- Chuyện gì đã xảy ra với cậu thế, Bela? – Balint Rona từ sau bàn đứng phắt dậy khi nhìn thấy Imre kỳ lạ thế nào ấy: mặt trắng bệch như vôi tường cùng với những giọt mồ hôi trên trán, đang đứng ngay cửa phòng làm việc của ông. Shalai cầm tay Viện trưởng dẫn đến chiếc ghế bành và để ông ngồi vào đấy. Tất cả có ba người, kể cả Kuty, vây chung quanh khách.
Imre hút thuốc. Điếu thuốc run run trong những ngón tay ông.
- Nghe này Balint, cậu nói rằng ở đấy, chỗ ngôi nhà gác rừng ấy mà, ông bạn Dodek của chúng ta đã bị bọn chúng giết chết, đúng thế không?
- Đúng. Và hiện thời tôi có thể chứng minh được điều đó.
- Thế này này: tôi đã nói chuyện với kẻ sát nhân!
- Nó ở đâu? – Shalai đứng phắt lên khỏi chỗ ngồi.
- Tôi không biết. Cả thảy tôi chỉ nhìn thấy hắn một lần, vào buổi chiều, trong chính cái ngày mà Dodek bỏ mình. Từ đó tôi tiếp xúc với hắn qua dây nói.
- Cậu điên rồi! – Rona ngạc nhiên, đứng phắt dậy.
- Tại sao anh không báo cho chúng tôi biết chuyện này ngay lập tức? – Shalai vẫn tin là mình biết suy nghĩ một cách thực tiễn.
Imre gục đầu xuống.
- Con gái và con rể tôi đang nằm trong tay bọn chúng! Chúng đe dọa tố giác tôi.
- Ai tố giác? – Câu hỏi tiếp theo này là của Kuty.
- Những kẻ muốn tôi làm việc cho chúng.
- Có vẻ kỳ quái thế nào ấy, – Rona thốt lên. – Gần hai ngày đêm cậu giấu tôi, giấu tất cả chúng tôi cơn ác mộng khủng khiếp này. Nói có trời chứng giám, cậu không còn tỉnh táo nữa rồi! – Rona nhớ lại, đâu như vào buổi chiều ngày hôm trước, ông đã nói với những người giúp việc của mình: đâu đây đang có một điều gì đó cực kỳ ghê tởm hoặc là đang chống bản thân ông, hoặc là để chống lại Imre. Vì chuyện đó mà chúng đã giết chết Dodek..
Imre cho tay vào túi và đặt lên bàn bản sao bức thư do Saad đã đưa tận tay ông.
- Đây chính là bức thư mà chúng ta tìm kiếm. – Ông nhìn sang Kuty. – Chính xác hơn, đây là bản sao của bức thư ấy.
Rona lướt mắt đọc tờ giấy.
- Nghĩa là, vì cái này mà Dodek phải chết! – Ông trao bức thư cho những người giúp việc.
- Anh có hỏi, tại sao tôi không đến chỗ anh sớm hơn? – Imre dí bẹp điếu thuốc hút dở vào trong gạt tàn. – Tôi vừa tin vừa không tin những con người này. Tôi bèn quyết định phải kéo dài thời gian.
- Vì cái quái gì mới được chứ? – Rona nổi giận. – Để làm gì?
- Cũng là vì cậu đấy!
- Không, cậu đã điên thật rồi!
- Hai lần cậu đã giúp tôi khỏi ra tòa. Họ đã xử trắng án cho tôi chỉ vì dựa vào những lời của cậu.
- Chẳng lẽ cậu nghĩ rằng tôi… Rằng ở ngay Nhà nước của tôi mà lại có một người nào đó nghi ngờ tôi sao?
Imre không để cho Rona nói hết.
- Tôi không hề nghĩ thế, thậm chí còn tin ngược lại nữa kia. Nhưng trong vụ án của Dodek, vụ án mà trong chừng mực nào đó có liên quan đến cá nhân cậu… Người ta có thể gạt cậu ra khỏi cuộc điều tra.
- Thế thì sao? Cứ để cho những người khác tiến hành điều tra!
Im lặng bao trùm căn phòng. Mọi người không ai nói gì.
- Thôi được, đủ rồi. – Cuối cùng Rona nói. – Bây giờ cậu hãy kể lại tất cả cho có thứ tự. Tất cả sự việc đã xảy ra, bắt đầu từ buổi chiều cái ngày mà chúng đã giết chết Dodek.
