CHƯƠNG 19

Công Lý & Báo Thù

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, trong khi uống cà-phê, chàng viết ra tên và địa chỉ của vị luật sư của mình ở Mỹ và đưa cho nàng. ”Nếu em gặp bất kỳ chuyện rắc rối nào, hãy viết thư báo cho người này,” Rogan nói. ”Ông ấy sẽ đến giúp em.”

Chuyện chàng không giết Bailey và Vrost, một cách nào đó, đã khiến Rosalie cam chịu việc Rogan truy sát von Osteen. Nàng không còn cố lay chuyển ý định của chàng; nàng chấp nhận những gì chàng phải làm. Nhưng nàng muốn chàng nghỉ ngơi vài ngày. Trông chàng có vẻ như đau ốm và rất mệt mỏi. Rogan lắc đầu. Chàng đã phải chờ đợi quá nhiều năm rồi; chàng không muốn chờ đợi thêm ngày nào nữa cả.

Chàng bị nhức đầu nhẹ. Chàng có thể cảm nhận áp lực lên phần sọ não được bao bọc bởi tấm thẻ bạc. Rosalie lấy nước cho chàng uống những viên thuốc mà chàng luôn mang theo bên mình. Nàng quan sát chàng kiểm tra lại khẩu Walther rồi đút vào túi áo jacket. “Anh không dùng ống hãm thanh sao?” nàng hỏi.

“Nó sẽ làm cho việc tác xạ thiếu chính xác,” chàng nói. ”Anh phải tiếp cận trong vòng mười lăm feet mới chắc bắn trúng hắn.”

Nàng hiểu chàng thực sự muốn nói gì: rằng chàng không có hy vọng trốn thoát; rằng chuyện hãm thanh cái vũ khí giết người sẽ chẳng có tác dụng gì. Trước khi cùng ra khỏi cửa nàng muốn chàng ôm nàng trong vòng tay, nhưng chàng không có cách chi an ủi nàng khỏi nỗi sầu sinh ly – và cũng có thể là tử biệt – mà nàng chừng như đã thấy trước.

Chàng bảo nàng lái xe vì chàng không tin tưởng lắm tầm nhìn hai bên của mình, ở một thời điểm quan trọng như thế này. Thần kinh thị giác bị tổn thương của chàng trở nên tồi tệ nhất vào những lúc căng thẳng, và chàng cũng muốn phần nào che khuất bớt khuôn mặt mình bằng bàn tay trong lúc di chuyển qua thành phố. Munich ắt là đầy cớm đang theo dõi chàng.

Họ lái xe đi qua các bậc thềm của Tòa án, đi qua cái quảng trường mà Rogan còn nhớ như in, với những tòa nhà có nhiều hàng cột được trang trí cầu kỳ hoa mỹ. Rosalie đỗ chiếc Mercedes ở một cự ly ngắn tính từ lối vào bên hông. Rogan ra khỏi xe và bước vào con đường có vòm cung uy nghi đường bệ phía bên trên, dẫn vào sân trong của Tòa án.

Chàng đi trên con đường rải đá sỏi đã từng một lần nhuộm máu chàng và những hang hốc nhỏ của nó đã nuốt vào những mảnh vỡ li ti bắn ra từ sọ chàng. Cứng người vì căng thẳng, chàng đi theo Rosalie vào phòng cấp cứu và nhìn nàng chui vào chiếc áo điều dưỡng màu trắng. Nàng quay sang chàng và hỏi khẽ khàng, ”Anh sẵn sàng chưa?”

Rogan gật đầu. Nàng dẫn chàng đi lên một cầu thang bên trong nó đưa đến một căn phòng tối lờ mờ, lạnh lẽo được lót nền bằng cẩm thạch. Những cánh cửa lớn bằng gỗ sồi rải rác hai bên hành lang, cứ cách nhau năm mươi feet một, đó là những cánh cửa đưa vào các phòng của tòa án. Những hốc sâu kế bên mỗi cánh cửa chứa những bộ áo giáp. Một số hốc trống trơn vì bộ giáp trụ đã bị cướp bóc trong thời chiến và vẫn chưa được thay bộ khác vào.

