Buổi sáng hôm sau họ chất đầy chiếc Opel với những đồ đạc, hành trang của Rogan. Họ đã quyết định rằng từ Bublingshausen họ sẽ lái xe đến Frankfurt, ở đó Rogan có thể bắt chuyến bay đi Sicily và tìm kiếm Genco Bari. Rosalie sẽ lên xe lửa về lại Munich và ở đó chờ Rogan. Rogan đã trấn an nàng. ”Khi xong việc ở Sicily và Budapest anh sẽ trở về đây tìm Osteen. Và điều trước tiên là anh sẽ đi thẳng đến nhà trọ với em.” Trong chuyện này chàng đã nói dối. Chàng chỉ dự định gặp lại nàng nếu như chàng giết xong von Osteen và xoay xở được để vẫn còn tự do.
Chiếc Opel vèo qua những con đường trên nước Đức. Rosalie cố tình ngồi càng xa Rogan càng tốt, sát người vào cửa xe phía bên nàng, đầu quay nhìn ra xa. Gần giữa trưa Rogan hỏi, ”Em muốn dừng lại ăn trưa không?” Nàng lắc đầu. Khi họ càng đến gần Bublingshausen hơn Rosalie càng tụt sâu xuống chỗ ngồi của nàng. Rogan bẻ lái chiếc Opel khỏi xa lộ chính, và rồi họ đi vào thị trấn Wetzlar, mà những công trình bằng kính đồ sộ nguy nga của nó đã là cái đích chính cho các oanh tạc cơ Mỹ và cha mẹ nàng đã chết trong đống đổ nát đó. Chiếc Opel di chuyển chậm chạp qua luồng giao thông dày dặc của thành phố rồi cuối cùng đi đến một biển báo màu vàng với mũi tên chỉ vế phía con đường ngoại ô ghi “Bublingshausen.” Rosalie che mặt trong đôi tay vì không muốn ai nhận ra nàng.
Rogan lái xe chầm chậm. Khi đi vào làng, chàng cẩn thận quan sát. Không còn những vết thương chiến tranh nữa. Thị trấn đã hoàn toàn được xây dựng mới, nhà cửa không còn bằng gạch và gỗ nữa mà là bằng bê-tông và sắt thép. Trẻ con chạy chơi trên các phố. “Chúng ta đến nơi rồi,” chàng nói. “Nhìn lên đi em.”
Rosalie vẫn ôm đầu trong đôi tay. Nàng không trả lời. Rogan cho xe chạy thật chậm, dễ kiểm soát hơn rồi chàng vươn người qua và kéo cái đầu tóc vàng của Rosalie ra khỏi hai bàn tay nàng, buộc nàng nhìn ngắm ngôi làng thời thơ ấu của mình.
Điều diễn ra sau đó làm chàng ngạc nhiên. Nàng quay mặt về phía chàng, vẻ giận dữ và nói,” Đây đâu phải làng em. Anh đã nhầm rồi. Em không nhận ra cái gì ở nơi đây cả. ”Nhưng sau đó con phố vòng thành khúc quanh, hướng đầu về phía đồng quê thông mở, và có những khu đất được rào quanh, những khu vườn riêng, mỗi cổng đều mang tên sở hữu chủ in trên tấm bảng màu vàng sơn véc-ni. Với tia nhìn hoang dại Rosalie quay đầu nhìn lại ngôi làng, rồi vào các khu vườn. Chàng có thể thấy việc nhận ra người xưa cảnh cũ sáng lên trong đôi mắt nàng. Nàng bắt đầu sờ soạng cái tay cầm cửa xe và Rogan dừng xe. Rồi Rosalie bước ra và chạy ngang qua đường vào vùng đất đầy cỏ của các khu vườn, chạy cuống cuồng. Rồi nàng dừng lại và ngước nhìn lên trời và rồi cuối cùng nàng quay đầu về hướng Bublinghausen. Rogan có thể thấy thân hình nàng cong lại với cơn hấp hối nơi nội tâm, và khi nàng ngồi sụp xuống đất chàng ra khỏi xe, chạy đến bên nàng.
Nàng ngồi trong một tư thế thật kỳ khôi, hai chân xoạc rộng ra và nàng đang khóc. Rogan chưa từng thấy ai khóc với nỗi buồn khổ mạnh mẽ sâu sắc đến thế. Nàng kêu gào, khóc than rền rĩ như một trẻ nít, sự rền rĩ có thể đã là khôi hài nếu nó không phải thoát ra một cách mãnh liệt thiết tha từ trong tâm can nàng. Nàng cào cấu đất bằng những móng tay sơn đỏ của mình như thể nàng muốn làm cho đất cũng phải đau đớnRogan đứng bên cạnh nàng, chờ đợi, nhưng nàng chẳng tỏ dấu hiệu nào là nàng biết chàng ở đó.
Hai cô bé, chưa quá mười bốn, đi xuống con đường từ Bublingshausen. Chúng mang theo những dụng cụ làm vườn nơi tay và vui vẻ tán chuyện với nhau. Chúng đi vào cổng vườn của gia đình chúng và bắt đầu đào xới. Rosalie ngước đầu lên nhìn chúng và chúng phóng ra những tia nhìn tò mò, nhuốm vẻ ganh tị. Ganh tị với quần áo đẹp của nàng, ganh tị về cái ông giàu sang đứng bên cạnh nàng. Rosalie ngưng khóc. Nàng xếp hai chân lại và đặt một tay lên chân Rogan, ra dấu bảo chàng ngồi xuống trên cỏ, bên cạnh nàng.
