Tiếng chuông điện thoại ngắt quãng đã đánh thức Imre đang nằm thiu thiu sau một đêm mất ngủ.
- Anh gọi Roma phải không? Số máy không trả lời. – Nữ điện thoại viên của trạm điện thoại quốc tế liến thoắng thông báo bằng thứ giọng khô khan quen thuộc.
- Tôi rất có lỗi với cô, thưa tiểu thư, xin cô hãy cố gắng gọi giúp tôi một lần nữa xem sao? – Vì sợ nữ điện thoại viên không chịu mắc ống nghe trong trường hợp này, Imre đành phải xuống giọng. – Chẳng lẽ ở văn phòng của chi nhánh du lịch Ibus không có người trực ban vào ngày chủ nhật?
Cố nhiên cô gái đã nhận thấy nỗi thất vọng trong giọng nói của người thuê điện thoại.
- Tôi gọi số máy của Roma rồi. – Cô trả lời nồng nhiệt hơn. – Chỉ có một câu trả lời thế này thôi: tại chi nhánh, họ không chịu nhấc ống nghe lên. Bây giờ là 10 giờ 30, vào lúc này mọi người thường ra biển, chỗ bãi tắm Ostia …
- Ôi, thì ra cái gì cô cũng rành nhỉ! – Imre bất giác thốt lên cay đắng vì bất lực.
- Mặc dù người ta trả lương cho tôi vì chuyện khác thực nhưng tôi vẫn biết. – Nữ điện thoại viên có vẻ như đã phật ý. – Giờ thì sao, hủy bỏ đăng ký nói chuyện này phải không ạ?
- Xin tiểu thư thứ lỗi, thật tình là tôi không muốn làm cho tiểu thư bực mình. – Imre có ý ngượng. – Độ nửa giờ sau xin tiểu thư gọi giúp một lần nữa.
- Yêu cầu được chấp nhận. – Trong ống nói nghe cạch một tiếng. Máy đã bị cắt.
Imre đẩy điện thoại sang bên. Những bức ảnh do Saad gửi đến đang nằm trên bàn viết, bên cạnh chiếc Samsonite của ông. Ông gom ảnh thành đống, ném chúng xuống dưới đáy hộc bàn rồi đóng lại. Xong, ông lơ đãng nhìn quanh, dường như ông muốn tìm ra thứ gì đó sống động hơn.
Từ căn hộ đối diện, ba cặp mắt đang riết róng theo dõi từng hành động của ông.
- Lão ta đang lo lắng. – Saad hể hả tuyên bố. Hắn nhìn đồng hồ. – Tôi sẽ gọi dây nói đúng vào lúc 11 giờ, như đã thỏa thuận. Cứ để mặc cho đến khi nào lão ta nổi cáu lên đã.
- Tôi không thích những kẻ dễ xúc động. – Mills nhếch mép cười đáp lại. – Không thể lường trước được họ. Đây này, – hắn hất tay về hướng cửa sổ. – Lão ta có thể dành cho chúng mình khối chuyện bất ngờ đấy.
Imre lại chộp lấy điện thoại một lần nữa. Trong máy thu thanh của Mills nghe vang lên tiếng nhạc ở máy quay đĩa, sau đó là giọng con mồi của chúng.
- Chi nhánh du lịch Ibus phải không? Xin chào … Xin làm ơn cho tôi biết văn phòng ở Roma của quý hãng có người làm việc vào ngày chủ nhật không, hay chỉ có một người trực ban ở đó? Con gái và con rể của tôi hiện đang ở Roma, song tôi không rõ chúng trọ ở khách sạn nào… Rất đáng tiếc, hôm nay là ngày nghỉ… Tôi hiểu… Không, để ngày mai thì muộn rồi… Chiều nay chúng cần phải đến Munich. Cảm ơn. Xin tạm biệt!
Imre gieo người xuống ghế, cảm thấy đã thất bại. Vừa hút thuốc, ông vừa lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Rồi đột nhiên ông đứng phắt dậy và cương quyết bước ra khỏi phòng.
- Lão ta đi đâu thế nhỉ? – Saad ngớ người ra.
