Trong khi Bela Imre nói chuyện với các sĩ quan của cơ quan phản gián thì thiếu tá Ladani ngồi ở bàn giấy trong căn phòng của ông với vẻ hết sức căng thẳng.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, thiếu tá đã tìm được việc cho mình: anh lắp vào điện thoại một máy nghe đặc biệt rồi nối với một máy ghi âm được giấu kín. Sau đó, bứt rứt bởi không còn việc gì để làm, anh bắt đầu quan sát xung quanh. Tìm thấy trên giá sách một vài quyển album “Tượng đài của Pudapest”, “Những chuyến bay vào vũ trụ”, “Những bậc thầy của phong cách Baroco”[1] … Anh lựa ra mấy quyển hấp dẫn đem đặt trước mặt mình, đồng thời tiếc rẻ nhìn lên giá sách, ở đấy còn xếp đến hai –ba chục cuốn hấp dẫn nữa. Hỡi ôi, ở giá sách riêng của Ladani, chiếm gần trọn bức tường, chỉ xếp toàn một loại sách chuyên ngành: kỹ thuật radio, điện tử học, kỹ thuật điều khiển từ xa.
Những người trong căn phòng của ngôi nhà đối diện cũng không ngủ. Saad nhô ra bên cạnh cửa sổ giống như đang trong phiên trực trên tàu thủy.
- Cửa sổ phòng lão vẫn tối như cũ. – Saad chồm qua vai Mills đang nằm trên giường để nói. Hé mở mép mền một cách kín đáo, Mills không muốn làm cho tên đồng lõa chú ý đến mình. Phía trên đầu chúng ngọn đèn tường vẫn đang sáng.
- Cậu muốn gì nữa? Sếp đã quần cho lão ta một mẻ khiến lão không còn thiết gì đến chuyện du hí mà chỉ còn biết ngủ như con culi.
- Sếp thật vĩ đại, không phải là người thường mà là một thiên tài. – Gã mập nói về Benks một cách giễu cợt. Hắn không nhìn lên cửa sổ căn hộ của Imre nữa, mà chỉ nhìn vào ánh phản chiếu trong tấm kính cửa sổ căn phòng riêng của chúng. Những cử động thận trọng của Mills đã làm cho gã chú ý.
- Sếp của chúng ta tuyệt quá. Ông ấy đúng từng ly từng tý, thanh toán sòng phẳng, không hề tiếc tiền, chỉ có điều là chính chúng ta đang mạo hiểm chứ không phải là ông ấy. Thế nhưng cứ thử không cộng tác với ông ấy xem, ha… ha!
- Tôi không thử đâu. Và cũng không có ý định làm việc ấy.
- Bởi vì cậu tinh ranh như quỷ. Chính cậu luôn luôn tụt lại sau, núp vào bóng tối và đẩy tôi ra phía trước, đưa tôi vào miệng hùm, đúng không?
- Tôi theo cậu để giúp cậu khỏi rơi vào thất bại, đồ ngốc ạ!
- Cậu đã nhận nhiệm vụ bí mật này từ sếp, không phải hay sao? Từ ông sếp thiên tài của chúng ta!
- Đừng nhiều chuyện. Sếp trả tiền cho cậu hậu hĩnh hơn, hay không đúng như vậy? Cậu có bao nhiêu trong nhà băng, nói xem nào. Tám chục ngàn? Hay là một trăm ngàn?
Saad đột ngột quay người lại và đi đến gần giường.
- Thế nếu như là nửa triệu? Ông ấy có chuyển số tiền ấy đến đây cho tôi, tại Budapest này không? Chuyển đi đâu, chuyển vào nhà tù thẩm cứu hay là chuyển đến chỗ khổ sai biệt giam tại pháo đài Vatski qua đường bưu điện? – Saad tiếp tục, rõ ràng không có ý đùa: – Lão Imre chỉ biết có mình tôi! Và nếu lão ta mà đi tố giác thì người ta bắt tôi chứ không phải bắt cậu. Lão chưa hề nhìn thấy cậu, thậm chí không hề biết có cậu tồn tại trên thế gian này.
- Thì cậu là người quen biết trước kia của lão ta chứ không phải tôi. – Mills tỏ vẻ thờ ơ, nằm bất động trên giường.
- Tôi đã năn nỉ sếp: xin đừng phái tôi đi dưới cái tên của tôi, hãy giấu kín nó đi! Không cứ phải lên đường với cái tên như thế! Nếu cái lão Viện trưởng này mà lên tiếng, người ta sẽ bắt tôi ngay lập tức!
- Trong việc này tất cả như nhau thôi. Phần an toàn của sếp cũng như của tôi chẳng có gì khác nhau. Cậu chỉ việc làm những điều mà chúng tôi đã nói với cậu và ráng mà giữ gìn cho cẩn thận. Chắc cậu còn muốn trở về nhà chứ, đúng không?
