CHƯƠNG 17

Công Lý & Báo Thù

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Họ lên taxi trở về nhà trọ, và Rosalie dẫn Rogan lên phòng mà nàng đã ở trong thời gian sống một mình ở Munich. Đó là một nơi chốn khá tiện nghi, nửa là phòng ngủ, nửa là phòng khách với một ghế sofa nhỏ màu xanh để ở giữa. Có một lọ hoa hồng đã héo tàn ở trên bàn; một ít dư hương còn thoảng trong không khí. Rogan vươn người tới ôm Rosalie ngay sau khi họ khóa lại cửa phòng sau lưng mình. Hai anh chị nhanh chóng tuốt tuồn tuột và nhào lên giường, nhưng cuộc mây mưa của họ quá vội vàng gấp gáp, đầy căng thẳng nên chỉ mang tính “chữa cháy” chứ không là những thời khắc êm dịu, mê ly...

Họ đốt lên một điếu thuốc lá và hút chung với nhau trong bóng tối, và rồi Rosalie bắt đầu khóc. ”Tại sao anh không thể dừng lại từ bây giờ?” nàng thì thầm. ”Tại sao anh không thể dừng lại, hở anh?”

Rogan lặng thinh không trả lời. Chàng biết nàng muốn nói gì. Rằng nếu chàng để Klaus von Osteen sống bình an, thì cuộc đời của chàng và của nàng có thể làm lại từ đầu. Họ sẽ còn sống và sống bên nhau. Chứ nếu chàng cứ quyết chí truy sát von Osteen thì những cơ may để chàng trốn thoát là rất nhỏ. Rogan thở dài. Chàng chẳng bao giờ có thể kể lại cho người nào khác những gì mà von Osteen đã làm cho chàng nơi Tòa án Munich; chuyện đó thật quá xấu hổ. Xấu hổ cũng như mưu đồ độc ác và hèn hạ của chúng khi giết chàng. Chàng chỉ còn biết mỗi một điều: Chàng không bao giờ có thể sống trên trái đất này bao lâu mà von Osteen còn sống. Chẳng bao giờ chàng có thể ngủ suốt đêm mà không trải qua những cơn ác mộng bao lâu mà von Osteen còn sống. Để tìm lại quân bình cho thế giới riêng tư của mình chàng phải giết người thứ bảy và cũng là tên tội đồ cuối cùng này.

Và tuy thế, theo một cách lạ lùng, chàng lại sợ cái thời điểm mà mình sẽ gặp lại von Osteen. Chàng phải tự nhắc nhở rằng hiện nay von Osteen sẽ là nạn nhân, von Osteen sẽ co rúm người lại vì sợ hãi, von Osteen sẽ gục ngã trong kinh hoàng. Nhưng thật là khó để tưởng tượng mọi chuyện này. Bởi vì quay trở lại những ngày khủng khiếp nọ khi bảy tên đó tra tấn chàng nơi Tòa án Munich, trong những ngày đầy ác mộng đó khi những tiếng la rú của Christine từ phòng kế bên đã khiến toàn thân chàng run lên với lo lắng tột độ, cuối cùng Rogan đã đi đến chỗ nhìn Klaus von Osteen như Thượng đế và hầu như đã đi đến chỗ yêu hắn với lòng kính sợ.

Rosalie đã rơi vào giấc ngủ, mặt nàng vẫn còn đầm đìa nướt mắt. Rogan đốt điếu thuốc khác. Tâm hồn chàng, trí nhớ không thể đánh bại của chàng, và tất cả những cơn hấp hối của hoài niệm một lần nữa lại cầm tù chàng nơi căn phòng vòm cao của Tòa án Munich với những cực hình tra tấn, những trò sỉ nhục, những cuộc thẩm vấn xa luân chiến khiến cho chàng thân xác cạn kiệt, rã rời, đầu óc mụ mẫm, tê liệt, xấu hổ với con người hôi thối, bạc nhược mà mình không còn làm chủ được tí nào nữa.

