Chiếc Juyguli màu Bordeaux lao vun vút trên đại lộ Arpadar, bất kể luật lệ giao thông. Chui xuống dưới cầu Arpadar, nó chạy ra khỏi con đường lát nhựa, dẫn đến thị trấn Saint –Endre cổ xưa, rẽ về bên trái và chạy về phía tòa nhà số 14 mà chúng ta đã có dịp làm quen ở khu dân cư mới Obudar, nhưng lại từ một hướng khác trước. Tắt đèn pha, nó dừng lại bên cạnh trạm điện thoại, cách cổng vào tòa nhà khoảng 100 mét. Cửa sổ căn hộ của Imre tối om.
Lần đầu tiên trong suốt thời gian cư trú ở Budapest, Mills buộc phải thừa nhận hắn đang mất bình tĩnh. “ Cặp bài trùng” đã phải hoảng hốt thì rõ ràng không phải chuyện đùa.
- Đồ bị thịt! Làm sao mà mày cứ chạy nhắng lên như thằng điên thế! Tay thanh tra giao thông mà giữ xe lại thì thất bại là cái chắc. Mày thấy đấy, có khi lão ta lại đi hú hí với một mụ nào suốt cả tối không biết chừng. Thế mà tao cứ như bị xiềng vào xe để chờ lão ta.
- Thế thì sao? Chúng ta đến nơi đúng giờ theo sự chỉ dẫn của bản chỉ thị. – Saad không thối chí.
- Cần có một người đón lão ta ở sân bay, còn một người đợi ở đây. Như vậy mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn.
- Không phải tôi nghĩ ra cái vụ “Cặp bài trùng” trời đánh này đâu. Sếp đã nói rõ: không được rời nhau nửa bước, như cặp song sinh Thái Lan ấy[1] . – Saad cười nghiêng ngửa. – Lão dựa vào chúng ta không phải là không có lý do. Hãy nhớ đến trường hợp của cái máy telex ấy! Benks không tin cẩn một ai. Thậm chí tự mình có thể biến thành cái đuôi bám theo nhân viên của lão.
- Ông ta không tin ư? Vậy thì cứ để cho ông ta đến đây tự làm lấy mọi việc.
Cuộc tranh cãi bị cắt đứt: một chiếc taxi dừng lại bên cạnh cổng ra vào của tòa nhà. Từ trong xe Imre bước ra. Trả tiền cho lái xe và không chờ nhận tiền trả lại, ông vội vã bước lên cầu thang. Ánh sáng đã bừng lên ở các ô cửa sổ của căn phòng. Thấy rõ cảnh viện trưởng quẳng chiếc túi đi đường vào trong góc, thay bộ quần áo mặc ở nhà và đi qua phòng tắm.
Một vài phút trôi qua, trước cổng ngôi nhà lại có một chiếc taxi khác dừng lại. Người lái xe đội mũ lưỡi trai đồng phục dán trước kính chắn gió tấm bảng “Ở ga –ra” cặp nách chiếc cặp giấy loại nhỏ, và chậm rãi, như về nhà mình, bước vào trong cổng.
- Chú tài, đánh bài chuồn về nhà giữa ca đêm! – Saad nhận xét.
Người lái xe leo lên đến tầng ba, đứng dừng lại, kiểm tra xem có ai đi theo sau mình không. Khi đã tin chắc không có cái đuôi nào, anh ta lại xuống tầng dưới và đưa tay nhấn núm chuông ở cửa một căn phòng. Qua khe cửa thấy có ánh đèn. Đợi một lúc, người lái xe lại nhấn chuông một lần nữa, ngắn hơn. Cánh cửa mở ra: Imre đứng ngay ở ngưỡng cửa.
Người lái xe lập tức đưa tấm thẻ đỏ.
- Tôi ở chỗ trung tá Rona. – Anh ta thì thào.
Imre để anh ta vào và đóng sập cửa lại. Người lái xe taxi giở chiếc mũ lưỡi trai đồng phục ra.
- Thiếu tá Ladani.
Imre nắm tay anh ta.
- Xin mời vào phòng. Xin lỗi vì gặp anh trong bộ đồ ngủ này. Tôi đi thẳng từ phòng tắm ra. Rất mệt trong lúc đi đường.
- Chúng ta có thể nói chuyện cởi mở với nhau. – Ladani nói. – Hiện giờ ở đây đã không còn chiếc micro chúng dùng để nghe lén anh. Nó ở trong phòng làm việc tại công sở của anh kia.