Bất thình lình Saad nhảy lên giường và dùng tất cả trọng lượng đè lên người Mills, giữ chặt cả hai tay của hắn. Hấp tấp lục lọi dưới mền, Saad lấy ra được một chiếc máy ghi âm nhỏ xíu.
- À, mày là thằng chó đểu! Thảo nào mà mày chẳng nói vậy! Mày khích tao để tâng công trước mặt sếp thêm lần nữa chứ gì? – Saad dựng Mills dậy, cẩm chiếc máy ghi âm dang thẳng cánh xáng vào hai bên má của hắn. Chiếc máy ghi âm kêu răng rắc và vỡ tan. Saad hất tên đồng lõa xuống giường và rút súng ngắn ra.
- Nằm yên, không được động đậy!
Hắn giật cuộn băng ra khỏi máy ghi âm, quẳng nó vào chiếc gạt tàn thuốc lá và châm lửa đốt.
- Bước đến máy điện thoại! – Hắn ra lệnh cho Mills, di di chiếc máy ghi âm dưới chân.
Mills chấp hành mệnh lệnh một cách chậm chạp, lách người bước đến bên máy điện thoại, chọn địa điểm và thời cơ để lao vào Saad.
- Không được lòng vòng, đi đường thẳng cho nhanh! – Khẩu súng ngắn trong tay Saad rê theo từng bước chuyển dịch của tên đồng lõa. – Đây là súng giảm thanh, mày biết rồi đấy!
- Mày muốn gì?
- Bây giờ mày gọi điện cho Imre. Và nói chuyện với lão ta là mày chứ không phải tao. Nếu Imre ghi âm cuộc nói chuyện của chúng ta thì trong bộ sưu tập của lão sẽ có giọng nói của mày! “Đồng chí” viện trưởng này hoàn toàn không phải là thằng ngốc, lão ta biết mình rất dễ bị thất bại. Thế là cuốn băng ghi âm này có thể biện minh cho lão. Phần tao thì…nói cho ngay, người ta đã ép buộc tao cộng tác. Nhưng không chỉ có mình tao, Naldor Saad, và còn có cả mày nữa. Thế là gồm đủ hai đứa, không thiếu người nào! “Cặp bài trùng” ra “cặp bài trùng” nhé! Hãy quay số đi, nào! – Nòng khẩu súng ngắn nâng đúng tầm lồng ngực của Mills. – Nhấc ống nghe lên!
Ladani ngồi trong ghế bành và đang giở từng trang trong tập album. Bất chợt tiếng chuông điện thoại vang lên. Ladani đã lật đến trang cuối và đang nghĩ về các nhà nghiên cứu nghệ thuật, để phân biệt được sự khác nhau giữa Baroco và Rococo, lòng đầy tôn kính. “Một nghề tuyệt diệu, không như nghề của chúng ta”. Điện thoại tiếp tục réo gọi. Ladani vươn tay vớ một quyển album khác. Bên trong căn nhà đối diện, Mills ngó Saad.
- Lão ta không nhấc ống nghe. Chuông đổ có đến hai chục lần rồi chứ có ít ỏi gì đâu!
- Có lẽ là sau ngần ấy biến động, lão ta đã ngủ mê mệt. Gọi lại lần nữa đi!
Ladani chờ một lúc mới vừa nhấc ống nghe lên vừa cho chạy băng ghi âm. Anh để một đầu ống nghe sát vào chiếc loa của máy ghi âm, sao cho âm thanh không bị nhận ra là được phát đi từ máy.
- “Bela Imre đây!” – Giọng nói của viện trưởng vang lên. Ladani ấn nút “stop”. Qua chiếc ống nghe, anh nghe thấy giọng nói của Mills.
- Tôi kiểm tra xem anh có ở nhà hay không thôi, Bela Imre ạ!
Thiếu tá lại mở máy ghi âm.
- “Tôi rất mệt. Hãy để yên cho tôi ngủ. Nếu có gì quan trọng hãy gọi dây nói cho tôi vào sáng mai ở chỗ làm việc, đúng 9 giờ”. “Viện trưởng” trong máy ghi âm vừa dứt lời, Ladani liền đặt ống nghe xuống.
Phía đầu dây bên kia Mills cũng hành động tương tự.
- Đồ láo xược! – Hắn càu nhàu, chửi mắng một cách thậm tệ.
- Gọi nữa đi! – Saad ra lệnh. – Nhắc cho lão, thứ đồ chó má ấy, nhớ rằng đã có lần lão phải trả giá đắt vì lối trịch thượng quá lố này rồi đấy!
Mills phục tùng mệnh lệnh.
Ladani điềm nhiên đợi đến hồi chuông thứ mười mới lại cầm lấy ống nghe, chìa sát một đầu vào máy ghi âm.
- “Bela Imre nghe đây!”.
- Anh đã có lần nhận được một bài học… – Mills mở đầu một cách gay gắt, nhưng giọng nói của “viện trưởng” cắt ngang lời hắn:
- “Tôi đã nói tôi muốn ngủ! Nếu còn quấy rầy tôi lần nữa, tôi sẽ không bảo đảm về mặt hậu quả. Còn bây giờ thì tôi cúp máy đây!”.