* *

Sau những màn tra khảo và sỉ nhục đám lính gác sẽ xiềng tay chân chàng vào một chiếc ghế gỗ thật nặng và ném chùm chìa khóa lên chiếc bàn dài bằng gỗ dái ngựa. Ngay lúc một trong bảy tên thẩm vấn đến để bắt đầu ngày làm việc thì bọn lính gác liền biến đi. Sau đó những thành viên khác của đội thẩm vấn sẽ bước vào, một vài người còn cầm trên tay cốc cà-phê sáng. Suốt trong tuần lễ đầu tiên, Klaus von Osteen luôn luôn đến sau cùng. Đây là tuần lễ mà cực hình thân xác “bình thường” được áp dụng vào Rogan.

Vì tính chất phức tạp của loại thông tin mà Rogan phải khai ra, những bộ mã rối rắm và năng lượng tinh thần cần thiết để hồi tưởng những mô thức kỹ thuật số đã được ghi vào bộ nhớ, nên cực hình thân xác tỏ ra là quá gây tổn thương đối với tiến trình tư tưởng. Sau khi chịu cực hình Rogan không thể khai báo cho chúng những mật mã ngay dù chàng có muốn cũng không được. Chính Klaus von Osteen là người đầu tiên hiểu ra chuyện này và y đã ra lệnh mọi biện pháp thuyết phục bằng nhục hình chỉ áp dụng ở mức cần thiết để răn đe thôi. Sau đó, von Osteen luôn luôn là thành viên đầu tiên của đội thẩm vấn có mặt vào buổi sáng.

Trong những giờ của buổi sáng sớm, khuôn mặt quí phái được khắc chạm thật đẹp của von Osteen trông hơi nhợt nhạt với phấn cạo mặt, đôi mắt hắn còn hơi lờ đờ ngái ngủ. Lớn tuổi hơn Rogan cả một thế hệ, hắn là mẫu ông bố mà mọi chàng trai trẻ đều thích có: dáng vẻ thanh lịch mà không tỏ ra thích chưng diện kiểu hình thức chủ nghĩa; thành thật chứ không óng mượt, trơn tru; nghiêm trang mà vẫn điểm nét hài hước; công bằng mà nghiêm khắc. Và trong những tuần lễ tiếp theo sau đó, Rogan, hao mòn vì quá mệt mỏi, thiếu ăn uống và ngủ nghỉ, bị tra tấn thần kinh liên tục, đã đi đến chỗ cảm thấy von Osteen như là một khuôn mặt người cha bảo bọc, và đang trừng phạt mình chỉ vì muốn tốt cho mình. Trí tuệ của chàng bác bỏ cách cảm nhận đó, coi là lố bịch. Bởi đó là người cầm đầu những kẻ tra tấn chàng mà, chịu trách nhiệm về mọi nỗi đau khổ của chàng. Thế mà, về phương diện cảm xúc, như là một bệnh nhân tâm thần phân liệt, chàng lại chờ đợi von Osteen mỗi sáng như là đứa con chờ đợi người cha.

Buổi sáng đầu tiên mà von Osteen đến trước những người khác, hắn ta cắm một điếu thuốc lá vào miệng Rogan và đốt lên. Rồi hắn nói, chứ không thẩm vấn, và giải thích vị trí công tác của hắn. Hắn, von Osteen, đang làm nhiệm vụ đối với Tổ quốc khi tra vấn Rogan. Rogan đừng nên nghĩ đây là chuyện cá nhân. Bản thân hắn vẫn có cảm tình với chàng. Rogan hầu như trẻ tuổi ở lứa tuổi con hắn mặc dầu hắn không có con. Hắn thật phiền lòng khi thấy Rogan ương ngạnh như thế. Cái kiểu thách thức trẻ con như thế có được cái gì? Những mật mã trong đầu óc Rogan chẳng bao lâu nữa sẽ không còn được quân Đồng minh sử dụng, điều đó là chắc chắn rồi. Chỉ một quãng thời gian ngắn trôi qua đủ để biến bất kỳ thông tin nào mà chàng khai báo cho chúng trở thành vô dụng. Tại sao Rogan không thể chấm dứt sự điên rồ dại dột này và tránh cho mọi người phải chịu đau đớn. Bởi vì những kẻ tra tấn cũng đau đớn với người bị tra tấn. Bộ chàng nghĩ là họ không thấy đau đớn sao?

