CHƯƠNG 11

Công Lý & Báo Thù

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Bay qua vùng trời nước Đức trong ánh hoàng hôn, Rogan có thể thấy xứ sở này đã tự xây dựng lại như thế nào. Những thành phố đổ nát vào năm 1945 đã bật dậy trở lại với nhiều ống khói nhà máy hơn, với những ngọn tháp bằng thép cao hơn. Nhưng vẫn còn đó những vảy nấm xấu xí của những khu bị thiêu rụi, có thể thấy được từ bầu trời nhìn xuống, những vết sẹo của chiến tranh.

Chàng đang ở Palermo và lấy phòng ở khách sạn thanh lịch nhất của thành phố này trước nửa đêm, sẵn sàng bắt đầu cuộc điều tra. Chàng đã hỏi tay quản lý khách sạn xem ông ta có biết người nào trong thành phố tên là Genco Bari không. Tay quản lý khách sạn chỉ nhún vai và giang tay rộng ra. Xét cho cùng thì Palermo có đến hơn 400.000 dân cơ mà. Tôi đâu có thể được chờ đợi là biết hết mọi người của thành phố này, phải thế không, signore?

Sáng hôm sau, Rogan ký hợp đồng với một hãng thám tử tư về chuyện lần theo dấu Genco Bari. Chàng cho họ một số tiền trả trước thật hào phóng và hứa một khoản thưởng lớn nếu họ thành công. Rồi chàng dạo mấy vòng qua các văn phòng chính thức mà chàng nghĩ có thể hỗ trợ cho mình. Chàng đến Lãnh sự quán Hoa kỳ, Sở Cảnh sát Sicily, Phòng in ấn phát hành của tờ báo lớn nhất ở Palermo. Chẳng có nơi nào biết được điều gì về nhân vật Genco Bari đó cả.

Quả là khó tin đối với Rogan là việc tìm kiếm của mình lại sẽ không thành công. Genco Bari hẳn phải là một người giàu có, thế lực, bởi vì hắn ta là một thành viên của Mafia mà. Thế rồi chàng nhận ra rằng đó chính là chỗ trở ngại. Không có ai, dứt khoát là không một ai lại đi cung cấp thông tin cho chàng về một tay thủ lĩnh Mafia. Ở Sicily, Omerta (Luật Im lặng) thống trị. Omerta là truyền thống xa xưa của người dân xứ này: Không bao giờ cung cấp thông tin về bất kỳ chuyện gì cho bất kỳ viên chức chính quyền nào. Sự trừng phạt đối với việc phá vỡ luật lệ này là cái chết đến rất nhanh và chắc chắn, nên không ai dại gì đem mạng sống mình đùa với nguy cơ chết người chỉ để thỏa mãn tính hiếu kỳ của một anh chàng nước ngoài. Đối mặt Omerta, cảnh sát trưởng và hãng thám tử tư cũng chẳng giúp gì được trong cuộc tìm kiếm thông tin. Hay là có lẽ chính họ cũng không dám phá vỡ cái luật bất thành văn này (the unwritten law).

Vào cuối tuần đầu tiên, Rogan sắp sửa bay đi Budapest thì nhận được một vị khách không ngờ nơi khách sạn chàng đang ở. Đó là Arthur Bailey, điệp viên Mỹ ở căn cứ Berlin.

Bailey chìa ra một bàn tay long trọng, một nụ cười thân thiện trên khuôn mặt. ”tôi đến đây để trợ giúp,” anh ta nói. “Tôi đã phát hiện là anh có quá nhiều ảnh hưởng ở Washington, không nên để bị đẩy đi lòng vòng, khiến tôi cũng phải loanh quanh theo, phí thời gian và công sức quá. Tất nhiên là tôi cũng có động cơ vị kỷ của mình. Tôi muốn ngăn ngừa anh để anh không vô tình mà làm hỏng nhiều cơ sở của chúng tôi trong việc dựng lên những hệ thống thông tin ở châu Âu.”

Rogan nhìn chàng ta với vẻ tư lự một hồi lâu. Không thể nghi ngờ sự thành thật và vẻ hữu nghị nhiệt tình nơi anh chàng này. ”Được rồi,” cuối cùng chàng nói. ”Bạn có thể khởi động việc giúp mình bằng cách cho mình biết muốn tìm Genco Bari thì tìm ở đâu. ”Chàng mời anh chàng Mỹ mảnh khảnh nhưng chắc khỏe này một ly chất cay.

Bailey ngồi xuống, thư giãn và nhâm nhi ly Sotch. ”Hẳn rồi, chuyện đó thì mình cho bạn biết được thôi,” chàng ta khoan thai và tự tin nói. ”Nhưng trước tiên bạn phải hứa rằng bạn sẽ để cho mình giúp bạn đi trọn đường. Sau Genco Bari bạn sẽ theo đuổi Pajerski ở Budapest và sau đó là von Osteen ở Munich, hay là ngược lại. Mình muốn bạn hứa sẽ theo lời khuyên của mình. Mình không muốn bạn bị tóm. Nếu bạn bị tóm, bạn sẽ làm hỏng những quan hệ tình báo mà nước Mỹ đã phải mất bao nhiêu năm và hàng triệu triệu đô-la mới tạo ra được.”