- Nghĩa là tôi đã không lầm. Chúng nghe lén tôi! – Imre nhìn thiếu tá một cách kinh ngạc. – Hay lắm, nhưng làm sao chiếc micro này rời khỏi đây được? Các anh mang nó đi phải không?
Thiếu tá mỉm cười ranh mãnh:
- Không có trường hợp đó đâu. Tự anh làm việc đó đấy.
- Anh nói đùa phải không?
- Trong chiếc samsonite của anh, chiếc cặp mà anh không bao giờ rời ra đó, đã được lắp một “con rệp”, như chúng tôi vẫn thường gọi. Trước chuyến bay đi Munich, anh đã để nó ở lại chỗ làm việc, nếu như anh còn nhớ.
- Tất nhiên là tôi nhớ. Nhưng chúng làm thế nào nhét được thứ đồ dơ dáy ấy vào trong cặp nếu như nó luôn luôn ở bên cạnh tôi?
- Hiện giờ chúng ta chưa biết, nhưng chúng ta sắp được biết.
- Sắp biết? Nhưng mà chừng nào?
- Chẳng lâu nữa đâu, tôi cam đoan với anh như vậy.
- Thế bây giờ tôi phải làm gì?
- Bởi vì căn hộ của anh và chính anh cũng đang trong tình trạng bị chúng theo dõi nên trung tá Rona yêu cầu anh làm tiếp việc sau…
Trung tá Rona ngồi ở bàn làm việc của ông. Tay trái ông cầm ống nghe điện thoại áp chặt vào tai còn tay phải đang cầm bút ghi những dấu hiệu gì đó vào quyển lịch để bàn.
- Anh nói là Phoster ở trong sân bay một mình phải không? – Ông hỏi.
- Rất có thể. – Nhân viên theo dõi chuyến bay trở về của Imre trả lời. – Đối tượng cải trang một cách khéo léo, làm bộ như hắn không muốn gặp mặt ai, kể cả người của hắn lẫn Imre.
- Hiện giờ hắn ở đâu?
- Hắn đang lên lầu để vào căn phòng của hắn.
- Tiếp tục theo dõi! Chấm dứt liên lạc.
Trong góc, máy teletype lại hoạt động, yêu cầu tiếp nhận tin.
Rona chuyển mạch điện thoại và nói vào micro:
- Klara, telex!
Klara đã xuất hiện ở ngưỡng cửa và chạy ngay đến máy, bật tín hiệu: “Hãy truyền đi”. Máy bắt đầu gõ, cung cấp bản tin.
Rona không rời khỏi điện thoại.
- Rona nghe đây. Báo cáo đi!
- Bela Imre về đến nhà vào lúc 20 giờ 55 phút. – Shalai báo cáo. – Chiếc taxi thứ hai bám theo xe chở ông ấy. Hiện giờ người lái xe đang ngồi trong phòng Imre.
- Hãy giữ nguyên vị trí, tiếp tục quan sát ngôi nhà của Imre cho đến khi đổi phiên trực. Hiện ở chỗ tôi không còn người nào cả. Anh chịu đựng được chứ?
- Không hề gì. Mọi việc sẽ ổn cả, thưa thủ trưởng. Chúng tôi chịu đựng được! – Shalai cam đoan bằng giọng nói đầy sảng khoái.
- Chấm dứt liên lạc! – Rona đặt ống nói xuống.
Kuty xuất hiện.
- Cuốn phim đã được dựng lại với tốc độ chậm. Bây giờ họ đang đem máy đến và căng màn ảnh lên.
Rona chỉ tay cho anh ta ngồi vào ghế và hỏi Klara:
- Ở telex có gì?
- Có tin tức từ bộ phận lưu trữ. Anh có biết tôi chụp được ảnh ai ở nghĩa địa không? Đấy là Naldor Saad, đích thân tôi đấy nhé!
- Cừ thật! còn tôi thì để sổng mất hắn ta. – Kuty thốt lên.
- Họ đã chuyển giao lần thứ hai toàn bộ tài liệu về hắn, nhưng không có địa chỉ cư trú cũ. – Klara bổ sung.
- Không sao, ngay bây giờ chúng ta sẽ tìm ra hắn! – Niềm tin tưởng của Kuty như bừng lên.
- Và chúng ta sẽ chuyển hắn qua ủy viên công tố, – Rona nói thêm. – Chỉ có điều hoàn toàn không phải vì hắn vi phạm những quy định về việc đăng ký tạm trú!
Trung tá chợt rầu rĩ và cau có. Ông lại nhớ đến Dodek.
