Theo con đường rừng đẹp như tranh vẽ, chiếc xe Juyguli màu trắng bon bon chạy về hướng ngôi nhà kiểu của người gác rừng đứng lẻ loi trên khoảnh đất trống. Trung tá Rona ngồi sau tay lái. Người ngồi ở chiếc ghế bên cạnh là Bela Imre.
- Tuyệt diệu, tôi chưa lần nào phải nắm lấy tay vịn, ngay cả ở những chỗ rẽ, – Imre trêu chọc. – Cả tốc độ cũng không làm cho đầu óc tôi bị choáng váng, thật là quý hóa!
- Rất sung sướng, – Rona đáp cụt ngủn. – Đối với cậu thì vòng quay của con ngựa gỗ cũng đã quá đủ, còn đối với công việc thì cậu cũng nên giữ gìn.
- Thôi đi, với sự quan tâm của cậu thì tôi xin kiếu. Chẳng ở chỗ nào có thể yên được với cậu. – Imre phì cười, đáp lại.
Đại úy Kuty và thượng úy Shalai ngồi ở băng sau đang lắc lư người nhè nhẹ theo nhịp lắc của xe.
Cả hai cũng im lặng, trầm ngâm nhìn ra ngoài. Kuty hình như đang say sưa tự mình phân tích về kịch của Shakespeare, còn Shalai thì tiêu khiển bằng cách lắng nghe cuộc đấu khẩu giữa thủ trưởng và viện trưởng Imre.
Rona đột ngột dừng xe lại.
- Cái gì thế? – Imre nhìn bạn, ra ý hỏi. – Cậu làm mất bàn đạp ga? Có lẽ chúng ta bò ra và cùng nhau đẩy đít xe chăng?
- Không, tôi lại muốn phục ngay bên cạnh nhà. Chúng ta sẽ dành cho ông già săn trộm này một bất ngờ nho nhỏ. – Ngoái cổ nhìn ra sau, Rona nói. – Nào, các chú bé! Tất cả theo đúng kế hoạch đã dự tính. Lên đường!
Hai anh bạn trẻ dường như chỉ chờ đợi mệnh lệnh này, lập tức giơ lên bốn chai, mỗi tay cầm một chai.
- Hai chai vang đỏ và hai chai champagne, như thế là chúng ta đã khiêm tốn đóng góp một cách xứng đáng vào dịp long trọng tiễn đưa ông già Dodek về hưu rồi.
- Thôi được, cậu vẫn chưa từ bỏ được lối chơi ngông của cậu, – Imre thú nhận. – Bây giờ tôi mới thật hiểu vì sao hai ông bạn nhỏ của cậu đã im lặng trên suốt quãng đường đến đây.
- Họ là những thám tử chứ không phải là những kỹ sư, – Rona chống chế. – Bởi thế họ tiết kiệm sức lực và không quan tâm đến những chuyện vớ vẩn.
Đúng lúc ấy chiếc xe hơi của họ đã chạy hết khoảng trống cuối cùng trong rừng và dừng lại cạnh ngôi nhà gác rừng. Rona nhấn còi báo hiệu và ngồi trong xe nhìn ra nhưng không hề thấy sự hoạt động nào của con người ở quanh đó.
- Có lẽ Dodek vắng nhà chăng? – Trung tá nghi hoặc.
- Đây là ngoại lệ, – Imre trả lời. – Ban ngày thì ông già hoặc là ngồi ở hàng hiên hoặc là ngồi đánh máy chữ.
- Kỳ quặc thật, cửa nẻo đều đóng hết, – Rona bước ra khỏi xe và chạy lên bậc thang. Những người khác cũng vội vàng chạy theo ông. Sau khi đã gõ cửa theo thường lệ, trung tá cố sức đẩy tay cầm và mở tung cánh cửa ra. Vừa bước qua ngưỡng cửa, ông chợt đứng sững và chăm chú nhìn thẳng vào gian phòng tranh tối tranh sáng.
