Trong cái ngày khủng khiếp vào mùa xuân năm 1945 ấy nàng đã khóc ngất đến lịm người đi. Đó là ngày tận thế khi nàng còn là cô gái mười bốn tuổi lòng vương đầy mộng mơ. Con Khủng Long Chiến Tranh đã cuốn nàng đi xa...
Sáng hôm đó nàng rời nhà sớm để ra đồng làm việc trên mảnh đất vườn của gia đình ở vùng ngoại ô thành phố quê nhà – thị xã Bublingshausen, bang Hesse. Sau đó, khi cô bé đang đào xới lớp đất mùn xẫm màu thì một cái bóng lớn phủ trùm xuống mặt đất. Cô ngước mắt lên và thấy cả một phi đội chiên đấu cơ đông đảo che rợp cả mặt trời và cô bé nghe tiếng sấm rền từ những quả bom thả xuống trên những sản phẩm bằng kính của cơ xưởng Wetzlar. Thế rồi những quả bom tràn ra như nước tràn khỏi ly, loang ra đến ngôi làng hiền hòa của nàng, vẫn còn mộc mạc như một làng quê thời Trung cổ. Cô bé hãi hùng tột độ, vùi mặt mình vào lớp đất xốp đầy sâu bọ trong khi đất rung lên dữ dội. Khi bầu trời lặng dần tiếng sấm rền vang và cái bóng che khuất mặt trời biến đi, cô bé quay trở về khu trung tâm Bublingshausen.
Nơi đó đang bốc cháy. Những căn nhà chuyển màu bánh mật, giống như những món đố chơi bị đốt cháy bởi bàn tay một đứa trẻ nghịch ngợm, đang tan ra thành những đống tro tàn. Rosalie chạy xuống những đường phố được trồng hoa mà nàng đã biết từ thuở bé đến giờ, len lỏi tìm lối đi qua những đống đổ nát vẫn còn âm ỉ cháy. Chắc là một giấc mộng thôi, cô bé nghĩ; làm thế nào mà tất cả những căn nhà mà cô từng biết từ thuở bé thơ lại biến đi nhanh chóng đến thế?
Và rồi cô bé quẹo vào con đường đưa về nhà mình ở Hintergasse, và cô thấy một dãy phòng trơ trụi kế tiếp nhau. Và giống như ma thuật khi cô có thể thấy những căn nhà của láng giềng không có tường che chắn nào – những phòng ngủ, những phòng ăn, tất cả dựng lên trước mặt cô như một vở kịch đang diễn ra trên sân khấu. Rồi phòng ngủ của mẹ và nhà bếp mà cô đã quen thuộc suốt mười bốn năm của đời mình.
Rosalie tiến bước về phía lối vào nhưng lối đi bị phong tỏa bởi một đống đố nát lớn như một ngọn đồi. Thò ra bên ngoài đống gạch ngói bị nghiền vụn là đôi chân mang ủng màu nâu với hai ống chân của bố cô. Cô thấy những thi thể khác bị bụi đỏ và trắng phủ lên; và rồi cô thấy một cánh tay đơn độc chỉ lên trời trong cơn hấp hối lặng lẽ, trên một ngón tay cháy xám có chiếc nhẫn vàng là chiếc nhẫn cưới của mẹ nàng.
Đầu óc choáng váng, gan ruột rối bời, Rosalie gục người xuống đống đổ nát. Cô không cảm thấy đau đớn buồn phiền mà chỉ điếng người chết lặng. Nhiều giờ trôi qua. Cát bụi bắt đầu đổ xuống khi cô nghe tiếng ầm ầm, đùng đùng của sắt thép đập xuống trên đá đang vỡ vụn tan tành. Nhìn lên cô thấy một hàng dài xe tăng Mỹ đang rồng rắn chạy qua nơi mới mấy giờ trước đây là thị xã Bublingshausen. Chúng chạy qua cái thị xã hoang tàn, im ắng. Sau đó một xe tải nhỏ của quân đội với mái che bằng vải bạt chạy qua. Bỗng chiếc xe dừng lại và một chàng lính Mỹ trẻ nhảy ra từ chỗ ngồi của lái xe. Anh chàng tóc vàng và mặt mày tươi tỉnh. Chàng ta đứng phía bên trên nàng và nói bằng một thứ tiếng Đức ba rọi lam nham,” Này, Liebchen (Bé cưng ơi), muốn đi theo bọn anh không?”
Vì không có việc gì khác để làm và vì mọi người nàng quen biết đều đã chết, và bởi vì khu vườn mà nàng vừa trồng trọt sáng hôm đó sẽ không cho hoa quả nào trong nhiều tháng nữa, Rosalie chỉ còn nước đi theo chàng lính Mỹ trong chiếc xe tải có mái che kia.