Ladani đặt ống nghe lên cần máy, tắt máy ghi âm và chuyển chiếc ghế bành đến chỗ có thể nhìn thấy được cửa vào của căn hộ. Sau đó anh sửa thế ngồi trong ghế cho thật thoải mái, đặt khẩu súng ngắn của mình ngay bên cạnh rồi cầm lấy tập album và chờ đợi.
- Một người đáng thương, cậu nên thể tất cho anh ấy! – Rona thở dài, khi cánh cửa đã đóng lại sau lưng Imre.
- Cả cho chúng ta nữa. – Shalai nhận xét y như giọng của thủ trưởng.
- Thế là thế nào? – Trung tá nhìn anh ta.
- Chúng ta biết rất ít, hay nói đúng ra là chúng ta hầu như chưa biết được gì, thế mà ngày 27 thì sắp đến rồi.
Kuty ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế bành, trông có vẻ mệt mỏi.
- Vẫn còn thì giờ cho những con sói mài giũa móng vuốt đấy. Bằng cách này hay bằng cách khác chúng ta được biết rằng chúng muốn sử dụng viện trưởng Imre như là một điệp viên bí mật luồn sâu chứ không phải chỉ giản đơn là một người cung cấp tin tức để lấy tiền, đó là một. Hiện thời chúng ta chưa biết được tên cầm đầu của trung tâm gián điệp ở nước ngoài, nhưng ngày mai, với sự trợ giúp của bức chân dung được thể hiện theo lối ghép hình, chúng ta sẽ có dịp làm quen với hắn, mặc dù chỉ mới là vẻ ngoài.
- Này, thế cậu định sẽ làm gì với bức chân dung ấy? – Shalai châm chọc anh ta. – Cậu treo nó lên ở chỗ công cộng phải không? Ở thời trung cổ cậu có thể thu nhặt lấy hai tá hiệp sĩ và dẫn họ mở cuộc tấn công vào lâu đài của hắn. Nhưng còn thời nay thì… – Thượng úy phẩy tay một cách uể oải.
- Naldor Saad và Robert Haber là những điệp viên của chúng, điều ấy thì đã rõ. Saad đang có mặt ở đây, ở Budapest này.
- Đúng rồi! Chỉ có điều là ở chỗ nào? – Rona mỉa mai nhận xét.
- Lỗi tại tôi. Tôi đã để cho hắn chạy thoát. – Kuty chua chát thú nhận.
Trong góc phòng, máy teletype đã phát tín hiệu rộn rã.
- Klarica! Telex! – Nhìn vào phòng tiếp khách, Shalai gọi.
Klara vội vàng đi đến chỗ để máy teletype.
- Tuy nhiên, chúng ta vẫn tiếp tục, – Kuty nói tiếp. – Chúng ta đã biết Thomas Phoster. Đã biết hắn và biết nơi hắn sinh sống. Những bằng chứng về việc hắn có dính líu vào các sự kiện, khởi đầu là cái chết của Dodek và kết thúc bằng sự đe dọa tố giác Bela Imre, đã nằm trong tay chúng ta.
- Tất cả đúng như vậy, – Rona vạch một vạch. – Và cũng chỉ mới như vậy, chưa có gì hơn. Cứ nói tiếp đi, nếu như cậu có thể.
Kuty vung tay một cách bất lực. Lại im lặng.
- Đúng, nhưng còn một điều chúng ta đã hoàn toàn lãng quên! – Một lần nữa giọng nói của Shalai phát ra. – Haber và Saad có thể có những người thân thích nào đó. Cần phải tìm ra họ, biết đâu họ có thể cung cấp cho ta điều gì chăng.
- Cố gắng thì cũng có thể, nhưng thời gian của chúng ta eo hẹp quá. – Rona phát biểu. – Dù sao cũng cứ đưa vấn đề này ra, không có hại gì hết.
Từ chỗ máy teletype, Klara giơ băng điện tín trong tay lên.
- Đã nhận được tài liệu về kẻ có mặt bên cạnh Saad trong cuộn phim chúng ta vừa xem. Tên của hắn là Stelli Mills, năm sinh – 1938, nơi sinh – Vaduts. Theo hộ chiếu là công dân của Tây Berlin. Hắn có làm thủ tục nhập cảnh vào bằng xe hơi…
- … 26 tháng 6, qua KPP ở Hedskhalom trên biên giới Áo – Hung. – Rona kết thúc sau người nữ thư ký.
- Đúng, đúng như vậy.
- Trước vụ án mạng Istvan Dodek một ngày, hai người này có liên quan với nhau, rõ rồi. Saad và…tên của hắn là gì nhỉ?
- Stelli Mills.
- Chúng ta đã biết cạnh ngôi nhà trong rừng có dấu vết của ba người. – Shalai nhắc. – Đây chính là tên thứ ba – Stelli Mills. Cả ba tên đều đã đến chỗ xảy ra án mạng vào ngày lập án. Hiện thời đấy là điều đã được xác định.