Sau đó hắn trấn an Rogan. Việc thẩm vấn sẽ chấm dứt. Chiến tranh sẽ chấm dứt. Rogan và vợ chàng, Christine, sẽ lại cùng sống hạnh phúc bên nhau. Cơn sốt chiến tranh và giết chóc rồi cũng qua đi và con người rồi sẽ không còn phải sợ hãi lẫn nhau nữa. Rogan không nên tuyệt vọng. Và von Osteen sẽ vỗ vai Rogan để biểu lộ “tình thương mến thương!” Chu choa! Nghe cổm động ghê!

Nhưng khi những tay thẩm vấn khác bước vào phòng cung cách von Osteen liền đổi khác. Hắn lại trở thành trưởng ban thẩm vấnĐôi mắt sâu của hắn lại nghiêm nghị nhìn vào đôi mắt Rogan. Cái giọng nói du dương êm dịu mới vừa rồi bỗng trở nên nghiêm khắc, chát chúa. Thế nhưng, cũng khá là kỳ lạ, đó là sự nghiêm khắc của một bậc “nghiêm đường” đối với đứa con hoang tàng lạc hướng. Có một cái gì đó đầy từ tính, rất mạnh mẽ trong nhân cách của von Osteen khiến Rogan tin vai trò mà von Osteen thủ diễn: rằng cuộc thẩm vấn là công bằng; rằng chính chàng, Rogan đã tự rước lấy những đau đớn thể xác cho mình.

Thế rồi đến những ngày khi chàng nghe tiếng la hét của Christine từ phòng kế bên. Trong những ngày ấy von Osteen không đến sớm trong buổi sáng, mà luôn luôn đến sau cùng. Và sau đó là cái ngày khủng khiếp khi chúng đưa chàng vào phòng kế bên và chỉ cho chàng thấy cái máy ghi âm và cái đĩa ghi đang quay tròn, lưu giữ lại giờ phút hấp hối của vợ chàng. Von Osteen đã tươi cười nói,” Cô ta đã chết ngay ngày đầu tiên nếm mùi tra tấn. Chúng tôi đã đánh lừa anh đấy. ”Và lúc ấy Rogan căm ghét hắn cực độ, căm giận đến trào máu mật ra khỏi miệng, phun tung tóe vào bộ quần áo tù của mình.

Ngay cả lúc đó von Osteen cũng vẫn nói dối. Genco Bari nói rằng Christine đã chết trong khi sinh con và Rogan tin Bari. Nhưng tại sao von Osteen lại nói dối? Tại sao hắn muốn chàng nghĩ rằng người của hắn còn tàn ác xấu xa hơn là thực tế? Và rồi, khi hồi tưởng lại, Rogan nhận ra sự hiểu biết tâm lý rất xuất sắc đàng sau từng lời nói và hành động của von Osteen.

Lòng thù ghét mà chàng cảm thấy đối với những kẻ đã giết vợ chàng đã làm cho chàng muốn sống sót. Chàng ao ước sống còn để có thể giết tất cả bọn chúng và cười khỉnh vào những thân xác bị hành hạ của bọn chúng. Và chính lòng thù ghét đó, niềm hy vọng báo thù đó đã làm sụp đổ ý chí đề kháng của chàng và trong những tháng sau đó đã khiến chàng bắt đầu khai ra cho những kẻ thẩm vấn mình tất cả những mật mã mà chàng có thể nhớ.

Von Osteen lại bắt đầu đến sớm, người đầu tiên trong phòng thẩm vấn. Hắn lại bắt đầu an ủi Rogan bằng giọng nói đầy từ lực và hiểu biết. Sau một vài ngày đầu, hắn luôn luôn mở trói cho đôi tay Rogan, và mang đến cà-phê, thuốc lá cho chàng làm bữa điểm tâm. Hắn tiếp tục trấn an Rogan rằng chàng sẽ được trả tự do ngay khi các bộ mã hoàn tất. Và rồi đến một buổi sáng nọ hắn đến rất sớm, khép và khóa cánh cửa đi vào căn phòng vòm cao sau lưng mình, và nói với Rogan,” Tôi nói cho anh một điều bí mật mà anh phải hứa không tiết lộ với ai. ”Rogan gật đầu. Von Osteen, với vẻ mặt nghiêm trọng nhưng hữu hảo, nói,” Vợ của anh vẫn còn sống. Ngày hôm qua cô ấy cho ra đời đứa con trai. Cả hai đều khỏe mạnh và đều được chăm sóc tốt. Và tôi long trọng hứa với anh lời hứa danh dự rằng ba người của gia đình anh sẽ được đoàn tụ khi anh hoàn tất việc cho mọi thông tin mà chúng tôi cần. Nhưng anh không được hở một lời nào về chuyện này cho người khác. Họ có thể gây phiền hà, bởi vì tôi đã vượt quá giới hạn thẩm quyền của mình khi hứa điều này với anh.”