Và thế là Imre bắt đầu kể. Về những cú điện thoại, về cuộc gặp gỡ với Naldor Saad .trên con đường ngoại ô thành phố, về cuộc hội đàm với Munich. Mọi người nghe ông nói, không ai chen vào câu nào.
Imre đã đi tới đoạn chót câu chuyện.
-Hôm nay Nora gọi dây nói cho tôi. Căn cứ theo âm điệu, theo giọng nói của nó, tôi cảm thấy rằng Saad đã nói thật tất cả. Hai đứa con tôi đã rơi vào cạm bẫy. Còn sáng nay, họ đã gửi lời qua telex mời tôi đến Munich để tham dự cuộc hội đàm với hãng Stanblex.
- Hãy nói xem, viện của cậu hiện thời đang nghiên cứu vấn đề gì? – Trung tá hỏi.
- Chúng tôi đang nghiên cứu các loại máy móc dể ngưng kết và tích lũy năng lượng mặt trời. Từ trước đến nay, hết năm này đến năm khác, những loại năng lượng thông thường trên trái đất ngày càng trở nên hiếm hoi, việc khai thác chúng được tất cả các nước áp dụng giống nhau với qui mô khai thác ngày càng lớn. Ví dụ như Hợp chủng quốc Hoa kỳ, trong những năm tới đây sẽ chế tạo những loại máy đổi điện, những bộ máy này có thể, theo tài liệu của tôi, chuyển 9% ánh sáng mặt trời thông thường thành điện năng.
- Còn chúng ta?
- Trong khuôn khổ của chương trình “Mặt trời”, chúng ta hợp tác với các nhà khoa học Liên Xô và Cộng hòa dân chủ Đức. Việc thực hiện những cuộc thí nghiệm đã cho cơ sở giả định rằng máy đổi điện của chúng ta, chúng tôi gọi tên là “Màng mặt trời”, không chỉ cho có 9 mà gần tới 12,5%. Có lẽ chính điều này dang thu hút các “quý ngài” từ xa tới.
- Có lẽ, nhưng thật là đáng nghi. – Rona lạnh lùng cãi lại. – Nếu những cuộc thí nghiệm của các anh hoàn toàn thắng lợi thì ngay giấy phép xuất nhập khẩu dành cho máy đổi điện sẽ được mua một cách dễ dàng, không cần phải giết ai để làm gì. Còn một câu hỏi nữa: hãng Stanblex có liên quan tới công việc của các anh ở mức độ nào?
- Đối với sự tích tụ năng lượng ánh sáng, – Imrie giải thích thêm, – cần có những máy tích điện, những máy này được chế tạo từ những tấm thép đặc biệt mỏng. Những tấm thép như thế hiện nay chúng tôi chưa chế tạo được, vì vậy mới phải nhờ đến hãng Stanblex.
Rona im lặng một phút.
- Tất nhiên, viện nghiên cứu của các anh cũng có thể hấp dẫn những ông chủ của thằng cha Saad đê tiện này, – ông nói, vẻ đắn đo. – Nhưng tôi không tin là hắn ta chỉ cần có vậy. Không, hắn ta còn cần ở cậu thứ gì khác nữa kia.
- Saad có nói về sự hợp tác thường xuyên.
- Tôi đang nghi ngờ điều gì đó đại loại như thế đấy.
- Cậu tính sao? Tôi cần phải làm gì?
- Cậu cần phải biết chúng muốn gì ở cậu?
- Nhưng làm thế nào? Bằng cách nào?
Rôna chưa kịp trả lời câu hỏi của bạn, bởi vì từ chiếc loa điện đàm đã nghe thấy giọng nói của Klara:
- Tôi đã điều xe tuần tiễu của bộ phận kiểm tra giao thông, biển số 43 –54. Rất khẩn cấp!
Sau đó là những tiếng lục bục từ chiếc loa vẳng đến nghe hơi khàn khàn nhưng rõ ràng là giọng đàn ông:
- Tôi xin báo cáo: chiếc xe hơi kiểu Ostin có vỏ hiệu Samson bị theo dõi hiện đang từ đường Medarski quẹo về đại lộ Vassi và chạy về trung tâm thành phố. Tôi sẽ chặn xe lại và kiểm soát giấy tờ.
Nhanh như chớp, Rona đã có mặt ngay cạnh loa điện đàm và chuyển mối liên lạc sang cho mình.
- Nhất thiết không được hành động như thế! Bám theo sau nó, không được để sổng mất! Các trinh sát của chúng tôi đang xuất phát và sẽ tiếp cận dối tượng ở chỗ anh. Phải hết sức cẩn thận! – Shalai đã chạy ra đến cửa. – Hãy nói lại số xe Ostin.