- Chúng ta sẽ làm gì, thưa thủ trưởng? – Kuty hỏi sau khoảng ngừng ngắn ngủi.
- Chờ đợi! – Rona trả lời. – Chờ đến ngày 27 tháng 6!
Không khí mát mẻ của buổi sáng đã làm say lòng những hành khách ngồi trên chiếc Juyguli màu Bordeaux đang chạy trên con đường Thung Lũng Sói ở vùng núi phía tây Budar. Sương vẫn chưa tan, mặc dù ánh nắng mặt trời đã chiếu sáng rực rỡ, báo hiệu một ngày nóng bức.
Mills ngồi đằng sau tay lái.
- Đây đúng là một sự ngu ngốc quá đáng, vì chúng ta không thể rời nhau nửa bước. – Saad ngồi ngay bên cạnh bực tức. – Thấy không, chưa đến bảy giờ sáng chúng ta đã phải chạy hộc tốc như ma đuổi về phía quả đồi này vì một bản chỉ thị cấp bách từ chỗ cất giấu dự trữ. Trong khi đó, vào lúc này Imre có thể gọi dây nói cho bất cứ ai đó hay là ghé vào chỗ ông bạn phản gián của lão ta hàng giờ đồng hồ mà chúng ta sẽ không hề biết được một tí gì về điều này hết. Cảm giác này giống hệt như lúc sau lưng mày có đeo một bình Nitroglycerin mà không biết lúc nào nó sẽ nổ tung!
Mills cau có không thèm trả lời. Chạy quá lên một đoạn, hắn cho xe tạt vào một khe nhỏ nằm cắt ngang, dọc lòng khe uốn khúc đã bị phá hủy gần hết từ lâu không còn là con đường cho xe chạy. Thận trọng điều khiển chiếc xe tránh các ổ gà, hắn chạy đến bên một bờ dốc dựng đứng. Con đường đến đây là tắc. Mills rút từ trong túi một bản sơ đồ và xem xét.
- Đến rồi đấy! – Mills càu nhàu và tắt máy. – Ra khỏi xe và tiếp tục đi bộ. Cần phải tìm một cái cây có bộng.
Mills đi trước. Hắn nhanh nhẹn rút súng ngắn ra và để tay lên cò súng. Saad bám theo sau hắn.
- Mày có chắc đây đúng là địa điểm có ghi trong mẩu giấy của sếp không? –Trước mắt hắn hiện ra một nơi hoang dại, thậm chí có vẻ thù nghịch.
Không có câu trả lời. Saad điên tiết lên:
- Tại sao trước kia mày không nói gì về chỗ bí mật dự phòng này? Mày lại làm ra vẻ cấp trên chứ gì? Bây giờ thì chấm dứt cái trò ấy đi, hiểu chưa! Đủ rồi, tao đã ngán mày tới tận cổ rồi. – Thở hồng hộc, Saad khó nhọc lê bước phía sau tên đồng lõa. Cả hai cùng leo lên triền dốc dựng đứng.
Chúng đi sâu vào rừng khoảng 50 thước. Đến đó, Mills đột ngột dừng lại. Trên một cây cổ thụ, ở chỗ cách mặt đất chừng hai mét người ta trông thấy một cái bộng.
- Nó đấy, – Mills chỉ cái bộng cây. – Tới đó và giúp tôi leo lên. – Hắn ngoảnh lại và thấy khẩu súng ngắn trong tay Saad.
Saad đứng cách đó 3 –4 bước chân, sẵn sàng nổ súng vào bất cứ lúc nào.
Mills bèn bám lấy thân cây, tự mình leo lên chỗ bộng cây, không cần sự trợ giúp của người đứng ngoài. Nỗ lực của Mills không đem lại kết quả, hắn bị té lăn xuống đất.
- Lại đây, đẩy tôi lên.
Gã mập chuyển khẩu súng ngắn qua tay trái, dùng tay phải đẩy tên đồng lõa leo lên cây một lần nữa. Khi chân Mills vừa đúng tầm đầu “người anh em song sinh” của hắn, bất thình lình hắn dùng hết sức bình sinh đạp gót giày vào mặt Saad, rồi hắn nhảy vọt xuống đất và bằng những đòn nhà nghề đánh gục “người anh em song sinh” của mình. Saad gần như chết giấc sau khi bị đạp một cú vào sống mũi. Thêm một động tác lẹ như chớp, Mills bẻ quặt tay hắn và tước khẩu súng ngắn. Xong xuôi, Mills xoạc chân đứng đợi tên đồng lõa hồi tỉnh.
Hai phút sau, Saad tỉnh lại và mở mắt. Vật đầu tiên hắn nhìn thấy là khẩu súng ngắn trong tay Mills. Saad nhìn mặt đối thủ. Một bộ mặt lạnh lùng và khó đăm đăm như mọi ngày. Saad nhổm lên, kinh hãi lùi dần về phía sau nhưng lưng hắn đụng phải một thân cây.