Họ chạy xe cho đến tối. Rồi anh chàng lính tóc vàng bế nàng về phía sau chiếc xe tải, đặt nàng nằm xuống trên một đống chăn của quân đội. Chàng ta quì gối xuống bên nàng. Chàng ta mở một cái hộp màu xanh sáng ra, lấy đưa cho nàng một thỏi phô-mai tròn cứng và ít kẹo sô-cô-la. Rồi chàng ta nằm kế bên nàng.
Người chàng ta ấm và Rosalie biết rằng bao lâu mà nàng còn cảm thấy hơi ấm đó thì nàng sẽ không bao giờ chết, không bao giờ nằm bên dưới những đống gạch ngói cháy âm ỉ nơi cha mẹ nàng hiện đang nằm. Khi người lính trẻ ôm sát nàng và nàng cảm nhận cây cột cứng bằng thịt áp vào giữa hai đùi nàng, nàng để mặc cho chàng ta muốn làm gì thì làm. Cuối cùng chàng ta để nàng nằm túm tụm giữa đống chăn màn đó và chàng ta đi ra phía trước và tiếp tục lái xe đi.
Trong buổi tối xe tải dừng và những người lính khác chui vào phía sau xe tải, nằm lên đống chăn màn với nàng. Nàng làm bộ ngủ và cũng để cho họ làm điều họ thèm muốn. Thôi thì, thấy các anh thèm quá em gái cũng mở lượng hải hà, “ủng hộ” mỗi anh một tí, Lẳng lơ thì cũng chẳng mòn, Chính chuyên cũng chẳng sơn son để thờ! Thời buổi chiến tranh loạn lạc, mạng người còn chẳng ra cái cóc rác gì, huống hồ là danh giá hão! Sáng hôm sau xe tiếp tục lăn bánh và dừng lại nơi trung tâm của một thành phố lớn đã bị tàn phá tan hoang.
Không khí se sắt hơn và lạnh hơn. Rosalie nhận ra khí hậu ẩm ướt của phương Bắc, nhưng mặc dầu nàng đã thường đọc về Bremen trong những sách giáo khoa nàng vẫn không nhận ra vùng đất hoang vu với những đổ nát điêu tàn vì bom đạn này lại là cái thành phố thương mại nổi danh mới chỉ trước đây không lâu.
Chàng lính tóc vàng giúp nàng ra khỏi chiếc xe tải và đi vào một tòa nhà lớn mà tầng trệt vẫn còn nguyên vẹn. Chàng ta dắt nàng vào một phòng ăn rộng lớn đầy những đồ đạc dụng cụ nhà binh, có một lò sưởi đen ngòm với đống lửa đang rực lên phừng phừngTrong góc phòng là một chiếc giường với những chăn nệm màu nâu. Anh lính tóc vàng dắt nàng vào giường và bảo nàng nằm lên đó. ”Tên anh là Roy,” chàng ta tự giới thiệu. Rồi sau đó chàng hạ thấp người đè xuống chàng.
Rosalie trải qua ba tuần tiếp theo trong chiếc giường đó. Roy dùng những tấm chăn nệm làm màn che để góc đó trở thành một căn buồng riêng. Ở đó Rosalie tiếp nhận cuộc diễu hành vô tận những “ người tình không chân dung” liên tục thay nhau” đi vào kiều diễm của thân em.” Nàng chẳng lấy làm điều. Nàng vẫn còn sống ở một nơi ấm áp, không bị đói lạnh bên đống hoang tàn giữa trời đất bơ vơ. Thế là tốt rồi. Còn chuyện bánh sáp đi thì phải có bánh qui lại cũng là hợp lẽ công bằng thôi.
Ở phía bên kia của bức màn bằng chăn nệm nàng có thể nghe rất nhiều giọng đàn ông đang cười hí hố; nàng có thể nghe tiếng vật các quân bài và tiếng leng keng của ly cốc chạm nhau. Khi một chiến sĩ rời trận địa và chiến sĩ khác liền thế chân để tiếp tục cuộc xa luân chiến liên miên, nàng luôn luôn đón chào người mới bằng một nụ cười tươi và đôi vòng tay rộng mở với vô lượng từ ái! Có anh còn đi vòng quanh huýt sáo để tỏ lòng ngưỡng mộ nữa chứ! Bởi ở tuổi mười bốn nàng đã nở rộ chín muồi thành đàn bà hẳn hoi, đầy đủ mọi thứ các cái, chẳng hề thua chị kém em ở cái “khuỷnh” nào!
