Chiến Dịch “Cặp Bài Trùng”

Lượt đọc: 360 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xxii

❊ ❊ ❊

Rona giúp Tereza Kintres đưa xe đến bãi đậu bên cạnh khách sạn Intercontinental. Chàng trai lái chiếc Volga – người ta đã kịp giới thiệu anh với các sĩ quan – khóa cửa xe, cùng mọi người bước vào cổng. Họ có năm người: Rona, Tereza, Kuty, Shalai và anh ta.

Trong căn phòng của khách sạn, nơi Bela Imre và đôi vợ chồng trẻ được sắp xếp nhờ sự quan tâm của Klara, mọi người đang đợi họ.

Khách khứa phân chia ai ngồi vào chỗ nấy. Nora bưng từng ly lớn rượu vang đến tận nơi, mời tất cả mọi người đang có mặt. Mọi người nâng ly, chạm ly và uống suốt lượt. Rona giơ tay:

- Xin hãy nghe tôi một chút. Số là chúng tôi – nhân danh Tereza và bản thân tôi cần giải thích cho các bạn đôi điều. Bắt đầu đi Teri!

Imre nhìn cô thư ký của mình đầy vẻ băn khoăn, những người còn lại cũng tỏ vẻ ngạc nhiên không ít.

- Bốn năm trước, – cô gái bắt đầu câu chuyện của mình, không để mọi người phải chờ đợi lâu – tôi lên đường tham gia cuộc đua xe Rangli tại Cộng hòa Liên bang Đức. Tôi đã giành được giải nhất ở đấy. Ngoài các giải thưởng chính thức đã được quy định và tiền thưởng, người ta còn trao cho chiếc xe của tôi, với tư cách là quà tặng, một bộ vỏ xe mới tinh, loại đắt tiền nhất. Họ giải thích rằng đấy là giải thưởng đặc biệt tặng cho nữ vận động viên đua xe xuất sắc nhất. Vào cuối năm ấy, họ lại mời tôi tham gia vào cuộc đua xe Rangli nữa, cũng trên tuyến đường ấy. Lần này họ cũng tặng cho tôi, với tư cách là người được cuộc, một bộ máy xe mới mà họ đã đóng số máy cũ vào đó. Họ giải thích cho tôi hay, và tôi cũng thấy đúng như vậy, rằng số máy này khớp với số máy cũ đã được ghi vào bản thuyết minh kỹ thuật. Tất cả mọi thứ đó đều đã được thực hiện một cách hoàn hảo, không thể nào phân biệt được.

- Và sau đó ở biên giới, các nhân viên hải quan cũng không hay biết gì? – Shalai hỏi.

- Biết làm sao được? – Tereza đưa mắt kinh ngạc nhìn anh ta. – Anh đã thấy nơi nào hải quan người ta dùng tia X quang để soi máy xe hơi bao giờ chưa?

- Quả thực, – Shalai phì cười – muốn xác định được chỉ có thể nhờ vào tia X quang.

- Đồng thời họ trao cho tôi một món tiền thưởng 2000 mark, không đòi hỏi một mẩu giấy biên nhận nào hết. Họ cắt nghĩa rằng nếu tôi không lưu lại chữ ký của mình ở đâu thì tôi khỏi cần làm thủ tục chuyển ngân ở biên giới. – Tereza đỏ mặt – Các anh nhớ cho, tôi là một phụ nữ, rất thích các thứ hàng mỹ phẩm nên tôi cũng muốn mua chút ít. Hai ngàn mark này tôi đã nhận.

Bela Imre lầm bầm điều gì đó không rõ nhưng Rona nhìn ông ta một cách ý tứ và nói:

- Bình tĩnh nào! Tiếp tục đi, Teri.

- Cuộc đua xe Rangli kéo dài trong hai ngày. Vào buổi chiều ngày thứ hai, tại khách sạn tôi ở có một người đàn ông lạ mặt đến gặp tôi. Anh ta lôi từ trong cặp ra một xấp ảnh. Thoạt đầu tôi nghĩ chắc đây là một gã nhiếp ảnh nghiệp dư hoặc một phóng viên muốn bán những tấm ảnh của tôi để kiếm một ít tiền. Quả thực hai bức ảnh đầu thể hiện cảnh tôi đang ở trước vạch xuất phát và sau khi đã về đích, nhưng số ảnh còn lại thì… Một số bức ảnh đã được phóng lớn ra, ghi lại hình ảnh giống như tôi đang lắp bộ vỏ xe mới, chiếc khác – đang thay thế máy xe và chiếc thứ ba – tôi đang cầm xếp tiền đứng bên cạnh một trong những thành viên của ban tổ chức cuộc đua xe Rangli. Có một bức ảnh rõ ràng là được chụp qua một ống kính tele cực mạnh. Bức ảnh này nét tới mức thậm chí có thể phân biệt được cả giá trị của những tờ giấy bạc: một xấp là những tờ giấy bạc 10 mark và xấp thứ hai là những tờ 50 mark.