Anh ta ghi lại số xe ngay tại lối ra.
- Nhớ đừng quên chụp ảnh đấy! – Rona hét với theo và một lần nữa lại gọi đội tuần tra. – Hãy giữ vững liên lạc trong mọi thời điểm để chúng tôi có thể tiếp nhận mục tiêu được thuận lợi! Cảm ơn vì sự phục vụ tận tình! – Trung tá tắt máy. – Ít nhất cũng phải có cái gì đó mới đúng chứ! – Ông nói một cách nhẹ nhõm.
Đợi một lúc, Imre lặp lại câu hỏi của ông:
- Cậu bảo nên làm gì bây giờ?
- Cậu cần phải quyết định xem, cậu đến Munich hay không?
- Bọn chúng đã quyết định thay tôi. Con gái tôi đang ở trong tay chúng.
Rona nheo mắt nhìn bạn hồi lâu:
- Chúng ta quen biết nhau đã 35 năm nay. Cậu không phải là loại người chờ kẻ khác quyết định thay mình!
- Cảm ơn, ông bạn già. – Imre gục đầu xuống. – Nhưng đất đã bắt đầu sụp dưới chân tôi, cậu có hiểu không?
- Tôi hiểu. Nhưng tôi không có quyền khuyên cậu chui vào hang hùm, dù ở cương vị công tác hay ở cương vị bạn bè. Vừa mới đây tôi đã nói, cậu rất có thể giúp được chúng tôi, nếu như chúng tôi biết được bọn chúng muốn gì ở cậu. Và cậu cần nhớ rằng: dù ở đó không xảy ra chuyện gì với cậu, muốn giúp cậu chỉ có thể đi bằng con đường ngoại giao. Mà cậu đã biết chuyện ấy như thế nào rồi.
- Tôi hiểu, hiểu tất cả. Nhất định tôi phải đi! – Im lặng một phút, Imre nói thêm: – Bọn chúng có phép màu gì đó hay sao ấy. Chúng biết tất cả mọi chuyện xảy ra ở chỗ tôi cũng như ở chung quanh tôi.
- Tôi không hiểu!
- Bọn chúng nghe được tất cả những cuộc nói chuyện bằng điện thoại ở nhà cũng như ở nơi làm việc của tôi. Lúc Tereza vừa đọc cho tôi nghe bức diện tín của Munich gửi tới, sau đó là Nora gọi dây nói thì chỉ mấy phút sau đã nghe vang lên tiếng gọi điện của Saad. Hắn đã biết rõ cả hai chuyện. Bọn gián điệp không thể thông báo tin tức quá nhanh như vậy được.
- Saad có thể biết từ trước, lúc hãng Stanblex chuyển điện tín đi. – Kuty nêu ý kiến.
- Với độ chính xác đến từng phút? Chuyện vô lý! Ngoài ra, hắn ta còn biết cả cái chuyện ngày chủ nhật tôi có một vài lần gọi diện thoại cho Roma, cố tìm Nora qua chi nhánh công ty du lịch Ibus. Chẳng lẽ chúng cài điệp viên của chúng vào trung tâm ATS chỉ để làm một việc là nghe lén điện thoại của tôi?
Rona lắc đầu:
- Không, ở đây có cái gì đó khác kia. Để đề phòng bất trắc, trong lúc này cậu hãy để lại những đồ đạc riêng của cậu đúng vào chỗ mà hiện thời chúng vẫn đang nằm ở đấy. Không được đụng đến đồ đạc trong phòng cũng như đồ đạc ở nơi làm việc. Lúc nào thì cậu bay?
- Ngày mai. Còn vào giờ nào thì để hỏi Tereza đã.
Imre đứng dậy và đi đến chỗ máy điện thoại. Rona ngăn ông lại.
- Không nên gọi. Về chuyện cậu đến chỗ chúng tôi, không nên để cho bất cứ người nào khác biết.
- Đừng! – Imre cố ráng sức mỉm cười. – Tereza là một người đáng tin cậy, cậu biết rồi đấy.
- Tôi biết! – Rona thừa nhận. – Nhưng hiện thời cậu hãy cứ nghe tôi. Còn điều này nữa. Nếu có thể được, cậu đừng đem theo bất cứ thứ đồ đạc nào của mình hết. Cho tới lúc cậu trở về, chúng tôi sẽ khám phá ra điều bí mật của những kẻ cái gì cũng biết đó, cậu cứ yên tâm. Nếu như những nghi ngờ của tôi tỏ ra là đúng, điều bí mật này càng có lợi cho công việc của chúng tôi. Cậu hiểu rồi chứ?
