Rona cảm thấy sau những giờ cuối cùng không khí chung quanh ông dường như trở nên căng thẳng tột độ.
Nỗi đau khổ do cái chết bi thảm của ông bạn già Dodek còn chưa lắng xuống thì bây giờ lại tới phiên Bela Imre rơi vào một tai họa hết sức lớn lao, đe dọa tới sinh mạng của ông ta. Cố nhiên trung tá đã hiểu rõ sự việc mà trước kia ông chỉ biết được rất ít và bị động, nói thẳng ra là từ lúc ông đứng bên cạnh lối vào của mê cung tăm tối, của cánh cửa mà bên trong nó đã nhuộm đỏ máu của Dodek bất hạnh. Cái chết của ông bạn già và sự dằn vặt về tinh thần của Imre càng làm cho ông thêm tức giận và thúc đẩy ông kiên quyết hành động. Tuy nhiên, kinh nghiệm của nhiều năm công tác trong ngành phản gián đã kìm giữ không để ông không có những bước hành động hấp tấp trước khi dẫn đến cuộc đối đầu trực diện. Phải, những năm tháng ấy đã dạy cho ông biết chờ đợi, đã lấn át được sự thôi thúc bên trong, muốn làm sao để chỉ bằng một đòn là đập tan mọi mưu ma chước quỷ kia. Và ông đã chờ đợi.
Tại chỗ đặt máy điện đàm nghe có tiếng lép bép nhè nhẹ, sau đó là giọng Shalai:
- Đối tượng đã bước ra khỏi bưu điện trung tâm, đã nói chuyện với Munich. Người của chúng ta đã ghi lại được cuộc nói chuyện. Tôi đã gửi băng ghi âm về. Chúng tôi đang bám theo đối tượng. Chúng tôi vẫn tiếp tục theo dõi đối tượng.
- Cảm ơn! Hãy thận trọng, đừng đánh động hắn ta. Hiện tại đấy là sợi chỉ mỏng manh duy nhất mà chúng ta có trong tay.
- Tôi hiểu tất cả! Sẽ thu xếp ổn thỏa.
- Tôi biết, cậu đã không phụ lòng tin. Còn bây giờ đi gấp đến chỗ bãi đậu xe, Ladini và Sasvari của chúng ta đang làm việc ở đấy. Hãy báo cho họ biết đối tượng đang trở lại xe.
- Tôi đi ngay!
Rona tắt máy ghi âm, điều chỉnh đài vô tuyến trên vị trí tiếp nhận tin.
Lúc ngẩng lên, ông đã thấy Kuty đứng trước mặt với quyển sổ ghi chép trên tay.
- Cậu có gì thế?
- Một chút về Naldor Saad. Sinh năm 1924 tại Budapest, mẹ là Anna Maria Borbala Lovas. Năm 1946, hắn vượt biên. Mới đây, hắn đã vượt qua biên giới ở tại Hedesnaloma trên một chiếc xe hơi với hộ chiếu là công dân của Venezuela và bằng tên khác. Ngày xâm nhập là 16 tháng 6 …
- Tất cả đều trước ngày xảy ra vụ án mạng của Dodek! – Trung tá thốt lên. – Hắn trú ngụ ở đâu?
- Trong hộp phiếu thấy đóng dấu nhiều chỗ đăng ký.
- Uổng công! – Rona buồn rầu phẩy tay. – Rõ ràng là hắn không đăng ký cư trú ở đâu cả. Không biết nhằm mục đích gì? Tuy nhiên cứ tiếp tục tìm kiếm, để có lúc cần đến. Sau chiến tranh hắn làm gì trong nước, có tài liệu gì không?
Đại úy nhìn vào sổ tay.
- Hắn sống ở phố Berkotris. Trong tờ khai vào sổ đăng ký tại sở công an năm 1945, ở cột nói về nghề nghiệp đã ghi rõ: “Nhân viên cung tiêu, thương nhân”.
- Nói cách khác, hắn là dân chợ đen. Rõ rồi. Hiện nay người ta gọi chúng là dân “chạy mánh”. – Gõ liên hồi cây bút chì xuống mặt bàn, Rona nói thêm: – Chúng để cho một tên nhỏ nhen đê tiện như thế làm việc cùng với Imre hay sao? Tôi nghi còn có một cái gì đó khác kia.
Kuty chỉ vào chiếc máy vô tuyến điện.
- Bằng cách này hay cách khác, cũng đang bắt đầu hiện rõ lên một cái gì đó. Quả là ông bạn Shalai của tôi rất cố gắng để báo cáo cho trung tá về cái trò ma mãnh này.
