Chiến Dịch “Cặp Bài Trùng”

Lượt đọc: 360 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xvi

❊ ❊ ❊

- Xin chào! – Bà lao công đứng ở ngưỡng cửa phòng làm việc của Rona nói. – Trung tá cho phép xếp dọn lại căn phòng cho thật ngăn nắp chứ ạ?

Những tiếng cuối cùng vang lên nghe không giống như một câu hỏi mà như là lời yêu cầu. Người phụ nữ luống tuổi đường hoàng bước vào phòng, tay nắm chiếc cán máy hút bụi hệt như cầm một khẩu tiểu liên, bước thẳng về phía trung tá.

Rona tỉnh lại một cách khó khăn. Ông vừa ngồi xuống ghế bành, chỉ kịp cởi áo veston ra và nới rộng cravate thì đã thiếp đi. Lúc bừng tỉnh ông mới cảm thấy lạnh. Đồng hồ đã chỉ 7 giờ.

Chỉnh đốn lại trang phục cho đàng hoàng, ông bước vào phòng khách và bắt gặp Klara đang đứng ở đấy. Rona nhìn bà với vẻ ganh tị:

- Lạ thật, sao chị lại như thế nhỉ? Chị luôn luôn tươi tỉnh và vui vẻ trong khi chị nghỉ ngơi đâu có hơn gì tôi!

- Vợ anh gọi dây nói cho anh, – Klara tránh câu trả lời. – Chị ấy hỏi có cần đem thức ăn sáng đến cho anh không?

- Hừ…ừ…ừ… – Rona lạnh run người. Kể từ lúc các bác sĩ phát hiện ra ông có triệu chứng mắc bệnh đái tháo đường, khi ông ở nhà vợ ông bắt ông uống nước trà loãng và ăn kiêng.

- Tôi có nói với chị ấy, – Klara nói tiếp. – Xa xôi như thế đi lại làm gì. Tôi có đem theo bình thủy nước trà, bánh mì cho những người bị bệnh đái tháo…

- Để cho ai? Cho tôi ấy à? – Rona cao giọng.

- Không, không, để cho tôi, cố nhiên. – Klara trấn an ông. – Tôi định làm cho mình gầy bớt đi. – Chị bắt đầu lôi từ trong chiếc túi xách lớn ra lỉnh kỉnh những gói là gói. – Ở đây có bánh mì trắng, giăm bông, mấy miếng mỡ, thịt heo quay, phó –mát, xúc xích, anh đào tươi. Mọi khoản chi phí chia đôi.

Trong lúc Klara nhanh nhẹn và khéo léo bày thức ăn lên bàn rồi rót nước trà, trung tá nhìn đôi tay tháo vát của bà và hỏi:

- Những chàng trai của chúng ta đâu rồi?

- Cả hai đi đến chỗ những người làm nhiệm vụ theo dõi. Biết đâu lại chẳng xảy ra một điều gì đó bất ngờ và cần phải đối phó kịp thời.

- Chắc chắn là phải xảy ra thôi. – Rona cười hì hì, sặc cả nước trà.

- Tại sao anh tin chắc như vậy?

- Bởi vì họ là như vậy mà. Ở đằng ấy, nơi họ đến ấy, nhất thiết phải xảy ra cái gì đó. Chị đã nghe kể về cuộc chạy đua đêm hôm trước rồi chứ gì?

- Vâng, có nghe. – Klara bật cười vui vẻ.

Trên bàn điều khiển liên lạc nhấp nháy tín hiệu có người gọi đến.

Klara mở loa điện động. Từ trong loa vẳng ra giọng nói của Shalai:

- “Họa mi” liên lạc đây! Tôi xin báo cáo!

Rona cúi xuống máy:

- Trung tâm nghe đây.

- Đối tượng đã ra phố lúc 7 giờ. Hắn không ngồi trong chiếc Ostin mà thuê taxi, có lẽ để về nhà. Hiện giờ hắn đang đi dọc theo đại lộ Vassi…Hắn rẽ sang đường Medierski…

- Đó chính là chỗ lần đầu tiên họ phát hiện ra chiếc Ostin của hắn. – Klara thì thào nhắc.

Rona gật đầu xác nhận điều Klara nói. Đưa mắt nhìn lên tấm bản đồ thành phố treo trên tường, ông đã tìm ra chỗ cần thiết.

- Đối tượng đi tới sân vận động….