- Ngâm mình trong bể tắm, pha cà phê hoặc vào phòng vệ sinh thôi. – Mills ngân nga đáp lại. – Bất cứ trường hợp nào cũng phải quan sát cổng ra vào.
Mấy phút nặng nề trôi qua.
- Đúng 11 giờ. Tôi gọi điện thoại đây! – Saad đi đến chỗ để máy.
- Có tiếng chuông là lập tức lão ta hiện ra ngay, cứ tin như vậy đi! – Mills cằn nhằn.
Mills nói đúng. Ngay lúc ấy Imre hiện ra ở cửa sổ, bưng trên tay một tách cà phê. Ông mặc áo gilet, mở phanh cổ áo sơ –mi, chiếc cravate đung đưa chính giữa ngực.
Đặt tách cà phê lên bàn, viện trưởng nhìn chằm chằm vào máy điện thoại một lúc, ngần ngừ không biết có nên nhấc ống nghe lên hay không.
Cuối cùng rồi ông cũng đi đến quyết định.
- Tôi, Imre nghe đây!
- Tôi nhắc xem anh đã có quyết định gì chưa? – Saad hết sức cố gắng để không lộ ra sự sốt ruột của hắn.
Mạch máu trên thái dương của Viện trưởng đập mạnh.
- Tôi còn chưa quyết định.
- Rất tiếc. Đã hết thời gian để cho anh suy nghĩ.
- Sáng mai tôi sẽ có câu trả lời cuối cùng cho các anh.
- Muộn rồi.
- Tôi đã nói là sáng mai.
- Anh cho rằng anh còn có cơ hội gỡ thế bí chăng?
- Điều đó không can gì đến anh.
Saad hít một hơi rất sâu. Bộ mặt của hắn biến dạng, méo mó đi. Dường như hắn có ý muốn nói một câu gì đó mang tính nhục mạ sâu xa và tàn nhẫn với người tiếp chuyện.
- Sắp tới đây, người ta sẽ khước từ mọi đòi hỏi ngây ngô của anh, thưa viện trưởng, – Saad bắt đầu bằng giọng nhạo báng. – Giả như việc họ để cho anh gọi Roma vô hồi kỳ trận. Đừng tốn tiền vô ích.
Bị bất ngờ, Imre đờ người giây lát.
- Do đâu mà anh biết được tôi gọi dây nói cho Roma? – Định thần rồi, ông điềm tĩnh hỏi lại.
Saad phá lên cười trong ống nghe.
- Con người gàn dở ơi! Chẳng lẽ anh còn chưa hiểu gì cả ư? Anh hoàn toàn nằm trong tay chúng tôi. Chúng tôi hiểu rõ từng hành động của anh và sẽ biết rõ những gì từ đây về sau. Nếu như anh tin vào Chúa, – Saad tiếp tục giễu cợt, – thì tôi xin khuyên thêm là anh hãy chờ đón phép màu. Nhưng phép màu không thể xảy ra và anh chỉ có thể nói chuyện được với con gái của anh khi nào cô ấy đã về đến Munich mà thôi. A –lô! Tại sao anh lại im lặng! Tôi biết rõ anh không đặt ống nghe xuống kia mà.
- Tôi đã nói: Sáng mai. – Giọng Imre chắc nịch như trước. – Có thể gọi dây nói cho tôi vào lúc 9 giờ.
Mills ra hiệu cho tên bạn để hắn đồng ý với điều kiện đó của Imre.
- Được, cứ thế. – Saad kết luận với vẻ khinh thường. – Chín giờ là chín giờ. Và tùy theo ý kiến của anh, tôi sẽ báo cho anh địa chỉ mà đứa con gái của anh sẽ trú ngụ ở Munich.
- Ở một đường phố bé nhỏ và yên tĩnh, đúng thế không? – Imre cắt đứt những lời huyên thuyên của hắn. – Tất nhiên đấy là điều anh đã moi được, phải không?
