Nhận xong bức điện vừa được đánh qua máy telex, Tereza Kintres liền giật rời băng giấy và đóng máy lại.
Gõ gõ mấy tiếng vào cánh cửa phòng làm việc của viện trưởng, cô liền mở toang ra và bước vào.
- Tôi vừa nhận được điện tín của hãng Stanblex. Ngày 27 tháng 6 họ lại đợi anh. Họ bảo rằng đơn đặt hàng đã hoàn thành phù hợp với những yêu cầu của anh. Các thí nghiệm đã được tiến hành một cách hoàn hảo.
Imre gật đầu tỏ ý đồng tình.
- Bây giờ tôi đi thu xếp để họ chuẩn bị giấy tờ xuất cảnh cho anh. – Tuy miệng nói nhưng chân Tereza vẫn không rời khỏi chỗ.
- Còn điều gì nữa không? – Imre tò mò hỏi.
- Sáng nay tôi chưa kịp mua tấm chắn bảo vệ cho xe hơi, viện trưởng còn nhớ không? Nếu anh cho phép, tôi sẽ mua chúng trên đường đi.
- Cố nhiên. – Viện trưởng đáp lại. – Nghĩa vụ của tôi là phải trả nợ cho cô buổi chiều hôm qua kia mà!
- Chuyện vặt ấy mà. – Tereza mỉm cười và chạy đi. Tuy vậy một phút sau đã lại nghe tiếng cô vang lên, nhưng lần này lại ở trong máy điện thoại nội bộ.
- Xin viện trưởng cầm lấy ống nghe! Trung tá Rona đang ở đầu dây.
Trung tá mở lớn loa điện động máy bộ đàm để Kuty cũng có thể nghe được cuộc nói chuyện giữa ông và Imre.
- Xin chào! Ngày mai tôi sẽ đến nhà nghỉ mát, – Rona mở đầu. – Anh đào đã đến lúc phải chín. Nếu cậu cùng đi với tôi đến đấy thì hay lắm.
- Thật đáng tiếc, tôi không thể đi được. – Imre trả lời. – Tôi cần phải tham dự vào cuộc thí nghiệm của phòng thí nghiệm. Còn ngày 27 tôi lại phải lên đường rồi. Lúc nào tôi cũng phải rong ruổi trên đường, sắp thành gã hát rong rồi đấy.
- Cậu có nghe tin gì về vợ chồng Nora không? Chúng sống ở đấy thế nào? – Giọng Rona vang lên thật thà và tự nhiên đến nỗi làm cho đại úy phải bụm miệng cười.
- Hôm qua tôi vừa nhận được bưu thiếp. Nói chung bọn chúng đều khỏe cả.
- Tôi cũng hình dung được như vậy. – Rona đáp lại và ý tứ nhìn vào Kuty.
- Lần trước tôi quên hỏi: có tin tức gì liên quan đến cái chết của Dodek không? Tội nghiệp ông ấy quá…
- Không có gì mới cả! Tôi định là đành phải dứt khoát xếp vụ án này lại. Những cuộc điều tra sau khi mổ xác không đem lại một chút kết quả nào hết. Tôi đang đợi giấy phép để mai táng.
Cuộc nói chuyện kết thúc. Vẻ hài lòng, Rona quay sang Kuty.
- Tôi hy vọng là chúng đã nghe và ghi âm lại cuộc nói chuyện này. – Im lặng một lúc, ông nói thêm: – Quả thật Imre là một người rất cừ, vững vàng biết bao! Thế còn cậu? Cậu đã đánh hơi được gì qua vụ chiếc xe hơi của Mills chưa? Hãy báo cáo đi xem nào. Nhưng mà nói ngắn thôi, tôi còn phải đợi một người khác.
- Chiếc Juyguli màu Bordeaux mất tất cả dấu vết, không tìm thấy cả ở trong khu vực xung quanh căn hộ của Imre lẫn ở khu vực bên cạnh toà nhà “Viện năng lượng”.
- Kể cũng thú vị đấy chứ! – Rona làm ra vẻ ngạc nhiên.
- Tuy nhiên, chúng ta đã tìm thấy một chiếc Volkswagen loại mới nhất mang biển số nước ngoài là SUH – 4817. Căn cứ theo ký hiệu thì đó là một gã người Anh.
- Người Anh, giống như tôi! – Rona cười mỉa.