Rogan sửng sốt. Chàng dò xét nét mặt của von Osteen để ước đoán xem hắn có nói dối không. Nhưng không có gì đáng nghi ngờ sự thành thật tử tế trong đôi mắt anh chàng người Đức này với lòng tốt dường như lộ rõ trên tướng mặt. Rogan tin lời. Và ý nghĩ là Christine còn sống, rằng chàng sẽ thấy lại khuôn mặt xinh đẹp của nàng, rằng chàng sẽ lại ôm cái thân hình thon thả mịn màng đó trong vòng tay, rằng nàng không chết và không nằm dưới đất – tất cả những điều này khiến chàng vỡ òa ra khóc. Von Osteen vỗ lên vai chàng, nói dịu dàng bằng cái giọng thôi miên,” Tôi biết, tôi biết. Tôi tiếc là mình đã không thể nói với anh sớm hơn. Tất cả chỉ là chuyện bịa – một phần ắt có trong công việc của tôi, chắc anh hiểu. Nhưng giờ đây chuyện ấy không còn cần thiết nữa và tôi muốn làm anh hạnh phúc.”

Hắn bảo Rogan lau khô nước mắt và rồi hắn mở khóa cửa phòng thẩm vấn. Sáu người kia đang ngồi bên ngoài, những cốc cà-phê cầm tay. Họ có vẻ tức giận vì bị cho ra rìa, tức giận vì người lãnh đạo của mình có vẻ như đã liên minh với nạn nhân của họ.

Đêm đó trong phòng biệt giam của mình Rogan mơ thấy Christine và đứa con nhỏ mà chàng chưa từng gặp. Cũng khá là ngộ nghĩnh, khuôn mặt đứa bé hiện ra rất rõ trong giấc mơ của chàng, bụ bẫm, hồng hào, nhưng khuôn mặt của Christine lại ẩn trong bóng tối. Khi chàng lên tiếng gọi, nàng bước ra khỏi bóng tối và chàng có thể thấy nàng, thấy rằng nàng đang hạnh phúc. Đêm nào chàng cũng mơ thấy vợ con.

Năm ngày sau là ngày Thứ hai Hoa hồng (Rosenmontag), và khi von Osteen bước vào phòng hắn ôm theo cả một ôm quần áo dân sự. Hắn nở nụ cười hạnh phúc một cách thành thật và nói với Rogan,” Hôm nay là ngày tôi giữ lời hứa với anh đây. Và sau đó sáu người kia chen chúc trong phòng. Họ chúc mừng Rogan như thể họ là những vị giáo sư đã ngồi ghế giám khảo khi chàng bảo vệ thành công luận văn tốt nghiệp với hạng danh dự! Rogan bắt đầu thay quần áo mới. Genco Bari giúp chàng thắt cà-vạt cho chỉnh tề, nhưng Rogan vẫn nhìn vào von Osteen để hỏi một câu hỏi thầm lặng bằng đôi mắt chàng, hỏi rằng chàng có thể gặp vợ con mình không. Và von Osteen hiểu và gật đầu, một cách kín đáo và mang tính trấn an. Ai đó chụp chiếc mũ fedora lên đầu Rogan.

Trong lúc đứng đó nhìn vào những khuôn mặt tươi cười của bọn họ chàng nhận ra một đứa trong bọn vắng mặt. Rồi chàng cảm nhận mũi súng lạnh ngắt ấn vào sau gáy và vành mũ nghiêng về phía trước che phía trên mắt chàng. Trong khoảnh khắc đó chàng hiểu ra mọi điều và gửi một cái nhìn tuyệt vọng cuối cùng vào von Osteen, kêu lên trong đầu óc chàng,” Xin hãy cứu tôi! Xin hãy cứ tôi!” Và điều cuối cùng mà chàng thấy trước khi phần sau của sọ chàng nổ tung, đó là bộ mặt thanh tú của von Osteen vặn vẹo thành một tiếng cười mỉa mai ma quái.

