Chiến Dịch “Cặp Bài Trùng”

Lượt đọc: 360 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Xv

❊ ❊ ❊

Trong phòng làm việc của Rona lúc 10 giờ tối chỉ có chiếc đèn để bàn lớn là còn đang sáng.

Ladani đang trình bày ý kiến của mình:

- Hiện thời chúng ta biết chắc rằng, chiếc đài trong xe Ostin của Phoster đã được điều chỉnh để tiếp nhận một làn sóng. Rõ ràng đây là một máy vô tuyến cùng với sự trợ giúp của một chiếc máy nào đó đã nghe hết những cuộc trò chuyện của Bela Imre. Chiếc máy thứ hai, hoặc là ở trong phòng của ông ta hoặc là ở nơi làm việc, mà cũng có thể là ở cả hai nơi. Khi chiếc máy vô tuyến bắt đầu làm việc, chủ nhân của chiếc Ostin đã nghe được tất cả.

- Anh muốn bắt chiếc máy vô tuyến làm việc mà không biết nó nằm ở đâu? – Rona ngạc nhiên.

- Điều đó thuộc về kỹ thuật đơn giản. Chúng ta sẽ tạo ra tiếng động ở những nơi nào Imre thường có mặt, rồi nghe ở chiếc Ostin. Sau đó chúng ta áp dụng phương pháp loại trừ.

- Đồng ý. Hành động đi, nhưng mà phải nhanh lên, thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa đâu. Chúc thành công!

Ladani vừa mới rời khỏi phòng làm việc, y như rằng trên loa điện đàm đã nghe thấy giọng nói của Klara:

- Báo cáo thủ trưởng, Shalai yêu cầu được gặp thủ trưởng.

Rona cúi sát xuống dàn điều khiển và ấn nút.

- Rona nghe đây.

- Chúng tôi đã đánh tráo chiếc xe hơi ở trong sân bay. – Thượng úy báo cáo. – Xung quanh không có gì khả nghi, tất cả đều yên tĩnh.

- Tốt, nhưng vẫn phải tiếp tục theo dõi. Hãy cố gắng làm thế nào để không có một người lạ nào đến gần chiếc Ostin của chúng ta. Có ai tới cũng đừng có hành động gì, nếu kẻ đó có ý đồ đánh cắp xe thì hãy bắt giữ lại. Hãy kiểm tra lại xem những người lãnh nhiệm vụ theo dõi đã nắm vững bản chỉ dẫn chưa, rồi quay về đây nhanh lên, tôi rất cần đến cậu.

Rona cắt liên lạc.

Kuty bước vào phòng lộ vẻ hết sức xúc động:

- Hãy xem biên bản phân tích của phòng thí nghiệm đây này! – Đại úy đặt xấp giấy trước mặt thủ trưởng. – Những kết quả thật là “kinh thiên động địa”!

Rona mải miết đọc tài liệu. Kuty xúc động giải thích nội dung biên bản theo tiến trình của công việc:

- Trước tiên, các nhân viên giám định của chúng ta đem chiếu những tia neutron vào tóc của người quá cố, sau đó đưa những sợi tóc xuống dưới kính hiển vi điện tử. Kết quả là đã tìm thấy chất độc có thành phần rất xa lạ với chúng ta. Tuy nhiên, sau khi chiếu tia gamma, trong chừng mực nhất định đã xác định được rằng chất độc này có nguồn gốc sinh vật. Kết quả là đã xác định được chính xác: ông già đã bị chúng chích chế phẩm Pcilocibin.

- Pcilocibin? – Rona rời mắt khỏi biên bản, nhìn Kuty.

- Chính thế. Như người ta nói, tại phòng thí nghiệm Pcilocibin được chiết xuất từ một loại nấm có chứa loại chất độc đặc biệt, mọc ở Mexico. Tác động mạnh mẽ đến hệ thần kinh, nó làm tê liệt ý chí và tăng sức tự kỷ ám thị một cách đột ngột. Bảng phân tích xác nhận rằng cơ thể Dodek đã tiếp nhận một lượng lớn loại chất độc này, dù không có phát súng thì ông ấy cũng không sống được vì bị đầu độc và chết rất nhanh.