- Ban đêm chiếc xe đậu cách tòa nhà của Imre một quãng không xa. Từ 12 giờ hôm nay, sau khi chiếc Juyguli biến mất, chúng tôi tìm thấy nó ở chỗ đậu xe trước tòa nhà “Viện năng lượng”. Ý kiến của tôi: chúng có hai chiếc xe. Bọn chúng đã không còn sử dụng chiếc Juyguli bởi vì trên chiếc xe này chúng đã dắt Saad đến chỗ chết.
- Và hiện nay chúng quẳng chiếc xe vào một xó nào đó. Có chuyện gì ở chỗ hãng Volan không? Ai đã thuê chiếc xe giống chiếc Juyguli của chúng?
- Bây giờ thì chưa thể trả lời được.
- Cậu hoàn toàn không được phép chỉ giải thích như vậy ở một cơ quan hình sự của nước cộng hòa! – Rona nhắc nhở. – Chờ đấy, tên giết người có thể lại sử dụng chiếc xe hơi này. Và nếu như nó bị giữ ở một nơi nào thì toàn bộ kế hoạch của chúng ta sụp đổ hết. Cậu hiểu chưa?
Shalai bước vào.
- Có khách đến tìm, thưa trung tá. – Anh ta nói và mở rộng cửa ra trước Tereza Kintres.
Kuty nín thở: Tereza vẫn xinh đẹp như bữa nàng đến dự đám cưới Nora, lúc đại úy mới nhìn thấy nàng lần đầu tiên.
Tuy nhiên Rona không để cho anh ta có thời gian chiêm ngưỡng người đẹp.
- Nào các cậu, bắt tay vào việc đi thôi! Phải, phải, cả hai. Phải truy tìm hai chiếc xe, phải bám riết chúng. Xác định cho được mọi chuyện về chiếc Volkswagen và chủ nhân của nó. Hiện giờ, đó là mắt xích chủ yếu. Bước đều, bước !
Lúc đi xuống cầu thang, Kuty nói với Shalai, vẻ trách móc:
- Thế mà cậu không thèm nói cho tôi biết rằng cậu cũng đang theo đuổi Tereza!
- Chúng tôi không hề gặp nhau, đồ ngốc ạ!
- Chắc hẳn là cậu đã tán tỉnh cô ta trên đường đi?
- Đồ ngu! Tôi đã là bố của hai đứa trẻ, hiểu chưa?
Cũng vào thời gian đó, Rona dẫn Tereza đến một góc phòng, mời cô ngồi vào ghế bành, còn mình thì ngồi ở chiếc ghế đối diện, đặt tay lên chiếc bàn nhỏ.
- Chúng tôi bắt cóc và chở cô về đây một cách bất ngờ như vậy bởi có một nhiệm vụ mà tôi định trao cho cô. Nhiệm vụ lần này phức tạp hơn so với lần trước.
- Tôi sẽ làm tất cả những gì mà tôi có thể làm được. – Tereza nói, kiên quyết và dứt khoát.
- Chúng ta có khả năng giật Nora và chồng của cô ấy thoát khỏi tay bọn tội phạm hay không là tùy thuộc vào kết quả của ý đồ này. Cô biết rồi đấy, Tereza ạ, Nora là thế nào đối với Imre.
- Tôi biết. Và tôi rất lấy làm ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của viện trưởng Imre. Dường như chỉ có ông ấy mới chịu đựng được nỗi đau này.
- Lần trước tôi đã kể cho cô nghe hết mọi chuyện, vì vậy chắc chắn là cô nắm được vấn đề đang được nói đến. Như cô thấy đấy, canh bạc đang được tiến hành với quy mô lớn, tiền đặt cửa khá nhiều. Vì thế, kế hoạch của tôi được sắp xếp như sau: cô sẽ là một nữ vận động viên đua xe, người thắng cuộc trong môn đua xe Ranli …
Bà góa Kerekesner, cho dù có lãng tai cách mấy đi nữa cũng nghe thấy tiếng lách cách mở khóa ở cửa ra vào. Bà gặp gã thuê nhà đang đứng giữa phòng khách.
- Thế nào? Anh có gặp thằng cháu tôi không?
- Không! – Phoster càu nhàu. Nom hắn có vẻ rất mệt mỏi, nhưng bà già không mảy may để ý đến điều đó.
- Tại sao lại không? – Bà già vẫn tiếp tục hỏi tới.
- Bởi vì tôi không đi. – Gã thuê nhà đáp lại một cách cộc cằn và bước về phía cửa phòng của mình, cầm chiếc chìa khóa trong tay.
Tuy nhiên, bà góa tinh nhanh đã kịp đi đến sát bên hắn và giật lấy từ trong túi áo khoác tờ tạp chí Stern số mới tinh. Bà vung vẩy nó trên đầu.