Rogan không cười hay có hành động gì có vẻ đặc biệt hữu nghị. ”OK. Nói mình nghe Bari đang ở đâu – và sao cho chắc cú là mình sẽ có visa đi Budapest.”

Bailey nhấm nháp ly rượu. ”Genco Bari đang sống nơi trang viên có tường thành bao bọc của hắn bên ngoài làng Villalba ở trung tâm Sicily. Còn những visas cần thiết để đi Hung-ga-ri sẽ chờ anh ở Rome bất kỳ khi nào anh sẵn sàng. Và ở Budapest mình muốn bạn liên hệ tay thông dịch viên người Hung-ga-ri ở Lãnh sự quán Mỹ. Tên anh ta là Rakol. Anh ta sẽ cho bạn mọi hỗ trợ bạn cần và thu xếp cho bạn ra khỏi xứ đó. Tốt chứ?”

“Chắc vậy rồi,” Rogan nói. ”Và khi mình quay lại Munich, mình sẽ tiếp xúc bạn hay bạn sẽ tiếp xúc mình?”

“Mình sẽ chủ động liên hệ với bạn,” Bailey nói. ”Đừng lo. Mình sẽ tìm được bạn.”

Bailey uống cạn ly. Rogan tiễn chàng ta đến thang máy và Bailey nói giọng bình thường. ”Sau khi bạn giết bốn tên kia, điều đó giúp chúng tôi đủ manh mối để mở tung ra vụ Tòa án Munich của bạn. Nhờ đó mà mình biết về Bari, Pajerski và von Osteen.”

Rogan cười lịch sự. ”Mình cũng đã hình dung như thế,” chàng nói. ”Nhưng bởi vì tự mình đã tìm ra chúng, cho nên chuyện bạn đã tìm ra cái gì chẳng thành vấn đề. Đúng không nào?”

Bailey nhìn chàng kiểu hơi kỳ kỳ, bắt tay, và ngay trước khi đi vào thang máy, chàng ta nói, ”Chúc may mắn.”

* *

Vì Bailey đã biết hành tung của Genco Bari, Rogan nhận định rằng mọi người khác hẳn là cũng đã biết – tay cảnh sát trưởng, các thám tử tư, và có lẽ ngay cả tay quản lý khách sạn. Genco Bary là một trong những ông Trùm Mafia lớn của Sicily; tên của hắn ta, không còn gì nghi ngờ, hẳn là không xa lạ với những ai sống lâu trên hòn đảo này.

Chàng thuê một chiếc xe để tự lái năm mươi dặm đường dài đến Villalba. Điều làm chàng thấy tổn thương đó là hoàn toàn có khả năng chàng sẽ chẳng bao giờ rời hòn đảo này mà còn sống sót và rằng những tên tội phạm sau cùng sẽ không bị trừng phạt. Nhưng giờ đây điều đó dường như cũng không thành vấn đề cho lắm. Cũng như không thành vấn đề chuyện chàng đã quyết định không gặp lại Rosalie nữa. Chàng đã thu xếp cho nàng sẽ nhận được tiền từ một phần lợi tức trong tài sản của chàng, một khi nàng tiếp xúc với nơi chàng đã dặn dò cho nàng. Rồi ngày tháng phôi pha, em sẽ quên ta và sống cuộc đời mới của riêng em mà đâu cần phải có ta. Đời là thế đấy, có chi mô mà phải quá nặng lòng hỡi những anh chàng đa sầu và ủy mị!

Hiện hữu bi giờ trước mắt chàng chẳng có cái chi là quan trọng cả ngoài việc giết cho được tên Genco Bari. Và Rogan nghĩ đến con người ấy trong bộ quân phục Ý. Kẻ duy nhất trong số bảy tên khốn nạn nơi căn phòng vòm cao của Tòa án Munich, người duy nhất đã đối xử với chàng với một chút hơi ấm tình người nào đấy. Và tuy nhiên chính hắn cũng đã dự phần vào cuộc phản bội sau cùng.