- Mày muốn gì? – Hắn ráng trấn tĩnh.
- Tao trả thù cho buổi tối hôm qua! Bây giờ tao sẽ giết mày.
- Mày điên rồi à?
Mills đặt ngón tay lên cò súng.
- Đừng làm thế. – Saad hào hển. – Mày còn phải báo cáo về tao ở bên kia, bên nhà nữa.
- Báo cáo cho ai? Ai còn cần đến mày?
- Về chuyện tối hôm qua tao sẽ im lặng, tao xin thề!
- Mày sẽ phải im lặng, đấy là điều chắc chắn. Tao sẽ ghi vào băng tiếng nói của mày để tố giác với sếp. Tao muốn lấy một nửa số tiền của mày.
- Mày sẽ nhận được số tiền đó. Tao sẽ viết giấy biên nhận cho mày. Nếu mày muốn, wechsel![2]
- Chừng ấy vẫn còn ít.
Saad ném con chủ bài cuối cùng ra:
- Nếu mày giết tao, chiến dịch về Imre sẽ không tránh khỏi sụp đổ! Để nắm được lão trong tay, cần phải có những lời khai làm chứng của tao.
- Bây giờ thì không cần thiết nữa. Tao đã nói với mày rằng mọi việc tiến hành hết sức trôi chảy, và điều ấy khiến tao không thích.
- Nhưng mà tao không có lỗi gì trong chuyện này hết!
- Nếu kế hoạch của sếp bị phá sản, tiền của tao sẽ đi tong. Tao sẽ báo cáo rằng chiến dịch không thành công là vì mày tự nộp mình cho cơ quan phản gián Hung. Rồi sau đó, họ cứ việc mà tìm mày, nếu họ có thể làm được.
- Đồ đê tiện, tên phản bội!
- Mày cũng chẳng hơn gì. – Mills lạnh lùng đáp và bấm cò súng hai lần liên tiếp. Người ta chỉ nghe thấy hai tiếng đốp đốp nho nhỏ vang lên.
Saad trợn mắt lên, ngó trừng trừng vào “ người anh em song sinh” của hắn rồi nặng nề đổ sụp xuống gốc cây. Mắt hắn dần dại đi, máu từ ngực tuôn ra.
Mills cúi xuống thi thể người bị giết, đặt tay lên ngực y, trên chỗ trái tim một chút. Không còn cảm thấy nhịp đập của sự sống. Cặp mắt đang nhìn lên bầu trời đã dại đi cũng là một sự xác nhận: Saad đã chết hẳn.
Tên giết người dùng khăn cố gắng lau sạch dấu vết trên báng khẩu súng ngắn rồi đặt nó vào tay Saad, ráng sức ép chặt các ngón tay của xác chết vào đó và giữ như vậy một vài giây.
Đột nhiên có một bóng đen chạy lan trên mặt đất, trước mặt hắn. Mills ngẩng đầu lên: trên bầu trời có một chiếc tàu lượn đang bay liệng. Đôi cánh của nó đã hắt bóng xuống mặt đất.
Mills đứng phắt dậy, nhảy bổ đến xe hơi, mở máy và phóng vụt đi, thậm chí không kịp đóng cả cửa.
Chiếc tàu lượn đảo một vòng và bắt đầu hạ xuống, càng lúc càng thấp dần.
Mills ngả lưng trên chiếc Juyguli của mình đang đậu ở cạnh ngôi nhà nơi Imre cư ngụ. Chiếc đồng hồ điện tử ở góc phố chỉ 8 giờ thiếu 5 phút. Hắn yên tâm khi nhìn thấy chiếc Mercedes màu đen vẫn còn đậu bên cổng ra vào. Điều đó chứng tỏ Imre vẫn chưa ra khỏi nhà. Người lái xe chống khuỷu tay lên tấm chắn bùn, tay bợ cằm, ngửa khuôn mặt về phía những tia nắng mặt trời và nhắm mắt, phơi nắng.
Mills mở đài vô tuyến điện nhưng sực nhớ ra rằng lúc lên máy bay Imre không xách theo chiếc samsonite, còn từ sân bay ông ta lại về thẳng nhà. Chiếc loa của đài câm bặt.
Vào buổi sáng sớm này, khi tất cả mọi người vội vã đến nơi làm việc, trong khu dân cư mới ở Obudar lại không yên tĩnh và thanh bình như nó thường vẫn thế. Những hoạt động ở đây náo nhiệt không kém gì ở trung tâm, và những chiếc xe vận tải chen vào dòng thác xe cộ, chẳng khác gì ở ngoại vi Pest.
Chiếc xe đổ rác cũng xuất hiện vào lúc này. Nó ầm ầm chạy ngang qua chiếc Juyguli của Mills, rồi dừng lại. Từ trên xe, công nhân nhảy xuống mặt đường. Họ đặt những chiếc thùng trống rỗng thế vào chỗ những chiếc đã đầy ắp rác và dùng cần cẩu nhấc lên xe những chiếc thùng đầy rác đầu tiên.