- Nghĩa là, trước khi bị viên đạn cướp đi sinh mạng, ông già không hiểu được việc mình làm? – Rona thở dài.

- Vâng. Căn cứ theo sự giám định của phòng thí nghiệm, bản kết luận pháp y cũng đã nói thẳng ra như vậy.

Rona đọc xấp tài liệu đến trang cuối cùng, rồi đặt nó sang một bên.

- Đã có tin tức gì về viện trưởng Bela Imre chưa ạ? – Kuty hỏi.

- Tạm thời thì chưa. – Rona đáp.

Chiếc xe hơi do Ladani lái dừng lại gần tòa nhà của Viện năng lượng. Thiếu tá chui ra khỏi xe.

- Hai mươi hai giờ ba mươi. – Nhìn đồng hồ, anh ta nói. – Họ mắc kẹt với chiếc Ostin của họ ở đâu? – Anh ta quay sang nhân viên hành động đang ngồi kế bên, hỏi.

- Họ chạy rẽ vào garage, thay biển số nước ngoài bằng biển số của Budapest để khỏi bị nghi ngờ dù chỉ thoáng qua.

- Một ý nghĩ đúng đắn. – Ladani khen ngợi.

Đúng vào lúc ấy, những chiếc đèn pha của chiếc Ostin lóe lên, từ từ dừng lại ở phía sau.

- Chúng tôi đã đến. – Lái xe báo cáo bằng máy bộ đàm.

- Chúng ta bắt đầu cuộc thí nghiệm. Chú ý! Hãy mở đài vô tuyến của mình và hãy giữ nó ở chỗ thu nhận tín hiệu.

- Rõ, đã chuyển sang thu nhận.

Ladani quay số máy điện thoại công vụ của Bela Imre. Sau khi nối mạch đã nghe những tiếng báo hiệu kéo dài: một, hai…năm lần. Không có người nào nhấc máy điện thoại. Thiếu tá đặt ống nghe xuống. Chiếc Ostin hai lần nháy đèn pha.. Ladani mở máy bộ đàm.

- Chỗ các anh có nghe gì không?

- Chúng tôi đã nghe rõ tiếng chuông điện thoại. Chuông đổ năm lần rồi thôi.

- Hay lắm, các chú bé ạ, tuyệt lắm! Bây giờ chúng ta tới nhà Bela Imre. Hãy theo tôi!

Trên đường đi, thiếu tá báo cáo về kết quả bước đầu cho trung tá Rona. Họ quy ước rằng một giờ sau sẽ gặp nhau ở cạnh tòa nhà Viện năng lượng, còn bây giờ nhóm hành động tiến hành kiểm tra phòng làm việc của viện trưởng.

Theo yêu cầu của Balint Rona, người gác đêm trong Viện năng lượng bật một số đèn rồi quay về căn phòng xép của mình.

Đi dọc theo chiều dài của hành lang dưới ánh sáng tù mù, Rona dừng lại trước cánh cửa sơn trắng có biển đề “VIỆN TRƯỞNG”, còn ở phía dưới thấp hơn một chút, được viết bằng chữ nhỏ hơn “BAN THƯ KÝ” . Bên cạnh cửa, mười đôi giày xếp thành hàng ngang thẳng tắp. Làm việc ở đây phải tháo giày, đi tất.

Phía cuối hành lang xuất hiện bóng dáng Ladani, vừa từ cuộc viếng thăm Obudar quay về. Thiếu tá giơ cao hai tay, mỗi tay cầm một chiếc giày. Tiến gần đến trung tá, anh ta thì thầm:

- Chẳng có gì. Không có tín hiệu phát đi từ căn hộ của Imre.

- Nghĩa là, có cái gì đó không ăn khớp nhau. – Rona cau mặt, không hài lòng. – Chính anh cũng biết những cuộc chuyện trò mà ông ấy trao đổi bằng máy điện thoại ở nhà cũng bị người ta nghe trộm hết kia mà.