* *

Vào cái buổi sáng kinh hoàng cuối cùng ấy nơi Tòa án Munich, Klaus von Osteen đã mĩm cười trong bóng mờ đàng sau cái bàn lớn, trong lúc Hans và Eric Freisling thúc giục Rogan thay bộ “quần áo tự do. ”Genco Bari chẳng nói lời nào; hắn chỉ nhìn chàng với đôi mắt thương hại dịu dàng. Cuối cùng hắn sãi bước qua căn phòng, đến trước mặt Rogan. Hắn đã giúp Rogan thắt cà-vạt và luồn cà-vạt vào bên trong áo jacket của chàng cho chắc chắn. Hắn đã làm cho Rogan xao lãng mất cảnh giác khiến cho chàng không nhận thấy Eric Freisling lẻn đến phía sau chàng với khẩu súng. Như vậy Bari cũng đã nhúng tay vào cái trò độc ác sỉ nhục cuối cùng của cuộc hành quyết. Và chính vì chút nhân tính nơi Bari mà Rogan càng không thể tha thứ cho y. Moltke là một kẻ vị kỷ, chỉ biết lo cho mình; Karl Pfann là một con thú cộc cằn thô lỗ. Anh em nhà Freisling là hiện thân của cái ác. Những gì bọn chúng đã làm có thể được chờ đợi, vì những điều ấy thoát ra từ chính bản chất của chúng. Nhưng Genco Bari đã biểu lộ một chút tình người, và việc hắn dự phần vào cuộc tra tấn và hành hình là một sự thoái hóa suy đồi có chủ định và quá hiểm độc nên càng không thể tha thứ.

Giờ đây lái xe dưới bầu trời đêm đầy sao của Sicily, Rogan nghĩ đến bao nhiêu năm tháng mà chàng đã nung nấu mơ tưởng về cuộc báo thù. Như thế nào mà cái ám ảnh độc tưởng đó đã ngăn cản chàng tìm đến cái chết ngay trong những lúc quá tuyệt vọng hay quá chán nản. Và khi chúng ném chàng vào đống xác chết xếp lớp bên ngoài Tòa án Munich, ngay cả khi óc não chàng vỡ ra và chảy máu và phập phồng với duy nhất một tia lửa nhỏ xíu, tia lửa nhỏ xíu đó đã được duy trì như thế nào bởi năng lượng của chỉ lòng thù hận đơn thuần.

Và giờ đây khi không còn ở bên Rosalie, khi chàng đã dự định không gặp lại nàng nữa, thì những hoài niệm về người vợ quá cố dường như cùng lúc ùa về tràn ngập cả tâm hồn chàng và cả thể xác chàng. Chàng thầm nghĩ, và những ý nghĩ như reo lên trong hồn chàng, Christine, Christine, chắc hẳn em sẽ yêu cái đêm đầy sao này và không khí thơm ngát, êm dịu của Sicily. Em luôn tin yêu mọi người. Em không bao giờ hiểu công việc anh đang làm lúc ấy, không thực sự hiểu. Em không bao giờ hình dung được điều gì sẽ xảy ra cho tất cả chúng ta nếu chúng ta bị bắt. Khi anh nghe những tiếng la hét của em vang rền qua căn phòng vòm cao nơi Tòa án Munich thì chính vẻ ngạc nhiên trong những tiếng la hét của em đã làm cho chúng trở nên kinh hoàng đến thế. Em không thể nào tin rằng con người lại có thể làm những điều ghê khiếp như thế với đồng loại của mình.

Nàng là một cô gái xinh đẹp: chân dài đối với một cô gái Pháp với cặp đùi tròn lẳng; và mỗi lần bàn tay chàng chạm đến, mân mê là nàng lại rợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân; làn tóc nâu mềm mượt mà như dải lụa phất phơ trong gió nhẹ, khiến khi gần em ta mê từ ngón bàn chân, mắt nhắm lại cho lòng nguôi gió bão, và thành kính ta quì hôn nếp áo, nhưng cúi đầu trước vẻ ngọc trang nghiêm. Và mắt em, ôi mắt em là một dòng sông, cho hồn ta bơi lội trong hồ mắt em...

Nhưng - Cuộc đời nghiệt ngã bao giờ cũng có một chữ nhưng - Lũ súc sinh ác quỉ kia đã làm gì nàng trước khi nàng chết? Bari, Pfann, Moltke, anh em Freisling, Pajerski và von Osteen? Chúng đã làm gì khiến nàng phải la hét đến rợn người như thế; chúng đã giết nàng bằng cách nào? Chàng chưa bao giờ hỏi bất kỳ đứa nào trong đám kia bởi vì chắc là chúng sẽ nói dối với chàng. Pfann và Moltke chắc là sẽ làm cho mọi chuyện bớt vẻ khủng khiếp hơn; anh em nhà Freisling chắc là sẽ bịa thêm những chi tiết đẫm máu, li kỳ để làm cho chàng đau đớn hơn. Nhưng chỉ Genco Bari chắc là sẽ cho chàng biết sự thật. Vì một vài lý do nào đó mà Rogan lại tin chắc vào điều này. Cuối cùng chàng sẽ tìm hiểu được người vợ đang mang bầu của mình đã chết như thế nào. Chàng sẽ biết được những gì đã tạo ra những tiếng la rú ghê hồn kia, những tiếng la rú mà lũ ác ôn đã ghi âm và lưu trữ một cách cẩn thận đến thế.

loại: Hình Sự, Trinh Thám NXB:Công Thương ebook©vctvegroup Nguồn: tve-4u @nguyenthanh-cuibapebook PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.