- Không hiểu lắm, bởi vì tôi là kỹ sư chứ không phải làm tình báo.
- Hãy chấp nhận tất cả mọi yêu cầu chúng đưa cho cậu. Nhưng đừng có làm ngay. Cứ để mặc cho chúng thấy là cậu lo lắng cho cô con gái hơn mọi sự trên đời.
- Về khoản này thì tôi chẳng vất vả gì trong việc thuyết phục chúng. – Imre thở dài đánh sượt.
- Ngoại trừ việc đụng chạm đến những vấn đề thuộc về danh dự, cứ để cho chúng thấy rằng danh dự đối với cậu là rất quý giá. Hãy tỏ vẻ thừa nhận một cách nghiêm chỉnh lá đơn của Dodek đáng thương, cũng như chấp nhận hậu quả có thể xảy ra, hậu quả mà chúng hăm dọa tố giác cậu. Khi nào cậu quay trở về, chúng tôi sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện. Trước khi khởi hành đi Munich, không được gọi dây nói cho tôi và cũng không nên tìm kiếm tôi! Tự tôi sẽ gọi dây nói cho cậu. Ví dụ như đều đặn cách một giờ. Chúng ta sẽ nói một chuyện gì đó ngoài rìa, chuyện ấy gọi tên là “Bạch văn”, còn gọi một cách khác là “Màn khói”. Nếu như chúng bập vào miếng mồi này thì rất tốt. Cậu hãy đem theo bức điện tín của hãng Stanblex, còn ảnh và bản sao bức thư của Dodek cứ để lại ở chỗ tôi. Vững vàng lên, ông bạn già, và nhớ giữ mình!
Tiễn Imre ra đến cửa, Rona lo lắng nhìn theo bạn rất lâu. Giọng nói của Kuty đã kéo ông ra khỏi phút trầm tư mặc tưởng.
- Thủ trưởng, vậy không cho tôi lục tìm trong phiếu ghi của chúng ta hay sao? Có thể tôi sẽ tìm ra được điều gì đó về thằng cha Saad này chăng?
- Chính về việc đó mà tôi cho gọi cậu. – Trung tá gật đầu, quay vào bàn.
Chiếc Ostin của Phoster lăn bánh trên đại lộ Nước Cộng hòa Nhân dân. Chiếc xe nghiệp vụ của thượng úy Shalai bám theo sau nó. Đến ngã tư phía trước đường Bayza, Phoster dừng xe lại. Qua kính chiếu hậu sáng rõ hắn ta đang chăm chú quan sát những chiếc xe hơi chạy ở phía sau. Cần phải thay người theo dõi hắn.
- “Thứ tư”, tiến lên! Tôi chuyển đối tượng cho anh. – Shalai ra lệnh trong micro, dần dần tụt lại sau để chạy lẫn vào dòng xe cộ. Bây giờ nhân viên khác ngồi trên chiếc Juyguli màu trắng đang bám theo chiếc Ostin. Đến gần nhà hát vũ kịch thì cả hai chiếc xe bị nghẽn đường, chật vật lắm mới nhích lên được.
Phoster gửi xe chỗ bến đậu cạnh quảng trường Engel. Hắn chui ra khỏi xe, cố ý khóa cửa xe thật chậm để kín đáo quan sát chung quanh. “Thứ tư” để chiếc Juyguli của mình xa hơn, nhưng phải đậu như vậy để thấy được từng hành động của chủ nhân chiếc Ostin. Vừa đậu xe bên lề đường để theo dõi, “Thứ tư” vừa liên lạc bằng bộ đàm với Shalai, báo cáo về hoạt động của “đối tượng”:
- Trả tiền cho bãi để xe, nhận phiếu… Sang vườn hoa, đi theo hướng đến quảng trường Veresmarti!
- Ngồi nguyên trên xe! Tôi sẽ bám theo hắn!
Đột nhiên từ chiếc loa điện đàm nghe rõ tiếng trung tá Rona nói xen vào cuộc đối thoại:
- Tôi ra lệnh cấm! Cứ để hắn đi hướng khác.
Phoster đi ngang qua tòa Đại sứ quán Anh, khuất sau một góc và bước ra quảng trường. Hai nhân viên thay đổi nhau luôn luôn bám theo hắn, cách hai chục bước chân. Là một tình báo giàu kinh nghiệm, Phoster chốc chốc lại dừng lại cạnh tủ kính bày hàng gần đấy hoặc viện cớ khác, như vô tình nhìn hè phố ở đằng trước và sau hắn. Nhưng những người theo dõi cũng am hiểu nghề nghiệp của họ và biết làm việc nên cũng kín đáo dừng lại.