Người lái xe taxi bước ra khỏi cổng tòa nhà, ngồi vào xe của mình, bật đèn pha từ từ cho xe chuyển bánh.
Mills và Saad cùng nhìn thấy việc ấy nhưng không chú ý.
Saad chờ một lúc, áp trán vào tấm kính chắn gió, nhìn lại một lần nữa cửa sổ văn phòng của Imre.
- Lão ta kéo kín rèm che, thậm chí như đã tắt đèn. Thế là rõ, người được chúng ta bảo trợ sửa soạn đi ngủ. Tôi nghĩ, đã đến lúc chúng ta cũng nên noi gương lão. – Saad cầm lấy nắm cửa, chuẩn bị ra khỏi xe.
- Cậu dở hơi đấy à? – Mills giữ tay gã lại. – Thế ngộ nhỡ con phố này đã bị giám sát rồi thì sao? Bất chợt lão ta kịp báo điều gì đấy cho tay bạn của lão ta ở cơ quan phản gián thì sao?
- Ai? Imre ấy à? Quỷ bắt cậu đi! – Saad cười phá lên. – “ Viện trưởng của chúng ta” đã hoảng sợ đến mức són đái ra quần rồi còn gì.
- Ấy là cứ nói thế! Dù sao chúng ta cũng nên đề phòng một chút. Chúng ta làm một vòng, rồi sau dó, từ cửa sổ chỗ cái hang gấu của chúng ta sẽ thấy rõ lão ta có nhà hay không?
Saad mở máy. Chạy một vòng xung quanh khu phố một cách thành thạo, chúng lại quay về chỗ cũ, chỉ có điều là ở phía bên kia đường, nơi có nhà của bà góa Pavelets.
Trong phòng làm việc của Rona, người ta đã đặt máy chiếu phim với những hộp phim, đã căng màn ảnh và giải thích cho Kuty cách thức điều chỉnh cự ly máy.
Từ phòng khách, Klara mở rộng cửa tuyên bố:
- Anh ấy đã tới!
Trong bộ đồng phục của người tài xế taxi, không bỏ mũ lưỡi trai, Imre bước vào phòng.
Hai người bạn lặng lẽ ôm chầm lấy nhau.
- Balint, thế là tôi lại có mặt ở đây! – Hồi lâu Imre thốt lên và bắt tay Kuty.
Thấy mọi người đã ngồi trong những chiếc ghế bành đệm mút đặt chung quanh chiếc bàn nhỏ trong góc phòng, Klara hỏi:
- Thết đãi các anh món gì bây giờ? Anh Rona và Kuty cố nhiên là đòi cà –phê. Thế còn anh?
- Cho tôi thứ gì cũng được, mát mát một chút, Klara ạ. – Imre trả lời rồi quay sang Rona và hỏi: – Có gì mà cậu nhăn nhó như thế, Balint?
- Vì ân hận. Đáng lý ra, thấy cậu mệt mỏi phờ phạc quá như thế, tôi phải để cho cậu ngủ, thế mà tôi lại kéo cậu đến chỗ chúng tôi. Đã thế lại dùng cách thức bất hợp pháp, cứ như là trò buôn lậu ấy. – Trung tá đáp lại nửa đùa nửa thật, còn chính ông lại nhìn Imre và suy nghĩ: “ Phải, chuyến đi này đối với cậu quả là khó khăn ông bạn ạ, thậm chí làm cho cậu có vẻ như già đi”.
Chính con người luôn luôn vui vẻ, khoan dung, đầy tính hài hước và giễu cợt thân tình này, chính con người mới cách đây không lâu đã vui vẻ cùng ông đi trên chiếc xe Mercedes đến chỗ Dodek, chỉ mới cách đây có mấy ngày thôi mà dường như đã biến đổi thành một con người khác hẳn. Ngồi trước mặt Rona giờ đây là một người luống tuổi, mặt hốc hác, lưng gù xuống với nỗi lo lắng ngấm ngầm ẩn sâu trong đôi mắt.
“Mái tóc cũng có vẻ như bạc nhiều hơn” – Rona thầm nhận xét và con tim của ông chứa chan cả nỗi đắng cay lẫn sự giận dữ.
- Trước hết nói về các cháu đã. Chúng ở đâu và thế nào rồi? – Rona hỏi. – Anh có nói chuyện với hai đứa không? Chúng có được mạnh khỏe không?
- Họ giữ chúng ở trong một dinh thự ngoài thành phố, hay chính xác hơn là trong một lâu đài ở ngoại ô. Chưa có chuyện gì xảy ra với hai đứa cả.