- Anh không đi đến đấy à? Thế anh lấy ở đâu ra tờ tạp chí này? Chỗ chúng ta không có bán những tạp chí loại này.
- Tôi tìm thấy ở ngoài phố! – Phoster hằn học đáp, bước nhanh vào phòng mình và xoay chìa trong ổ khóa.
Bà già nhìn một lúc vào cái cửa đã khóa kín.
- Nó lại giận giữ chẳng khác gì một con quỷ. Nó sẽ chết, nói có trời chứng giám, nó sẽ chết. Chọc cho nó nổi xung như vậy là quá đủ.
Phoster ném chiếc áo khoác lên ghế bành, cởi áo veston và nới lỏng cà –vạt. Không còn chút thời gian rảnh nào nữa. Chuông điện thoại reo vang: bốn hồi, sau khi ngừng một tý, thêm hai hồi nữa. Phoster đếm tiếng chuông.
- Năm, sáu… Đấy là “Thứ sáu”! – Hắn cầm lấy ống nghe.
- Phải. Sếp đã chấp thuận điều kiện. Cái chính là để cho tài liệu vượt sang được bên kia biên giới. Họ sẽ đưa đôi vợ chồng mới cưới đến Bruck. Dĩ nhiên là có sự bảo vệ. Số người hộ tống sẽ là hai… Phải, tất nhiên… Tôi hiểu rồi… Cái gì, ngay bây giờ ấy à? Chỗ cây số “thứ chín” phải không?…May mà nó cũng gần, tôi mệt không thể tả được… Tôi hiểu… Ngay chiều nay viện trưởng sẽ biết tất cả. Đích thân tôi sẽ liên lạc với lão ta. Hiểu cả rồi. Tôi đi đây.
Đặt ống nghe xuống máy, Phoster lại choàng áo veston lên vai và bước ra khỏi cửa.
Bước qua ngưỡng cửa căn hộ của mình, Imre nhìn thấy dưới sàn nhà, ngay trước mặt, một chiếc phong bì nổi bật trên tấm thảm lót sàn màu tối. Viện trưởng nhặt nó lên và sau đó mới ghé soi vào chỗ sáng của ngọn đèn tường bé nhỏ. Ông lật qua lật lại chiếc phong bì trong tay: không có địa chỉ người nhận lẫn địa chỉ người gửi.
Một tia sáng mỏng manh xuyên ra ngoài từ phía dưới cửa phòng khách. Ông mở cửa và bước vào: Kuty ngồi ngay bên cạnh cửa sổ đã được kéo kín rèm, chất chồng bên cạnh anh ta là sáu tác phẩm của William Shakespeare. Đại úy đang dí sát vào cây đèn chân đế để đọc vở “Sesar và Cleopard” mà mình yêu thích không biết tới lần thứ mấy.
Họ chào nhau một cách lặng lẽ. Imre đặt chiếc cặp của mình lên chỗ thường lệ và từ xa đã đưa chiếc phong bì ra dấu cho Kuty. Anh chàng nhún vai tỏ dấu hiệu rằng mình không hề biết gì về chiếc phong bì ấy hết.
Viện trưởng bèn xách chiếc cặp đem vào nhà tắm, dồng thời mở vòi nước.
Kuty vội vàng đi theo ông và đóng vòi nước lại, ra dấu để tỏ cho Imre biết rằng, theo anh ta, căn cứ vào logic của trường hợp này thì đầu tiên hãy đọc bức thư trước đã, sau đó mới nên mở nước.
Họ mở phong bì và cùng lúc cả hai dán mắt vào các dòng chữ, lẳng lặng đọc bức thư.
“ Những điều kiện của anh đã được chấp nhận. Họ sẽ đợi anh tại chỗ đã quy định với anh. Anh không được mưu toan dở dói bất cứ điều gì, vì trong trường hợp đó anh không bao giờ còn được nhìn thấy đứa con gái của mình nữa. Người đại diện của hãng Stanblex sẽ đợi anh ở Viện. Sang ngày hôm sau anh có thể lên đường về nhà”. Bức thư không có chữ ký.
Kuty vặn vòi hoa sen cho nước chảy xuống và bước ra khỏi phòng tắm, Imre nối gót theo sau.
- Hừ, cái lũ này! – Viện trưởng nói cùng với tiếng thở dài. – Cậu ngồi trong phòng còn bọn chúng lại nhét bức thư xuống dưới cửa. Bọn chúng lại dám đùa giỡn như vậy sao? Bọn này táo tợn thật.