- Tôi cho rằng vấn đề ở đây lại khác: “Con rệp” đã được lắp vào trong một đồ vật nào đó mà Imre thường xuyên mang theo người. Chính anh là người đầu tiên nghĩ đến chuyện này và yêu cầu viện trưởng giữa tất cả đồ đạc ở nguyên vị trí của chúng.

- Cậu nói phải. Chúng ta sẽ tìm kiếm ở đây. Đi nào! Thử xem xem các chàng trai của chúng ta đã khám phá được những gì. – Rona cầm nắm đấm cửa, nhưng Ladani giật giật khuỷu ta của ông và chỉ xuống chân. Rona sực nhớ ra và với vẻ biết lỗi, ông tháo đôi giày da màu nâu vẫn được chăm sóc chu đáo của mình ra và đặt vào trong hàng cùng với những dôi giày khác.

Phòng khách, ban ngày thuộc quyền Tereza Kintres, lúc này đã trở nên vắng lặng. Tuy nhiên, trong văn phòng rộng thênh thang của viện trưởng, một cảnh “ngoạn mục” hiện ra trước mắt họ: mười chàng trai hiền từ, trong đó có Kuty và Shalai, giống mười cái bóng đều mang tất trong một bộ dạng khó có thể hình dung nổi, đang bò lê trên sàn nhà, nơi chân tường và mò mẫm cả trên trần nhà để khám xét mỗi phân vuông trong từng gian phòng. Kuty bận rộn trên giá sách, Shalai đứng trên bậc cao nhất của chiếc thang xếp, tháo từng chiếc đèn nhỏ, hết chiếc này đến chiếc khác của bộ đèn chùm.

Rona và Ladani vừa xuất hiện, tất cả mọi nhân viên đều dồn mắt vào cấp chỉ huy. Shalai từ trên đầu chiếc thang ra dấu: “Hiện thời chưa có gì hết”. Rona cũng trả lời bằng cách ra dấu, đáp lại: “Tiếp tục tìm kiếm”. Công việc lại được tiếp tục, dù rất căng thẳng nhưng vẫn không có một tiếng động nhỏ, đến nỗi một con muỗi bay qua cũng có thể nghe rõ được tiếng vo ve.

Ladani sau một lúc ngẫm nghĩ, nhón chân lại gần chiếc bàn làm việc của viện trưởng và bắt đầu nhìn chăm chú vào chiếc samsonite đặt nằm ở đó. Sau đó, không hề mở chiếc cặp, thiếu tá thận trọng dùng đầu ngón tay sờ nắn phía bên ngoài. Lần tới một trong bốn chiếc nút bằng đồng có hình bán nguyệt ở dưới đáy cặp vừa dùng để trang trí vừa dùng làm chân đế, những ngón tay của Ladani chợt đờ ra.

Ra hiệu gọi Rona lại, thiếu tá đưa mắt chỉ cho ông thấy một lỗ thủng rất nhỏ vừa mới hiện ra ngay bên cạnh một chiếc nút. Trung tá nhìn anh ta dò hỏi. Ladani ra hiệu, vẫn im lặng song hoàn toàn dễ hiểu: “Nó đấy, cái “Con rệp” ấy. Cuối cùng tôi cũng đã tìm ra cho anh một con bọ đáng tởm!”. Để chiếc samsonite vào chỗ cũ, thiếu tá cầm tay Rona, đưa ngón tay ra hiệu cho một nhân viên của mình, rồi kéo trung tá Rona đi về phía lối ra. Khi cả hai đã bước ra khỏi phòng khách, Ladani đóng chặt cửa lại và nói:

- Bây giờ tôi ở đây gọi dây nói vào văn phòng của Imre. Còn cậu, – anh ta quay lại phía người giúp việc, – hãy đến báo cho các cậu ở trong chiếc Ostin, nơi mọi người đang ngồi để chờ nhận tín hiệu. – Anh ta giải thích với Rona.