Mãi mấy phút sau ông mới nhìn thấy Dodek đang ngồi rũ trong ghế bành, đầu gục trên bàn. Trên mặt bàn loang lỗ nhiều vết máu đã thâm đen lại. Hai cánh tay Dodek như hai sợi dây cứng đờ rũ xuôi theo thân mình, một tay chạm vào lai áo.
- Kuty, Shalai lại chỗ tôi!
Cả hai viên sĩ quan chỉ nhảy một bước đã ở ngay bên cạnh thủ trưởng. Lặng người vì kinh ngạc, họ im lặng quan sát quang cảnh vô cùng bi thảm. Imre cũng vừa đến nơi. Nhìn thấy người bạn già đã chết, ông định chạy lao đến nhưng một tiếng quát dữ dội đã giữ chân ông lại.
- Đứng lại, không được đến gần!
Đúng ra lúc đó Rona chỉ hành động theo thói quen hơn là theo ý thức của người cán bộ công an đã từng có nhiều kinh nghiệm trong nghề khi nội tâm bị chấn động mạnh.
- Shalai! – Ông ra lệnh một cách nhát gừng. – Tìm bác sĩ đến đây ngay và gọi nhóm hàng động để khám xét hiện trường.
Viên thượng úy chạy trở lại chỗ chiếc xe và chụp lấy ống nói của máy điện thoại vô tuyến, phát tín hiệu đã được quy định.
Rona, với tính thận trọng của nghề nghiệp, không làm mất một dấu vết nhỏ nào ở xung quanh, tiến lại gần chỗ thi thể của Dodek và cúi xuống, nhấc cánh tay của người tử nạn giữ lại trong tay mình một lúc.
- Ông ấy đã chết. – Trung tá nói, khó khăn lắm mới nghe được.
Imre và Kuty đứng bất động.
Shalai đã trở lại.
- Mọi việc đã xong. Nhóm hành động đã lên đường. – Anh ta báo cáo.
Rona đáp lại bằng cái gật đầu. Nhìn xuống sàn nhà, ông trông thấy một khẩu súng ngắn.
- Khẩu súng của Dodek, – ông nói. – Dù sao tôi cũng nghĩ như thế.
Cái nhìn của trung tá tập trung vào tờ giấy được đặt ở bên cạnh đầu của ông già. Cúi người trên bàn, trung tá lướt mắt qua những dòng chữ được viết bằng cách đánh máy. Ông đọc to thành tiếng:
- “Tôi không thể sống trong sự dối trá. Tôi cần phải làm điều này, mặc dù chỉ cho chính bản thân mình. Tôi có để lại một bức thư. Bức thư ấy sẽ mở hết những gì còn bí mật và sẽ được công bố. Bức thư ấy cũng sẽ nói rõ tại sao tôi quyết định từ giã cõi đời. Hãy chôn cất tôi một cách lặng lẽ và giản dị – Istvan Dodek”.
- Anh đọc cái gì thế? – Imre kêu lên, không muốn tin vào đôi tai của mình.
- Tôi đọc cái gì thì chính anh cũng đã nghe rồi. Đó là bức thư viết trước khi chết của ông bạn già của chúng ta. – Rona trả lời và lại một lần nữa cúi xuống tờ giấy, nói thêm: – Chữ ký của Dodek, chính tôi cũng nhận ra.
- Thế còn lá thư thứ hai ở đâu? – Kuty hỏi, đưa mắt quan sát khắp gian phòng .
Trung tá khoát tay:
- Ở đây không tìm thấy được đâu. Có lẽ ông ta đã gửi nó ở bưu điện hoặc là chuyển cho một người nào đó chăng? Trong lúc này thì tôi không thể biết đích xác được.
- Có cái gì đó khiến tôi không được thích lắm, – Shalai nhận xét.
Rona thở dài một cách nặng nhọc:
- Có cái gì đó à? Ở đây tôi không thích tất cả, không thích toàn bộ từ đầu đến cuối.