Trước nhà Imre, công việc cũng lặp lại như thế. Một người trong số các công nhân vệ sinh, mặc bộ đồng phục màu da cam và chiếc áo gilet hai màu vàng – trắng ra hiệu cho đồng nghiệp của mình biết rằng anh ta cần phải đến chỗ người quét dọn có chút việc cần thiết. Có lẽ anh ta có việc gấp lắm thì phải nên đã phóng như bay về phía cổng ra vào.
Tuy thế, lúc bước vào cổng, anh ta chợt dừng lại và ngoái ra sau. Chẳng có ai theo sau anh ta, chỉ có tiếng ì ầm lúc lớn lúc nhỏ của chiếc máy nén khí đang cẩu những chiếc thùng rác bỏ vào lòng xe vẳng tới. Anh công nhân vệ sinh bèn chạy theo cầu thang lên tầng hai và ấn chuông gọi cửa căn phòng của Imre.
Cửa mở ngay lập tức. Imre đã đứng ngay ngưỡng cửa. Trông thấy anh công nhân vệ sinh, cặp mắt ông trố lên kinh ngạc. Chàng trai đặt ngón tay lên môi ra dấu im lặng và rút từ trong áo gilet ra một chiếc phong bì. Khó khăn lắm viện trưởng mới không cười phá lên: ông đã nhận ra Shalai trong vẻ “hùng dũng” của anh công nhân vệ sinh.
- Bức thư trung tá gửi cho anh. – Shalai thì thầm. – Trung tá yêu cầu anh trả lời với các đối thủ của anh như trong bức thư này đã chỉ dẫn. Kiên quyết đòi cho bằng được những điều kiện này. Về những gì còn lại, sau bữa cơm trưa sẽ có người đến tìm anh.
Ladani hiện ra ở phòng ngoài.
- Gì thế này, họ cấp phát đồng phục cho cậu đấy à, anh bạn thân mến? – Thiếu tá cười hỏi.
- Không nên ghen tị, bộ đồng phục của anh cũng tốt chán. – Shalai nhìn từ đầu xuống gót chân anh sĩ quan công an đáng kính đang được đóng khung trong bộ quần áo của người lái xe. – Điều chủ yếu là làm sao cho Rona đoạt được giải nhất trong vũ hội hóa trang này! – Vừa nói anh ta vừa xoay một vòng và chạy xuống dưới.
Tereza đã có mặt ở chỗ làm và đang chờ viện trưởng. Xem xét theo kiểu bới lông tìm vết kết quả công việc của chị lao công xong, cô đổ đầy nước vào hai chiếc bình và cắm vào đấy những bó hoa đồng nội.
- Chào anh, tôi lo cho anh quá! – Theo chân viện trưởng vào văn phòng, cô nói với vẻ chân thành. – Rất vui vì anh đã trở về bình yên vô sự.
Trước hết Imre đưa mắt nhìn bàn giấy. Tất cả đều không có gì thay đổi. Chiếc samsonite vẫn nằm nguyên ở chỗ cũ, nơi ông đã để nó trước lúc lên đường.
- Cảm ơn, Tereza! – Viện trưởng ngó quanh. – Hoa đẹp quá. Đây là công trình của cô, đúng không?
- Anh có gặp Nora không? – Cô gái hỏi thay cho câu trả lời. – Họ ở bên ấy thế nào?
- Tình hình cũng không đến nỗi nào. – Imre khó khăn đáp lại.
Tereza hiểu rằng Imre không để tâm vào cuộc nói chuyện, đặc biệt là về chủ đề này. Cô quay lưng đi về phía cửa nhưng viện trưởng đã giữ cô lại.
- Nhờ cô làm ơn truyền lệnh của tôi, bảo ban kỹ thuật chuẩn bị cho tôi tất cả tài liệu về chương trình “Mặt trời 13” và “Mặt trời 14”.
- Xin lỗi, nhưng quả là những chương trình này…
- Xin hãy làm mọi việc cho nhanh với mức độ chính xác nhất, căn cứ vào tình hình của ngày hôm nay. Tôi sẽ đích thân kiểm tra lại việc mô tả các quy trình và tất cả các tính toán. Hãy báo cáo cho các vị ấy biết! Cám ơn, cô có thể đi!
Cô gái im lặng đi ra.
Imre rút từ trong túi ra chiếc phong bì có lá thư của Rona, chăm chú đọc hết lá thư, rồi đặt nó vào chiếc cặp giấy trên bàn.
Kim đồng hồ chỉ thiếu 1 phút đầy chín giờ. Imre đứng dậy và đi tới đi lui trong phòng làm việc, bẻ khớp tay kêu răng rắc. Ông đâm ra hồi hộp. Dừng lại trước chiếc samsonite quỷ quái, ông nhìn bốn xung quanh cặp, nhưng chẳng thấy có dấu hiệu gì đáng lưu ý. Ông hiểu rõ rằng mình đã từng xách nó về nhà, đã từng sờ vào chiếc cặp bây giờ đã trở nên đáng ghét. Dường như bây giờ nằm trên bàn trước mặt ông là một con quái vật.
