết, Strike thấy mình chộp ngay lấy cơ hội chê bai Robin.

“Vậy ra cô đi tìm trên mấy trang đó mà không hề nói gì với tôi? Đánh đu với một đám người nặc danh không biết ai vào ai?”

“Tôi đã kể với anh rồi kia mà!” Robin tức tối đáp. “Tôi thấy Kelsey hỏi chuyện anh trên một diễn đàn, nhớ không? Cô ta có biệt danh là Khôngchốndungthân. Tôi đã nói với anh hết chừng đó lúc Wardle tới đây.” Cô nói thêm, “Anh ấy hơi bị ấn tượng.”

“Wardle đi trước cô cả cây số,” Strike nói. “Đã thẩm vấn cả hai người mà Kelsey nói chuyện trên mạng. Bó tay rồi. Hai người đó chưa bao giờ gặp cô ta. Giờ anh ta đang điều tra một tay tên là Devotee, tay này chuyên tìm cách gặp phụ nữ từ trang đó.”

“Tôi cũng biết Devotee nữa.”

“Biết sao?”

“Anh ta đòi xem hình tôi, khi tôi không gởi thì im luôn…”

“Vậy ra dạo này cô đi tán tỉnh mấy tay khùng điên kiểu đó sao?”

“Trời đất ơi,” Robin nói, mất kiên nhẫn, “Tôi đã giả vờ là cũng bị chứng rối loạn như họ, tán tiếc cái gì ở đây - với lại tôi không nghĩ Devotee có gì đáng lo.”

Cô đưa cho Strike một tách trà, pha đúng y màu gỗ sồi theo gu của hắn. Ngược ngạo làm sao, vụ này còn khiến hắn thấy khó ở hơn nữa.

“Vậy cô không nghĩ Devotee có gì đáng lo sao? Cô dựa vào đâu mà nói vậy?”

“Tôi đã tìm hiểu chút ít về những người có khoái cảm khiếm khuyết kể từ khi lá thư đó được gởi tới anh – lá thư của cái tay cứ lải nhải chuyện chân anh đó, anh nhớ không? Trong các chứng lệch lạc tình dục thì loại này gần như không có yếu tố bạo lực. Tôi nghĩ Devotee nhiều khả năng chỉ thủ dâm trên bàn phím khi liên tưởng tới những người ưa bị khuyết chi.”

Không biết phải đáp lại kiểu gì, Strike uống trà.

“Với lại,” Robin tiếp (hơi cáu vụ hắn chẳng thèm cảm ơn cô mời trà), “người mà Kelsey nói chuyện trên mạng – anh ta cũng muốn bị khuyết chi – anh ta đã nói dối Wardle.”

“Nói dối sao kia?”

“Anh ta thực ra đã gặp Kelsey ngoài đời.”

“Vậy sao?” Strike đáp, cố tỏ ra bình thản. “Làm sao cô biết?”

“Anh ta kể hết với tôi. Anh ta hoảng hết cả hồn khi cảnh sát tìm đến – gia đình bạn bè không hề biết vụ ưa chặt chân này – vậy là anh ta bấn loạn rồi nói mình chưa bao giờ gặp Kelsey. Anh ta sợ rằng nếu thừa nhận đã gặp thì sẽ phải lên báo, rồi phải ra tòa làm chứng.

“Tóm lại là, sau khi tôi thuyết phục được anh ta tin tôi là ai, rằng tôi không phải là nhà báo hay cảnh sát…”

“Cô nói thật sao?”

“Vâng, làm như vậy là tốt nhất, vì sau khi đã tin tôi, anh ta đồng ý gặp.”

“Và cái gì khiến cô nghĩ anh ta sẽ chịu gặp cô thật?” Strike hỏi.

“Bởi vì mình có cái anh ta muốn mà bên cảnh sát không thể có.”

“Là cái gì kia?”

“Là chính anh,” cô đáp lạnh lùng, ước gì có một câu trả lời khác. “Jason vô cùng tha thiết muốn gặp anh.”

“Tôi?” Strike đáp, choáng váng. “Tại sao kia?”

“Bởi vì anh ta tin rằng anh tự chặt chân mình.”

“Cái gì?”

“Kelsey thuyết phục Jason rằng chính anh tự làm. Anh ta muốn biết anh làm kiểu gì.”