- Từ cái hôm chi nhánh Ibus của anh bắt đầu vạch ra toàn bộ cuộc hành trình. Nhờ đó, chúng tôi có đủ thì giờ chuẩn bị. Và anh sẽ hoài công gọi dây nói đến Munich. May lắm thì người quản lý của chi nhánh Ibus sẽ ghi lại bức điện tín từ Roma và căn cứ theo bức điện đó, cặp vợ chồng trẻ Jakay, hình như tên của họ như thế thì phải, sẽ hủy bỏ hợp đồng thuê bao điện thoại liên lạc với các nơi khác.
Imre cảm thấy đôi tay của mình lạnh cóng.
- Con gái tôi bây giờ ở đâu?
- Chính anh ấn định thời gian cơ mà: anh sẽ biết rõ điều đó vào ngày mai, lúc 9 giờ sáng! – Saad trả lời và đặt ống nghe xuống.
Chưa đầy hai phút sau, trong phòng làm việc của Imre lại vang lên tiếng chuông điện thoại, ngắt quãng và dai dẳng.
Mills vội vàng cúi người xuống chiếc máy thu thanh.
- Cho xin đường dây quốc tế. – Imre nghe thấy giọng nói quen thuộc của cô gái. – Tôi đã nối liên lạc với Roma, anh hãy nói đi. Alô, Roma đâu! Budapest đang ở đầu dây nói!…
- Cảm ơn, tôi đang ở đầu dây nói. – Giọng trầm của một người đàn ông nói bằng tiếng Hung. – Đại diện hãng du lịch Ibus ở Roma , Miclos Tglodi nghe đây.
- Tôi là Bela Imre, xin chào anh. Rất vui mừng vì đã được gặp anh.
- Xin sẵn sàng nghe anh.
- Ở đây người ta giải thích cho tôi rằng chủ nhật là ngày nghỉ của các anh…
- Phải, hoàn toàn đúng. Nhưng hôm qua người ta báo cho chúng tôi biết rằng sáng hôm nay có một nhóm khách du lịch sẽ bay ngoài chương trình. Và tôi đã đi đến nơi để gặp họ. Tôi có thể giúp được gì đây?
- Con gái và con rể tôi, – Imre vội vã giải thích. – Chúng đang ở chỗ các anh, ở Roma. Một chuyến du lịch trăng mật. Tôi cần phải nói chuyện gấp với chúng. Habor Jakay và vợ. Trong lúc tôi trả tiền cho chuyến đi của chúng, những người ở chi nhánh du lịch Ibus có nói cho tôi biết rằng ở Roma chính anh sẽ quan tâm giúp đỡ, xếp đặt chỗ ở cho họ, bởi vì đã có sự ký kết hợp đồng với một số khách sạn. – Bằng sự cố gắng của ý chí, Imre cố tìm cách diễn đạt ý nghĩ và tình cảm của mình cho thật mạch lạc. – Anh hãy giúp tôi tìm hai đứa! Chúng ở đâu?
- Chờ một phút nhé! Tôi sẽ nhớ ra một điều gì đấy. Đúng, cô ta đã ở đây. Tôi đang cầm bức điện tín trong tay đây. Đôi thanh niên vừa đi khỏi đây từ hôm qua. Ba của họ báo bằng điện tín rằng hôm nay, chủ nhật, chính ông ấy sẽ tới Munich trong một chuyến công tác. Ông ấy muốn gặp gỡ các con của mình ở đấy. Họ sẽ nghỉ tạm tại khách sạn Opera.
- Thế nào? Chính tôi bay đến Munich à?
- Phải, đúng thế đấy. Anh có cần nghe tôi đọc nội dung bức điện đúng từng chữ một không?
- Không cần. Hãy đọc chỗ ký tên xem.
- “Ba Imre của các con” – Nghĩa là anh chứ gì?
- Tôi, tất nhiên là tôi rồi! Nhưng tôi không gửi một bức điện tín nào như vậy hết.
- Xin lỗi, chính tôi đã ghi lại bức điện theo lời đọc của nhà bưu điện. Tất nhiên là họ vẫn còn giữ bản sao.
Imre phải trả bằng một giá quá sức chịu đựng của ý chí con người để buộc mình kết thúc cuộc đối thoại.
- Tại Munich họ sẽ tạm trú ở đâu?