Imre bất giác nhớ lại những bức ảnh gã người Ý đã chụp ông sau đó được Saad lén vứt vào nhà ông, những cú điện thoại, những sự đe dọa và những đòi hỏi trắng trợn. Nhưng dù thế nào đi nữa, ông cũng không thể quen nổi với ý nghĩ người phụ nữ này, người mà ông hoàn toàn tin cẩn trong từng ấy năm trời hóa ra lại là người thích ăn hối lộ. Cần tiền để sắm sửa! Trên nét mặt của viện trưởng thể hiện một sự chê trách, thậm chí khinh bỉ. Rona quan sát bạn, không thể không hiểu những tình cảm nào đang bao trùm con người bạn.

- Hãy nghe cho hết đã, – ông thì thầm với Imre.

- Sau khi tôi xem xong các bức ảnh, kẻ lạ mặt tự tiện ngồi ngay vào chiếc ghế bành đối diện với tôi và tuyên bố rằng những bức ảnh này đủ để cho ở Tổ quốc, người ta tống tôi vào tù và vĩnh viễn truất quyền tham dự vào những cuộc đua xe Rangli. “Tôi kêu cảnh sát đến bây giờ!” – Tôi kêu lên. Gã chế giễu tôi: “Thậm chí nếu như cô có đợi cảnh sát đến đi nữa, chuyện ấy cũng chẳng có gì thay đổi. Tôi có những người bạn, cô hãy tin đi, những người ấy thế nào cũng quan tâm đến việc chuyển giao các bức ảnh này cho chính quyền Hung” – “Đồ khiêu khích! Cả anh lẫn những người bạn của anh cũng thế!”. Gã lạ mặt hoài nghi lắc đầu: “Cô nhầm rồi, chúng tôi là những ân nhân của cô. – Gã đưa ngón tay chỉ vào một tấm ảnh. – Tôi thấy là cô cũng thích tiền thì phải. Đây này, cô đang đứng trước hai con đường cần phải lựa chọn: hoặc là sẽ nhận những xấp tiền thú vị như thế này nữa, hoặc là nhận lãnh dăm ba năm rất không thú vị. Trong nhà tù, cố nhiên”. Tôi hoảng sợ, nhưng gã lạ mặt giải thích thêm rằng, thay vào đó gã đòi hỏi tôi cũng chẳng nhiều nhặn gì: trở thành người thông tin được cấp tiền của một hãng lớn. Tôi yêu cầu cho tôi thì giờ để suy nghĩ, ít nhất là đến hôm sau. Nhưng gã lạ mặt không chấp nhận đề nghị này. “Cô cần phải quyết định ngay bây giờ và ngay tại đây”. – Gã nói. Và tôi đã ký vào bản cam kết. Trong bản cam kết nói rằng: Vì những chiếc vỏ xe mới thượng hảo hạng, vì bộ máy xe và 2000 mark, tôi cam đoan cộng tác với họ và hoàn thành nhiệm vụ được giao phó.

- Chuyện ấy xảy ra khi nào? – Rona hỏi.

- Ngày 14 tháng 8 năm 1974. Không thể quên một ngày như thế! Đến hôm sau tôi đã có mặt ở nhà và đã đi làm việc. Ngày hôm đó một vài lần tôi đã mở cửa phòng làm việc của Imre, tính vào để kể hết mọi chuyện cho viện trưởng nghe. Bởi vì còn một điều đặc biệt nữa là gã lạ mặt này, sau khi tôi đã ký giấy cam kết, giữa những câu hỏi khác có hỏi rất kỹ về viện trưởng. Nhưng tôi đã không đủ can đảm. Như các anh đã biết, trong một số quan hệ nào đó, viện trưởng Imre thường có thái độ hết sức nghiêm khắc – kể cả với bản thân lẫn với các cấp dưới trực tiếp của mình…

- Nhưng cô sợ cái gì mới được chứ? – Imre nổi giận. – Cô biết rõ là tôi đánh giá cao và quý trọng mọi người như thế nào, nếu như họ cởi mở với tôi!