Imre ngẩng đầu lên.
- Anh muốn nói điều gì?
Rona nhìm chằm chằm vào bạn rồi cúi xuống.
- Cậu biết Dodek và gần gũi ông ấy không khác gì tôi. Lẽ nào ông ấy lại tính đến chuyện tự sát? Nhất là vào lúc này, khi đời sống của ông ấy đã được ổn định, khi ông ấy đã hoàn thành việc cất ngôi nhà nhỏ của mình ở trong làng, ở đấy ông già lại có thể sống giữa mọi người, tìm được công việc trong xã hội, nếu như ông ta chỉ mong ước như vậy.
- Nhưng cũng có thể là, trong một phút thất vọng nào đó chăng? Một trạng thái ý thức ảm đạm nhất thời, sự vẩn đục của ý chí, do đó thường xảy ra …
Rona ngước mắt lên. Trong đôi mắt của ông chất chứa một nỗi xót thương vô hạn:
- Bela thân mến, cậu về nhà đi. – Ông nói bằng thứ giọng trầm ấm. – Cảnh tượng ở đây không thích hợp với cậu. Tôi hiểu và hoàn toàn cảm thông với cậu. – Ông ra dấu ngăn cản sự cau có của bạn. – Cậu là một người cương nghị. Tôi không muốn cậu bị vướng bận vào chuyện này, mặc dù Dodek là người bạn gần gũi của chúng ta.
- Thế còn cậu?
- Tôi ư? Đấy lại là chuyện hoàn toàn khác, ông bạn cố tri ạ. Tôi là dân chuyên nghiệp. Vả lại chuyện này liên quan trực tiếp đến nghề nghiệp của tôi. – Rona cao giọng nói ngắt quãng và gay gắt. – Và tôi biết, chắc chắn là sẽ biết cái gì đã xảy ra ở đây, cũng như vì sao ông bạn Dodek của chúng ta bị giết chết. Buổi chiều tôi sẽ gọi dây nói về nhà cho cậu. Hy vọng rằng cậu không bực mình vì tôi chứ?
- Xin cậu đừng nói nữa! Tôi chỉ muốn giúp đỡ…
Rona rời khỏi chỗ người chết, bước đến Imre, cầm lấy tay bạn, dắt ra hiên.
- Bây giờ chiếc xe nghiệp vụ sắp đến. Tôi sẽ cho xe của tôi quay về thành phố, cậu cùng đi với chiếc xe này. Chắc chắn chúng tôi sẽ còn ở lại đây khá lâu.
Trung tá Rona bắt dầu công việc của mình.
- Hãy xem xét bãi cỏ xung quanh nhà, các bụi cây và bìa rừng. – Ông ra lệnh cho những người cộng sự.
- Chúng tôi đã xem xét bãi cỏ rồi. Không có dấu vết nào cả. – Kuty trả lời.
- Thế thì vào rừng. Có thể dấu vết ở đấy sẽ cho chúng ta biết được nhiều điều.
Hai chàng trai chạy vào con đường rừng, sau đó phân tán thành những hướng khác nhau. Shalai đi về bên phải, Kuty về bên trái, sục vào những chỗ sâu nhất trong khu rừng rậm. Imre đứng ở hàng hiên quan sát hành động của hai người từ phía sau lưng họ. Rồi ông xoay lại phía Rona:
- Không biết Dodek đã nói về một người bí mật nào trong bức thư của mình? Ông ấy chưa bao giờ nói với chúng ta điều gì tương tự như thế cả. Vả lại còn bức thư thứ hai nữa. Nó ở đâu? Kỳ lạ thật.