- Tòa lâu đài ư? Hừm! Chúng ta còn nói về tòa lâu đài này nhưng không phải bây giờ. Xin mời anh cứ nói tiếp.
- Cả hai đứa hiểu rằng chúng đã bị rơi vào một tình thế nguy hiểm. Nhưng dù thế nào chăng nữa, ngay cả khi ở đấy, – trong khoảnh khắc, cặp mắt của Imre rực lên những tia sáng lấp lánh như trước kia, – chúng vẫn là con cái của chúng ta.
- Tất nhiên là như vậy rồi, cậu ạ. – Rona gật đầu tỏ vẻ hiểu, mặc dù ông không hiểu thật rõ điều mình muốn nói với bạn. – Đó là lẽ đương nhiên.
- Ở đây, Balint ạ, là lẽ đương nhiên. Nhưng bọn trẻ lại ở bên kia cơ! – Imre nói một cách đau khổ. – Quả là lần đầu tiên trong đời hai đứa mới sống trong tình cảnh như vậy! Chúng bị canh gác chặt chẽ, bị khiêu khích và dọa dẫm sau mỗi bước chân.
Rona cúi đầu xuống.
- Chúng tôi ngồi kế bên nhau trong vườn hoa của tòa lâu đài dưới sự giám sát của một tên gián điệp. Hắn ta đứng cách chúng tôi chỉ vài bước chân. Nora ôm ghì lấy tôi và im lặng, Habor thì nói về trăm thứ bà giằn, về chuyện chúng đã đi du lịch như thế nào, đã kịp ngắm cảnh Roma ra làm sao, rồi sau đó bất ngờ nói nhỏ: “Con với Nora đã dự đoán rằng tất cả mọi trò này là nhằm để chống lại bố đấy, bố ạ! Họ đòi hỏi điều ghê tởm nào đó ở bố, còn chúng con chỉ là công cụ của cái trò này, là một phương tiện để dọa dẫm bố mà thôi. Họ muốn thúc ép bố thực hiện chính cái điều bỉ ổi đó!”. Ngay lúc ấy tên vệ sĩ quát: “Chỉ được nói đến công việc gia đình thôi!”. Khi ấy Nora vẫn ôm chặt lấy tôi, hôn vào má tôi và thì thầm: “Ba liệu mà giữ mình, ba nhé!”.
Im lặng kéo dài.
Rồi cánh cửa nhẹ nhàng mở, Klara bước vào, bưng khay đựng cà –phê và hai chai nước giải khát cho Imre. Khi chị đặt khay xuống chiếc bàn nhỏ, những chiếc tách và ly chạm nhau khẽ kêu lanh canh.
Một lúc sau Klara dọn dẹp hết ly tách và đặt micro lên chiếc bàn con rồi ngồi vào bàn làm việc của thủ trưởng, đặt trước mặt mình chiếc máy ghi âm xách tay:
- Tất cả những cái này để làm gì? – Imre tỏ vẻ ngạc nhiên, hỏi.
- Bộ não của con người không phải lúc nào cũng ghi nhớ được tất cả mọi thứ trên đời, – Rona cắt nghĩa thêm. – Trong cuộc nói chuyện của chúng ta có thể có nhiều chi tiết vụn vặt, những sắc thái thoáng qua sau này dễ bị bỏ quên hoặc không được chú ý đến. Thế mà nhiều khi chúng lại có ý nghĩa quyết định nhất. Ngoài ra, khi được nghe lại lần thứ hai qua băng ghi âm, từ đó có thể nảy ra những vấn đề mà chúng ta đã bỏ lỡ hoặc lúc ấy không để ý đến.
- Phương pháp này quả là không tồi, nó có thể giúp ích cho tôi ở viện nghiên cứu, đặc biệt là trong khi thảo luận các kế hoạch, – Imre bất giác mỉm cười. – Nếu như có đủ thời gian…
Shalai, trực ban cơ quan, đã đến. Anh ta được thay ca để có thể tham dự vào cuộc họp bàn có tính chất nghiệp vụ. Imre bắt tay anh ta và bắt đầu câu chuyện của mình.
Trước tiên, ông miêu tả cái gọi là “tòa lâu đài ngoại vi thành phố”. Điều này không mấy khó khăn, vì Imre luôn luôn tỏ ra là có trí nhớ, thị giác khá tốt.
Sau đó Imre nói sâu và tỉ mỉ về chủ nhân của “tòa lâu đài”. Bức chân dung được miêu tả khá rõ nét. Nhưng Imre không chỉ dừng lại ở cách miêu tả bề ngoài.
