Nhiều tháng sau khi chiến tranh chấm dứt Rogan đã được đưa lên máy bay từ bệnh viện Cựu chiến binh ở Mỹ đến tổng hành dinh tình báo Mỹ ở BerlinỞ đó chàng đã được yêu cầu nhìn vào một số những kẻ bị tình nghi là tội phạm chiến tranh để xem có ai trong bọn chúng là những kẻ từng tra tấn chàng nơi Tòa án Munich. Vụ việc của chàng giờ đây là hồ sơ mang số A 23,486 trong các văn kiện của Ủy ban Tội ác Chiến tranh Đồng minh. Trong số những người tình nghi không có ai là những người chàng còn nhớ rõ đến thế. Chàng không thể nhận dạng dầu chỉ một người nào, vậy nên chàng lại bay về bệnh viện Cựu chiến binh. Nhưng chàng đã bỏ ra mấy ngày lang thang quanh thành phố và đống đổ nát của vô số căn nhà đem lại cho chàng một cảm giác thỏa mãn hoang dại.
Kể từ đó thành phố lớn kia đã thay đổi qua năm tháng. Chính quyền Tây Bá linh đã bỏ kế hoạch dọn sạch bảy mươi triệu tấn gạch đá đổ nát mà những oanh tạc cơ Đồng minh đã tạo ra trong chiến tranh. Họ đã đẩy gạch đá đổ nát thành những ngọn đồi nhân tạo nhỏ rồi trồng hoa và những cây bụi nhỏ trên đó. Họ đã dùng gạch đá đổ nát để xây nền cho những căn nhà chung cư mới, được xây dựng theo phong cách tận dụng mặt bằng hiện đại nhất. Berlin bây giờ là một khu bàn cờ rối rắm khổng lồ bằng thép và đá và ban đêm nó phô bày những hang ổ trụy lạc đồi bại nhất đẻ ra từ châu Âu hậu chiến điêu tàn.
Cùng với Rosalie, Rogan lấy phòng ở Khách sạn Kempinski ở phố Fasanenstrasse, có lẽ là khách sạn thanh lịch nhất ở Tây Đức thời đó. Sau đó chàng thực hiện vài cuộc gọi đến mấy hãng mà công ty chàng có giao dịch làm ăn và chàng thu xếp một cuộc hẹn với hãng thám tử tư đã ăn lương của chàng suốt năm năm qua.
Để cùng nhau ăn buổi trưa đầu tiên ở Berlin, chàng dẫn Rosalie đến nhà hàng Ritz, nơi phục vụ những món Đông phương ngon nhất. Chàng thích thú nhận ra là Rosalie ăn uống một lượng thực phẩm khổng lồ với sự khoái khẩu cao độ, không hề e lệ! Họ kêu món xúp yến sào, rồi đến một món hỗn hợp gồm tôm hùm, thịt đùi lợn, bò thăn, tiếp theo là sườn nướng kiểu barbecue và gà hầm đậu tuyết. Nàng dùng thử món tôm càng xanh với xốt đậu đen của chàng và gật đầu “duyệt”. Tất cả dùng kèm với cơm chiên và trà gừng thơm lừng. Một bữa trưa có lẽ đủ cho cả Gargantua và Pantagruel thế nhưng mỗi một mình nàng Rosalie vẫn chén sạch sành sanh, không chút cố gắng! Bởi nàng vừa mới được khai quang điểm nhãn cho cái chân lý tối đơn giản này là: Trên thế giới này còn có vô số món ăn khác ngoài bánh mì, thịt và khoai tây. Rogan tươi cười nhìn nàng đang thỏa mãn cơn khoái khẩu, nhìn nàng chén sạch những gì còn lại trên các đĩa mạ bạc.