Các anh chiến sĩ đối xử với nàng như đối với một bà hoàng. Họ mang đến cho nàng các đĩa đựng thức ăn đầy vun lên, những loại đồ ăn thức uống lạ miệng mà ngay cả trước chiến tranh nàng cũng chưa từng thưởng thức qua. Lương thực dường như đốt nóng xác thịt nàng với dục vọng sục sôi réo gọi. Có lần anh chàng Roy, người đã đón nàng lên chuyến xe định mệnh, nói với giọng hơi áy náy,” Này cô bé, cưng có muốn ngủ đôi chút không? Anh sẽ xua mọi người kia ra, để yên cho em ngủ. ”Nhưng nàng lắc đầu. Bởi vì bao lâu mà những người tình không chân dung còn đi qua bức màn chăn nệm kia thì nàng còn có thể tin đó chỉ là một giấc mơ – những thanh củi da thịt kia, đôi chân thò ra ngoài đống đổ nát của bố nàng, bàn tay với chiếc nhẫn cưới chỉa lên trời của mẹ nàng. Tất cả chỉ là giấc mộng, không bao giờ là hiện thực.
Nhưng một ngày kia có những người lính khác đến, súng ngắn đeo bên hông, mũ trắng ở trên đầu. Họ bảo nàng mặc quần áo vào rồi đưa nàng đến một xe tải chất đầy những cô gái trẻ khác, có cô cười đùa, có cô khóc lóc. Rosalie hẳn là đã ngất đi trong chiếc xe tải đó bởi vì điều tiếp theo mà nàng biết là nàng đang nằm trong một chiếc giường bệnh viện. Rất lờ mờ và từ khoảng xa nàng thấy một bác sĩ nhìn nàng chăm chú. Ông ta mặc áo choàng trắng nhưng bên dưới là bộ đồng phục của quân đội Mỹ.
Nằm trên chiếc giường trắng lạnh nàng nghe vị bác sĩ nói,” Vậy ra đây là cô bé có đủ mọi chuyện, kể cả chuyện có bầu. Chúng ta phải trục cái thai ấy cho cô bé. Bao nhiêu là thuốc kháng sinh và cơn sốt cao đã giết chết thai nhi rồi. Một cô bé xinh đẹp như thế. Kể cũng tội thật.”
Rosalie cười. Nàng thấy mình đang mơ màng bên khu vườn nhỏ nhà mình ở thị trấn Bublingshausen, chờ về nhà với bố mẹ. Có lẽ sẽ có một bức thư từ anh nàng đang chiến đấu ở phía Đông chống lại nước Nga. Nhưng giấc mơ của nàng kéo dài thêm mãi không chấm dứt. Giờ đây nàng phát hoảng, giấc mơ trở nên quá kinh khiếp. Nàng bắt đầu khóc và cuối cùng nàng thực sự tỉnh dậy...
Hai bác sĩ đứng bên cạnh chiếc giường bệnh viện của nàng; một người Đức, một người Mỹ. Tay người Mỹ cười. ”Cô gái trẻ, vậy là cô đã trở về với thực tại, với chúng tôi.
Giấc mơ kia khép lại rồi. Bây giờ cô nói chuyện được chứ?”
Rosalie gật đầu...
Ông bác sĩ Mỹ nói,” Cô có biết là cô đã đẩy năm mươi người lính Mỹ vào bệnh viện với bệnh phong tình? Cô gây ra tổn hại hơn cả một đạo quân Đức. Này- cô có từng chung chạ với những người lính ở nơi nào khác nữa không?”
Ông bác sĩ Đức nghiêng người qua để dịch lại. Rosalie chống người lên trên một tay, tấm chăn che sơ sài bộ ngực nàng. Cô hỏi ông bác sĩ bằng giọng nghiêm trọng,” Vậy là không phải một giấc mơ?” Cô thấy cái nhìn ngơ ngác của ông. Cô bắt đầu khóc. ”Cháu muốn về nhà với mẹ cháu. Cháu muốn về nhà cháu ở Bublingshausen.”
Bốn ngày sau cô được đưa đến bệnh viện tâm thần ở Nordsee.
* *
Trong bóng tối của căn phòng khách sạn ở Berlin, Rogan kéo nàng sát vào người mình. Bây giờ chàng hiểu vẻ vô cảm nơi nàng, cái vẻ thiếu bất kỳ giá trị đạo đức nào nơi nàng. ”“Bây giờ em ổn chứ ?” chàng hỏi.
“Vâng,” nàng nhỏ nhẹ đáp. ”Bây giờ thì em ổn rồi.”