- Ở đây thì nhiều chuyện kỳ lạ thật đấy, cậu ạ. – Rona đồng tình. – Đúng là tình bạn thân thiết đã gắn chặt chúng ta hơn 30 năm nay… Và tôi không nghĩ là Dodek quá cố đã mang trong mình một nỗi bất hạnh bí ẩn nào đó mà chúng ta không thể hiểu được. Vì bị đè nặng bởi điều bí mật này mà ông ta đã kết liễu đời mình sao? Khó tin thật.
Từ trong rừng Shalai đã hiện ra. Anh ta đang cắm cổ chạy.
- Thưa thủ trưởng, – vất vả lắm anh ta mới giữ được nhịp thở để báo cáo, – trong bụi rậm cách đây không xa tôi đã nhìn thấy vệt bánh xe hơi. Dấu tích còn mới, thậm chí cỏ ở đấy bị cán bẹp chưa kịp uốn thẳng lên.
Trung tá nhìn Imre.
- Cậu nghĩ gì về chuyện này? – Ông hỏi.
- Tôi nghĩ, đây có thể là dấu vết của những người thích đi dạo trong rừng, và đấy là xe hơi riêng của họ. Nhưng kìa, Kuty đang chạy từ đằng kia lại kìa. Nào, thế cậu đã khám phá được gì, anh bạn trẻ?
Đại úy chỉ tay vào rừng nhưng lại ở một hướng khác với Shalai.
- Ở đằng kia có dấu tích của một chiếc xe hơi đã đậu. Căn cứ vào một số dấu hiệu nào đó, có thể kết luận chiếc xe đã đậu ở đó cách đây không lâu. Các dấu vết hãy còn mới. Và còn một điều nữa là…
- Sao? Trình bày tiếp xem nào.
- Bên cạnh vết hằn của rãnh bánh xe tôi còn nhận thấy có tàn thuốc lá rơi trên cỏ. Hình như là khi hút thuốc người lái xe đã không ra khỏi xe nên thò tay gạt tàn qua cửa kính. Thế đấy. – Đại úy mở chiếc hộp nhỏ bằng giấy. – Tôi đã lượm một ít.
- Cả hai dấu bánh xe đó các anh hãy đưa ngay lập tức cho bộ phận kỹ thuật trong nhóm nghiệp vụ, – Rona ra lệnh. – Tàn thuốc đựng trong hộp giấy cũng phải chuyển cho họ. Trong phòng thí nghiệm, họ sẽ dễ dàng xác định được loại thuốc mà người lạ đã hút. Sáng ngày mai xin họ cho biết kết quả phân tích.
Yên lặng bao trùm. Rồi Shalai lên tiếng trước:
- Thưa trung tá, nếu tôi hiểu đúng ý trung tá thì công việc này chính chúng ta phải làm.
- Đúng thế. Khi về đến thành phố tôi sẽ yêu cầu làm việc này. – Giọng trả lời của Rona vang lên một cách khô khan, hầu như chỉ nói cho lấy có.
- Đấy là điều tất nhiên, – Imre giải thích thêm cho hai chàng trai. – Dù sao Dodek cũng là bạn của chúng ta.
- Không chỉ là vì vậy, ông bạn Bela thân mến của tôi ạ. Không phải chỉ có thế! – Trung tá thân mật khoác vai Imre.
Tại một khu dân cư mới của vùng Obudar, cạnh một trong những vườn hoa có một chiếc xe hơi mang nhãn hiệu Juyguli màu Bordeaux đang đậu. Ngồi trong xe là Mills và Saad.
- Ở đây này, – Saat nói, – phía bên phải ngôi nhà này, là cổng vào thứ nhất.
Mải mê quan sát phía sau cổng ra vào, cả hai tên không để ý là cùng lúc với chúng tại một đường hẻm hơi chếch về bên cạnh một chút cũng có một chiếc xe nhãn hiệu Ostin màu xám đen mang biển số nước ngoài ghé vào hè phố mà người ngồi đằng sau tay lái chính là Phoster. Hắn mở đài vô tuyến, lấy tờ họa báo ra và chúi mắt vào đấy, làm ra vẻ đang say mê đọc.