- Có thể như vậy. – Rona tán thành. – Tất nhiên trong trường hợp “Ngài Peter Volf” này chính là một tên trong cái nhóm chúng ta đang chú ý.
- Có lẽ, Ladani và đồng nghiệp của anh ta cũng đã phát hiện được một điều gì đấy.
- Tôi cũng đã nghĩ về điều đó y như thế. Thật là dễ chịu, khi ý nghĩ của hai đồng nghiệp đều tập trung vào một hướng, đúng thế không?
Rona mỉm cười và tiếp tục:
- Ngày mai Bela Imre sẽ bay đến Munich. Cậu và Shalai sẽ cùng vào sân bay. Hãy quan sát thật kỹ các hành khách, đặc biệt là những ai đi đưa tiễn. Tất nhiên chúng sẽ kiểm tra chuyến bay của anh ấy. Chúng sẽ cử người của chúng, có thể là hai, thậm chí là ba người. Cố nhiên chúng sẽ theo dõi phía sau Imre ngay từ trong phòng đợi, cả ngoài hành lang dành cho người đưa tiễn hoặc là chỉ có quỷ mới biết chúng ẩn ở đâu. Hãy cố gắng tìm ra chúng!
- Người ở đó vô khối. Nhiệm vụ không phải là dễ, thưa thủ trưởng. Máy bay cất cánh vào lúc mấy giờ?
- Chúng ta hỏi Imre ngay bây giờ. – Trung tá chồm về phía để điện thoại. – Đã đến lúc tôi phải gọi điện cho anh, như đã thỏa thuận với nhau, để nói chuyện theo kiểu “tung hỏa mù”. Tôi hiểu “những ông bạn” mới của anh ấy thế nào cũng sẽ nghe với anh ấy.
Rona quay thẳng số điện thoại của Viện trưởng Imrie.
Chiếc Juyguli màu Bordeaux chở Mills và Sadd lại đến đậu ngay bên cạnh tòa nhà “Viện năng lượng”.
Hai gã điệp viên nghe giọng nói của Imre trong văn phòng của ông.
- Cảm ơn Teri. Tôi thấy cô đã chuẩn bị đầy đủ để tôi lên đường.
- Tôi hy vọng là Munich đón viện trưởng với thời tiết tốt. – Cô gái bật cười. – Tôi nhớ có lần nào đó anh đã nói rằng anh không thích đến đâu đó vào lúc trời mưa.
- Chắc chắn có một lần nào đó tôi có nói đến vấn đề này, thế mà cô vẫn còn nhớ ư? – Cảm thấy trong giọng nói của Imre như có tiếng cười, Saad liền chú ý ngay.
- Có điều gì khiến cho lão vui vẻ thế, hả? – Saad nhìn đồng bọn.
- Lão đã thoát khỏi cơn nguy biến và đang làm ra vẻ một vận động viên. – Tên này lẩm bẩm.
Lại nghe thấy giọng nói của Tereza:
- Mặc dù lần này thì viện trưởng chắc chẳng còn bụng dạ nào mà để ý đến thời tiết hết. Vì cái chính là viện trưởng gặp Nora kia mà!
Imre không trả lời. Điện thoại trực tiếp reo lên.
- Cậu đấy à, Balint? Xin chào! Xin chào!
Saad nắm lấy cùi chỏ Mills:
- Tay bạn của lão ta – sĩ quan phản gián!
- Tôi đang nghe đây. Đừng rầy rà!
- Không đâu, rất tiếc, ngày mai chúng ta không gặp nhau được.Tôi phải bay đến Munich ngay lập tức. – Imre nói. – Mấy ông bạn hàng Đức của tôi chậm chạp quá mức, đành phải lên đường thôi… May thay, Nora cùng với chồng nó cũng sẽ đến Munich… Phải, từ Roma đến… Tôi sẽ ở đó bao lâu ấy à? Tôi cho rằng, từ hai đến ba ngày, không hơn… Cảm ơn, tôi hy vọng rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp… Anh hãy làm ơn nói rõ một điều gì đấy về Dodek cho tôi biết được không? Con người đáng thương, tôi không bao giờ quên được ông ấy. Giám định pháp y ấy à? Ôi chao, đó là cơn xúc động bệnh hoạn, là sự bế tắc của ý thức… Khi nào thì làm lễ mai táng? Đến lúc đó tôi cũng đã trở về rồi… Tất nhiên, tôi sẽ có mặt.Gửi lời chào Nora phải không? Chắc chắn là tôi sẽ chuyển. Ôm hôn anh, hẹn gặp lại!
