Chiến Dịch “Cặp Bài Trùng”

Lượt đọc: 379 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Iv

❊ ❊ ❊

Khách sạn Con cọp ở Vienna thuộc vào loại trang nhã nhất, ở đây mọi thứ đều có vẻ sang trọng và lộng lẫy khác thường. Nói đúng hơn, tất cả những thứ trang hoàng cũng như những tiện nghi cực kỳ sang trọng đó chỉ nhằm mục đích làm cho những người khách bình thường kinh ngạc nhiều hơn là nhằm để giúp họ tìm được một chỗ ở hoặc một chỗ nghỉ ngơi thoải mái. Tất nhiên là trong những người khách bình thường đó phải loại trừ ra những hạng người sau đây: các nhà triệu phú, các ngài quý tộc, các nhà ngoại giao và cố nhiên cả các nhà hoạt động nghệ thuật tầm cỡ đã được nhiều người biết tiếng.

Một trong số các căn hộ năm phòng ở tầng thứ ba do Gordon Benks làm chủ. Trong quyển sổ dành cho khách đăng ký ở khách sạn, người ta thấy chỗ của Benks có ghi là “Nhà ngoại giao”. Benks là một người đàn ông cao lớn khoảng 6o tuổi, có thân hình vạm vỡ kiểu lực sĩ, tóc cắt ngắn và đã bạc phơ. Cử chỉ dè dặt, giọng nói ề à, lão ta thuộc loại người có thói quen sai khiến người khác và không chấp nhận bất cứ sự phản bác nào, không chịu được những cử chỉ sỗ sàng – dù là nhỏ nhặt nhất – của người khác. Đôi mắt màu xám tro của lão nhìn chòng chọc vào mục tiêu một cách lạnh lùng và mỗi khi lão cau mặt lại theo thói quen, người ta có cảm giác như từ dưới mi mắt nặng trĩu ánh lên hai tia sắc lạnh, có cái gì đó nghiêm khắc và tàn nhẫn.

Toàn bộ số cửa sổ của căn phòng rộng lớn mà Benks vừa dùng làm phòng khách và phòng làm việc đã được che chắn bằng những tấm màn bằng dạ khá nặng nề, nhằm mục đích không cho ai ở bên ngoài nhìn trộm, kể cả ánh sáng mặt trời cũng không lọt được vào phòng. Benks, với tư cách là người cầm đầu, đang ngồi ở chiếc bàn nhỏ, chủ trì cuộc họp. Ngồi đối diện với lão là Carrini, kế bên gã người Ý còn hai tên nữa: phía bên phải là Sandor Saad – chính là gã nhân chứng từng tố cáo Imre, sau đó bất thình lình biến mất, không thấy đến đối chứng ở tòa án; phía bên trái là một người đàn ông phục phịch, vai rộng, nét mặt nhăn nhó kinh niên. Bộ mặt của người đàn ông này khiến ta có cảm giác như nó được đẽo ra từ một tảng đá thô kệch. Người ta gọi hắn là Stely Mills.

Trên mặt bàn xếp một đống ảnh màu đã được phóng to. Đây là công trình của Carrini đã chụp được và đem từ Budapest về.

Benks đang chăm chú nhìn từng bức ảnh, không bỏ qua một chiếc nào. Ba tên còn lại ngồi im lặng như ba cái bóng, không có một biểu hiện nào chứng tỏ là họ đang còn sống.

- Công việc tốt. – Cuối cùng Benks thốt lên, để ra một bên chiếc ảnh cuối cùng lão vừa xem. – Ở đây có tất cả những người chúng ta đang lưu ý chứ?

- Tất cả những người có trong đơn đặt hàng dành cho tôi, thưa ngài! – Carrini nói gằn giọng rồi rụt rè bổ sung. – Ngoài những người mà ngài thấy ở đây, còn một số nữa, theo thiển ý của tôi và với sự cho phép của ngài, có thể sẽ dùng dược việc.

- Đúng lắm! Bây giờ anh hãy chỉ cho tôi tất cả những nhân vật chính, – Benks hướng cái nhìn về phía Saad và Mills. – Cả hai anh lại gần đây! Gần nữa vào!