Từ chiếc loa của máy nghe rõ giọng nói của Saad.
- Anh thấy không, trạm điện thoại ở góc đường ấy? Tôi đang gọi điện thoại từ một máy tự động mà thình lình lại có một kẻ nào đó ở trong phòng của Imre. Thế là thế nào? Cần phải kiểm tra lại. Tôi không khoái ba cái vụ bất ngờ.
- Cứ đi kiểm tra đi! – Mills quát cộc lốc. Phoster nhếch mép cười.
Bằng những bước chân nhanh nhẹn, Saad đi về phía trạm điện thoại, đóng chặt cửa lại và quay số. Trong phòng của Imre nghe có tiếng chuông điện thoại reo rất lâu nhưng không hề có ai cầm lấy ống nghe. Saad gác ống nghe lên cần máy, đợi một lúc, sau đó gọi lại một lần nữa. Qua cánh cửa sổ đang mở vẫn nghe có tiếng chuông báo. Và lại chẳng có ma nào bước đến máy. Saad lấy làm đắc ý. Hắn gác ống nghe, quay về chỗ xe hơi đậu và lấy ra một phong thư hình chữ nhật hơi dài đã có dấu niêm phong từ trong chiếc samsonite vẫn đặt nằm ở chỗ ngồi phía sau. Chiếc samsonite này giống y chiếc cặp mà Bela Imre bao giờ cũng xách kè kè một bên, giống cứ như hai giọt nước.
- Bây giờ tôi sẽ chuyển bức thư nhỏ này theo địa chỉ, sau đó sẽ về ngồi trong chiếc xe hơi kia. – Hắn hất đầu về phía chiếc xe hơi mà chúng đã dùng để vượt biên giới đang đậu bên kia đường.
- Cách đây hai tiếng đồng hồ, tôi đã đến xem xét và đậu xe ở đấy. Từ chỗ đó, tôi thấy rất rõ cửa sổ căn phòng…
- Làm đi! – Mills làu bàu.
Saad băng qua vườn hoa, bước vào cổng ngôi nhà số 14.
Bây giờ ở khoảng trống phía trước ngôi nhà gác rừng không chỉ có một mà tới sáu chiếc xe hơi đang đậu. Tất cả các con đường dẫn tới ngôi nhà đều đã bị phong tỏa. Cảnh sát và những người cộng sự lùng sục khắp mọi ngõ ngách của khu rừng.
Trung tá Rona ngồi ở góc phòng gõ ngón tay liên hồi lên chỗ tay vịn của chiếc ghế bành. Trong khi các nhân viên kỹ thuật và chuyên viên mải làm nhiệm vụ, ông chỉ ngồi quan sát họ làm việc như một người rảnh rỗi.
Thiếu tá bác sĩ y khoa bước vào.
- Thế nào, bác sĩ? – Rona hỏi.
Họ đã nhiều lần tiếp xúc với nhau trong những trường hợp tương tự. Họ hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau. Đôi khi nhờ tính kiên trì và say mê công việc mà bác sĩ đã giúp đỡ Rona bằng cách đưa ra những kết luận vô cùng quý giá.
- Tôi nghĩ rằng tử thần đã tấn công bằng một viên đạn xuyên vào hộp sọ và làm tổn hại đến bộ não. Viên đạn vào đúng thái dương, chiều cao có thể ước đoán như thế này, – bác sĩ đưa ngón tay đánh dấu ở chỗ cao hơn vành tai độ 1,5 đến 2 phân. – Và xuyên qua bên kia đầu nhưng thấp hơn một chút. Các chàng trai của chúng ta đã gửi đầu đạn đi rồi. Căn cứ vào cỡ đạn, viên đạn được bắn ra từ một khẩu súng ngắn. Đó chính là khẩu súng đã nằm lăn lóc ngay chỗ vạt áo bên cạnh xác chết.