- Chỉ có điều không đến chỗ tập luyện mà là đến nghĩa địa.

- Anh tin chắc như thế chứ?

- Như là tin ở Chúa trời vậy!

- Quả thực hắn đã đi về phía nghĩa địa. – Trong giọng nói của Shalai phảng phất vẻ ngạc nhiên. – Do đâu mà trung tá biết được như thế?

Rona mỉm cười:

- Sớm muộn gì rồi mọi người cũng phải rẽ vào chỗ ấy thôi. Chẳng lẽ cậu lại cho rằng không phải như thế hay sao?

- Đối tượng trả tiền xe taxi…Mua hoa…Bước vào cổng nghĩa địa…

- Thế còn cậu?

- Tôi đi theo hắn.

- Không được để lộ mình đấy! Nên nhớ hắn là một tên lõi đời. Chắc hẳn là hắn đặt “thư” vào hộp thư bí mật. Hãy kiếm cho được bức thư ấy bằng bất cứ giá nào. Sao lại nội dung đúng từng chữ một và để trả lại đúng vào chỗ cũ, việc này cũng có thể làm rõ được một điều gì đó.

- Tôi hiểu.

- Không được lưu lại bất kỳ một dấu vết nào của mình, nghe chưa? Kuty sẽ bảo vệ cho cậu. Sau vụ nghĩa địa hãy chuyển đối tượng cho người khác. Cậu đã biết phải chuyển cho ai rồi đấy. Tôi sẽ giúp cậu tất cả những gì có thể. Hết. Bây giờ hãy đi đi.

Suy nghĩ một phút, Rona bắt đầu chăm chú nhìn Klara từ bốn phía khiến cho Klara bất giác ngượng chín cả người.

- Trung tá làm sao thế? Hình như tôi có điều gì khiến cho trung tá phải… – Klara băn khoăn hỏi.

- Đôi giày tốt, – Rona nhận xét thành tiếng. Màu đen giản dị, gót giày thấp. Nhưng còn cái váy thì không được thích hợp vì quá rực rỡ. Hãy cởi váy ra đi!

- Trung tá Rona, anh nói cái gì thế?

- Chị hãy nghe tôi! Ngay bây giờ chị cần kiếm cho mình một chiếc váy màu đen. Sáng nay tôi đã thấy một chiếc váy như vậy nơi bà lao công của chúng ta. Sau đó chị cần phải có một tấm khăn choàng màu đen, trên đầu thêm một dải băng đen. Ngoài ra phải có một bó hoa, thuổng hoặc là xẻng nhỏ, một chiếc cào cỏ và một cái bình tưới nước.

- Anh muốn tôi phải làm gì? – Klara ấp úng hỏi, hoàn toàn không hiểu gì hết.

- Chị hãy đi đến nghĩa địa. Shalai sẽ chỉ cho chị thấy một nấm mộ hoặc một mộ chí mà chúng ta đang phải để ý đến. Chị hãy chọn cho mình một nấm mộ khác, ngay bên cạnh mộ bia Shalai đã chỉ, bắt đầu dọn dẹp và chăm sóc nó. Nhân tiện chị để ý xem kẻ nào đã đi đến chỗ “hộp thư” bí mật. Bây giờ chị đã rõ chưa?

- Rõ rồi, thưa thủ trưởng! – Klara mỉm cười, thích thú vì được giao một nhiệm vụ quan trọng như thế.

- Tôi sẽ cử một nhiếp ảnh viên của chúng ta đi theo chị.

- Không cần anh ấy đâu, tự tôi cũng làm được việc ấy một cách xuất sắc. Có điều là hãy giao cho tôi một máy ảnh nghiệp vụ với kích thước nhỏ nhất. – Klara phấn chấn, mắt rực sáng. – Tôi hiểu. Anh biết đấy, ngay các cháu của tôi cũng đã…Chỉ có điều là…

- Được rồi, chị cứ kể về các cháu của chị, nhưng để sau hẵng hay. – Rona cắt lời Klara. – Còn bây giờ hãy khẩn trương lên.

Thấy Klara đã ra đến gần cửa, trung tá nói với theo:

- Còn bây giờ tôi làm chân thư ký trực thay vào chỗ chị. Thế nào, chúng ta hòa nhau chứ?

- Được thôi, chỉ có điều anh không được đụng đến giấy tờ của tôi, nếu không anh lại làm rối tung mọi thứ lên mất thôi.