- Thật đáng tiếc, tôi không biết. Vất vả lắm chúng tôi mới kiếm được vé máy bay. Tất cả những việc còn lại, bên ký hợp đồng của chúng tôi tức là công ty du lịch của Cộng hòa Liên bang Đức đảm nhiệm. Tôi không thể làm gì hơn được, xin anh hiểu cho. Mọi chuyện đều là bất ngờ cả.
Imre im lặng.
- Alô? – Giọng của cô gái ở đường điện thoại quốc tế xen lẫn vào trong cuộc nói chuyện. – Anh kết thúc rồi phải không?
- Họ kết thúc rồi. – Imre trả lời. – Xin cảm ơn.
Chật vật lắm mới nghe hết được cuộc đối thoại giữa Imre và chi nhánh du lịch Ibus ở Roma, Saad giận dữ chồm người đến máy điện thoại.
- Bây giờ lão ta sẽ được nếm thêm một bài học nữa! Như thế để cho lão ta không còn làm hại được ai. – Hắn vừa nói vừa cười một cách độc ác.
Mills đặt tay lên hộp quay số.
- Đừng có bốc đồng, – hắn lạnh lùng không cho tên bạn nói nữa. – Cậu đã nhận chỉ thị không được khiêu khích lão ta suốt ngày đêm, mà phải tìm cách để lão ta cộng tác với chúng ta kia mà.
Song gã mập lại quá tự mãn. Lần này hắn cương quyết chống lại sự áp chế của Mills.
- Trong việc này thì anh hãy trông cậy ở tôi! – Hắn nói và xách điện thoại vào một góc rồi bắt đầu quay số.
Thoáng một vài giây Imre chú ý đến tiếng máy kêu vang đang tràn ngập theo một hướng khác của đường phố.
Mills quan sát viện trưởng đang đứng dựa lưng bên cửa sổ.
Nhìn nét mặt của Imre người ta nhận thấy ông đang phải đấu tranh với chính mình: cầm hay không cầm lấy ống nghe. Cuối cùng, ông đột ngột quyết định quay lưng và bước ra khỏi căn phòng.
- “Chàng trai” này định làm một thử nghiệm khác. – Mills nói, giọng hắn đã có vẻ tỏ ra kính trọng. Hắn rời khỏi cửa sổ. – Đối với những người mà cậu có quan hệ từ trước đến nay thường chỉ cần đe dọa hoặc nhét cho một xấp dollars là đủ. Nhưng với con người này thì cần phải tranh đấu đây.
- Chuyện tầm phào! Trong tay chúng ta có tất cả: cả số phận của lão lẫn đứa con gái lão. – Saad cười một cách trơ tráo.
Đôi mắt Mills vẫn lạnh nhạt.
- Nhưng lão ta vẫn giữ được lòng tự trọng! – Hệt như mọi khi, Mills thản nhiên phản ứng lại.
Đã rối trí, Saad nhìn chằm chằm vào kẻ đồng mưu. Sau đó, không hiểu sao hắn nhún vai và quay lưng lại.
- Ồ, hai vợ chồng mới cưới đã rời khỏi giường rồi kia à? Sớm vậy? – Bà chủ mập ú của một nhà trọ bé nhỏ – nơi vợ chồng Jakay đến ở vào đêm đầu tiên tại Munich – đã thốt lên với giọng bỡn cợt bằng tiếng Đức. Bà ta đứng ngay ngưỡng cửa căn phòng, bưng trên tay một chiếc khay đựng thức ăn dùng cho bữa sáng. – Chưa đến 9 giờ, thế mà cả hai đã sửa soạn quần áo và chuẩn bị ra đi rồi! Tôi nhớ, lúc thằng con trai Herbert của tôi lấy vợ và hưởng tuần trăng mật, thậm chí nó còn đòi đem thức ăn đến tận giường.
Mặt Nora đỏ ửng. Để che giấu sự lúng túng, cô toan giúp đỡ bà chủ bưng đồ ăn bày lên bàn nhưng tay chân cứ lóng nga lóng ngóng.