- Khoan đã, khoan đã! – Rona vội vàng kêu lên và để ngón tay của cả hai tay lên trên đầu của mình ở chỗ cần phải đánh dấu. – Nghĩa là, viên đạn vào đây mà lại đi ra ở chỗ này? – Suy nghĩ một lúc, ông nói khẽ – Tôi không hiểu.
- Ở đây có gì mà không hiểu? – Bác sĩ ngạc nhiên. – Viên đạn đi qua chiếc xương lớn của đầu lâu và rồi xuyên thủng qua bên kia.
- Phải, phải, thế là rõ rồi! – Trung tá trầm ngâm trả lời. – Nhưng vấn đề là ở chỗ mới cách đây vài ba ngày, ông già than phiền với tôi rằng ông ấy đang trong tình trạng không nhấc tay lên được, thậm chí chỉ là giơ tay lên đến ngang ngực. Thế thì làm thế nào mà lúc ấy, ông ta lại có thể dí khẩu súng vào sát thái dương, lại còn theo lối xuyên góc, từ trên xuống? Lạ thật. Nếu quả như vậy thì lúc bấy giờ ông ta phải chống được khuỷu tay lên cao hơn so với vai rất nhiều.
- Rất đáng tiếc lần này ông ta lại làm được.
- Đừng tàn nhẫn như vậy, bác sĩ ạ.
- Xin lỗi, ông bạn cố tri. Nhưng tôi chỉ có thể cho anh câu trả lời chính xác khi đã khám phá ra sự thật. Còn bây giờ thì anh không nên trông chờ ở tôi một giả thuyết nào cả, biết đâu có thể có một giả thuyết nào đó dẫn anh đến con đường sai lạc.
Rona im lặng. Suy nghĩ một lát, ông lại đưa mắt nhìn bác sĩ.
- Trên tay trái của người chết, không xa khuỷu tay, ngay bên cạnh tĩnh mạch người ta phát hiện ra dấu vết của sự chích thuốc.
- Đúng là dấu của kim chích phải không?
- Rất có thể. Hơn nữa việc chích thuốc được tiến hành mới đây. Trong số giấy tờ của ông già đã phát hiện ra những đơn từ y học, hay nói chính xác là những bản sao của đơn thuốc. Từ những loại hóa đơn thuốc men này có thể biết được rằng, chắc chắn là người quá cố đã chịu nhiều đau đớn của bệnh đái tháo đường. Không loại trừ khả năng là ông ta tự sử dụng insulin.
- Vào tĩnh mạch ư? Tiêm Insulin vào tĩnh mạch! Bác sĩ ạ, tôi bắt đầu nghi ngờ tấm bằng tốt nghiệp của anh đấy.
Bác sĩ tỏ ra lúng túng.
- Thật thế à? Xin lỗi, tất nhiên là anh có lý. Đừng giận nhé, trong những trường hợp như thế này, đầu óc con người ta thường rối như bớ bòng bong.
Cân nhắc một lúc, bác sĩ bổ sung.
- Có thể là insulin, cũng có thể là loại thuốc nào đó mà chúng ta chưa phát hiện ra được.
Trung sĩ làm nhiệm vụ canh gác lối vào báo cáo có một nhân vật mới đến. Một người bụng phệ, đeo kính, hình dạng xấu xí, thấp lùn bước vào. Ông ta tự giới thiệu:
- Thầy thuốc khu vực, bác sĩ Herling. – Nhận ra đồng nghiệp của mình mặc quân phục thiếu tá, ông ta bước lại gần và chìa tay ra. – Xin chào ông bạn đồng nghiệp.
Quay lại phía trung tá, ông ta nói tiếp:
- Theo nhận xét của ông ấy thì tôi là nhân vật chủ yếu ở đây, nhưng ta sẽ làm sáng tỏ mọi điều ngay bây giờ, không có gì phải nghi ngờ nữa. Tôi đã được thông báo rồi. Suicidium, nếu tôi không lầm.