Người giúp việc của Ladani vội vã chạy đi, còn Rona mở cửa vào văn phòng, chỉ chiếc máy điện thoại của Imre và giải thích bằng dấu hiệu: “Không được đụng vào”. Công việc tạm ngừng. Tất cả mọi người ở nguyên vị trí của mình, chăm chú nhìn vào chiếc máy điện thoại. Ladani quay số. Trong cảnh yên lặng như tờ, tiếng chuông reo lớn và đột ngột đến nỗi ngay cả Rona cũng bất giác giật mình.

Sau hai hồi chuông, Ladani đặt ống nghe xuống và bước lại phía cửa sổ, rút từ trong túi ra chiếc đèn pin và phát tín hiệu bằng ánh sáng. Ngay sau lúc Ladani phát tín hiệu, Rona đã thấy ở chiếc Ostin đang đậu dưới đường phố cũng lóe đèn hai lần.

- Ở trong xe mọi người cũng đã nghe thấy hai đợt chuông reo, – Ladani thì thào.

- Đúng lắm, cậu cũng chỉ gọi hai lần. – Rona gật đầu. – Chúng ta tiếp tục cuộc thí nghiệm.

Thiếu tá nhấc tấm thảm nhỏ khỏi đi –văng và cùng Rona quay trở vào văn phòng của Imre ra dấu cho hai nhân viên dùng tấm thảm quấn chiếc Samsonite lại và đem ra tận cuối hành lang. Sau đó, Ladani lại quay số điện thoại của Imre để chuông reo ba đợt, nhưng lần này ở chiếc Ostin không thấy có đèn báo cho biết là đã nhận được tín hiệu chuông reo trong máy.

- Tìm ra rồi! Cậu quả là một người cừ khôi! – Roma ôm chầm lấy vai thiếu tá và reo lên vô vùng mừng rỡ. – Cảm ơn cậu vô cùng, anh bạn cố tri.

- Tiếp theo sẽ làm gì đây, thưa trung tá? – Ladani hỏi.

- À, giờ thì chúng ta chẳng cần làm gì nữa hết. – Rona đưa mắt tìm đôi giày của mình. – Hãy trả mọi thứ về chỗ của chúng, cả chiếc samsonite cũng thế. Cứ để trên bàn, ngay ở chỗ nó vẫn nằm ấy.

- Tôi rất muốn tìm hiểu chiếc cặp thêm lần nữa để… – Căn cứ vào nét biểu hiện trên gương mặt Ladani cũng có thể thấy sự ham thích nghề nghiệp đã thúc đẩy trong anh.

- Tôi xin hứa là cậu sẽ nhận được “con rệp” ấy, – Rona cam đoan với anh ta. – Còn bây giờ thì xin lỗi, chúng ta cần phải nghe tất cả những gì mà chúng đã nghe được. – Trên túi áo ngực của thiếu tá đột nhiên tín hiệu ánh sáng của chiếc “đài xì –gà” nhấp nháy liên tục. Ladani lôi chiếc đài ra, đưa ngược phần đáy lên môi. Ở đó có micro và anh ta ấn vào một cái nút rất khó nhìn thấy.

- Tôi, “Đại bàng” nghe đây. Xin tiếp nhận.

- Trung tâm nói đây! – Cả hai nghe rõ giọng nói của Klara. – Bản tin nhận từ sân bay. Mười lăm phút nữa chuyến bay số 314 Munich – Budapest – Damas hạ cánh. Trong bản danh sách hành khách có tên Thomas Phoster. Các nhân viên điều tra yêu cầu khẩn cấp đưa chiếc xe hơi quay về bãi đậu xe.

Rona cầm lấy micro:

- Bela Imre cũng bay chuyến ấy phải không.

- Tôi đã hỏi rồi. Trong bản danh sách hành khách không có tên anh ấy.