- Xin cô cứ nghỉ đi, để tôi tự làm lấy. – Bà chủ tốt bụng đỡ tách cà phê từ tay cô. – Cô vẫn còn thời gian phục vụ ông chồng cao kểu của mình mà, cô cứ tin đi!
- Chắc gì tôi đã thuộc vào mẫu người tự nguyện phục vụ chồng, – Nora đùa giỡn đáp lại rồi ngồi vào bàn, phết bơ lên lát bánh mì rán vàng thơm phức và bỏ thêm kem sữa tươi vào cà phê.
- Em không hiểu được ba, – Nora nói khi chỉ còn lại hai người với nhau. – Ba đánh điện tín để chúng ta ba chân bốn cẳng chạy đến Munich, còn chính mình thì hai ngày hai đêm rồi cũng chẳng thấy đâu.
- Không hề gì, rồi ba sẽ xuất hiện mà, – Habor đáp lại, giơ lên cái nĩa có một lát giăm bông. – Theo anh, loại giăm bông này là của Hung, đúng không?
- Anh ạ, em thấy anh chẳng lo lắng gì đến người cha thân yêu của em tự dưng biến đâu mất hay sao ấy?
Habor đặt nĩa xuống và dịch ra khỏi bàn.
- Ba biến đi đâu được cơ chứ, em yêu quý? Công việc ngập đầu ngập cổ, ba có thể bị trễ xe hoặc bị vướng vào công việc khẩn cấp nào đó ở viện. Hay là ba đang đến Munich bằng xe hơi, nhưng dọc đường xe bị hư nên phải ngủ trọ trong một cái xóm nào đó không có điện thoại…
Đúng lúc ấy, có tiếng gõ cửa rất mạnh.
- Em xem, thế là chính ba đã đến đây. – Chàng trai kết thúc một cách vui vẻ và kêu lên. – Xin mời vào!
Hai người đàn ông ăn mặc lịch sự bước vào phòng. Một trong hai người chúng ta đã có dịp quen biết: Carrini. Người thứ hai có thân hình lực lưỡng, mũi cao, có cái nhìn đầy sức sống và trán hơi cao một cách uyên bác. Với từng ấy đặc điểm, có thể nhận ra đấy là một người Đức. Ông ta đóng chặt cửa sau lưng mình và bước lên phía trước.
- Habor Jakay và vợ của anh, tôi không lầm chứ?
Câu hỏi vang lên như một điều khẳng định hơn là một câu hỏi.
- Các ông là ai thế? – Habor đứng lên.
- Hans Grupp, thanh tra của cảnh sát hình sự thành phố Munich. – Lão người Đức cao lớn tự giới thiệu bằng những lời lẽ rành rọt và chỉ vào thứ giấy tờ nào đó mà y cứ để lấp lửng ở miệng túi, không chịu lấy hẳn ra.
- Chuyện gì đã xảy ra với ba tôi? – Nora hốt hoảng và đưa tay lên che miệng.
- Không có gì, thưa quý cô. Với người cha của cô thì hoàn toàn không có gì xảy ra đâu. – Carrini trấn an Nora.
- Nếu thế thì cuộc viếng thăm này của các ông có mục đích gì? – Habor có vẻ an tâm, hỏi.
- Hoàn toàn là hình thức thôi, thưa quý ngài. – Thanh tra cảnh sát vung tay. – Hãy tin rằng, chuyện này cũng chẳng đem lại cho chúng tôi một thứ lợi lộc gì nhưng nhiệm vụ bắt buộc chúng tôi phải làm sáng tỏ mọi việc từ đầu đến cuối.
- Tất nhiên. Chúng tôi có thể giúp các ông được gì đây?
- Chúng tôi đã nhận được một lá thư tố cáo, nhưng nói thực là không có chữ ký, – Hans Grupp tuyên bố. – Hình như anh và vợ anh bằng cách nào đó đã xoáy được một số giấy tờ, thực chất là những tài liệu mật, chứa đựng bí mật quân sự của các nước tham gia liên mình phòng thủ NATO.
- Chúng tôi kiếm được những tài liệu bí mật? Chúng tôi? – Habor vô cùng kinh ngạc.