Rona xen vào:

- Xin phép, ông bạn già, cho tôi kể tiếp đã. Đúng, Teri sợ cậu buộc cô ấy thôi việc hoặc chuyển hẳn đi nơi khác. Bị dằn vặt như thế cho đến bữa cơm trưa cô ấy mới nhớ ra rằng cậu có một người bạn, mà người bạn ấy đang làm một công việc gì đó đại loại có dính dáng đến những chuyện mà cô ấy đang gặp phải. Người bạn ấy chính là tôi. Sau khi kể hết tất cả mọi chuyện, cô ta đặt lên bàn trước mặt tôi hai xấp tiền vẫn còn nguyên bao giấy ngân hàng. Tất cả 2000 mark vẫn còn nguyên.

Cô gái đỏ mặt cúi đầu.

- Tereza nhận mật danh là “Thứ sáu” từ chỗ “các vị ân nhân” của cô ấy – Rona tiếp tục câu chuyện: – Tôi báo cáo với thủ trưởng ý kiến của mình: cài cô ấy lại để liên hệ với “hãng lớn” này. Mọi người ủng hộ ý kiến của tôi. Cần phải làm sáng tỏ mục đích cũng như nhiệm vụ của tổ chức gián điệp này. Bọn chúng tìm mọi cách để đạt được cái gì?

- Và chị không hề thấy khiếp sợ? – Nhìn Tereza một cách thán phục, Nora hỏi.

- Về sau thì không! – Tereza đưa mắt nhìn Rona làm cho Kuty cảm thấy như bị chọc tức.

- Suốt cả năm trời, chúng không hề quấy nhiễu Teri, chẳng có ai đến bắt liên lạc với cô ấy hết. – Rona kể tiếp câu chuyện. – Chúng tôi đã bắt đầu nghĩ rằng bọn chúng cho rằng cô ấy không thích hợp đối với loại công việc như thế. Nhưng rồi có một lần ở trong ban thư ký của Viện xuất hiện một người chẳng hề báo trước gì hết.

- Tôi nhớ! – Imre ghi nhận. – Hình như đó chính là một người Đức, nói tiếng Hung một cách chật vật tôi bắt gặp một lần nào đấy ở phòng khách. Lẽ tất nhiên là tôi tưởng anh ta đến tìm tôi nhưng anh ta trả lời rằng anh ta muốn gặp Tereza Kintres.

- Vâng, đúng rồi. Sau đó tôi nói dối là tôi nhận được lời mời tham gia vào cuộc đua xe Rangli thường kỳ. – Cô gái thú nhận.

- “Hãng” quyết định thử thách cô ấy. – Rona lại nói. – Cô ấy nhận nhiệm vụ và thời hạn hoàn thành nhiệm vụ ấy. Tài liệu, những thứ làm cho “hãng” quan tâm, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho Tereza và cô ấy chỉ còn việc chuyển giao chúng. Cần phải thừa nhận rằng chúng làm việc khá cẩn thận. Tên liên lạc bao giờ cũng xuất hiện một cách bất ngờ và với lý do hết sức chính đáng, rồi biến mất hút. Chúng tôi không tài nào có thể lần ra đầu mối. Đúng thế, đặc biệt là chúng không hề tỏ ra sốt ruột, cứ chờ đợi và xếp đặt một cách chính xác toàn bộ cuộc đấu này. Cuối cùng, cách đây một năm, vào đúng thời gian này, “hãng” đòi hỏi phải có tài liệu về những cuộc thí nghiệm căn cứ theo chương trình “Mặt trời” mới nhất.

- Nhưng làm thế nào mà chúng đánh hơi được những tài liệu ấy? – Imre tức giận.

- Chúng đã đánh hơi thấy! Một phần trong số các tài liệu là do phòng thông tin của cậu cung cấp cho giới báo chí, còn sau đó là qua hãng Stanblex, điều này đối với họ chẳng có khó khăn gì lớn.

- Nhưng chương trình “Mặt trời 13” và “Mặt trời 14” đã được giữ bí mật một cách tuyệt đối cơ mà!