Một bà lão trùm chiếc khăn choàng lập cập bước vào cổng nghĩa địa. Shalai đang nấp cách đó một đoạn đưa mắt chăm chú nhìn bà lão và quay lưng lại. Nhưng bà lão vẫn cứ đi về phía anh ta. Trên tay trái của bà lủng lẳng chiếc giỏ đựng mấy chậu hoa và những dụng cụ làm vườn nhỏ xíu. Tay phải của bà xách chiếc bình tưới bằng nhựa. Thượng úy làm bộ mải mê tìm kiếm ngôi mộ nào đó, và để thoát nhanh khỏi người đàn bà bất ngờ đi thăm mộ, liền buớc dấn lên. Nhưng bà lão lại tỏ ra kiên trì một cách khó hiểu, càng lúc càng hấp tấp bám theo anh ta. Shalai bèn rẽ sang bên, nấp sau một hầm mộ lớn. Bà lão nhìn quanh quẩn, rảo cẳng đuổi theo và cuối cùng đã đuổi kịp người chạy trốn.

- Tôi đến đây không phải để chạy đua đâu, chàng trai trẻ ạ, – bà lão thì thào một cách cáu kỉnh – mà là để theo dõi đối tượng. Có lẽ anh cũng nên hạ cố biết đến tôi chứ nhỉ?

Bị bất ngờ, Shalai vấp phải phiến đá trên nấm mộ và ngã xoài ra đất. Chống tay đứng dậy, anh tủm tỉm cười:

- Klarica!

- Anh hãy nói nhanh là nó ở đâu? – Klara vội vàng hỏi.

- Phía bên phải, tính từ giữa con đường có trồng cây, lô thứ 5, hàng thứ 7. “Với em anh là tất cả”.

- Anh đã lấy lên rồi à?

- À không, đấy là dòng chữ trên tấm bia mộ. Xin lỗi.

Shalai để tay lên ngực, cúi đầu.

Klara coi như không có chuyện gì xảy ra, bước lập cập theo kiểu người già cả về hướng đã được chỉ dẫn. Bà đã tìm ra chỗ bí mật và xem xét, lựa chọn cho mình một ngôi mộ dưới đó một dãy, cách đối tượng theo dõi chừng bốn chục thước và từ từ bắt tay vào việc. Chậm rãi, theo kiểu người già, Klara cố gắng dọn sạch cỏ và bứng trồng xuống đất loại hoa giống mà mình đem đến. Thỉnh thoảng bà lại đứng thẳng người lên một cách khó nhọc, ngó quanh và chọn lúc thuận tiện để sửa chiếc micro nhỏ xíu được đeo trên cổ, dưới tấm khăn choàng. Ở phía sau tai bà cũng có một chiếc ống nghe giống y như vậy.

Cùng lúc ấy, Shalai làm ra vẻ một người đã làm xong bổn phận thiêng liêng, chắp tay sau lưng, khoan thai đi giữa những dãy mộ, bước ra khỏi cổng nghĩa địa. Một phút sau đã thấy Kuty xuất hiện ngay ở cổng, và cũng khoan thai bước về phía phòng nghi thức lễ tang cạnh nhà nguyện.

- Rona nói đây. – Một giọng quen thuộc nói nhỏ trong ống nghe của Klara. – Chị có nghe tôi nói không?

- Nghe rất rõ.

- Chị cảm thấy thế nào trong bầu không khí mát mẻ ấy?

- Tự anh cũng có thể tưởng tượng được rồi! Tôi lo lắng đến nỗi lầm lẫn cái cuốc với cái xẻng. Quả thực đây là nhiệm vụ quan trọng đầu tiên của tôi đấy!

- Yên chí, Shalai đã thông báo cho tôi rằng chị thực hiện công việc một cách xuất sắc. Còn một tin tốt lành nữa đây: Bela Imre sẽ trở về bằng chuyến máy bay chiều nay.

- Có thế chứ! Ai cho anh biết tin tức chuyến về của Bela Imre vậy?

- Shalai. Tại hộp thư mật của kẻ bị theo dõi, anh ta tìm thấy mẩu giấy của Phoster gửi cho tay chân của hắn.

- Tôi chấm dứt cuộc trao đổi. – Klara vội vã nói. Trong giọng nói của chị thấy có vẻ như lo lắng. – Ở cổng nghĩa địa xuất hiện một người đàn ông đang đi về phía tôi.