- Chính các người, như ngài thanh tra đã nói! – Carrini nhắc lại. – Và chúng tôi có lệnh khám xét đồ đạc của các người.
- Các ông điên rồi! – Nora nổi cáu, cặp mắt của cô trợn tròn vì phẫn uất. – Các ông rời khỏi căn phòng này ngay, hay để tôi gọi người gác cửa?
- Cô chẳng gọi được ai đâu. – Grupp nói khẽ nhưng kiên quyết và nghiêm nghị. – Bây giờ chúng tôi xem xét va –li và những đồ dùng khác của hai người. Nếu không phát hiện được điều gì, chúng tôi xin hai người thứ lỗi và chúng tôi sẽ ra khỏi đây. Hiểu rồi chứ, thưa quý ngài?
- Ba tôi sẽ đến đây trong giây lát, – Nora vọt miệng nói. Ông ấy sẽ lập tức khiếu nại chuyện này với lãnh sự của chúng tôi. Và tôi tin rằng, các ông sẽ chẳng lấy gì làm sung sướng khi nhận được điều đó.
- Cụ thể là cô đã đợi ba cô từ khi nào? – “Ngài thanh tra” chú ý hỏi.
- Chúng tôi đã đợi ông ấy từ chiều hôm qua!
- Và không hiểu tại sao ông ta không đến? – Carrini hỏi, và cười khẩy.
- Chúng tôi đang chờ! Nhưng tôi tin chắc là ba tôi sẽ đến. Và lúc ấy sẽ lôi thôi cho các ông!
Carrini quay mặt về phía gã đồng mưu.
- Hãy xem này, ngài thanh tra, về việc đó thậm chí chúng ta không hề nghĩ đến. Quả là những tài liệu mật thu thập được sẽ được chuyển tiếp cho ai đó qua người cha của cô ta.
Hans Grupp phẩy tay:
- Hãy bắt đầu lục soát.
Mặt Habor tái nhợt vì giận dữ.
- Đây là một sự tự tiện chưa từng thấy! Ngay bây giờ chúng tôi sẽ viết đơn khiếu nại lên cơ quan đại diện của chúng tôi! Các ông đã dùng bạo lực trong cách cư xử với ngoại kiều!
- Điều này anh hoàn toàn đúng. – “Ngài thanh tra” lạnh lùng đồng ý. – Nhưng mà sau khi chúng tôi kết thúc cuộc khám xét này.
Trong khi đó Carrini đặt hai chiếc va –li và chiếc túi đi đường lớn lên giường, sau đó đã nhanh nhẹn lôi ra tất cả đồ đạc chứa trong ba thứ đó ra, làm bộ xem xét một cách cẩn thận như xem từng món đồ mỹ thuật. Lúc xem đến chiếc va –li của Habor, gã thọc các đầu ngón tay vào lớp vải lót. Khi đã đoán thấy vị trí của vật gì đấy ở giữa ngón tay, gã bèn vẫy “ngài thanh tra” hiểu biết lại.
Grupp chạy đến, cũng sờ sờ vào chỗ đã định và chỉ vào đó:
- Hãy mở ra!
Carrini lôi ra con dao mổ từ trong ví đựng tiền ra (con dao gã đã từng sử dụng ở Venice) và chọc nó vào dưới lần vải lót, bắt đầu rạch lại cái chỗ trước kia hắn đã dán vào.
- Tôi phản đối! – Habor lao về phía giường, nhưng “ngài thanh tra” chặn ngang anh ta .
- Đấy là quyền của anh, nhưng để sau hẵng hay. Vả lại bây giờ tôi cho rằng anh hành động như vậy là vô nghĩa. – Bằng một cử chỉ hoa mỹ, hắn trỏ vào gã người Ý đang dùng chiếc kẹp đặc biệt lôi từ dưới lớp vải lót của chiếc va –li ra một cái ống dẹt bằng thép.
- Cô biết cái này chứ? – Với vẻ mặt giả vờ ngây ngô, hắn chìa bàn tay cầm cái ống dẹt bằng thép mới tìm thấy đó về phía Nora đang luống cuống.
- Không được đụng vào nó!