“Nghe muốn sôi tiết,” Strike nói, “anh ta bị tâm thần sao? Mà tâm thần chứ còn gì nữa,” hắn hỏi rồi tự trả lời ngay. “Còn không tâm thần nữa. Anh ta muốn chặt phăng chân mình kia mà. Trời đất ơi.”

“Anh biết không, thực ra người ta vẫn còn tranh cãi quanh chuyện BIID là một bệnh tâm thần hay một kiểu dị tật não,” Robin kể. “Khi chụp lại não của người bị…”

“Sao cũng được,” Strike nói, gạt câu chuyện đi. “Điều gì khiến cô nghĩ cái tay khùng điên này lại được việc cho ta?”

“Anh ta đã từng gặp Kelsey,” Robin đáp, mất kiên nhẫn, “hẳn Kelsey đã kể với anh ta tại sao mình nằng nặc tin rằng anh cũng giống như mấy người đó. Jason mười chín tuổi, làm việc trong siêu thị Asda ở Leeds, có bà dì ở London. Anh ta sẽ xuống đây, ở chỗ bà dì và đến gặp tôi. Tụi tôi đang dàn xếp ngày gặp. Anh ta phải xem khi nào thì nghỉ phép được.

“Qua Kelsey, Jason đã gián tiếp có liên hệ với người đã thuyết phục cô ta rằng anh là người tự nguyện khuyết chi,” Robin tiếp tục nói, vừa thất vọng vừa bực mình vì Strike chẳng tha thiết gì với kết quả công việc độc lập của cô, nhưng vẫn hi vọng mong manh rằng hắn sẽ thôi trò cáu kỉnh và soi mói đi, “và người đó gần như chắc chắn là hung thủ!”

Strike uống thêm trà, từ từ nghiền ngẫm những điều Robin vừa nói bằng bộ não mệt mỏi. Lý lẽ của cô chặt chẽ. Thuyết phục được Jason chịu gặp là một thành tích đáng kể. Đáng ra hắn phải khen cô mới đúng. Vậy mà hắn ngồi im, tiếp tục uống trà.

“Nếu anh nghĩ tôi nên gọi Wardle và chuyển thông tin này cho anh ấy…” Robin nói, bực bội ra mặt.

“Không,” Strike đáp, phản ứng quá nhanh của hắn khiến Robin thấy thỏa mãn phần nào. “Cho đến khi ta biết anh ta… ta sẽ không phí phạm thời gian của Wardle. Ta sẽ báo với Wardle sau khi đã nghe hết chuyện của Jason. Cô nói khi nào anh ta xuống London?”

“Jason đang xin nghỉ phép; tôi vẫn chưa biết.”

“Một trong hai ta có thể lên Leeds gặp anh ta.”

“Jason muốn đi xuống đây. Anh ta muốn giữ kín việc này với tất cả người quen.”

Được rồi, Strike ậm ừ, dụi cặp mắt đỏ ngầu và cố nghĩ ra một kế hoạch giữ Robin vừa bận rộn vừa an toàn. “Cô cứ gây áp lực với anh ta, rồi bắt đầu gọi cho mấy số đó, xem thử có manh mối gì của Brockbank không.”

“Tôi đã bắt đầu rồi,” cô nói. Hắn nghe trong giọng cô có chút nổi loạn ngầm, như sắp khăng khăng rằng cô muốn đi điều tra trở lại.

“Và,” Strike tiếp, nhanh trí, “tôi muốn cô theo dõi khu Wollaston Close.”

“Tìm Laing?”

“Chính xác. Nhớ cẩn thận kín đáo, không được ở ngoài phố khi trời tối và nếu thấy cái tay đội mũ len thì đi ra khỏi đó ngay lập tức, hoặc bấm nút máy báo động. Tốt hơn là cả hai.”

Ngay cả vẻ cáu kỉnh của Strike cũng không thể khiến Robin bớt hào hứng trước chuyện cô sắp được đi làm lại, được làm cộng sự ngang hàng phải lứa với hắn.