- Tất nhiên. Nhưng cậu đã đặt hãng Stanblex làm một số chi tiết, khiến cho các chuyên viên giàu kinh nghiệm xác định được ngay mức độ của công việc đang nghiên cứu và đồng thời ngay trong đó cậu cũng đã để lộ ra những phương pháp mới có tính nguyên tắc.. Vả lại, một vấn đề khác làm cho “hãng” quan tâm, nói trắng ra, không phải kết quả của các cuộc thí nghiệm theo chương trình “Mặt trời” mà chính là bản thân cậu. Viện trưởng Bela Imre! Chính vì qua cậu – với những mối quan hệ và uy tín của cậu – mà chúng đã xâm nhập được sâu rộng hơn và lấy được những tin tức có giá trị chiến lược so với những tư liệu về chương trình “Mặt trời”. Chuyến du lịch trăng mật của Nora đã làm lợi cho chúng. Chính ở đấy chúng đã đánh một đòn quyết định. Chúng lôi Robert Haber và Naldor Saad từ trong thùng rác ra, chúng dựng lên tấn kịch Dodek tự sát, bắt đầu nặn ra vụ thưa kiện của anh ấy và sẵn sàng giăng bẫy để đón cậu. Khi cậu từ Munich trở về, bọn chúng quyết định bắt đầu hành động và sử dụng quân bài ém trước của chúng: “Thứ sáu” – đó chính là Tereza đáng yêu của chúng ta.

Tất cả mọi người có mặt một lần nữa lại tập trung nhìn cô gái. Ngừng một lúc, Rona lại nói tiếp:

- Có hai trường hợp bọn chúng đã tính toán sai. Thứ nhất, Tereza là một người biết trọng danh dự. Thứ hai, ấy là bên chúng ta bao giờ cũng có những trợ thủ tự nguyện. – Cùng với những lời này – trung tá đặt tay lên vai chàng trai lái chiếc Volga từ lúc nãy đến giờ vẫn ngồi lặng lẽ và khiêm tốn sau lưng ông. – Xin cho phép tôi được giới thiệu với các bạn, đây là Pal Kekes, vị hôn phu của Tereza Kintres, một tay đua lừng danh và là một bậc kỳ tài của môn biểu diễn xe hơi.

Chàng trai trẻ bối rối như một cậu bé, lên tiếng:

- Thực ra, thưa trung tá, trung tá đã tán dương quá lời. Việc tôi làm, nói đúng ra cũng chẳng có gì đặc biệt.

Imre ngắt lời anh ta:

- Cậu làm từng ấy việc mà ngay cả tôi cũng không hề biết. Rất cám ơn cậu !

- Mọi sự là ở chỗ, – Pal Bekes giải thích, – Tereza không muốn nhận tôi làm chồng. Cô ấy khăng khăng, cho đến khi nào mà tôi chưa làm được một việc gì cho ra hồn trong cuộc đời mình. Cô ấy đã nói không muốn như vậy thì tôi cũng chẳng một lời nài xin làm gì.

- Sắp được vợ nên nói huyên thuyên rồi đấy! Còn ân hận gì nữa! – Shalai phẩy tay với vẻ từng trải.

Bekes đáp lại bằng cách mỉm cười thân thiện rồi tiếp tục:

- Bị dằn vặt cả năm, tôi nhất quyết chấm dứt mối quan hệ của chúng tôi. Cuộc sống sẽ ra sao, nếu như người chồng và người vợ không tin cậy lẫn nhau. Chính vào lúc ấy Rona đến tìm tôi. Trung tá giải tỏa cho tôi được nhiều vấn đề và tôi đã nhận ra một điều đơn giản là phải có trách nhiệm giải nguy cho Nora và chồng của cô ấy. Không những chỉ vì Tereza mà còn vì lương tâm của chính mình.

Shalai ghé vào tai Kuty:

- Cậu lại lỡ dịp rồi và lần này thì quả là không còn tơ mơ gì nữa nhé. – Anh ta thì thào với vẻ châm chọc. – Nhưng chính cậu khoái cô ta lắm kia mà?

- Làm gì được, nếu như không gặp may! – Đại úy đáp lại với vẻ buồn rầu.

- Thế nào, bây giờ thì cậu hài lòng rồi chứ? – Imre dừng bên cạnh Rona khẽ hỏi.

- Không, ông bạn già ạ, tôi chưa hài lòng được. – Trung tá đáp. – Tôi còn chưa thanh toán xong món nợ với kẻ đã giết chết Istvan Dodek.

- Nhưng Saad thì đã chết rồi, còn số phận của Phoster và Mills coi như cũng đã được định đoạt rồi còn gì nữa?

- Tôi cần phải gặp mặt Rober Haber. Và cần nhất là phải gặp mặt kẻ đã bày mưu tính kế toàn bộ chiến dịch này.

- Cậu muốn nói đến “sếp” của chúng?

- Phải, tôi muốn gặp kẻ mà người ta vẫn gọi là Wyliam Gordol Benks.

HẾT

Thái Thành Đức Phổ dịch từ bản tiếng Nga Nhà xuất bản Long An 1986
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.