- Xin lỗi, giá mà chúng biết có tôi đang ở đây! – Đại úy nhếch mép cười. – Trò này chứng tỏ chúng chẳng còn điều gì nghi ngờ nữa cả. Còn bức thư là một chứng cớ thừa đối với luận điểm này.
- Cậu nghĩ như thế à?
- Có thể tin như vậy. – Kuty nhìn quanh. – Shalai đã tán dương hết lời rằng hôm qua ở đây rượu vang mới dễ thương làm sao.
Imre tủm tỉm cười.
- “Tu sĩ áo xám” hết nhẵn, cậu chịu uống “Toltvai” thì lại đây.
- Thế anh không trữ bia ở nhà à?
- Có “Roki”, “Stela”…
- Thế bia “Kiobalhi” của chúng ta?
- Hình như còn hai chai.
- Chừng ấy là đủ. Sau đấy chúng ta sẽ uống loại nhập khẩu.
- Hôm nay cậu ở lại chỗ tôi phải không? – Imre hỏi, khi chất lỏng đựng trong chai đầu tiên đã chuyển vị trí vào nằm trong dạ dày của khách.
- Tôi với Shalai thay phiên nhau. – Đại úy đáp. – Trung tá của chúng tôi còn yêu cầu nhắn với anh là ngày mai ông ấy sẽ đến thăm anh tại phòng giấy của Viện.
- Chẳng lẽ anh ấy không đến nhà nghỉ mát sao?
- Không, đó chẳng qua là “ tung hỏa mù”. Một món dành cho bọn chúng. – Kuty dùng ngón tay cái trỏ về phía cửa sổ phía sau lưng.
- Bồn tắm đầy rồi. Bây giờ tôi đi tắm, sau đó chúng ta sẽ bắt đầu bằng bữa ăn tối lặng lẽ của chúng ta.Chúng ta cũng phải im lặng nghỉ ngơi. – Ông mỉm cười nói thêm.
Phoster rảo chân bước trên hè một con phố ở khu vực trung tâm thành phố dưới ánh đèn đường lờ mờ. Đến ngang tủ kính của một cửa hàng thuộc hãng Keravill, hắn làm ra vẻ như đang buộc lại dây giày. Cúi xuống trước tấm bảng quảng cáo dựng ở bên, hắn khéo léo và kín đáo lấy ra một chiếc bì thư nhỏ giấu phía sau tấm bảng. Đứng thẳng người lên, hắn khoan thai đi tiếp, dừng chân ở một số tủ kính bày hàng khác nữa. Rẽ khuất vào một góc phố, hắn dừng lại ngay bên cạnh một tủ bày hàng có ánh đèn rực rỡ, mở mẩu giấy ra và nhìn hút vào đó để ghi nhớ nội dung bức thư:
“ Chỉ thị của B. Trong khi I.B ra khỏi biên giới, tất cả hãy giữ nguyên vị trí. Sau khi I.B quay về, chúng ta sẽ gặp nhau trong căn phòng của anh, vào đúng buổi chiều trong ngày. Sau hai tiếng đồng hồ, tôi sẽ báo tin cho anh biết bằng điện thoại. Quyết định đã được B chấp nhận sau chuyến đi của anh. Ông ta chỉ quyết định có thế. Thứ Sáu”.
Từ hè phố đối diện phía sau Phoster, một chiếc xe hơi rời khỏi chỗ đậu. Shalai ngồi trên xe. Cầm microphone trên tay, anh ta báo cáo:
- Đối tượng lấy ra mẩu giấy từ sau tấm bảng quảng cáo của hãng Keravill. Hắn cầm mẩu giấy trong tay. Rẽ qua phố Dilla Hegedius, hắn đến chỗ bùng binh. Hắn dừng lại ở bên cạnh một tủ kính bày hàng và đứng đọc. – Nghỉ lấy hơi, anh ta nói tiếp. – Đã có đủ bằng cớ nếu muốn bắt giữ hắn ngay bây giờ.
- Không được đụng đến hắn! – Giọng của Rona dằn xuống.
- Tôi hiểu. Chỉ có điều là hơi ngứa ngáy chân tay! – Shalai đáp lại ngay lập tức.
Trong lúc đó Phoster vẫn điềm nhiên đi theo con đường của mình. Hắn lấy điếu thuốc từ trong hộp đựng và đem luôn tờ giấy vốn là mẩu thư, quấn xung quanh điếu thuốc, rồi châm lửa hút.
- Đối tượng đang đốt mẩu giấy để phi tang bằng cách hút thuốc. – Shalai rên lên.