Carrini bắt đầu giảng giải:

- Người này là Bela Imre đang đứng trước tòa nhà làm việc của mình. Cơ quan này có tên gọi là Viện năng lượng. Ông ta thường đi trên chiếc Mercedes màu đen, trên tấm ảnh này thấy số xe rất rõ. Tấm ảnh này chụp lúc ông ta có mặt ở Bộ để ký kết hiệp ước về sự hợp tác…

- Khoan đã, – Benks ngắt lời gã. – Người đàn ông và người phụ nữ ngồi ở bàn và cùng ký kết với ông ta là ai thế?

- Người phụ nữ là Elizaveta Gorotkova, một nhân vật lãnh đạo ở Taskent có quan hệ khá mật thiết đối với viện của Imre, còn người đàn ông là Rudolph Zinhenbaum, viện trưởng viện Zonnierg ở Đông Đức.

Carrini lôi từ trong túi ra chiếc máy ghi âm nhỏ xíu, song chưa mở ngay:

- Ngài thử nghe giọng bình luận của phóng viên vô tuyến truyền hình.

- “…Đã ký kết xong kế hoạch “Mặt trời 12”, kế hoạch này nhằm sử dụng năng lượng mặt trời vào mục đích hòa bình…”.

- Tắt ngay đi! – Benks ra lệnh. – Bấy nhiêu là đủ rồi. Phần còn lại tôi sẽ tự nghe lấy. – Lão ngả người vào chỗ dựa của chiếc ghế bành.

- “Mặt trời 12”! – Lão ta lặp lại vẻ kích thích cao độ và quay mặt ra phía cửa sổ. – Có nghĩa là kế hoạch này được công bố trước công chúng mang số 12. Nhưng theo tin tức của chúng ta thì người ta đã chuẩn bị kế hoạch 13 và 14 cũng có cùng một ký hiệu như thế! Hóa ra hôm nay lại là ngày đáng lưu ý đối với chúng ta. Vả lại, ngày hôm nay cũng là ngày có khá đầy đủ tài liệu.

Sau khi ngừng một lát như để lấy hơi, lão gật đầu ra hiệu cho Carrini.

- Tiếp tục đi! Người ta làm gì đây? – Benks giơ ra một tấm ảnh, trong đó có hình của Nora và Rona.

Carrini nhìn vào ký hiệu được viết bằng bút chì ở đằng sau tấm ảnh và vội vã lật quyển sổ tay của mình.

- Thằng cha Balint Rona nào đó, – gã ân hận nhún vai. – Chắc là một ông bạn nào đó của Imre.

- Không được làm trò khỉ! – Benks cao giọng nạt gã. – Tôi thấy là anh chẳng biết gì về gã Rona này cả. Còn anh?

Naldor Saad do dự ghé mắt vào tấm ảnh.

- Balint Rona… – Hắn ta như có vẻ hụt hơi.

- Nhưng anh có biết hắn ta không? – Câu hỏi của Benks quất xuống chẳng khác gì một chiếc roi gân bò.

- Còn phải nói! Gã Rona này là người đã cố sức bảo vệ cho Imre trước tòa án vào năm 1946. Thời kỳ ấy, ông nhớ cho, hắn ta đang phục vụ trong ngành công an nhân dân, cấp bậc dường như là trung úy.

- Thế còn hiện nay? – Đôi mắt của Benks hướng vào Carrini, nét giận dữ có chiều thuyên giảm.

Gã người Ý cầm tấm ảnh và nhìn chằm chằm vào đó, nét mặt căng thẳng. Mặc dù có cả một quá trình hoạt động, tự nhiên hắn trở nên rụt rè và đôi tai của gã đỏ tía lên chẳng khác gì một cậu bé lần đầu tiên được đi đến trường học. Bens thừa hiểu chính lão đã gieo cho Carrini nỗi sợ hãi này.