- Hắn nói lớn, cụt ngủn, rời rạc. – Ông nhớ lại. – Có lẽ hắn đã từng giữ chức cao trong binh nghiệp, cách xử sự tỏ ra là một người có quyền lực, thích ra lệnh. Tính khiêu khích, tàn nhẫn và không có một chút cảm xúc nào khiến hắn giống một cỗ máy hoặc một người máy. Thậm chí đã có lúc, nói trắng ra, tôi cho rằng con người này không hề ghét bỏ chúng ta, vì ghét bỏ cũng là một tình cảm mà! Nhưng không, hắn làm công việc của mình một cách nghiêm túc và hoạt động chống lại chúng ta với quyết tâm cao và lòng cương quyết không gì lay chuyển được. Hắn đã vận dụng sức mạnh lý trí của mình và cả một hệ thống tin tức mà hắn có quyền sử dụng.
- Đúng, một đấu thủ lợi hại đấy. – Rona đồng tình với vẻ phân vân. Nhưng ngay lúc ấy ông hướng suy nghĩ của mình vào công việc thực tại. – Ngay ngày mai chúng ta sẽ cố gắng vẽ lại chân dung của hắn! Cậu có thể giúp đỡ chúng tôi chứ, Bela, đúng thế không nào?
Imre vui vẻ tán thành và kể lại gần như từ đầu đến cuối cuộc hội thoại của mình và Benks trong quá trình “thương lượng”. Ông nhắc đến gã chụp hình người Ý, kẻ mà ông nhớ đã nhìn thấy trong buổi tổ chức lễ cưới của Nora và Habor, sau đó ông lại gặp hắn ta ở “tòa lâu đài” kia.
Nghe Imre nói, Kuty không chỉ thốt lên những lời đồng tình mà có lúc thậm chí còn nhận xét:
- Rõ ràng viện trưởng Imre không phải là người non gan, khù khờ.
Tính kiên định mà Imre đã thể hiện trong tình cảnh khó khăn của ông cũng đã làm cho trung tá và Shalai khâm phục. Shalai hỏi:
- Vào lúc nào thì anh bắt đầu làm ra vẻ thất bại và đầu hàng vô điều kiện?
Imre im lặng, sau đó ông nhìn mọi người khắp lượt hồi lâu:
- Không có bắt đầu gì hết. Không có trận đấu nào xảy ra cả.
Nét mặt của các cán bộ phản gián trẻ tuổi hiện rõ vẻ căng thẳng và sững sờ. Ngay cả Rona cũng tò mò nhìn bạn, chờ đợi được giải thích.
- Các anh cần phải hiểu, – Imre nói một cách lãnh đạm, – tiền đặt cọc cho trận đấu này rất cao. Không phải chúng ta đang nói về cá nhân tôi, về uy tín và danh dự của bản thân tôi và thậm chí cũng không phải đang nói đến số phận của các con tôi…
- Vậy thì nói đến cái gì, anh giải thích đi xem nào. – Rona điềm tĩnh nói.
- Chúng ta đang nói về một chiến dịch kích động trên báo chí, về tác động của dư luận xã hội của các lực lượng dân chủ ở châu Âu. Họ đe dọa tôi bằng những cuộc biểu tình của đông đảo công chúng cực lực chống lại tổ quốc tôi, một nước cộng hòa nhân dân đã đưa một tên cựu sĩ quan SS, từng hạ sát hàng loạt người dân vô tội, vào ngồi ở chiếc ghế của vị viện trưởng.
Câu chuyện ngoặt sang chiều hướng đó thậm chí khiến cho cả Rona cũng trở nên bối rối.
- Hóa ra là như vậy… Về việc này tôi cần phải báo cáo lên cấp trên ngay lập tức. Klara, cho tôi liên lạc với cấp trên. Nếu không có ai ở Bộ, chị hãy gọi về nhà. Cứ nói tiếp đi, Bela, nói tiếp đi!
- Người này yêu cầu tôi trao cho họ toàn bộ tài liệu về chương trình “Mặt trời 13” và “Mặt trời 14”…
- Và, cố nhiên, mỗi một trang đều phải ký tên xác nhận riêng. – Rona nhắc.
- Ở đâu mà cậu biết vậy?
- Tôi biết thói quen của chúng. Trong nghề nghiệp của mình quả thực tôi cũng không phải là một cô gái mới đi lấy chồng. – Rona bực bội phẩy tay và muốn hỏi một câu cần thiết nữa nhưng vừa lúc ấy đã nghe Klara nói:
- Kính chào thiếu tướng! Tôi xin chuyển ống nghe cho trung tá Rona.