- Bình tĩnh nào, Klara! Tôi tin tưởng ở chị.

Naldor Saad, chính là hắn đang tiến lại gần Klara. Đến rìa một lô đất, hắn đi chậm lại và làm ra vẻ lơ đãng nhìn bốn phía để kiểm tra khắp cả khu vực quanh đó. Không thấy ai, ngoại trừ một bà già trùm khăn tùm hụp đang trồng hoa ở cách đó không xa, Saad đi về phía dãy mộ số 7 và dừng lại ngay bên cạnh nấm mộ thứ tư, chắp tay ngước mắt nhìn lên trời, lầm rầm cầu nguyện.

Kuty đã núp sang góc nhà nguyện từ lâu, theo dõi được cả Saad lẫn Klara. Ngược lại, dù có muốn đi nữa, Saad cũng không thể nhìn thấy anh ta được.

Gã mập đặt bó hoa tươi trên hầm mộ, sửa lại bó hoa cho ngay ngắn, đồng thời khéo léo và kín đáo rút chiếc hộp nhỏ ra khỏi chỗ bí mật ẩn dưới những phiến lá bằng đá. Hắn làm bộ sùng kính đưa mắt chào ngôi mộ, nghiêng mình một cái và quay ra.

Đôi mắt Klara từ dưới tấm khăn choàng căng lên để theo dõi hắn. Đúng vào lúc Saad ngoảnh lại sau, bà nhấn nút chiếc máy ảnh được ngụy trang kín đáo. Sau đó, bà còn thực hiện động tác này vài lần nữa.

Kẻ lạ mặt vừa bước về phía cổng thì Klara đã thì thào vào micro:

- Hắn đã lấy ở chỗ hộp thư mật ra một vật gì đó và mang theo. Hiện thời hắn đang đi về phía cổng nghĩa địa. Cao chừng 1m80, mập mạp, tóc màu nâu sẫm, mặt tròn, trạc 50 tuổi. Mặc áo veston nâu và quần màu kem, chân đi dép săng – đan, loại săng –đan màu be hiện đang thịnh hành. Cà vạt… khoan đã, cà vạt thế nào ấy à? Phải, cũng tông nâu nhưng không phải loại trơn mà có vẽ loằng ngoằng thế nào ấy…

Rona lau mồ hôi trán, truyền tin tiếp cho tất cả các trạm đang tham gia chiến dịch:

- … Chiếc mũ cũng màu nâu, vành mũ hơi rộng so với mốt hiện nay. Hiện giờ hắn đã bước ra khỏi cổng nghĩa địa. Tất cả mọi người trong khu vực ngay lập tức tiến hành theo dõi đối tượng. Đặt tất cả các xe nghiệp vụ trong tình trạng sẵn sàng thực hiện mệnh lệnh!

Trong chiếc loa của tổng đài liên lạc hết giọng này đến giọng khác vang lên:

- “ Chim sơn ca”, đã nghe rõ tin tức, hiểu rõ mệnh lệnh!

- “ Cú mèo”, đã nghe rõ, nhận rõ mệnh lệnh!

- “ Sơn tước” đã nghe rõ, nhận rõ mệnh lệnh!

Rona lại chuyển micro sang mình:

- Tôi vẫn ở chỗ nhận tin. Yêu cầu báo cáo ngay lập tức về mọi hoạt động của dối tượng.

Saad ung dung sải từng bước dài trên vỉa hè theo hướng đại lộ Vassi. Những chiếc xe hơi nối đuôi nhau thành từng hàng dày đặc tuôn chảy như suối trên con đường rải nhựa chật hẹp – giờ cao điểm trong buổi sáng mà. Dừng lại ở góc phố, hắn kiên nhẫn đứng chờ tín hiệu đèn xanh dành cho người đi bộ để đi qua bến tàu điện.

Shalai ngồi trong chiếc xe đầu tiên bám theo tên gián điệp. Cách góc phố chừng năm chục thước, anh cũng dừng xe lại đợi. Xe của Kuty bám theo sau một đoạn ngắn. Chiếc thứ ba, tụt lại sau một đoạn nữa, chờ ở bến đậu xe trước sân vận động.

- Có lẽ đối tượng định lên tàu điện, – Shalai nói vào micro. – Hãy bảo một người của “ cú mèo” ngồi cùng với hắn.