Jakay thét lên. Nhưng đã muộn. Cô gái vô tình đã cầm cái ống bằng cả hai tay và chỉ sau tiếng gọi của chồng mới sợ hãi ném cái ống sang một phía, như ném một con cóc[1] bẩn thỉu.
Grupp đeo chiếc găng tay màu xám vào, cúi xuống lượm cái ống từ sàn nhà lên và mở nắp một cách thành thạo.
Từ bên trong cái ống thép rơi ra ba cuộn phim cùng với một số ảnh nào đó.
Đôi trai gái, hoàn toàn bị rối trí, ôm chặt lấy nhau.
- Đấy là cái gì? – Nora thì thào, toàn thân run rẩy.
- Chúng ta xem bây giờ đây. – Grupp thản nhiên đáp và thận trọng giữ những tấm phim trong lòng bàn tay, dùng chiếc kẹp giơ chúng về phía ánh sáng, hết chiếc này sang chiếc khác. – A ha, đây này, ví dụ như tên lửa M –70, hừm … Còn đây là … chờ cho một phút … toàn cảnh và bản vẽ kỹ thuật loại xe tăng chiếc đấu MX. Thú vị thực! Coi cái gì ở chiếc ảnh thứ ba nào? Nếu tôi không lầm thì bản vẽ động cơ của một loại máy bay tiêm kích nào đó, và đây là ký hiệu: G16. Tất cả đều đã rõ. – “Ngài thanh tra” nhìn sang Habor. – Hay thực! bây giờ ngài định khiếu nại ở đâu và khiếu nại với ai, thưa ngài?
Carrini dùng chiếc kẹp cẩn thận xếp lại các mẩu phim cho vào trong ống, đặt ống cùng với chiếc kẹp vào trong một cái bao nylon nhỏ và vung vẩy trong không khí.
- Còn phải nói, đây là vật kỷ niệm tốt đối với người cha đang dùng hộ chiếu công vụ đến thăm hai vợ chồng mới cưới theo hành trình của cuộc du lịch trăng mật.
- Thực chất đây là một vụ khiêu khích! – Habor phẫn nộ. – Chúng tôi không hề giấu đằng sau miếng vải lót một cái ống nào cả! Và chúng tôi cũng không liên hệ với bất cứ ai trong chuyện này. Có thể điên lên được! Chúng tôi lén lút thu thập những bí mật quân sự của NATO ư? Đây chỉ là một trò cười.
Nhưng “ngài thanh tra” đa cảm giữ nguyên vẻ thản nhiên.
- Trước khi có biện pháp tiếp theo, các người đã bị bắt giữ. Yêu cầu các người không được ra khỏi căn phòng này. Người cộng sự của chúng tôi, – hắn chỉ sang Carrini – sẽ ở lại đây, ngoài hàng hiên. Tôi sẽ tịch thu cái ống đựng mấy tấm ảnh và phim âm bản cùng chiếc va –li này với tư cách chúng là tang vật.
- Tôi cực lực phản đối, – Nora kiên quyết nói. – Tôi cần phải gọi dây nói cho ba tôi.
- Trong lúc này cô không làm được điều đó đâu. Điện thoại của cô đã bị cắt, có nghĩa là cô không thể mưu toan điều gì khác được!
- Tôi yêu cầu tạo điều kiện cho chúng tôi ngay lập tức liên lạc với cơ quan tổng lãnh sự của chúng tôi. – Habor kêu lên.
- Trước khi tôi trở lại các người sẽ không được liên lạc với bất cứ một ai. Hãy thực hiện theo đúng yêu cầu của tôi. Mọi sự vi phạm đến những yêu cầu đó đều chỉ là những chứng cớ chống lại các người mà thôi. Như vậy, tôi yêu cầu các người ngồi yên và chờ mệnh lệnh tiếp theo.
Nói xong tất cả những lời đó, “ngài thanh tra” quay người cùng Carrini bước ra khỏi phòng.
Nghe thấy tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa, đôi vợ chồng mới cưới hiểu ra là họ đã bị chúng giam giữ.
❀ ❀ ❀
[1] Nguyên văn: con nhái, con ễnh ương, con ếch.