Rona bước đến máy điện thoại và biết rõ tính cấp thiết của vấn đề, ông bắt đầu báo cáo vắn tắt phần cốt lõi của sự việc.
Những người còn lại đều im lặng chờ đợi cuộc trao đổi ấy kết thúc.
- Thiếu tướng nói sẽ báo cáo ở cấp tương đương. – Đặt ống nghe xuống, Rona thông báo, nhưng ông đã giấu mọi người phần thứ hai trong cái câu mà mình vừa nghe. Thiếu tướng đã nói đúng từng chữ như thế này: “Tốt, cảm ơn, tôi sẽ báo cáo ở cấp tương đương, nhưng tôi tin rằng, Balint ạ, chính cậu sẽ làm tốt việc này”.
Quay vào ghế của mình, trung tá tiếp tục cuộc trò chuyện.
- Khi nào đôi vợ chồng trẻ vẫn bị chúng giam giữ làm con tin thì tình hình vẫn còn rất phức tạp đối với chúng ta. Imre, cậu hiểu là hiện bây giờ chúng tôi đã có thể mở màn chiến dịch, bắt giữ một kẻ nào đó trong số người của chúng, nhưng đấy chỉ là thứ râu ria mà thôi. Tôi không nghĩ rằng cách tiến hành như vậy sẽ đem lại kết quả.
- Có nghĩa là anh đã biết những điệp viên của chúng ở đây, ở Budapest này? – Imre nhìn Rona nói với vẻ ngờ vực.
Trung tá không vội trả lời.
- Chúng tôi có thể nói khiêm tốn thế này: trong thời gian cậu vắng mặt, chúng tôi không ăn không ngồi rồi. Một số kẻ nào đấy, tôi nhấn mạnh, một số kẻ nào đấy đã bị phát hiện. Thật ra, cho đến nay cũng mới chỉ tìm ra được một vài tên thôi. – Ông thận trọng bổ sung và gật đầu ra hiệu cho Kuty: Hãy bắt đầu đi, Pista.
Đại úy ấn nút bộ phận điều khiển từ xa. Trên màn ảnh hiện lên hình ảnh đầu tiên.
- Naldor Saad, chính hắn. Đồ mặt mẹt! – Rona bình luận. – Đó là kẻ đã chở cậu đi trên xe hơi, đúng thế không?
- Nó đấy! – Imre thốt lên. – Một gã đàn ông mập ú, cao lớn. Một loại người đáng ghê tởm! Tôi hy vọng các anh đã bắt được hắn?
- Hiện thời thì chưa. – Rona trả lời, liếc xéo về phía Shalai. Shalai thoáng cụp mắt xuống, tỏ cho thủ trưởng biết rằng anh ta cũng đã nắm được ý của ông.
Tuy ngồi hơi xa nên không nhìn thấy nét mặt của Rona nhưng qua giọng nói của ông, Kuty hiểu mình cần phải chiếu tiếp. Anh lại ấn nút điều khiển và trên màn ảnh hiện lên bộ mặt mới.
- Tôi cũng đã nhìn thấy tên này, – Imre thốt lên.
- Thomas Phoster, – Rona nói tiếp. – Vai trò của hắn đối với chúng ta hiện chưa thật rõ ràng. Hắn đã bay đến Munich cùng một chuyến với cậu nhưng ngay chiều hôm sau đã lại quay về.
- Trên đường vào sân bay Tereza cũng đã chỉ cho tôi xem ảnh của hắn. Trong máy bay, trước khi hạ cánh xuống Munich ít phút, hắn đã đến chỗ tôi và nói một câu rất lịch sự: “Nhiệm vụ của tôi là đi hộ tống ngài, thưa ngài Imre”. Tại chân cầu thang, hắn đứng đợi xe hơi, chiếc xe chở chúng tôi từ sân bay đến thẳng tòa lâu đài ở ngoại ô thành phố. Hắn tham gia vào các cuộc thương lượng, như người ta thường nói, vừa làm trợ lý cho sếp của hắn, vừa chuyển giao tài liệu.
Rona thoáng một giây suy nghĩ.
- Tôi không nghĩ rằng hắn quay lại Budapest với tư cách một nhân viên lưu trữ và người bảo quản các tài liệu. Hẳn là sếp của hắn muốn chính hắn phải nghe và biết được tất cả những gì mà anh đã thỏa thuận.