Cô không thể biết rằng Strike tin chắc và hi vọng rằng hắn đang đưa cô vào ngõ cụt. Hắn đã quan sát lối vào khu chung cư đó cả ngày lẫn đêm, thường xuyên thay đổi vị trí, dùng ống nhòm ban đêm rà qua ban công và cửa sổ. Hắn đã không thấy điều gì gợi ý rằng Laing đang thậm thụt trong đó: không có bóng người to lớn di chuyển sau rèm, không có cái trán ngắn hay cặp mắt chồn sẫm màu nào, không có dáng dấp bệ vệ chống nạng hay khệnh khạng đi lại như một tay cựu võ sĩ đấm bốc (Strike không thể lường trước được chuyện gì với Laing). Mỗi người đàn ông ra vào khu nhà đã bị Strike soi kỹ, tìm kiếm bất kỳ sự tương đồng nào với tấm hình Laing trên trang JustGiving hay với người đội mũ len khuất mặt, nhưng không ai giống cả.

“Ừ,” hắn tiếp, “cô cứ theo dõi Laing và… đưa tôi một nửa số điện thoại tìm Brockbank đó – ta chia đôi cùng làm. Tôi sẽ bám theo Whittaker. Nhớ nhắn tin thường xuyên, ô kê?”

Hắn nhấc người khỏi ghế xô-pha.

“Đương nhiên rồi,” Robin đáp, hớn hở ra mặt. “À, mà… anh Cormoran…”

Hắn vừa dợm bước vào văn phòng bên trong, nhưng quay lại.

“… cái này là gì vậy?”

Cô đang cầm trong tay vỉ thuốc Accutane mà hắn tìm được trong ngăn kéo nhà Kelsey rồi để lại chỗ khay thư đến trên bàn Robin sau khi tra cứu trên mạng.

“À, cái đó hả,” hắn nói. “Không có gì hết.”

Vẻ hào hứng của Robin vơi đi phần nào. Chút cảm giác tội lỗi gợn lên trong Strike. Hắn biết mình đang cáu kỉnh chẳng ra gì. Cô không đáng bị đối xử như vậy. Hắn cố lấy lại phép tắc.

“Thuốc trị mụn,” hắn nói. “Của Kelsey.”

“À đúng rồi… anh tới nhà cô ta… gặp chị cô ta! Có chuyện gì không? Cô chị nói gì?”

Strike không còn lòng dạ nào mà đi kể chuyện Hazel Furley với Robin lúc này. Cuộc phỏng vấn cảm giác như đã lâu lắm rồi, hắn đang mệt và vẫn còn cảm thấy ấm ức vô lý.

“Không có gì mới,” hắn nói. “Không có gì quan trọng.”

“Vậy tại sao anh lại lấy mấy viên thuốc đó?”

“Tôi tưởng là thuốc tránh thai… có thể Kelsey đang giấu chị mình chuyện gì đó.”

“À,” Robin nói. “Vậy đúng là không quan trọng thật.”

Cô quăng vỉ thuốc vào giỏ rác.

Lòng kiêu hãnh khiến Strike tiếp tục nói. Kiêu hãnh, chỉ có vậy thôi. Cô đã tìm được một manh mối tốt còn hắn chẳng được gì trừ một ý tưởng mơ hồ về mấy viên Accutane.

“Và tôi tìm được một cái vé nữa,” hắn nói.

“Cái gì kia?”

“Giống kiểu vé giữ áo khoác.”

Robin chờ đợi.

“Số mười tám,” Strike nói.

Robin chở nghe giải thích thêm, nhưng không có gì cả. Strike ngáp và chịu đầu hàng.

“Gặp cô sau vậy. Nhớ báo tôi biết cô làm gì, ở đâu.”

Hắn lê xác vào văn phòng, đóng cửa lại, ngồi xuống bàn và ngả lưng lên ghế. Hắn đã làm mọi việc có thể để ngăn Robin ra đường điều tra. Vậy mà ngay bây giờ, hắn không muốn gì hơn là nghe tiếng cô đi ra ngoài.

òn nhìn cái chân. Giờ hắn để ý thấy bên dưới có một tờ giấy đánh máy. Vốn được đào tạo nghiệp vụ điều tra trong quân đội Anh quốc, Strike cố kìm ham muốn kéo tờ giấy ra đọc; hắn không thể can thiệp vào bằng chứng pháp y. Thay vì đó, hắn loạ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.