- Tôi không biết, – gã lầm bầm. – Tôi chụp hắn để đề phòng có khi cần đến bởi vì tôi thấy họ có vẻ rất thân thiết với nhau. – Carrini giơ ra một tấm ảnh khác. – Ngài hãy xem tấm ảnh này. Hắn ta cùng với Imre đi vào rừng, đến chỗ ở của Dodek. Còn một tấm ảnh nữa cũng thế, đây này!

Benks vội vàng giằng lấy cả hai tấm ảnh mà Carrini đang cầm và chìa cho Mills.

- Cần phải xác minh ngay Rona hiện nay là ai? Nhân viên phản gián? Dự thẩm viên? Hay là điệp viên?

- Xin tuân lệnh, thưa ngài! – Mills đứng phắt dậy và vội vàng bước ra ngoài.

Benks tiếp tục lục lọi trong đống ảnh, khi thì chọn chiếc này, lúc lại lấy chiếc khác.

- Nora Imre? Xinh đấy. Thế đây là chồng của cô ta à?

- Vâng, Habor Jakay, – Carrini khúm núm thưa. – Anh ta là kỹ sư, trưởng phòng của nhà máy Liên hợp hóa chất.

Benks xua xua tay.

- Rõ rồi. A hà, chính hắn đây rồi – Istvan Dodek! – Benks chọn riêng ra những tấm ảnh có hình của Dodek trong toàn bộ số ảnh để trước mặt mình. – Hoàn toàn là một ông già, lụ khụ lắm rồi. – Bất ngờ lão gom hết số ảnh lại và đưa cho Saad. – Anh hãy xem cho kỹ vào. Sau đó anh báo cáo xem có quen biết một ai trong số người này hay không.

Saad dồn hết tinh lực ra “đánh hơi” từng bộ mặt trên các bức ảnh. Hắn mải mê nghiên cứu chúng cẩn thận chẳng khác nào một người thợ tu sửa sắc đẹp đứng trước khách hàng.

- Không, thưa ngài, tôi không biết một ai trong số này. Trong chuyện này, tôi tin là mình nói hoàn toàn chính xác.

- Anh tin như thế à? Anh cứ thử xem kỹ lại một lần nữa đi. Rất có thể là ít lâu nữa anh sẽ gặp lại họ và chắc chắn là sẽ không lấy gì làm thú vị nếu như có kẻ nào trong số họ biết được bộ mặt của anh trước kia.

- Tôi biết rõ điều đó, thưa ngài. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn khẳng định: tôi không quen biết một người nào.

- Được. – Giọng của Benks lại vang đều đều và lạnh lùng.

Mills đã quay trở lại. Hắn báo cáo:

- Thưa ngài, lệnh của ngài đã được thực hiện. Công việc thẩm tra được tiến hành theo kênh 3. Họ hứa sẽ cho chúng ta biết kết quả vào thời gian nhanh nhất.

Benks phác một cử chỉ như có ý nói công việc ở hướng này không làm cho lão quan tâm nữa. Lão lại lấy tấm ảnh có hình của Bela Imre đang xách chiếc samsonite trên tay.

- Chiến dịch có phần mạo hiểm nhưng trận đấu không thể dừng lại được. Dù thế nào thì chúng ta cũng phải giáng cho Imre một đòn. Kể từ lúc hắn bị dính vào vụ tòa án nhân dân cho đến nay đã trải qua 32 năm rồi. Do đó, ngay bản thân Imre cũng không thể nào tưởng tượng ra được bây giờ lại xuất hiện trước mặt mình cả hai nhân chứng đã từng tố cáo hắn. Việc phải xảy ra đúng là như vậy. Imre đã được xử trắng án sau khi vắng mặt cả hai nhân chứng nhưng tội ác chống lại loài người thì chẳng bao giờ có thời hạn nào hết. Tự hắn ta cũng biết rất rõ điều này.

- Nhưng hắn đã không yêu cầu chính quyền can thiệp để minh oan hoàn toàn cho hắn thì phải? – Saad hỏi.