- Sau các cuộc thương lượng trong lâu đài, tôi không gặp lại hắn nữa. Khi tôi bước ra vườn hoa thì hắn còn ở lại phòng khách với sếp.
- Tôi hiểu! Kuty, bây giờ tiếp tục chiếu phim đi. – Rona quay về phía đại úy.
Đại úy thực hiện mệnh lệnh, trên màn ảnh bắt đầu thấp thoáng những cảnh đầu tiên của nhóm quay phim nghiệp vụ trong sân bay Ferihad. Mọi người hoạt động trong một nhịp điệu chậm chạp, các động tác kéo dài ra cứ như là cao –su. Một số người đứng ở hành lang sân bay, đám đông người theo đưa tiễn và hành khách chen nhau trong gian phòng rộng mênh mông, ở chỗ bán vé và ở phòng chờ, ở lối ra và lối vào tại khu vực trung tâm sân bay.
Đột nhiên, cận cảnh hiện ra bộ mặt của Saad, sau đó hiện ra toàn bộ con người hắn. Đã thấy rõ cảnh hắn đang theo dõi những hành khách leo lên máy bay. Sau đó hắn giơ tay trái lên, hơi xoay bàn tay vào trong và giữ nguyên tư thế đó khoảng mấy giây đồng hồ.
- Có thể có người nào đó hỏi giờ, thay vì trả lời Saad đã chỉ vào mặt số đồng hồ. – Shalai nhận xét. – Nhưng những hành động như thế thường chỉ xảy ra giữa những người quen biết nhau.
- Kuty, dừng lại! Chiếu lại đoạn vừa rồi, – Rona nói. – Có khả năng Zoltan nói đúng. Chúng ta thử xem lại một lần nữa.
Kuty tuân lệnh, bắt đầu cho chiếu lại từ đầu. Những người xem lại thấy cảnh những người đưa tiễn, những kẻ vô công rồi nghề ở hành lang, ở gian phòng đợi, ở hiên trước của sân bay. Sắp đến những cảnh có hình của Saad, đại úy điều khiển cho phim chuyển động với tốc độ chậm nhất. Vào đúng thời điểm trên màn ảnh hiện lên đôi vai của Saad, Kuty bấm máy cho dừng cảnh. Bên cạnh Saad, hơi nhích về phía trước chút ít, thu hút sự chú ý của những người xem là gương mặt của một người đàn ông trạc 40 tuổi đang há miệng. Đấy là Stelli Mills. Chính hắn đã hỏi giờ.
- Tiếp đi! – Rona hạ lệnh.
Phim chuyển động tiếp. Bây giờ trông rõ cảnh bờ môi của người không quen biết đang mấp máy chậm chạp.
- Xem hắn nhìn đi đâu kìa. – Shalai thốt lên. – Hắn nhìn thẳng vào đồng hồ của Saad, kẻ đã chỉ mặt số đồng hồ cho hắn.
- Có lẽ Shalai nói đúng. – Imre nhận xét. – Quả thật hắn đang nhìn vào đồng hồ của Saad.
- Tôi tán thành. – Rona xác nhận. – Kuty, hôm nay vậy là đủ. Klara, hãy truyền lệnh cho phòng thí nghiệm in và phóng lớn cho chúng ta bộ mặt của người này. Lập tức gửi một bản vào kho lưu trữ phim ảnh của trung tâm để cho họ tổng hợp các thành phần riêng lẻ. Tất nhiên có thể đấy là một người vô tình, nhưng không loại trừ khả năng Zoltan nói đúng: đứng bên cạnh Saad chính là tên đồng mưu với hắn.
- Tôi xin phép được đi. – Klara cầm lấy chiếc hộp đựng phim, vội vàng bước ra ngoài.
- Còn cậu, Bela, cậu không gặp hắn ta à? – Rona nhìn Imre, ngụ ý hỏi.
Imre lắc đầu ra dấu phủ nhận.
- Chưa bao giờ. Tôi chưa gặp mặt người này cả ở đây lẫn ở bên kia.
- Thôi được rồi, ông bạn. Tôi nghĩ, với cậu thì công việc như vậy cũng đã đủ. Cậu hãy đi về nhà và ngủ một giấc cho đẫy vào. Thời tiết đối với cậu cũng chẳng dễ chịu gì chứ đừng nói chi tới chuyện khác.
Imre ngẩng lên.
- Ngày 27 tôi cần phải trở qua Munich để trao tài liệu. Tôi hy vọng rằng cậu không quên chuyện đó, phải không Balint?
- Về chuyện đó chúng ta còn có dịp nói đến.