Buổi chiều họ đi shopping dọc theo khu phố Kurfürstendamm mà những cửa hàng sáng choang mờ dần đi và trở nên những cửa hàng trống trơn khi đại lộ tiến gần đến Bức tường Berlin. Rogan mua cho Rosalie một đồng hồ đeo tay đắt tiền bằng vàng với các kim và số bằng đá quí. Rosalie cười rạng rỡ với hạnh phúc chưa từng dám nằm mơ và Rogan nghĩ một cách khôi hài rằng nếu như con đường đi đến trái tim người đàn ông thông qua cái bao tử của anh ta, thì con đường đi đến trái tim người đàn bà được lát bằng quà tặng. Nhưng khi nàng nghiêng người để hôn chàng, khi chàng cảm nhận đôi môi mềm run rẩy với ham hố của nàng dính vào môi chàng thì ý nghĩ khinh bạc của chàng liền tan biến đi.
Chiều tối hôm đó chàng dẫn nàng đến Eldorado Club, nơi các phục vụ nam ăn mặc như con gái còn các cô gái lại cải nam trang. Thế rồi trên sân khấu Cherchelle Femme nơi đó các cô gái đẹp khoan thai cỡi truồng như thể họ đang ở phòng ngủ riêng của mình với những tư thế vặn vẹo quằn quại và những trò cào gãi mân mê nhìn thấy muốn phát ngứa! Cuối cùng các cô nường nhảy tưng tưng trước các tấm gương khổng lồ chỉ mang những cái ống đen dài và những chiếc mũ đỏ trông thật tếu trên đầu. Rogan và Rosalie kết thúc buổi tối ở nhà hàng Badewanne trên phố Nürnburg. Họ uống champagne và ăn những khoanh xúc xích nhỏ, dày, màu trắng đặt trên những đĩa lớn, dùng các ngón tay bốc thức ăn rồi chùi tay vào khăn bàn, như mọi thực khách khác.
Vào lúc họ quay lại phòng khách sạn, Rogan thèm chuyện “ấy” đến ...phát ốm! Chàng muốn đánh quả ngay lập tức, nhưng Rosalie cười cợt, đẩy chàng ra xa và biến đi vào phòng ngủ. Hơi bị hẫng, Rogan tháo tung áo jacket và cỡi cà-vạt ra và bắt đầu pha một ly cốc-tai ở quầy bar nhỏ vốn là một phần của mỗi dãy phòng. Mấy phút sau chàng nghe Rosalie gọi, “Michael” bằng cái giọng dịu dàng ngọt ngào hầu như trẻ thơ. Chàng quay sang phía nàng.
Trên cái đầu tóc vàng của nàng là chiếc mũ mới mà chàng đã mua cho nàng ở Hamburg, với một dãi ruy-băng màu xanh lá cây xinh xắn. Trên đôi chân nàng là cặp vớ lưới màu đen dài phủ gần khắp đùi nàng. Ở giữa chiếc mũ xanh lá cây và đôi vớ màu đen ấy là Rosalie bằng xương bằng thịt. Nàng nhẩn nha, nhởn nhơ bước đến với chàng, mĩm cười nụ cười rạng rỡ hạnh phúc của người nữ đang động dục tưng bừng.
Rogan vươn tay ra chộp nàng. Nàng lướt đi né cú chộp, và chàng theo nàng vào phòng ngủ, vội vàng tuột hết mọi thứ còn vướng víu trên người xuống đường đi, chỉ trừ những gì vốn là “thành phần bất khả phân” của thực thể sở hữu! Sau đó đôi lứa lăn lộn trên chiếc giường kích cỡ của vua (king-size bed) và chàng có thể ngửi thấy mùi hương hoa hồng tỏa ra từ thân thể nàng, cảm nhận làn da mịn như nhung trong lúc họ cùng nhau chìm vào cuộc đảo điên loan phụng nó xóa mờ những tiếng động xô bồ trong đêm Berlin và cả những tiếng kêu thở than của những con thú bị nhốt ở Tiergarten ngay dưới các cửa sổ phòng họ, và cả những hình tượng ma quái của việc giết người và báo thù vẫn ám ảnh óc não dễ tổn thương của Rogan.
...............................&...............................