Cuối cùng tiếng chuông điện thoại trực tiếp vang lên.
- Tôi nghe. – Ông nói vào ống nghe.
- Ngày 27 tháng 6 người ta đợi anh, anh không quên đấy chứ?
Điều làm Imre ngạc nhiên là thay vì giọng nói the thé của Saad mà ông đã nghe quen, là giọng nói của một người đàn ông hoàn toàn khác, phát âm lơ lớ theo kiểu người ngoại quốc.
- Tôi đang nói chuyện với ai đây?
- Naldor Saad bị ốm. Tôi là đồng nghiệp của anh ta. Xin anh báo cho biết, những tài liệu đã sẵn sàng chưa và anh đã chuẩn bị lên đường chưa? – Người không quen biết phát âm sai những tiếng Hungary.
- Tôi không biết anh. Anh hãy nói cho tôi biết một điều gì đó chỉ riêng Saad và tôi biết thôi.
Sau khoảng ngừng ngắn ngủi, giọng nói lại tiếp tục:
- Chiều hôm qua anh từ Munich trở về. Trước khi hội đàm với hãng Stanblex, anh đã đáp xe hơi đến một tòa lâu đài ở ngoại ô. Ở đấy anh đã trao đổi với một ngài cao quý đầu tóc bạc phơ. Cũng ở đấy anh đã gặp con gái và con rể anh. Chừng ấy thứ được chưa?
- Được rồi! Anh có thể báo cáo cho sếp của anh: tôi sẽ lên đường đúng kỳ hạn. Mệnh lệnh chuẩn bị tài liệu tôi cũng đã thi hành.
- Điều ấy theo tôi là tất nhiên.
Imre nhìn chiếc samsonite với vẻ khó chịu.
- Ngoài ra, anh còn báo cáo thêm những điều tôi nói sau đây. – Mở cặp giấy, ông bắt đầu đọc bức thư của Rona. – Thứ nhất: tôi sẽ đi bằng xe hơi nhưng không đến Munich mà là đến Áo. Cụ thể là tại Áo tôi sẽ gặp người đại diện của các anh. Điều thứ hai: trước khi chuyển cái gì đó cho người nào đó, tôi muốn gặp con gái và con rể tôi. Đấy là điều kiện của tôi.
- Anh không được đặt điều kiện!
- Việc của anh là báo cáo lại những gì tôi đã nói với anh. Quyết định hay không, chẳng phải quyền của anh. Anh hãy nói thêm rằng: nếu những điều kiện của tôi không được chấp nhận, ngay lập tức tôi sẽ đến các cơ quan có trách nhiệm và ở đấy tôi sẽ kể lại toàn bộ câu chuyện.
- Điều ấy sẽ đem lại cho anh hậu quả hết sức nặng nề!
- Anh cũng thế. Hiện nay cả anh và Saad đang có mặt tại đất nước chúng tôi.
Im lặng bao trùm. Mills suy tính. Hắn luôn luôn tin rằng mưu toan dọa dẫm Imre cũng viển vông chẳng kém gì những mơ ước của Benks và Saad. Không thể trông cậy vào cái trò này được. Sau đó thì hắn phó mặc việc có tuyển dụng Imre hay không. Số phận riêng khiến hắn quan tâm đến chỗ khác nhiều hơn. Mills cảm thấy sợ hãi. Việc dọa dẫm Imre đã đẩy hắn đến sát vực thẳm. Sau này thì cả Benks, Nora lẫn chồng của con nhỏ cũng chẳng ai cứu được hắn.
- Tôi nói tiếp, – Imre cao giọng, nói rành rẽ các điều kiện của mình. – Vào lúc 9 giờ sáng, tôi cho xe vượt biên giới. Lúc 9 giờ 30 tôi có mặt ở Bruck. Gần đến thị trấn có một quán trọ bên đường, phía trước là bến xe. Tôi dừng lại ở đấy và các anh phải chở các con của tôi đến.
- Tôi hiểu.
- Anh hãy nói với các con tôi rằng anh không làm điều gì phương hại đến chúng để tôi có thể tiếp tục cuộc hành trình, nhung cũng chỉ đến Vienna mà thôi. Tôi sẽ không đi tiếp nữa!
- Thế còn hãng Stanblex? Ngài cũng có công việc với họ kia mà, ngài Imre.
“Ngài Imre”! Sự thay đổi trong lối xưng hô này đã không tránh khỏi sự chú ý của viện trưởng. Bỏ ngoài tai những từ ngữ lạ lùng đó, Imre tiếp tục:
- Nếu tôi không thấy Nora và Habor ở Bruck, tôi sẽ đi tiếp đến Vienna và vào thẳng Đại sứ quán Hungary. Ở đấy tôi sẽ trình bày tất cả và yêu cầu bảo vệ tôi và các thành viên của gia đình tôi.