- Cũng có thể là hắn đã làm như vậy. Nhưng trong cơn lốc của những biến cố và trong tình hình hỗn loạn của thời kỳ ấy hắn không có thì giờ để làm việc đó. Còn sau đó, nói chung hắn đã quên làm việc ấy. Cần phải ép buộc Bela Imre cộng tác với chúng ta. Và chúng ta đang làm việc đó! Chúng ta cần phải thu thập cho được từ Bela Imre những tài liệu của chương trình “Mặt trời” để sử dụng về sau này. Đây cũng chỉ mới là dự kiến. Chính Imre rất cần thiết cho chúng ta. Tất cả những gì hắn đã biết và tất cả những gì hắn sẽ biết thì chúng ta cũng sẽ được biết. Imre có rất nhiều bạn bè, người quen có chức vụ cao và có thế lực đối với nhà nước. Ngoài ra, bây giờ hắn ta là người đang được tin cậy và trọng dụng. Tôi hy vọng các anh đã hiểu.

Cả ba gã đều đồng loạt cúi đầu xuống như có người ra lệnh cho chúng. “Những con rối!” – Benks nghĩ một cách khinh miệt.

- Robert Haber, nhân chứng buộc tội thứ hai đã có mặt ở chỗ chúng ta cũng đã sẵn sàng bắt tay vào những hoạt động tích cực.

Benks đột ngột bỏ đi. Lão chợt nhớ đến một vụ rắc rối xảy ra đã từ lâu.

Vào một ngày giá lạnh của tháng ba năm một chín bốn sáu, Robert Haber có mặt trong đơn vị của đại úy quân đội đồng minh Thomas Phoster đang đóng ở biên giới phía Tây Hungary. Họ run nghư cầy sấy trên chiếc xe jeep mui trần của cơ quan quân chính.

Trong ngôi nhà dùng làm trạm gác ở gần biên giới, Haber xoa xoa hai bàn tay lạnh cóng vào nhau và nói:

- Nào, thế là bây giờ tôi không khi nào còn có thể buộc tội tên hèn mạt Imre ở trước tòa nữa!

- Biết làm sao được, ngài Haber, – Phoster trả lời hắn một cách hờ hững.

Người gầy nhẵng, mắt màu xanh nước biển với lưỡng quyền nhô cao và những nốt tàn nhang bám đầy trên bộ mặt dài ngoằng, Robert Haber hy vọng chắc có lẽ cuộc đón tiếp sẽ vô cùng nồng nhiệt. Nếu không có đội vệ binh danh dự bồng súng chào hoặc là đốt pháo hoa chúc mừng thì chí ít cũng là lời khen ngợi và tuyên dương công trạng của mình. Thế nhưng với những công lao đã có, sự tin tưởng vào cuộc đón tiếp đầy nồng nhiệt ánh lên trong đôi mắt chờ đợi của Haber đã gặp phải một sự đón tiếp khá lạnh nhạt, thậm chí người ta còn có vẻ như thóa mạ và làm nhục Haber.

Phoster không mấy quan tâm về chuyện này. Haber đối với hắn cũng chỉ như một tài liệu sống mà hiện thời hắn có thể sử dụng với bất cứ mục đích nào. Quả thật ở Haber, giản đơn là không có một sự lựa chọn nào khác ngoại trừ là phải làm việc cho họ, để họ đưa hắn qua phương Tây. Trong khi đó Phoster cũng đã có sự chọn lựa nhưng không đáng kể. Ngoại trừ những thứ cặn bã kiểu như Haber ra, hầu như chẳng có thứ tài liệu gì đáng kể. Đành phải làm việc với những thứ mình đã có trong tay vậy. Phoster cứ thế mà làm việc, làm việc và chi tiền, nhưng hắn vẫn không nhận được lệnh của thượng cấp là phải biệt đãi thêm một người nào khác nữa.

Robert Haber vốn là một người Đức bản địa, thành viên của tổ chức “ Vonksbunda”. Tháng 10 năm 1944, gã tự nguyện tham gia lực lượng SS. Trong những ngày này người ta ít chú ý thực hiện cho đúng các thể thức và quên cả việc xăm số hiệu ở dưới nách cho gã.