- Bằng cách nào đấy phải chặn ngay lối ra của hành khách vào thành phố. Yêu cầu kéo dài thủ tục ở chỗ Hải quan và chỗ kiểm tra hộ chiếu, miễn là đừng gây sự tò mò chú ý. Tôi sẽ ra lệnh cho chiếc xe xuất phát. Cảm ơn vì sự báo tin vừa rồi. Tôi kết thúc.

Trung tá quay sang Kuty và Shalai:

- Cả hai cậu hãy lái chiếc Ostin chạy ngay vào sân bay. Hãy phóng như bay ấy, nhưng không được quên gắn lại biển số cũ. Tín hiệu về việc cho phép hành khách vào trong thành phố chỉ được phát đi sau khi động cơ xe hơi đã nguội. Phoster là một con cáo già, cần phải lường trước mọi tình huống. Chúc thành công.

Ba phút sau, chiếc Ostin từ chỗ đậu lao ra.

- Tình thế trở nên khẩn trương rồi. Nói thật, tôi đã không dự tính đến điều này, – Rona than thở. – Nhưng chuyện gì đã xảy ra với Imre?

Ladani nhìn trung tá một cách thông cảm:

- Anh nghĩ rằng đã có chuyện gì xảy ra với viện trưởng Imre ư? Chính anh đã nói rằng bạn anh không phải là người dễ dàng bị khuất phục kia mà?

- Tôi hy vọng Bela vẫn đứng vững được. Bọn người kia đã hơn ba chục năm trời chờ cơ hội thuận tiện, chúng không quen tiêu tốn thì giờ vào một việc vô ích. Ngoài ra, chúng đã tiêu tốn biết bao nhiêu sức lực và tiền bạc trong vụ này, nên bây giờ cố nhiên là chúng không muốn bỏ lỡ cơ hội. Bela cần thiết cho chúng và có thể giờ đây anh ấy đang nâng giá bản thân, sau khi đã tự thuyết phục mình. Nhưng cũng có thể lúc này anh ấy đang gặp gỡ cặp vợ chồng mới cưới hoặc đang tiến hành cuộc hội đàm với băng Stanblex. Nhưng cho dù nguyên do giữ anh ta lại Munich là thế nào chăng nữa thì việc Phoster quay trở về Budapest chứng tỏ Imre đã hiểu anh ấy cần phải làm gì. Anh ấy không cho phép mình bị sai lầm, tôi tin là như vậy.

- Tôi không có lý do gì để nghi ngờ ông bạn của anh, – Ladani nói. – Nhưng con gái của anh ấy đang nằm trong tay bọn chúng. Chính điều đó đã tạo cho chúng khả năng đã bày ra những trò dọa nạt ghê gớm nhất. Tình thế của Imre rất khó khăn.

- Không đến nỗi nặng nề như cậu tưởng đâu! Nếu chúng muốn để Imre làm việc cho chúng, chúng sẽ không đụng chạm đến Nora. Chính vì Bela là một trong số những ông bố thà chết còn hơn để chúng gây đau khổ cho con gái của mình. Cố nhiên chúng sẽ cố dọa dẫm anh ấy cho đến lúc nào thì tôi còn chưa thể biết được. Cuối cùng thì Bela cũng phải đồng ý hợp tác với chúng. Tốt hơn hết là chính tôi phải hỏi anh ấy về việc này. Chỉ cốt làm sao lôi được Nora và chồng của cô ta ra khỏi hang của bọn chó sói thôi! Nếu việc đó mà xong thì anh ấy cứ là nhổ vào mặt chúng ấy chứ. Nhưng chúng ta cần phải giữ chặt mọi bàn đạp để kẹp bọn gián điệp ở đây vào giọng kìm. Nếu không thì…Hừ!

- Anh muốn nói gì ở mấy tiếng “nếu không thì…” này?