- Đúng, tự sát! Thoạt nhìn thì như vậy. Tuy vậy, để cho bức tranh được hoàn chỉnh, chúng tôi còn thiếu một vài chi tiết nào đấy. Hy vọng là anh sẽ giúp chúng tôi. Để bắt đầu, cho phép tôi được giới thiệu: tôi là trung tá Rona, còn đây là thiếu tá y khoa, bác sĩ Stano.
- Tôi thuộc quyền chỉ huy của ông, thưa trung tá.
- Isvant Dodek là bệnh nhân của anh? – Thiếu tá hỏi.
- Phải, tôi thường xuyên thăm bệnh cho ông ta. Triệu chứng bệnh đái tháo đường của bệnh nhân có dấu hiệu ngày càng tăng. Mức đường trong máu đôi khi lên đến mười chấm. Ngoài ra ông ta còn bị bệnh tê thấp mạn tính. Ông ta cử động một cách nặng nề, chân tay thường bị đau nhức nên thường gặp rất nhiều khó khăn mỗi khi cử động.
- Anh hãy nói cho biết, anh bạn đồng nghiệp, thuốc insulin xâm nhập vào cơ thể ông ta là do anh hay ông ta tự tiêm lấy?
- Bao giờ cũng là tôi và chỉ có tôi làm việc đó mà thôi. Người xấu số không thể…Nhưng biết đâu ông ấy lại không còn muốn chữa bệnh nữa.
Nãy giờ vẫn im lặng để nghe cuộc trao đổi giữa hai bác sĩ, bất ngờ trung tá Rona xen vào:
- Bác sĩ Herling, xin anh cho biết: ngày hôm qua hoặc sáng nay anh có tiêm insulin cho Dodek không?
- Không. Cả ngày hôm qua lẫn hôm nay tôi không đến thăm bệnh cho ông ta.
- Vậy thì xin phép được mời các anh qua phòng bên.
Trong căn phòng nhỏ được dùng làm phòng ngủ, thi thể của người quá cố được đặt nằm ngay trên sàn gỗ, phủ kín bằng tấm vải trải giường. Roma vén mép vải trải giường cho tới lúc để lộ ra một cánh tay.
- Hãy nhìn vào đây. – Ông chỉ vào vết kim tiêm. – Đây chẳng phải là anh đã chích vào tĩnh mạch của ông ấy hay sao?
- Rất tiếc, thưa ngài trung tá, cả tuần nay tôi không đến thăm bệnh cho người quá cố. Còn nếu như ông ấy tự đến trạm y tế của làng, chúng tôi cũng biết cách tiếp nhận bệnh nhân. Trong lần cuối cùng nói chuyện với tôi, ông ấy bảo rằng chờ cho đến lúc ông ấy dọn về ở trong làng xong xuôi rồi chúng tôi hẵng tiến hành chỉnh lại những xộc xệch trong cơ thể ông ấy cũng chưa muộn. Cứ thử mà tranh cãi với ông ấy xem!
- Cảm ơn! – Roma nói một cách lạnh lùng, sau đó quay nhìn chỗ mép chăn đã lật ra. Ông ưỡn người, nhìn thẳng vào mắt của vị bác sĩ khu vực.
- Tôi không có quyền nhắc anh nhớ tới lời thề Hippocrat[1] , nhưng về trường hợp Dodek thì cần chữa bệnh cho ông ta chứ không cần cãi vã với ông ta. Đó là ý kiến của tôi.
Vẻ yếu đuối và nhu nhược của bác sĩ khu vực đột nhiên biến mất. Ông ta bỗng cứng rắn như một cây lim già. Câu nói thô bạo của trung tá không hề làm cho ông ta sợ hãi.