Trong khi đó, mặt trận đã lan đến gần Budapest. Haber và những tên SS bị đưa ra tiền duyên và chẳng bao lâu sau, gã đã bị một viên đạn găm vào vai. Thế là cuối tháng Chạp, hắn được chuyển về trại, nơi Bela Imre đang hoạt động. Vết thương của Haber chẳng có gì nguy hiểm nên trong khi chờ đợi cho bình phục hẳn, gã cứ đi lại phất phơ ngoài hành lang và ngoài sân vì chẳng có việc gì để làm. Chính vào lúc ấy gã đã gặp người du kích trá hình. Đứng thẳng người, gã cũng chào hỏi theo như điều lệnh quy định đối với “viên trung úy SS” trầm lặng.

Sự cố xảy ra vào buổi sáng ngày 31 tháng 12.

Suốt ngày này Haber chỉ nhìn thấy Imre một vài lần. Điều đập ngay vào mắt gã là viên trung úy này cố tình lẩn tránh các cuộc nói chuyện, có vẻ thích sống biệt lập và hầu như không muốn giao tiếp với các sĩ quan khác. Thậm chí, nếu cần thiết lắm mới nói vài ba tiếng thôi. Gã cũng như nhiều người khác cắt nghĩa cho cách cư xử lạ lùng của viên trung úy như là sự cố tình tỏ ra kiêu căng để chứng tỏ mình là giống người Arian thuần chủng, rằng anh ta là một con người hành động chứ không phải là người thích ba hoa xích tốc.

Tuy nhiên, Haber vẫn báo cáo cho một trong các sếp của mình biết về tính cách lạ lùng của viên trung úy. Và, từ việc báo cáo này của Haber, có thể nói đây là bắt đầu một chặng đường đầy chông gai đối với Bela Imre.

Sự tuyển chọn Nandor Saad cũng chính là do công lao của Haber. Saad là một người kín đáo, ăn mặc chỉnh tề, tóc chải lật đường ngôi và còn trẻ. Gã là một tên chuyên đầu cơ tích trữ ở chợ đen, hồi đó đang làm ăn khá phát đạt ở quảng trường Teleca. Haber đã bí mật tuồn cho gã một lô hàng hóa đánh xoáy được để gã đem bán theo lệnh của Benks. Sự cấu kết này hứa hẹn ngày một tăng đã làm cho ông vua về đầu cơ tích trữ bỏ rơi thói quen thận trọng vốn có, dễ dàng chui ngay vào cạm bẫy. Người ta đã dồn gã vào sát chân tường và buộc gã phải chọn một trong hai điều kiện: một là người ta sẽ xách gã nộp cho cảnh sát kinh tế, hai là gã phải cam kết làm việc cho Benks.

Không chút lưỡng lự, Saat đã chọn điều kiện thứ hai. Một trong những nhiệm vụ đầu tiên của gã là phải lên tiếng với tư cách là nhân chứng để chống lại Bela Imre ở Tòa án nhân dân. Chiến dịch này được mở màn cố nhiên là đã có sự chuẩn bị khá chu đáo.

Tính toán đến những công lao của mình, Haber hy vọng rằng những ông chủ mới ở đây, ở phương Tây này, sẽ đối xử với gã một cách trọng vọng. Thế nhưng, Benks lại tỏ vẻ khinh thường gã ra mặt.

- Ngài đại tá ở Budapest đã nói gì với anh? – Lão ta hỏi ngay lúc mới gặp gã ở trạm gác gần biên giới.

- Ông ta hạ lệnh thu xếp và vượt biên giới, – Haber ấp úng. – Ông ấy bảo hiện thời chưa phải là lúc thuận lợi để đưa ra những bắng chứng tố cáo Bela Imre.

- Anh nói dối! – Benks lớn tiếng. – Nếu anh cứ tiếp tục làm theo kiểu đó, tôi sẽ tống ngay anh vào nhà đá.

Mặt của Haber đang đỏ hồng lên vì lạnh bỗng trở nên tái mét.