- Ngài đe dọa đấy à? – Mills thoáng có ý nghĩ: cần phải khử thằng cha Imre này, chỉ bằng cách đó hắn mới có thể tự cứu mình được. Còn khi về nhà, ở Munich, hắn sẽ phịa chuyện báo cáo với Benks, giả như về sự phản trắc của Saad, kẻ đã thông đồng với Imre để minh oan cho bản thân trước chính quyền Hung. Chỉ có điều hắn chưa biết cụ thể hắn sẽ nói với sếp thế nào nhưng rõ ràng là cần phải chuồn khỏi đây, chuồn ngay lập tức.
- Hãy báo cáo những điều kiện của tôi cho sếp của anh. – Hắn nghe dường như giọng của Imre nói từ một nơi rất xa. – Ngày mai cũng vào giờ này tôi đợi chuông điện thoại của anh.
- Tôi không liên lạc kịp, còn quá ít thời gian. – Mills lắp bắp trong ống nói.
- Đấy là việc của anh! – Imre chấm dứt và đặt ống nghe xuống.
Từng giọt mồ hôi lăn trên gò má Imre. Ông thả người xuống ghế bành và đưa hai tay bưng mặt.
Mills cảm thấy bối rối.
“ Nhất thiết phải kết liễu Saad, hắn đã lôi ta vào chỗ thất bại”, – Mills tự phân tích để bào chữa cho hành động của mình. – “Nhưng, xử sự như thế nào với những điều kiện của con quỷ Imre này?”. Hắn đã gặp phải bước ngoặt của sự kiện. Ở đây, Saad hiển nhiên là có ích.
Hắn ngồi vào chiếc Volkswagen. Sau chuyến đi vào thung lũng Sói với Saad, hắn quyết định không sử dụng chiếc Juyguli. Mills lao xe ra khỏi vỉa hè và suýt đụng phải chiếc taxi từ phía sau chạy đến. Người lái xe, bằng kỹ thuật lái điêu luyện khó tưởng tượng nổi, đã tránh được sự va chạm và quay quay ngón tay bên cạnh thái dương, theo ngôn ngữ quốc tế của những người lái xe, giải thích rằng ông nghĩ nguyên do chính là vì trạng thái tâm lý của Mills. Tên gián điệp tiếp tục phóng xe đến một vỉa hè và đậu lại. “Làm thế nào bây giờ?”.
Đột nhiên hắn nhớ lại địa điểm liên lạc dự trữ trong trường hợp “vạn bất đắc dĩ”. Trường hợp “vạn bất đắc dĩ” này đã đến. “ Phải, cố nhiên là như thế!”. – Mills bình tĩnh trở lại sau cơn sốc thần kinh và lấy làm xấu hổ vì tình trạng luống cuống vừa rồi của mình. Khi còn ở Munich quả là người ta đã chỉ cho hắn cần phải xử sự như thế nào trong tình huống đột xuất, hoặc vào thời điểm nguy kịch: ngay lập tức báo cáo tình hình qua hòm thư mật dự trữ.
Tên gián điệp rút chiếc băng ghi âm cuộc nói chuyện bằng điện thoại với Imre từ trong hộp ra, đặt nó vào bao nylon nhỏ gói lại và dính các mép bằng keo lại với nhau.
Đã bình tâm trở lại, và như thường lệ, hắn quan sát bốn phía rồi cho xe chạy về hướng quảng trường Anh hùng, sau đó lại sang đại lộ Cộng hòa, rẽ vào một con đường nhỏ hẹp và bắt đầu nhìn biển số các ngôi nhà. Hắn dừng xe lại bên cạnh ngôi nhà số 100, chui ra khỏi xe. Đi thêm một đoạn hắn bước vào cổng một chung cư cất theo kiểu để cho thuê. Ở đây có rất nhiều gia đình cư trú: trên tường chất đống hàng dãy thùng thư, chiếc này gối lên chiếc kia.
Chờ một vài phút, thấy không có gì khả nghi, Mills nhón mũi chân, gắn bưu kiện vào sau thành gờ của thùng thư ở dãy trên cùng. Bước lui lại phía sau một vài bước, hắn tin chắc rằng khách đi đường không thể nhìn thấy cái gói nhỏ được. Tuy thế hắn vẫn cẩn thận nhìn lại một lần nữa và quay về chiếc Volkswagen của mình.
“ Ai sẽ đến lấy cái gói ? – Mills suy nghĩ nát óc. – Và lấy vào lúc nào? Thế nếu không có ai đến thì sao?”. Hắn leo vào trong xe. “ Mặc xác chúng nó, việc ấy chẳng can gì đến ta”. – Hắn nghĩ và tự lấy làm lạ là hắn đã bàng quan với kết quả của công việc biết chừng nào.
Mills cảm thấy sợ hãi, sợ hãi cho chính mình.
❀ ❀ ❀
[1] Baroco: Phong cách cầu kỳ, lộng lẫy thuộc về kiến trúc và văn hóa thế kỷ XVI – XIII.
[2] Wechsel (tiếng Đức): Ngân phiếu, biên lai nhận tiền.