- Mặc kệ hắn. Vì trong đời hắn chưa được hút thứ thuốc nào tuyệt diệu như thế! – Rona phì cười. – Hãy tiếp tục theo dõi.
Sáng hôm sau Balint Rona đến gặp viện trưởng, nhưng không phải ở văn phòng như đã nói mà là tại một phòng thí nghiệm xa nơi làm việc nhất của ông.
Trung tá đến trước tiên. Mục đích của ông là để đề phòng có kẻ nào đó bám sau Imre. Lỡ có chuyện như thế này xảy ra ở nhà máy thì sao, có quỷ mới biết được.
Tìm thấy chỗ trống trên cái hộp đựng máy nào đó, Rona trải ra một bản sơ đồ nhỏ.
- Hãy nhớ đầy đủ mọi thứ đã được đánh dấu ở đây. – Trung tá nói. – Cậu là kỹ sư, phân biệt cũng dễ thôi. Nhưng hãy nhớ: chỉ một sai lầm nhỏ là có thể dẫn đến hậu quả vô cùng tai hại.
Imre dán mắt vào bản vẽ và lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đó đến mấy phút. Bộ óc ông như đang chụp ảnh bản sơ đồ với tất cả mọi chi tiết. Cuối cùng Rona phá tan bầu không khí im lặng giữa hai người.
- Cậu đến đây bằng chiếc Mercedes đấy à? – Rona hỏi.
- Như thường lệ. Đã có lúc nào đấy tôi cảm thấy thích thú với những chuyến đi như thế này. Còn lần này, xin thú thực, tôi ra đi với một tâm trạng khá nặng nề.
- Không sao đâu. Con đường trở về sẽ đem lại cho cậu sự thích thú.
Ánh mắt của Imre lại hướng vào bản sơ đồ.
- Cậu nói đúng. – Ông nói. – Tất cả mọi thứ ở đây đều lệ thuộc vào độ chính xác của sự xếp đặt.
- Đúng.
- Nhưng còn sau này? Sau này sẽ xảy ra chuyện gì?
- Ngay bây giờ thì tôi không thể nói điều này cho cậu được. Nhưng tôi hiểu cậu và biết cậu có khả năng giải quyết và hành động trong những hoàn cảnh thích hợp.
- Có người nào trao chỉ thị cho tôi ở đấy, ở phía bên kia không?
- Chỉ có trong trường hợp hết sức cần thiết. Cậu chỉ có mỗi một nhiệm vụ: Hãy chăm sóc hai đứa trẻ và bảo vệ chúng ! – Rona nhìn quanh và đùa. – Tôi hy vọng là lần này cậu không xách theo chiếc samsonite đấy chứ?
- Tôi không thể nhìn nó được nữa ! – Imre kêu lên. – Chỉ có điều là lúc toàn bộ câu chuyện này kết thúc, tôi sẽ đem nó ra băm vằm thành từng mảnh ngay lập tức.
- Dù thế nào cũng không nên làm thế ! – Trung tá phản đối. – Nó đã được hứa để dành cho Ladani rồi. Thiếu tá cũng nóng lòng phá chiếc samsonite của cậu thành từng mảnh, mặc dù rất khoái dỏng tai nghe trong đó nói cái gì.
- Sở thích của những người khác nhau thường không giống nhau. – Imre giả vờ nhăn nhó.
- Phải, để cho cậu được an tâm: chúng tôi đã tìm ra tên thứ ba, kẻ đã có mặt ở ngôi nhà trong rừng. Hắn tên là Mills. Hắn ta tạm trú, nhân thể tôi nói luôn, đối diện với ngôi nhà của cậu. Sắp tới đây tôi có thể biếu cậu bức chân dung của hắn.
- Anh đã tìm ra dấu vết của hắn như thế nào?
- Tôi chắc là cậu sẽ cười: nhờ ở sự giúp đỡ của chiếc samsonite quái quỷ của cậu đấy. Mills phải tìm mọi cách để thường xuyên được ở gần bên cậu, vì cái máy phát sóng ở “con rệp” cường độ không được mạnh lắm. Thế là chúng tôi chú ý đến những chiếc xe hơi nào thường la cà đậu chỗ này chỗ nọ trong khu vực Obudar. Giờ thì tên kẻ cướp này cũng không thoát khỏi tay chúng ta được. – Đôi mắt Rona ánh lên vui vẻ: – Cậu thấy đấy, chính vì chuyện đó mà mọi người đều khoái chiếc samsonite của cậu, thế thôi.