Giờ đây nằm trong giường bên cạnh Rosalie, Rogan biết rằng nếu giết von Osteen chỉ một lần thôi sẽ là chưa đủ để thỏa lòng thù hận của chàng. Phải nghĩ ra cách nào đó để mang hắn trở về với sự sống, rồi lại giết hắn, rồi cho hắn sống lại , rồi lại giết hắn, cứ thế thật nhiều lần, may ra mới hả dạ. Bởi von Osteen đã nhìn ra chính tinh yếu của nhân tính nơi cả hai người, nơi chàng và hắn, và chỉ vì một chuyện không hơn là một trò đùa, đã phản bội nhân tính đó.

Khi Rogan thức dậy vào sáng hôm sau Rosalie đã có sẵn bữa điểm tâm chờ chàng. Phòng không có nhà bếp nhưng nàng có bình đun nước sôi để pha cà-phê và ra phố mua hamburger mang về. Trong lúc ngồi ăn sáng nàng cho chàng biết là Klaus von Osteen không ngồi xử án ngày hôm đó mà sẽ tuyên án một phạm nhân đã bị xét xử vào sáng hôm sau. Họ cân nhắc lại mọi điều nàng biết về von Osteen – những gì nàng đã kể cho Rogan trước khi chàng đi Sicily và những gì nàng tìm hiểu thêm sau đó. Von Osteen là một vị “tai to mặt lớn” đầy quyền lực chính trị ở Munich và được sự hậu thuẫn của Bộ Ngoại giao Mỹ để leo lên nấc thang quyền lực cao hơn. Với tư cách Chánh án, von Osteen luôn được bảo vệ 24/ 24 giờ tại nhà và khi đi ra ngoài. Chỉ khi ở trong Tòa án Munich vốn chật ních những nhân viên an ninh thì hắn mới không cần vệ sĩ riêng kè kè bên mìnhRosalie cũng kể cho Rogan nghe về công việc trợ lý điều dưỡng của mình tại Tòa án Munich. 

Rogan cười với nàng,” Em có thể đưa anh vào trong đó mà không bị ai thấy không?

Rosalie gật đầu. ”Nếu anh phải đến đó,” nàng nói.

Trong một lúc Rogan không trả lời. Sau đó chàng nói,” Sáng mai.”

Sau khi nàng đi làm, Rogan cũng ra phố mua mấy đồ lặt vặt. Chàng mua một gói nhỏ đồ lau chùi súng mà chàng cần để tháo ra và lau chùi dầu khẩu Walther. Rồi chàng thuê một chiếc Mercedes và đỗ xe cách nhà trọ một dãy nhà. Chàng lên lại phòng và viết mấy bức thư, một bức cho luật sư của chàng ở Mỹ, một thư khác cho các đối tác kinh doanh của chàng. Chàng bỏ mấy bức thư vào túi để sẽ gửi bưu điện sau khi Rosalie đi làm về nhà. Rồi chàng tháo rời khẩu Walther, lau chùi nó cẩn thận, rồi lắp ráp trở lại như nguyên trạng. Chàng để ống hãm thanh trong một hộc bàn. Chàng muốn tuyệt đối chính xác trong lần cuối cùng này và chàng không chắc mình có thể tiến đủ gần để bù cho sự thiếu chính xác do ống hãm thanh gây ra.

Khi Rosalie về nhà chàng hỏi,” Chuyện von Osteen xử án ngày mai là chắc chứ?”

“Vâng. ”Nàng ngưng một hồi rồi hỏi,” Chúng ta sẽ đi ăn ngoài hay anh muốn em mang cái gì về phòng mình ăn?”

“Chúng ta đi ăn ngoài đi,” Rogan nói. Chàng bỏ mấy bức thư vào hộp thư bưu điện đầu tiên mà họ đi ngang qua.

Họ ăn tối ở nhà hàng danh tiếng Brauhaus nơi lúc nào cũng có hơn mười hiệu bia ngon và khoảng hai mươi loại xúc xích để khai vị. Tờ báo ra buổi chiều Tagenblatt đăng bài phóng sự về cuộc mưu sát Wenta Pajerski ở Budapest. Đạo quân dân chủ bí mật được tin là chịu trách nhiệm về cuộc mưu sát, đã bị chà xát nhiều lần bởi hàng loạt những cuộc đột kích của mật vụ, tờ báo thuật lại. May mắn là quả bom không gây sát thương cho ai ngoài chính nạn nhân bị nhắm đến.