- Rõ! – Kuty trả lời và chui ra khỏi xe.

Saad đang chờ đợi một cách bình thản bên cạnh chỗ qua đường, bất ngờ lao mình băng qua dòng xe cộ, hệt như một kẻ tự sát quyết vĩnh biệt cuộc đời dưới những bánh xe. Cứ theo chiều hướng đó, có thể cho rằng hắn muốn lao cho kịp tới bến tàu điện. Lách giữa dòng xe cộ, Saad băng qua bên kia đường và đi đến khoảng đất trống của bến tàu điện. Nhưng hắn không nhảy vào trong toa mà lại phóng vút qua trước mũi tàu điện rồi nhào vào cánh cửa mở sẵn của chiếc Juyguli màu Bordeaux do Mills lái đậu sẵn một cách thản nhiên trước chốt bảng đèn hiệu giao thông cạnh vỉa hè. Mills phóng xe ra khỏi chỗ đậu và nhập vào dòng xe đang chuyển động.

Kuty tin chắc rằng đối tượng đã ngồi trong toa tàu. Anh lao theo chuyến tàu điện và kịp nhảy lên bậc toa sau. Một người đàn ông nào đó dùng chân giữ cánh cửa đóng bằng khí nén và nắm tay anh ta kéo vào trong toa.

Chiếc xe của Shalai, không chú ý tới luật giao thông, đã ngoặt trái một vòng với tốc độ cực lớn và lao vút theo sau tàu điện đã có đủ thời giờ chạy được một đoạn đường khá xa.

- Hãy làm ngay một cái gì đó chứ! – Shalai nóng nảy yêu cầu nhân viên tác chiến đang ngồi sau tay lái. Anh ta bất giác nhớ lại cuộc đua xe điên dại ngày hôm qua của chiếc Ostin.

Anh nhân viên tác chiến, có lẽ không chịu kém Shalai trong tài nghệ lái xe, được lệnh đã lao vút ra khỏi hàng, thực hiện một loạt kỹ xảo phức tạp, vượt qua hàng chục chiếc xe bám theo tàu điện.

Cũng trong thời gian ấy, Kuty từ khoảng trống ở cuối toa lách khỏi đám hành khách đứng chen chật cứng trước ca –bin của người lái tàu. Công toi! Nhìn lướt qua mặt tất cả hành khách, đại úy không thể nhìn thấy khuôn mặt của kẻ vừa đến thăm nghĩa địa. Kuty đang đứng ngay bên cửa trước, còn đối tượng dường như đã chui trọt vào lòng đất – trong tàu điện không hề có hắn. Lúc này Kuty cho rằng đối tượng đã để cho chiếc tàu điện này chạy qua rồi đi chuyến sau, còn anh thì không nhận ra hắn trong đám đông ở bến tàu. Kuty xuống bến tàu thứ ba và đứng đợi.

Cùng lúc đó, chiếc Juyguli của Mills và Saad đã chạy đến quảng trường Kark Mark. Saad đọc thành tiếng bản chỉ thị của Photster:

“ Imre trở về trên chuyến máy bay chiều hôm nay. Phải theo dõi ngay tức khắc. Không chọc tức, không quấy nhiễu, nhưng hàng ngày, cứ mỗi ngày một lần, phải làm cho lão cảm thấy rằng chúng ta đang kiểm soát lão. Ngày 26 tháng 6, Imre lại bay qua chỗ chúng ta”.

Mills gật đầu:

- Tốt! Nghĩa là từ giờ đến chiều chúng ta có thể được rảnh rang.

- Tôi cho rằng từ giờ chúng ta sẽ chẳng còn bận rộn nhiều với lão ta nữa. – Kẻ đồng lõa với Mills nêu ý kiến của mình.

- Nếu xét theo phương diện chúng ta đã ép được lão phải tùng phục. – Mills đáp lại và nhường cho một chiếc xe của cơ quan công an có đèn hiệu xanh trên mui chạy lên trước.

- Benks không có thói quen đùa cợt. Về điểm này thì Imre đã biết rồi đấy. Cô con gái của Imre ở chỗ sếp với tư cách một con tin. Sinh mạng và số phận của cô ta nằm trong tay ông ấy!

Mills nhận xét một cách thản nhiên:

- Đúng, nhưng mà cô ta đang ở bên ấy. Còn cậu biết không, tôi sẵn lòng đổi chỗ cho cô ta.