- Nhưng đến khi nào? Chúng bám theo từng bước chân của tôi, nghe cả điện thoại của tôi. Thậm chí hôm nay các anh chở tôi đến đây cũng phải lén lút như chở một món hàng lậu ấy!
- Chớ nên lo lắng đến điều đó, viện trưởng ạ. – Kuty trấn an ông. – Thủ trưởng của chúng tôi là một thầy phù thủy cao tay ấn, là người có phép thần thông, là diễn viên tung hứng và là kẻ buôn lậu. Tất cả chỉ chứa trong một người. Xin viện trưởng hãy tin tưởng vào trung tá của chúng tôi.
Rona ra hiệu cho đại úy ngừng lại.
- Hãy cứ tiếp tục xử sự y như cũ, – ông khuyên Imre, – như không có chuyện gì xảy ra hết. Hãy có mặt ở những nơi cậu thường có mặt: ở nhà, nơi làm việc, ở Bộ, ở phân xưởng, ở nhà máy liên hợp của cậu, vân vân… Hãy xách theo chiếc samsonite của mình, nếu có thể được, đến khắp các nơi và cứ mặc kệ cho chúng nghe lỏm những gì cậu nói. Không nên để cho bọn chúng tỏ ý nghi ngờ bất cứ một chi tiết nào.
- Anh cần phải làm giống như mọi việc sẽ dẫn đến kết quả vào quý hai. – Kuty đứng lên. – Xin anh hãy nói, cố làm sao càng nhiều càng tốt, về công việc của Viện và của nhà máy liên hợp, về những vấn đề phức tạp của việc cung ứng, về việc nâng cao năng suất lao động, về kỷ luật lao động, về việc giảm bớt giá thành, tính nhịp nhàng của nền sản xuất và mọi chuyện tương tự. Hãy nhồi nhét vào đầu của chúng những con số, những tài liệu và trăm thứ bà giằn khác để cho cái bọn đáng ghét đó trước khi chết, được nghe cho đã những cuộc chuyện trò của anh.
- Đi đi thôi, nhà viết kịch. – Rona lên giọng dọa nạt anh ta. – Bela, cậu nên nhớ rằng người của chúng tôi bao giờ cũng ở bên cạnh cậu, chúng tôi phải bảo vệ cậu tránh tất cả những điều bất ngờ có thể xảy ra. Mà những điều bất ngờ thì rất có thể xảy ra! Xin cậu vui lòng để cho chúng tôi cũng được nghe những cuộc chuyện trò của cậu qua điện thoại ở nhà cũng như ở nơi làm việc. Điều này cần thiết trước hết là nhằm bảo vệ an toàn cho cậu.
Imre không phản đối, nhưng là nhà nghiên cứu và vốn tính hiền lành, lại là người có trọng trách nên ông lấy làm băn khoăn cho số phận những tài liệu của Viện. Ông nói:
- Được thôi, nhưng dù sao chăng nữa cũng phải làm gì với tài liệu về chương trình “Mặt trời” mới nhất chứ?
- Sẽ chuẩn bị mọi thứ! Mọi thứ, cậu nghe rồi đấy. Tốt nhất là cậu hãy nói rõ và yêu cầu những người dưới quyền cố sắp xếp tài liệu cần thiết càng nhanh càng tốt. Hãy làm rùm beng lên, hò hét, la rầy những người giúp việc của mình về tội lười biếng và chậm chạp, về những lầm lẫn và sơ sót nào đó trong giấy tờ. Tóm lại, hãy mở hết tốc lực để chuẩn bị đi đến cuộc gặp ở Munich. Cậu hiểu chưa?
- Tôi hiểu! – Imre nói.
Rona theo kịp ông ở cửa ra vào.
- Đêm nay cậu sẽ không ở một mình trong căn hộ. Nếu cậu không phản đối, thiếu tá Ladani sẽ ở lại chỗ cậu cho đến sáng. Chiếc xe taxi của anh ta để ở bãi đậu xe trước nhà.
Kuty vội vàng giải thích:
- Ladani sẽ nêu gương cho các tài xế taxi về sự tuân thủ một cách nghiêm chỉnh mệnh lệnh của nghiệp đoàn về công tác bảo hộ lao động: không nghỉ ít hơn 8 giờ trước khi đi làm. Anh ấy sẽ cố gắng!
❀ ❀ ❀
[1] Ở Thái Lan có một cặp song sinh dính liền nhau ở phần thân dưới. Về sau cặp song sinh này lớn lên và mạnh khỏe, lấy hai người vợ khác nhau.