Rồi nàng đong đưa đầu mình trên vai chàng và khóc lặng lẽ một hồi lâu. Chàng hiểu rằng cuối cùng giờ đây, lần đầu tiên, nàng có thể than khóc tiếc thương cho cha mẹ đã mất từ lâu của mình và cho người anh trong nấm mồ hoang lạnh ở nước Nga băng giá xa xăm. Và chàng hiểu rằng khi còn là thiếu nữ nàng đã gặp cú sốc khủng khiếp nó ngăn cản nàng chấp nhận một cách có ý thức sự mất mát của mình, nhưng thay vì thế nó đã khiến nàng rơi vào tình trạng tâm thần phân liệt và vào nhà thương điên. Giờ đây nàng có một cơ hội để vượt qua chuyện đó, Rogan nghĩ.
Khi đã thôi khóc, Rosalie ngồi lặng yên một hồi nhìn thẫn thờ ngôi làng Bublingshausen của mình, sau đó nhìn hai bé gái đang đào xới trong vườn nhà chúng. Hai con bé tiếp tục liếc nhìn Rosalie, nhìn quần áo sang trọng đắt tiền của nàng bằng đôi mắt thèm thuồng, lạnh lùng thẩm định nhan sắc nàng.
Rogan hỗ trợ tinh thần Rosalie. ”Hai cô bé ấy ganh tị với em đấy.
Nàng gật đầu cười buồn. ”Còn em cũng ganh tị với chúng.”
* *
Họ lái xe đến Frankfurt và Rogan trả xe cho văn phòng đại lí cho thuê xe ở sân bay. Rosalie ở đó cùng đợi với chàng cho đến giờ máy bay cất cánh. Trước khi chàng bước vào cầu thang lên máy bay, nàng hỏi chàng,” Anh không thể quên đám còn lại sao; anh không thể để chúng sống sót sao?”
Rogan lắc đầu.
Rosalie đeo người vào chàng. ”Nếu bây giờ em mất anh, đời em cũng kể như chẳng còn gì. Em biết như thế. Anh hãy để những người khác sống.”
Rogan nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát,” Anh không thể. Có lẽ anh có thể quên Genco Bari và Wenta Pajerski. Nhưng anh không bao giờ có thể tha thứ Klaus von Osteen. Và bởi vì anh phải giết hắn, nên anh cũng phải giết những đứa kia. Phải như thế thôi.”
Nàng vẫn đeo vào chàng. ”Hãy bỏ qua von Osteen đi,” nàng nói. ”Có quan trọng gì đâu. Hãy để hắn sống và anh cũng sống, và em sẽ hạnh phúc, em có thể sống hạnh phúc.”
“Anh không thể,” chàng nói.
“Em biết. Hắn đã giết vợ anh và hắn còn cố giết anh. Nhưng thời buổi chiến tranh mà, ai cũng tìm cách giết người khác. ”Nàng lắc đầu. ”Tội ác của chúng đối với anh là tội giết người. Nhưng vào lúc ấy, đó là tội ác của mọi người. Nếu ai cũng nghĩ phải báo thù có lẽ người ta phải giết hết cả thế gian này mới trả hết thù.”
Rogan đẩy nàng ra xa. ”Anh biết mọi chuyện đó, tất cả những điều em vừa nói. Anh đã nghĩ về chuyện đó trong suốt bao nhiêu năm nay. Anh có thể tha thứ cho chúng vì đã tra tấn và giết Christine. Anh có thể tha thứ cho chúng vì đã tra tấn và cố giết anh. Nhưng von Osteen đã làm một điều mà anh không bao giờ có thể tha thứ. Hắn đã làm một điều với anh khiến anh không thể nào còn sống chung trên một hành tinh với hắn, bao lâu mà hắn còn sống. Hắn hủy hoại anh mà không dùng đến súng đạn, không cả lên cao giọng nói. Hắn độc ác hơn tất cả những đứa khác cộng lại. ”Rogan tạm ngừng và chàng có thể cảm thấy máu bắt đầu đập vào tấm thẻ nơi sọ chàng. ”Trong những giấc mơ anh thấy mình giết hắn, và rồi anh làm hắn sống lại để mình có thể lại giết hắnCứ thế đã hàng trăm ngàn lần mà anh vẫn chưa thỏa hận. Chỉ có thực sự giết hắn rồi anh mới có thể nguôi ngoai thôi.”
Người ta đang kêu số chuyến bay của chàng qua loa phóng thanh. Rosalie hôn vội chàng và thầm thì,” Em ở Munich đợi anh. Nơi cùng nhà trọ ấy. Đừng quên em.”
Rogan hôn mắt và môi nàng. ”Lần đầu tiên anh hy vọng mình làm xong việc mà vẫn còn sống,” chàng nói. ”Trước đây, anh chẳng quan tâm. Anh sẽ không quên em đâu. ”Chàng quay người bước vào cầu thang lên máy bay.