Chiếc xe hơi của Shalai phải vất vả lắm mới quay được về đại lộ Vassi và chạy lui về chỗ cũ. Ở bến tàu điện, họ “lượm” được Kuty.

- Ai sẽ báo cáo mọi việc cho “ông cụ”? – Shalai thở dài.

- Tất nhiên là cậu! – Kuty trả lời gọn lỏn. Sau đó, suy nghĩ một thoáng, anh ta nhún vai và nắm micro trong tay. – Cậu biết đấy, chính tôi cũng mắc nợ cậu một trường hợp như thế này ở trong sân bay. Cậu có nhớ vụ Phoster, cái gã đột nhiên trở thành lão già đau răng không? Lúc ấy cậu đỡ đòn cho tôi, bây giờ đến lượt tôi trả nợ cho cậu. – Kuty phát tín hiệu gọi về:

- “ Chim sơn ca” xin báo cáo!

- Trung tâm nghe đây! – Lập tức nghe có tiếng trả lời. – Hai cậu đang ở đâu đấy?

- Ở đại lộ Vassi.

- Vẫn thấy đối tượng chứ?

Đại úy nhắm mắt lại.

- Sổng mất rồi. – Anh ta lắp bắp, thu mình chờ một đòn sấm sét.

Và anh ta giật nảy mình.

- Quỷ tha ma bắt các cậu đi, đồ ngốc! – Rona gầm lên. – Hai ông ngố thân dài vai rộng, hừ…Chuyện xảy ra như thế nào?

Kuty báo cáo một cách chi tiết toàn bộ tình huống. Báo cáo về tàu điện, về cường độ hoạt động, về đám đông, về sự chật chội trong toa tàu. Rona kiên nhẫn nghe anh ta nói xong chỉ đáp lại bằng một câu:

- Hãy quay về!

Hai sĩ quan đứng trước mặt Rona, đầu cúi gằm tỏ vẻ biết lỗi.

- Phúc cho các cậu, hai ông ngốc ạ, là Klara đã chụp được ảnh loài giun dế nghĩa địa đó. Chị ấy đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc, thế mà đây chính là nhiệm vụ mang tính chất nghiệp vụ đầu tiên của chị ấy đấy! Còn các cậu…Các cậu đã tính toán ra sao mà dẫn đến nông nỗi này?

- Thưa trung tá, tất cả diễn ra như vậy, hình như… – Kuty khởi đầu.

- Hình như với chả hình như…Đây không phải là nhà hát dành cho cậu, thưa ngài soạn giả lỗi lạc. Người ta đã dắt mũi các cậu như dắt những chú học trò lớp một, đấy là thực chất của sự việc!

- Rất đúng, thưa trung tá, nhưng chúng tôi… – Shalai cũng cố gắng làm cho trận lôi đình nhẹ bớt đi.

- Thôi im đi! – Rona quát anh ta.

Klara bước vào văn phòng, mấy người vội nín thinh. Bà còn chưa kịp thay bộ đồ khác sau chuyến viếng thăm nghĩa địa, chỉ mới kịp bỏ chiếc khăn choàng ra khỏi vai. Cặp mắt của bà sáng long lanh.

- Tôi đem đến các tấm ảnh, – bà vui vẻ nói. – Tôi không thể chờ đợi được cho đến lúc người ta xử lý hoàn chỉnh chúng trong phòng tối, vì thế tôi tự làm lấy hết. Đây này, ảnh vẫn chưa kịp khô.

Những tấm ảnh còn ướt được chuyền từ người này sang người khác. Một trong ba tấm thành công hơn cả chính là chụp vào lúc Saad đã quay trở lại phía cổng. Trong ống kính, toàn bộ khuôn mặt của hắn hiện lên một cách trực diện.

-Bây giờ xin hãy đem ngay tấm ảnh này phóng lớn lên và in thành nhiều bản. – Rona giơ cao tấm ảnh trên bàn. – Một lần nữa xin cảm ơn chị, Klarica, và xin chúc mừng sự thành công của chị. Còn bây giờ hãy đem cho tôi toàn bộ số ảnh đã chụp trong sân bay vào ngày Imre bay đi.