- Xin lỗi, nhưng tôi đã lặp lại đúng nguyên văn lời của đại tá. Ông ta giải thích cho tôi biết, Imre là một tên cộng sản, trong chừng mực nào đó hắn là một kẻ có đầu óc và có học thức, chắc chắn là hắn sẽ được bổ vào một chức vụ cao nếu Đảng cộng sản thắng lợi trong cuộc bầu cử và nắm lấy chính quyền. Đến lúc ấy, ông ta nói, đúng là đến thời điểm để vạch mặt hắn.

- Nói tiếp đi.

- Đến ngày ấy, đại tá nói với tôi, có thể sẽ trôi qua 5 năm, cũng có thể là 10 năm, 20 năm, thậm chí đến 30 năm. Hiện giờ thì tôi thuộc quyền của ngài, làm một việc gì đó, nhưng tôi sẽ thực hiện nhiệm vụ của mình, lúc nước sôi lửa bỏng – vào đúng cái lúc đáng bỏ công nhất ấy. – Ngài đại tá nói như thế đó.

Benks xếp tất cả những chiếc ảnh lại thành chồng và để chúng ở mép bàn.

Cả ba người đang im lặng chờ đợi quyết định của lão.

- Tạm thời Haber chưa lên đường cùng các anh. Chúng tôi sẽ cử hắn đi trong trường hợp thật là cần thiết. Vả lại, thể trạng của hắn hoàn toàn không thích hợp với loại công việc như thế này . Haber đã viết toàn bộ lời khai của mình và cam đoan là rất bảo đảm. Tài liệu này các anh có thể sử dụng. Anh hãy tìm cách tiếp xúc với Imre. – Benks chỉ tay về phía Saad.

- Xin tuân lệnh, thưa ngài.

- Chi tiết thì sau này sẽ biết! Mills, anh phải chú tâm vào chuyện này để làm sao từ đây đến chiều phải làm cho xong một chiếc cặp giống y như chiếc samsonite này. – Benks đưa cho Mills những bức ảnh cần thiết.

- Vải lót bên trong có màu ô liu chín và xanh óng ánh,– Carrini nói thêm. – Còn ngay ở đây này, thưa ngài, trên góc này có một vết trầy dài ước chừng một phân.

- Thấy rồi, – Benks gật đầu. Và phải dốc hết sức lực ra vì khi chiếc samsonite làm xong thì anh sẽ phải nhận ra dúng nó trong số ba chục chiếc cặp tương tự.

- Tôi sẽ cố gắng để tránh nhầm lẫn, thưa ngài!

- Ở trong chiếc samsonite sẽ bí mật gắn micro và máy phát. Trong chiếc xe hơi anh sẽ sử dụng ở Budapest, các chuyên gia sẽ trang bị một bộ phận thu nhận tin tức. Chúng tôi muốn nghe tất cả những gì Imre nói ra trong trường hợp hắn hoàn toàn được tự do và những người bảo vệ trực tiếp cũng không có ở bên cạnh. Phải bí mật và khéo léo đánh tráo cho được chiếc samsonite, thưa ngài Mills.

- Sẽ hoàn tất, thưa ngài!

- Thomas Phoster sẽ cho anh biết kế hoạch của chúng ta. Anh đã được chỉ thị thực hiện tất cả, chẳng khác gì tôi. Bây giờ chúng tôi giao cho anh một nhiệm vụ khó khăn như thế, anh cần phải làm thế nào để hoàn thành được nhiệm vụ ấy, phải loại trừ mọi thất bại. Tôi hy vọng là các anh đã hiểu cả chứ?

Cửa mở, một người đàn ông cao lớn, đẫy đà bước vào. Đó là Thomas Phoster, chính tay sĩ quan tình báo trước kia đã từng chở Robert Haber trên chiếc xe Jeep của mình đi tới Áo. Phoster cầm trong tay tấm ảnh, cái có hình của Nora và Balint Rona.

- Anh có nhận ra điều gì không?

- Có, thưa ngài. Có điều là tôi chỉ sợ những tin tức không được hoàn hảo lắm.

- Anh cứ nói!

Phoster đặt tấm hình trước mặt sếp.

- Người này là trung tá Balint Rona, làm việc tại cơ quan phản gián. Trong năm qua chính y đã làm cho chúng ta bị thất bại trong chiến dịch “Buton”, phăng ra đường dây liên lạc, mặc dù chiến dịch ấy được xem là… tuyệt đối chắc chắn.