- Tôi chẳng chú ý đến ba cái ý kiến ý cò gì của anh hết! Ba làng, chín nghìn con người, thêm vào đó là khu lâm nghiệp dồn hết vào một mình tôi. Khi thì sinh đẻ, khi thì tai nạn, lúc lại là cơn đau tim. Thưa ngài trung tá, tôi không hiểu ngài làm việc thế nào nhưng đối với tôi, nếu như người ta không nhấc tôi ra khỏi chiếc giường ngủ vào lúc nửa đêm thì đó là niềm vui lớn nhất. Và cứ như thế, hết ngày này sang ngày khác. Còn Istvan Dodek hoàn toàn có khả năng vào làng để đến bệnh xá, nếu không đi bộ thì đi nhờ xe của sở kiểm lâm hoặc của những người bạn. Đó là lời nói danh dự.
Bác sĩ quay gót bước ra ngoài. Kuty bước nhẹ đến chỗ Rona.
- Thưa trung tá, trung tá không công bằng rồi.
Trung tá nhìn theo lưng bác sĩ Herling đang đi mỗi lúc một xa. Phải rồi, trong chừng mực nào đó con người thấp lùn này đã nói đúng. Đừng có mà phiền trách gì vị thầy thuốc nông thôn này nữa. Đáng lý ra thì ông và Imre có thể luân phiên chở Dodek tới bác sĩ mỗi tuần cơ đấy! Muốn thoát khỏi sự cắn rứt của lương tâm, Rona cố tập trung tư tưởng của mình vào hướng khác.
- Kuty, hãy ra lệnh cho họ lấy dấu tay ở các phím trên máy chữ. Còn cậu, Shalai, đừng quên thu lấy mẫu chữ và so sánh mẫu chữ viết ấy với mẫu chữ viết trước lúc ông già qua đời. Ngoài ra, hãy dùng chính chiếc máy chữ này đánh máy lại một vài trang của tập hồi ký và đem đi một vài trang trong bản thảo hồi ký của Dodek đến phòng giám định khoa học hình sự càng sớm càng tốt. Hãy bảo các chuyên viên ở phòng xét nghiệm so sánh tất cả những thứ đó. Và đây là điều cuối cùng: phải tìm giữa đống giấy tờ của người đã khuất một vài tài liệu viết tay có chữ ký của người đó, tất nhiên là vào thời gian gần đây. Nhân viên tự dạng sẽ đối chiếu chúng với chữ ký ở mẫu thư cuối cùng gần đây nhất. Và hãy nhanh lên, các chàng trai, phải nhanh lên nữa mới kịp!
Người lãnh đạo nhóm kỹ thuật nghiệp vụ báo cáo:
- Tất cả những gì có thể làm được đều đã được tiến hành, thưa trung tá.
- Thế các phím của máy chữ?
- Chúng tôi đã xem xét. Cùng tiến hành với đại úy Kuty…
- Nếu không nhắc thì các anh đã quên rồi đấy. Nào, đằng ấy thế nào? Có gì không? – Trung tá hỏi đại úy.
- Không có gì. Các phím chữ đều sạch sẽ như thể chiếc máy vừa được lấy ra trong hộp xốp của nhà máy sản xuất, – Kuty ngừng giây lát. – Cứ như chưa bao giờ có người đụng tay vào đó vậy.
- Tuyệt, có thật như thế không? – Rona nhìn bác sĩ. – Người tự sát đánh máy bức thư vĩnh biệt xong trước khi tự bắn vào thái dương mình lại lau chùi chiếc máy chữ kỹ lưỡng tới mức chẳng còn lưu lại dấu vân tay nào dù là nhỏ nhất.. Thiếu tá, anh nghĩ gì về chuyện này?
- Để làm gì? Thật khó hiểu vô cùng, – bác sĩ ngạc nhiên nói.
- Ngược lại, rất là dễ hiểu. Ở đây đã không hề xảy ra vụ tự sát nào cả mà là một vụ ám sát được dự tính và sắp đặt kỹ lưỡng từ trước. Tôi đã dự đoán như thế mà!
❀ ❀ ❀
[1] Hippocrat: ông tổ nghề y của phương Tây.