Từ chiếc tủ lớn ẩn trong tường, một chiếc phong bì khá dày kèm theo cả bản chỉ dẫn thích hợp rơi phịch xuống bàn. Từ trong đó bày ra trước mắt mọi người ba xấp ảnh – sản phẩm của nhóm hợp đồng tác chiến thực hiện được trong sân bay. Toàn bộ số ảnh được bày ra trên bàn, mọi người bắt đầu dùng cặp mắt nghiệp vụ nhằm tìm cho bằng được kẻ đến viếng nghĩa địa ngày hôm nay.

- Nó đây! – Shalai kêu lên. – Hãy nhìn xem!

Trên tấm ảnh là một gã đàn ông đứng ở hành lang sân bay và nhìn ra đường băng cất cánh.

Rona đặt bức ảnh đó kế bên tấm hình Klara đã chụp được ở nghĩa địa.

- Quả đúng là hắn ta! – Trung tá kết luận sau khi so sánh hai bộ mặt và thở phào có phần nhẹ nhõm bớt.

- Chú chim này có gì đáng chú ý nhỉ ? – Klara suy nghĩ.

- Chúng ta sẽ biết được điều đó ngay sau khi Imre đặt chân lên mảnh đất thân thuộc.

- Tôi đề nghị cứ giao những tấm ảnh này cho trung tâm thông tin để xác lập phiếu, không nhất thiết phải chờ đến lúc viện trưởng về, – Kuty đề nghị.

- Một ý nghĩ đúng đắn, – Rona tán thành. – Hừm! Cậu đề nghị thì cậu thực hiện ngay đi. Hãy đem những tấm ảnh này đến chỗ “từ điển bách khoa” của chúng ta rồi trở về đây ngay!

Kuty cầm mấy tấm ảnh vội vàng lao đi.

- Còn nhớ, lúc bấy giờ trong sân bay không chỉ có những nhà nhiếp ảnh làm việc mà còn có cả các nhà quay phim nữa, phải không? – Rona tiếp tục. – Nào, Zoltan, hãy cầm mấy bức ảnh nghệ thuật của Klara qua bên phòng thí nghiệm yêu cầu họ dựng lại cho chúng ta những cảnh có thể thấy được con người “hào hoa phong nhã” này trong khuôn hình. Cần phải làm cho những động tác của người trong ảnh sao cho thật chậm và chú ý xem cho thật kỹ. Đôi khi chỉ qua một ánh mắt hoặc một cử chỉ xoay đầu cũng có thể thấy được nhiều điều đấy.

Shalai định nhón chân rút lui thì Rona bỗng ra hiệu giữ anh ta lại, nhắc:

- Máy bay từ Munich đến vào lúc 20 giờ 35, yêu cầu các nhân viên bộ phận điện ảnh chuẩn bị tất cả tài liệu cho kịp thời hạn. Tôi muốn đưa tài liệu ấy cho Imre xem ngay hôm nay.

- Nhưng làm sao chở viện trưởng đến đây được? Thế nào viện trưởng chẳng bị “cột giò” ngay từ bên kia rồi! – Shalai tỏ vẻ nghi ngờ.

- Không sao, chúng ta sẽ khắc phục được! Nên nhớ, chúng ta còn trách nhiệm với anh ấy. Hay là tôi sai lầm?

Khuôn mặt thượng úy đỏ bừng lên. Anh ta quay một vòng và chạy đi thực hiện nhiệm vụ được giao. Ngay tại cửa, suýt nữa anh ta va phải chàng lùn Sasvari.

- Anh cho phép báo cáo chứ? – Sasvari hỏi, không rời tay khỏi nắm đấm cửa.

- Vào đi, tôi chỉ đợi có việc ấy thôi! – Rona không nín được cười.

- Trong thời gian chiếc Ostin còn thuộc quyền điều khiển của chúng tôi, – người mới đến nói với giọng điệu có phần quan cách, – chúng tôi đã muốn thu thập những bằng cớ vật chất trực tiếp liên quan đến tội ác. Với mục đích này…

- Hãy trình bày thẳng vào vấn đề đi, người anh em ạ! – Rona phì cười. Những ý nghĩ được biểu lộ bằng hình thức đặc biệt bao giờ cũng làm ông buồn cười. Từ lúc biết Imre sẽ trở về, sắc mặt ông dần dần có vẻ tươi tỉnh hơn.