Sự im lặng có vẻ khó xử bao trùm cả gian phòng.

Cuối cùng, Benks phá tan bầu không khí im lặng bằng cái giọng khàn khàn của mình:

- Không sao, – lão nói. – Giờ thì chúng ta sẽ phục thù được và với một món lời khá cao nữa.

Benks tiếp tục cuộc họp theo cung cách quen thuộc của mình.

- Chúng ta kết thúc ở đây. Còn anh, Phoster, hãy giới thiệu cho các ngài đây biết toàn bộ chi tiết về kế hoạch của chúng ta. Chúng ta còn rất ít thời gian. Hôm nay là ngày 14 tháng 6. Ngày 20, con gái của Imre cùng với chồng sẽ đến Munich. Đến kỳ hạn ấy, chúng ta cần hoạt động một cách có kết quả tại Budapest. Ngài Mills và ngài Saad, trách nhiệm đặt trước các ngài như nhau. Hai người nhưng là một mục đích, một ý tưởng và cũng nhất trí trong hành động. Nếu một người hoạt động bị sút kém đi thì người kia lập tức phải hỗ trợ ngay. Vì thế, chúng ta gọi chiến dịch đặc biệt này bằng mật danh là “Cặp bài trùng”. Tôi tin rằng các ngài đã hiểu ý tôi, phải không các ngài?

- Chúng tôi hiểu, thưa ngài. – Tiếng trả lời nhất loạt vang lên.

- Trước khi các ngài lên đường, chúng ta sẽ gặp nhau. Các ngài nên nhớ: thời gian rất gấp. Ngày 16, tức là ngày kia, các ngài phải có mặt ở Budapest! Còn bây giờ thì các ngài có thể đi được rồi.

Buổi chiều, Benks lại gọi Phoster đến phòng mình. Benks ngồi ở ghế bành, mời whisky người cùng cộng tác với mình đã hơn 30 năm nay và chính sự cộng tác này là nguyên nhân làm cho họ cảm thấy gần gũi nhau hơn, cách cư xử cũng vì thế mà tỏ ra thân mật, giản dị hơn. Nốc một ngụm rượu trong chiếc ly của mình, Benks nói:

- Tôi giao phó công việc cho Mills và cả gã kia nữa nhưng dù sao tôi vẫn muốn nắm những hoạt động của họ bằng cách kiểm tra thường xuyên. Bởi vậy, cùng lúc với “Cặp bài trùng” anh cũng lên đường đi Hungary nhưng họ sẽ không cần và không được biết chuyện này. Tôi nhắc lại là tôi hy vọng vào hai người ấy, nhưng với anh, Phoster ạ, tôi hoàn toàn tin tưởng ở anh. Chắc không cần phải giải thích cho anh biết về sự khác biệt này. Tôi đã ra lệnh dành cho anh một chiếc xe tốt nhất. Trong xe có bố trí một máy thu, bắt được tần sóng định vị. Anh sẽ nghe và hiểu tất cả những gì đang xảy ra và họ nói với nhau chuyện gì ngay trong xe.

Cả hai cùng im lặng. Sau đó Benks lại nói:

- Phoster ạ, cái chính là anh phải thật thận trọng. Thận trọng là yếu tố trước hết. Anh biết cho rằng, điệp viên của chúng ta dưới mật hiệu “Thứ sáu” sẽ không biết gì về chiến dịch “Cặp bài trùng”, không biết những người tham gia vào chiến dịch đó và không biết cả mục đích của nó. Tin tức mà chúng tôi sẽ nhận được qua điệp viên này, nếu cần phải chuyển thì anh ta sẽ chuyển. Trong mọi trường hợp, “Thứ sáu” sẽ yểm trợ và sẵn sàng hành động. Nếu tôi thấy cần thiết cho y hoạt động, y sẽ nhận được lệnh tại đây và tự y sẽ liên hệ với anh.

Thái Thành Đức Phổ dịch từ bản tiếng Nga Nhà xuất bản Long An 1986
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.