Shalai thực hiện theo mệnh lệnh, bám từ ngoài xa, quá tầm nhìn của “đối tượng”.
Một chiếc xe hiệu Varlburg màu xanh da trời trờ tới và đứng kế bên chiếc Ostin. Từ trong xe bước ra là thiếu tá Ladani, phụ trách thông tin, và một người đã từng quen biết với chúng ta, trưởng phòng kỹ thuật hình sự Sasvari. Nhân viên nghiệp vụ đi cùng với họ vội đến chỗ người gác bãi đậu xe và gọi anh ta ra một chỗ, xuất trình giấy chứng minh của mình. Họ trao đổi với nhau vài câu và người gác gật đầu hiểu ý. Nhân viên nghiệp vụ ra dấu hiệu qui ước cho Ladani: có thể bắt đầu.
Các sĩ quan bắt tay vào việc. Mở cửa một cách dễ dàng, Ladani trèo lên chỗ lái xe và đưa cặp mắt thành thạo dò xét phía bên trong ghế nệm, nhìn xoáy vào hộp đựng vật dụng bên cạnh tay lái. Anh dùng ngón tay sờ nắn khá lâu phía trong góc sâu mãi cho đến lúc tìm thấy chiếc hộp tròn nhỏ ở chỗ tấm chắn. Thiếu tá rút thử nó ra nhưng chiếc hộp không rời ra được. Anh bèn dùng tuốc –nơ –vít tháo ba chiếc đinh vít ra và cẩn thận mở nắp đậy.
Nằm trên lòng bàn tay của thiếu tá là chiếc máy phát vô tuyến bé xíu. Sờ vào cuộn dây dẫn, anh nhanh chóng phát hiện thấy ở trong bộ đệm lót chiếc micro rất nhỏ đã được giấu khuất vào trong chiếc loa. Chụp xong mấy tấm ảnh của các vật mới phát hiện được, thiếu tá nhanh nhẹn lắp tất cả các chi tiết vào chỗ cũ, chui ra khỏi xe và đóng sập cửa lại.
Trong thời gian ấy Sasvari cắm cúi xung quanh bánh xe Ostin. Đo được kích thước và chụp ảnh các vỏ xe hiệu Samson ở mọi tư thế xong, anh bèn cạo lấy ít đất bám ở các đường rãnh của vỏ xe và bỏ chúng vào trong bao nylon nhỏ.
Làm xong hết mọi việc, các sĩ quan công an quay về xe. Riêng một nhân viên nghiệp vụ vẫn đảm nhiệm việc canh gác giữa bãi đậu xe, từ đấy thấy rõ đoạn đường Phoster sẽ đi qua.
Bưu điện trung tâm, như mọi khi, đông nghẹt khách. Để tránh tình trạng chen lấn, Phoster bước vào tòa nhà cùng hướng với đường Varoskhazi.
- Tôi đã đăng ký Munich vào 15 giờ. – Hắn nhắc cô gái mới quen.
- Tôi nhớ rõ, thưa ngài, nhớ rất rõ. – Cô gái trả lời và nhìn vào notes[1] nhắc lại: Ngài Peter Volf, Munich 0811 – 126 – 8972, đúng không? Đường liên lạc sẽ được nối ngay bây giờ. Xin ngài đợi cạnh buồng số 3.
Phoster thoáng nhìn lên chiếc đồng hồ lớn trên tường. Đã 15 giờ thiếu 2 phút.
Đã có nhiều người qua lại phía sau lưng hắn trong số đông đảo các nhân vật luôn luôn thay đổi. Phoster không hề chú ý đến một người đàn ông trung niên, ăn mặc xuềnh xoàng bước ngang qua hắn và ngồi xuống chiếc ghế dài kê sát bên bức bức tường của căn buồng thứ ba. Trong lúc Phoster đứng dậy để vào căn buồng đó, trong một thoáng xoay lưng về phía hắn, bằng một cử chỉ kín đáo, người đàn ông gắn lên bức tường của căn buồng một vật gì đó, na ná như một con bọ rầy, chỉ có điều nhỏ hơn một chút, sau đó ông ta ung dung đứng lên và ngồi sang chiếc ghế khác, xa hơn.
- Cho tôi Munich! – Đã nghe rõ giọng của cô nàng trực điện thoại.
Phoster khép cửa và nhấc ống nói lên.
❀ ❀ ❀
[1] Notes (tiếng Ba Lan): sổ tay, sổ ghi chép.