- Từ dấu tích lấy được ở chiếc vỏ xe hiệu Samson, chúng tôi đã phân tích mẫu đất và đi đến nhận định: nguồn gốc của chất đất bám ở vỏ xe đó là đất rừng. Vắn tắt hơn và không còn nghi ngờ gì nữa, chiếc Ostin đã đậu trong rừng, nơi chúng đã sát hại Dodek. Bằng cách đối chiếu các mẫu đất, chúng tôi xét thấy không có một chút cơ sở nào để nghi ngờ giả thiết này. Sự kiện còn có thể được chứng minh thêm.

Rona hiểu rằng, với Sasvari không có gì là không làm được, và không chịu thua trước bất cứ trở ngại nào.

- Chúng tôi xác định điều này căn cứ vào kết quả phân tích hóa học và phân tích ngôn ngữ hình thái học. Tôi nhắc lại một lần nữa, kết luận của chúng tôi: chiếc Ostin không chỉ ở trong rừng mà còn đậu kế bên ngôi nhà kiểu gác rừng của công dân Istvan Dodek. – Sasvari đặt ngay ngắn trước mặt trung tá hai tờ văn bản được in một cách rõ ràng kẹp vào nhau. – Tôi kèm theo cả biên bản giám định. Xin ký nhận trên bản thứ hai. Bản thứ nhất là dành cho trung tá.

- Hoan hô! – Rona nhanh nhẹn ký vào chỗ quy định. – Nghĩa là, ngoài ảnh ra, hiện giờ chúng ta còn có những tang vật khác. Xin cảm ơn cậu và qua cậu đến tất cả mọi người công tác ở ban tác chiến kỹ thuật! – Rona nồng nhiệt ôm trưởng phòng kỹ thuật nhỏ nhắn, dắt anh ta ra đến cửa và bắt tay tiễn biệt.

Chỉ còn lại hai người: Rona và Klara.

- Klara, hôm nay chị đã đãi tôi bánh mì sandwich và trà, còn cà phê thì lại quên. Chẳng phải đã đến lúc chúng ta bắt tay vào điều chế tuần đầu tiên loại nước giải khát mầu nhiệm này hay sao? Trước khi Imre và các vị khách khác tới nơi, tôi với chị có thể ngồi thưởng thức cà – phê tay đôi được chứ?

- Một ý nghĩ tuyệt vời. – Klara tán thành và đi qua phòng khách.

Rona quay vào bàn của mình, quay số điện thoại nội bộ.

- Ladani phải không? Xin chào! Nghe này, cậu có thể trang bị cho tôi một máy ghi âm cỡ nhỏ, loại có thể mắc vào điện thoại được không? Làm thế nào để chiếc máy ấy tự động ghi lại cuộc nói chuyện và tự nó đưa ra những câu trả lời đã được chuẩn bị từ trước.

- Anh nói đến cái mà người ta gọi là “ thư ký máy” phải không?

- Đúng rồi. Khoảng bảy giờ tối tôi cần đến cái máy ấy.

- Được thôi, sẽ có “ thư ký máy” cho anh. Tự tay tôi sẽ đem đến.

- Tuyệt! – Nghĩ một thoáng, Rona hỏi: – Này, cậu có tiêu chuẩn dùng xe riêng phải không?

Câu hỏi này làm cho Ladani thấy vui.

- Tất nhiên. Nhưng chỗ tôi chỉ có mỗi chiếc “Trabant” loại nhỏ, hai động cơ, và tất cả mọi người đều có quyền sử dụng như nhau.

- Không sao. Chiều hôm nay cậu sẽ nhận được chiếc xe cao cấp hơn. Hẹn gặp nhau. – Trung tá đặt ống nghe xuống.

- Cà –phê đây! – Klara đặt chiếc khay trên có hai ly cà –phê lên chiếc bàn con kê trong góc phòng. – Mặc dù độ hòa tan của cà –phê có nhanh, nhưng tác dụng làm cho tỉnh táo thì vẫn thế.

Họ vừa ngồi vào ghế thì cánh cửa mở toang và xuất hiện một lúc cả hai “tráng sĩ” – Kuty và Shalai.

Vẻ mặt buồn rầu, Rona nhìn hai kẻ phạm lỗi:

- Thôi được. Hãy đi làm công việc của mình đi. Hãy để cho tôi ít nhất là một lần được uống cà –phê một cách yên ổn chứ.

Thái Thành Đức Phổ dịch từ bản tiếng Nga Nhà xuất bản Long An 1986
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.