“Có phải anh đã dự trù theo cách đó?” Rosalie hỏi.

Rogan nhún vai. ”Anh đã cố gắng hết sức khi gài bẫy bom vào quân cờ. Nhưng làm sao nói trước được. Anh đã e ngại một trong những cô tiếp viên có thể bị văng miểng. Điều may mắn là Pajerski có một thân xác to lớn dềnh dàng nên hắn đã hứng trọn, không chừa cho ai tí nào!”

“Và bây giờ chỉ còn mỗi von Osteen,” Rosalie nói. “Có sự khác biệt nào chăng nếu em nói với anh rằng ông ta có vẻ là người tốt”

Rogan cười khắc nghiệt. ”Chuyện ấy không làm anh ngạc nhiên, bởi qua bao trải nghiệm, nếm đủ mùi cay đắng với những trò ngụy thiện tinh vi của hắn, anh đã biết hắn là một tay ngụy quân tử thuộc hàng siêu đẳng rồi. Cho nên bây giờ dầu có nghe nói về bao nhiêu hành vi tử tế của hắn thì điều đó cũng chẳng làm nên sự khác biệt nào!”

Họ không nói về chuyện đó, nhưng cả hai đều biết đây rất có thể là buổi tối cuối cùng bên nhau của hai người. Họ không muốn qua cả đêm đó nơi căn phòng tuềnh toàng chỉ có chiếc ghế sofa xanh và chiếc giường hẹp. Thế là họ để cho mình trôi dạt từ quán bar này sang nhà hàng khác, uống schnapps, nghe những bài ca Đức vui nhộn cùng với những “đại ẩm giả” Đức, những kẻ uống bia bằng các loại cốc vại to tướng với dung tích từ tối thiểu là nửa lít đến một lít, một lít rưỡi, mỗi lần đưa lên là “dzô” trăm phần trăm, và đưa cay bằng cách ngốn xúc xích nhồm nhoàm đầy mồm, vừa tọng xuống cổ họng lại cầm vại bia khác lên, dzô trăm phần trăm tiếp. Cứ thế cho đến khi nào thấy đầy đến cổ lại len lỏi tìm đường vào toa-lét đến nơi “hò hẹn,” ra trăm phần trăm! Rồi lại tìm đường trở về bàn cùng các chiến hữu để lại “quất” tiếp, cho đến khi nào xỉn hết biết, thân này kể bỏ mới tạm thoát kiếp luân hồi!

Rogan vẫn tiếp tục uống schnapps trong khi Rosalie chuyển sang bia. Cuối cùng, cảm thấy đã đủ say để dễ ngủ, đôi tình nhân mới tay trong tay quay về tổ ấm để “úm!”

Khi đi ngang chiếc Mercedes thuê, đỗ ở gần nhà, Rogan bảo Rosalie,” Đó là chiếc xe anh đã thuê. Sáng mai chúng ta sẽ lái nó đến tòa án và đỗ nó gần chỗ em đi vào. Nếu anh không đi ra thì em cứ lái xe đi xa và rời Munich. Đừng đi tìm anhOK?”

“OK,” nàng đáp. Giọng nàng run run, nghẹn ngào, thế nên chàng cầm lấy tay nàng để giữ cho nàng khỏi khóc. Nàng rụt tay ra nhưng là chỉ để lấy chìa khóa phòng từ trong ví. Họ đi vào nhà trọ, và khi leo lên các bậc thang, nàng lại nắm tay chàng. Nàng chỉ buông tay chàng ra để mở khóa cửa phòng. Nàng đi vào và bật đèn lên. Đứng phía sau nàng Rogan nghe nàng thở hổn hển, há hốc mồm vì hoảng sợ.

Ngồi trên chiếc ghế sofa màu xanh là chàng điệp viên Arthur Bailey; khép cửa lại đàng sau họ là Stefan Vrostk. Vrostk cầm một khẩu súng ngắn nơi tay phải. Cả hai đều cười mím chi trông khá là ... duyên dáng thấy phát chán!

loại: Hình Sự, Trinh Thám NXB:Công Thương ebook©vctvegroup Nguồn: tve-4u @nguyenthanh-cuibapebook PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.