Trong ống nói như nghe được những câu đã quy định.
- Đã nghe thấy chưa? “Sự bế tắc của ý thức”! – Saad thở phào nhẹ nhõm. – Những thám từ tài giỏi, không chê vào đâu được.
- Thế thì sao? Nếu chúng nhận thức cách khác, thì tốt hơn hả? – Mills miễn cưỡng nói. – Tuy vậy, tôi cũng đã có ý kiến rất tốt về họ. Chắc chỉ lần này là chúng mù tịt.
Saad nhìn hắn tỏ vẻ nghi ngờ.
- Tôi không hiểu cậu! Hình như cậu mong cho đối phương thành công?
Đôi môi mím chặt của tên gián điệp đang cau có nhếch lên trong một nụ cười gằn mai mỉa.
- Tôi không thích, nếu công việc tiến triển quá ư thuận lợi. Chỉ có những kẻ đần độn mới cho rằng tất cả những người khôn ngoan ở về một bên, còn một bên thì dành cho những thằng ngốc. Cuộc đấu không khi nào chỉ diễn biến ở một khung thành.
- Cậu sợ à? – Saad nhận xét bằng giọng giễu cợt.
Mills dửng dưng nhìn hắn từ đầu xuống chân:
- Chẳng bao giờ tôi sợ. Nhưng luôn luôn phải tính toán. – Hắn mở máy và để tay lên vòng lái.
- Tuần thứ hai đã hết. – Klara nói và đi vòng quanh những người ngồi bên chiếc bàn của Rona: thiếu tá Ladani, Shalai, Kuty và rót cà phê vào những chiếc ly nhỏ.
- Ngồi xuống đây với chúng tôi, Klarica! – Kuty đẩy chiếc ghế cho bà. – Chị hãy nghe Zoltan Shalai đang kể lại ấn tượng của mình cho chúng ta nghe như thế nào. Kỳ lạ lắm! Hãy chú ý đến nguyên âm “c” cứng, đặc biệt chỉ có ở những thổ dân chính gốc miền Vesprem.
- Im đi xem nào! – Rona nạt anh ta. – Tiếp tục đi, Zoltan.
- Từ quảng trường Engel chúng tôi tiếp tục bám theo chiếc Ostin. Gã đàn ông thận trọng và dè dặt, giống như người canh gác lại đi ăn cắp trên ruộng của người khác ấy. Thật đúng là hắn ta chú ý đến mỗi chi tiết nhỏ nhặt nhất, còn lúc lái xe thì hắn ta chấp hành luật giao thông rất nghiêm ngặt, như thể tạp chí “Bên tay lái” đã gửi tặng cho hắn ta số báo đặc biệt ấy. Cảnh sát giao thông đuổi kịp chiếc xe của hắn ta từ ngoài đường phố Rudasa. Đối tượng hoảng sợ đến mức cứ cho xe chạy với tốc độ của chú bọ chét… đã về hưu! May hơn nữa, đội tuần tra không hề nhớ là chiếc Ostin này đã có thông báo truy tìm, nếu không thì đã làm hỏng tất cả thánh lễ của chúng ta.
- Cậu nói đúng, – Rona ngẩng đầu lên. – Chúng ta còn chưa lôi hết những chiếc Ostin ra khỏi cuộc truy tìm! Klara, hãy truyền mệnh lệnh của tôi ngay bây giờ. Chỉ có điều là đừng làm cho chú chim non sợ hãi, cứ để cho nó bay đi sau đó hẵng bắt nó.
Người nữ thư ký ngồi vào máy telex, bắt đầu đánh lệnh văn, còn Shalai vẫn tiếp tục.
- Vượt qua khỏi cầu, đối tượng rẽ sang mé công viên thành Istvan phía bên phải và dừng lại ở phố Valenberg, cạnh ngôi nhà số 11. Không hiểu các anh có biết cái nhà cao cổ xưa trước kia có tên là Phượng hoàng này không? Gã đàn ông leo lên tầng thứ tư, rút chìa khóa trong túi ra, điềm nhiên mở khóa căn phòng số 4 và bước vào trong. Hắn ta còn làm gì khác nữa thì tôi không thể biết được vì chúng tôi không thể nhìn thấy. Các chàng trai của chúng ta vẫn còn ở ngoài phố, đang theo dõi phía cổng ra vào. Họ sẽ liên lạc thường xuyên với chúng ta.