Rona không trả lời. Im lặng trong chốc lát, ông nói:

- Chúng ta chờ Imre. Đến lúc ấy sẽ rõ mọi chuyện…

Chiếc Ostin lao trên đại lộ Zulley với tốc độ khủng khiếp, chiếc kim đồng hồ đo vận tốc nhảy nhót quanh con số 140. Bằng sự khéo léo của một vận động viên thi đấu môn cầu thăng bằng, Shalai lái chiếc xe hơi chạy ngoắt ngoéo giữa dòng xe cộ thưa thớt vào lúc khuya khoắt…

Cách công viên Nepligest không xa, theo hướng ngược lại, xuất hiện một chiếc xe tuần đường của cảnh sát giao thông. Từ xa, người thanh niên đã dùng đèn pha phát hiệu lệnh yêu cầu dừng lại.

- Các đồng nghiệp thân mến, – Shalai vừa thở ra vừa lẩm bẩm. – Có trời thấy đấy, tôi rất tôn trọng những người đang thi hành công vụ và luật giao thông, nhưng lúc này tôi không có thời gian để gặp các…quý vị.

Chiếc xe tuần tra cố gắng cản đường chiếc Ostin điên rồ nhưng Shalai đã sử dụng xảo thuật nhào lộn, chạy tránh qua một bên, không hề giảm bớt tốc độ và lại tiếp tục lao vút đi. Qua tấm kính chiếu hậu, anh thấy các bạn đồng nghiệp thuộc cơ quan cảnh sát giao thông ngay lập tức trở đầu xe và bám theo sau.

- Họ đuổi theo chúng ta. – Hướng qua phía Kuty, Shalai xác nhận.

- Thế cậu tưởng rằng họ sẽ chào cậu như chào thượng cấp chắc? – Đại úy điềm tĩnh trả lời.

- Chúng ta bố trí thời gian như thế nào?

- Ba phút ở chỗ Hải quan và chỗ kiểm tra hộ chiếu.

Cuối cùng thì chiếc Ostin cũng đã chạy trên tuyến đường cao tốc và Shalai còn cố dấn thêm ga – chiếc kim chỉ tốc độ vượt qua vạch 150.

- Còn chậm, quá chậm! – Anh ta lại nhìn vào kính chiếu hậu. – Các anh chàng cảnh sát giao thông đã không lầm, họ đang cố sống cố chết đuổi theo cho bằng được. – Anh ta nhận xét với giọng của người biết lỗi. – Hãy báo cho đồng đội của chúng ta trong sân bay biết chúng ta đang tới.

Kuty rút từ trong túi áo ngực ra một máy điện đàm:

- Tôi, “Chim sẻ” đây! Chúng tôi đang tới! Ngay sau khi các anh nhìn thấy chúng tôi ở chỗ ngoặt, các anh phải rời khỏi chỗ đậu ngay lập tức.

Nửa phút trôi qua.

- Tôi, “Chim sẻ” đây! Hãy rời khỏi chỗ đậu ngay!

Shalai nhìn vào kính chiếu hậu và chợt hiểu: vì cách nhau không xa nên những người trên chiếc xe tuần tiễu chắc chắn sẽ nhìn thấy chiếc Ostin rẽ vào sân bay và chạy đến chỗ đậu xe. Shalai cho xe từ từ đậu vào đúng chỗ mà Phoster đã từng đổ xe. Cả anh ta lẫn Kuty nhảy ra khỏi xe và nâng nắp capot để làm nguội động cơ. Đúng vào lúc ấy, một chiếc Ostin khác giống hệt chiếc Ostin của họ chậm rãi lượn một vòng và chạy theo hướng vào thành phố. Vài ba giây sau, chiếc xe của cảnh sát giao thông trờ tới và bắt gặp chiếc Ostin thứ hai ngay trên đường. Nhận ra chiếc Ostin đã chạy theo hướng ngược lại, các nhân viên công lực liền quay xe 180 độ và vừa rủa thầm trong đầu vừa phóng nhanh theo chiếc xe mà họ cho rằng vẫn tiếp tục vi phạm luật giao thông.

- Tôi biết thế nào cũng có cảnh này, – Kuty cười hết cỡ.

Thái Thành Đức Phổ dịch từ bản tiếng Nga Nhà xuất bản Long An 1986
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.