- Cảm ơn, Zoli, cậu đã làm việc một cách tuyệt vời, – Rona khen ngợi người giúp việc và ngoảnh sang phía Ladani. – Bây giờ đến lượt anh. Anh và Sasvari đã làm được những gì?
Thiếu tá báo cáo về việc đã tìm được một đài sóng ngắn khéo léo ngụy trang trong chiếc Ostin.
- Tôi mở đài trong một phút, tầng sóng im lặng. Chú ý thử lại lần nữa nhưng cũng không có kết quả. Rõ ràng là chiếc máy vô tuyến này đã được lắp ráp thích hợp với loại tầng sóng định vị, chỉ tiếp nhận sóng của một đài. Tôi cho rằng đài vô tuyến này có thể tiếp nhận loại phát sóng định vị và cả những tín hiệu đã được quy định từ những máy phát khác, nhưng mạnh hơn nhiều.
Rona gật đầu tán đồng.
- Tôi hy vọng chúng ta sẽ sớm tìm ra cái thằng cha “xướng ngôn viên” hoạt động bằng sóng âm này! – Nhận ra trên nét mặt của thiếu tá còn có điều gì đó chưa nói hết, ông nói tiếp: – Xin lỗi, còn gì nữa không?
- Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng trung tá Rona tiếng tăm lại lừng lẫy đến như thế, như là một ngôi sao màn bạc nào đó! Trong chiếc hộp của chiếc Ostin, dưới tấm đệm lót, tôi đã tìm thấy bức ảnh của anh.
Tất cả kinh ngạc đưa mắt nhìn nhau. Sau đó Rona lôi từ ngăn kéo bàn ra một bao đựng ảnh mà Imre đã để lại cho ông, và chọn từ trong số ảnh đó ra một bức đã chụp ông đứng bên cạnh viện trưởng trong buổi lễ thành hôn của Nora, chìa bức ảnh cho thiếu tá.
- Chiếc này?
Ladani gật đầu.
- Chính nó. Chỉ có điều là diện mạo của anh được phóng đại gấp bốn lần, còn những người khác thì chỉ thấy mỗi bên vai.
- “Chân dung càng lớn thì niềm vui càng nhỏ” – Rona chợt nhớ lại mấy câu trong bài thơ nào đó, thoáng nhìn Kuty. – Có thể an tâm là chúng ta hiện đang đi đúng hướng, đó là điều hoàn toàn rõ ràng.
Sasvari bước vào văn phòng, gương mặt anh rạng rỡ hẳn lên, trong tay anh cũng cầm một xấp ảnh đựng trong bao.
- Ảnh đã xong! – Anh đặt bao đựng ảnh trước mặt Rona. – Đây, các anh hãy nhìn xem. – “Người của chúng ta” lúc chụp trực diện, chụp nghiêng và chụp toàn thân. – Trong những tấm ảnh, Phoster hiện lên với những góc độ khác nhau.
Rona đưa những tấm ảnh cho những người đang ngồi quanh chiếc bàn:
- Một khuôn mặt quen chăng?
Không ai đáp.
- Kuty, hãy cất hết các thứ này vào trong tủ phiếu. Cứ để ở đấy cho họ tìm tòi đến nơi đến chốn. Cần phải xác minh xem hắn là ai? Nếu hắn là người nước ngoài thì điều hết sức quan trọng là phải xác minh xem vào lúc nào, và từ đâu, hắn xuất hiện cạnh chúng ta. Và phải nhanh nữa lên, công việc không chờ đợi chúng ta đâu.
Kuty đã ra đến cửa. Trung tá gọi anh lại:
- À, còn điều này nữa: nếu họ xác định được chân dung hắn thì yêu cầu họ báo cho biết luôn những thông tin về hắn và người chủ của căn phòng mà hắn đã cư trú.
Bước lại gần Shalai, Rona nói:
- Bây giờ cậu hãy đi liên lạc với những người của chúng ta. Chưa nên phát huy sáng kiến sáng kiếc gì hết! Chỉ có theo dõi và theo dõi. Hãy bắt cặp mắt mở to còn cái miệng thì ngậm lại. Làm đi!
Trong khi Shalai đi liên lạc với những nhân viên nghiệp vụ, Sasvari tiếp tục báo cáo. Anh ta đặt trước mặt Rona thêm một xấp ảnh:
- Còn đây là dấu in những vết tích của hai chiếc xe đậu bên cạnh ngôi nhà gác rừng của Dodek. Còn bốn dấu vết này chúng tôi mới in lại cách đây hai giờ, chỗ bãi đậu xe bên quảng trường Engel. Nếu đem so sánh những dấu vết này với nhau, đồng thời đối chiếu chúng với dấu in bằng thạch cao thì rõ ràng là chính chiếc Ostin đã đậu ở trong rừng vào cái ngày đáng buồn kia. Mọi kết quả của việc đo các vết trầy và độ mòn của cao –su đều dẫn đến kết luận này. Toàn bộ đều khớp nhau.
- Rất cừ! – Rona thân mật ngợi khen nhà hình pháp học.
- Thế là chúng ta đã tìm ra tên giết người! – Shalai vừa làm xong nhiệm vụ của mình, reo lên.
- Cần phải phát biểu chính xác hơn, – trung tá làm nguội bớt sự bồng bột của Shalai. – Thật ra chúng ta chỉ mới tìm ra kẻ mà giả thuyết cho rằng có liên quan đến tội giết người mà thôi.
Kuty đã quay về, trên tay cầm tờ giấy và cuộn băng ghi âm.
- Đây là băng ghi âm cuộc nói chuyện của “ngài Peter Volf” với Munich và bản dịch của nó. Hắn nói bằng tiếng Anh, cách phát âm thật hoàn hảo, không thể chê vào đâu được. Số máy của người tiếp chuyện ở Munich – 0811 –126 –8972.
Rona bắt đầu đọc bản dịch cho những người khác cùng nghe:
- “Tôi gọi vì lý do công tác… Quyết định thế nào? Tôi hiểu rồi… Đi theo, tránh những cuộc gặp gỡ bất ngờ… Vé của tôi ở đâu? Tôi không nghe rõ… Tại hãng hàng không Lufthansa phải không? Thế đấy… Tôi cho rằng tốt hơn hết là để nó ở sân bay, tại bãi đậu xe. Vì ba ngày nữa chúng tôi sẽ trở về mà… Phần còn lại đều ổn… Tôi chấp nhận. Xin tạm biệt!” – Nào, được rồi. – Rona kết thúc. – Bây giờ chúng ta đã biết thêm được một chút nữa rồi.
- Giờ thì chúng ta đã biết được một tên trong bọn này – Kuty giơ một ngón tay. – Sắp tới chúng ta sẽ có tài liệu bổ sung vào hồ sơ của hắn. Nhưng còn hai tên nữa ở đâu? Hai tên đều có mặt trong ngôi nhà gác rừng, nhưng đến từ hướng khác? Rất có thể, tên thứ nhất trong bọn chúng chính là Naldor Saad mà Bela Imre đã kể cho chúng ta nghe. Thế còn tên thứ hai là ai?
- Chính vì cái tên ấy mà ngày mai cậu phải tới sân bay. – Rona giải thích. – Các cậu đã nghe thấy rồi đấy: “Ngài Peter Volf” sẽ đi kèm Imre trên máy bay. Nhưng cần phải có người nào đó thấy rõ là họ đã bay đi. – Suy nghĩ một lát, ông hướng về phía Sasvari – Cậu cùng các chú bé của mình cũng đi vào sân bay. Hãy chụp hình tất cả những người đưa tiễn chiếc máy bay đi Munich. Tất cả, không chừa một người nào, rõ chưa?
- Rõ như ban ngày là Volf đã vượt qua biên giới của chúng ra dưới một cái tên khác.
- Cậu liên hệ với ban kiểm tra hộ chiếu và hãy xác minh những tài liệu mà hắn đang cố tình che giấu. Hãy khám xét chiếc xe hơi để ở sân bay một lần nữa, biết đâu cậu chẳng phát hiện thêm được một cái gì đó mới. Tuy nhiên việc này chỉ có thể tiến hành vào ban đêm thôi đấy.
Bóng đèn nhỏ của chiếc máy điện đàm nhấp nháy.
- Những người theo dõi đấy! – Shalai ấn núm chuông.
- “Thứ Tư” báo cáo. Đối tượng ra khỏi nhà – Hai phút sau vẫn giọng nói này báo cáo tiếp: – Hiện giờ hắn đang ngồi trong xe!
Rona ra lệnh:
- Hãy bám theo sau hắn. Tôi nghĩ hắn đi gặp người đại diện của hãng hàng không Lufthansa.
- Do đâu mà trung tá khẳng định như thế? – Trong giọng nói của nhân viên nghiệp vụ vang lên vẻ ngạc nhiên rõ rệt.
- Nhờ tay thầy bói đấy! – Rona bật cười rồi nghiêm giọng lại: – Hãy báo cáo từng bước đi của hắn, không được để mất hắn đấy!
Trung tá tắt máy và ngả lưng vào ghế bành.