Trong khi đi qua những cánh cửa phòng xử Rogan có thể thấy những phạm nhân – trộm cắp, cướp bóc, hiếp dâm, sát nhân, và cả những kẻ vô tội – đang chờ lãnh án. Chàng đi dọc theo hành lang dài, đầu chàng nặng đi với cảm xúc sợ hãi đầy trong không khí như một dòng điện hiểm ác. Họ đến trước tấm bảng gỗ ghi: “Kriminalgericht,” (Thẩm phán hình sự), và bên dưới: “Bundesgericht von Osteen, Präsidium (Thẩm phán Liên bang von Osteen, Chánh án).

Rosalie kéo vào tay chàng. ”Trong phòng này,” nàng thì thầm. ”Von Osteen là người ở giữa trong số ba thẩm phán.”

Rogan bước vào, ngang qua một nhân viên tòa án và lấy một ghế ngồi ở hàng sau. Rosalie ngồi kế bên chàng.

Chậm rãi, Rogan ngẩng đầu lên nhìn vào ba viên thẩm phán ngồi nơi bàn xử án, trong căn phòng rộng mênh mông. Một khán giả ngồi ngay phía trước chàng che khuất tầm nhìn của chàng, và chàng phải nghiêng đầu qua một bên để nhìn cho rõ hơn. Không có ai trong ba viên thẩm phán nhìn thấy quen cả. ”Anh không thấy hắn,” chàng thì thầm với Rosalie.

“Viên thẩm phán ngồi chính giữa đó,” nàng thì thầm.

Rogan nhìn chăm chú. Viên thẩm phán ngồi ở giữa không có nét nào giống với von Osteen như chàng đã biết cả. Những đường nét trên mặt của von Osteen trông biết ngay là dân quí tộc với mũi mồm hơi khoằm giống mũi diều hâu; những đường nét nơi mặt người này trông có vẻ “anh cả thộn”, chậm chạp, lơ ngơ, chừng như bị hội chứng thiểu năng trí tuệ! Trán cũng hẹp hơn nhiều. Sao thế nhỉ? Không một người nào lại có thể thay đổi nhiều đến thế. Chàng thì thầm vào tai Rosalie,” Đấy không phải là von Osteen; trông người này chẳng có gì giống với hắn ta cả.”

Chậm rãi, Rosalie quay sang đối mặt chàng. ”Anh có ý nói hắn không phải là người thứ bảy trong tấn thảm kịch của anh?”

Rogan lắc đầu. Chàng nhận thấy nét vui mừng trong đôi mắt nàng và không hiểu tại sao. Rồi nàng thì thầm, ”Nhưng đấy là von Osteen. Chắc chắn như thế. Em biết đó là một sự kiện thực tế.”

Bỗng dưng chàng thấy chóng mặt. Vậy là bọn chúng đã lừa chàng. Chàng nhớ lại những nụ cười ranh mãnh của anh em Freislings khi chúng cung cấp thông tin cho chàng về von Osteen. Chàng nhớ lại cái vẻ tự tin trong cung cách của Bailey khi họ nói về von Osteen, một cái gì đó khiến anh chàng điệp viên kia tỏ ra vui thích. Và giờ đây chàng hiểu nét vui mừng thoáng qua đôi mắt Rosalie: Chàng sẽ không bao giờ tìm ra người thứ bảy và như vậy sẽ bỏ rơi cuộc truy sát và sống nốt phần đời còn lại với nàng. Đấy là điều nàng vẫn hy vọng và vẫn thầm cầu mong.

Tấm thẻ bạc trong sọ bắt đầu làm chàng đau và lòng căm ghét đối với cả thế giới làm chàng trở nên bẳn tính, đã rút hết sinh lực từ cơ thể chàng và chàng bắt đầu ngã phịch người về phía Rosalie. Nàng đón lấy chàng khi chàng bắt đầu tái người đi và một nhân viên tòa án dáng người lực lưỡng, thấy chuyện xảy ra, liền sốt sắng đến giúp mang Rogan ra khỏi phòng xử án và xuống phòng cấp cứu. Rosalie ở bên phía mà Rogan mang súng, nàng cảm nhận hình dáng nó xuyên qua vải chiếc áo jacket của chàng. Trong phòng cấp cứu nàng đặt chàng nằm trên một trong bốn chiếc giường và kéo một cái màn vây quanh chàng. Rồi nàng nâng đầu chàng lên và nhét mấy viên thuốc xuống cổ họng chàng. Chỉ mấy phút sau sắc màu trở lại trên đôi má Rogan và chàng mở mắt.

Nàng nói những lời dịu dàng, âu yếm nhưng chàng không trả lời, và cuối cùng nàng phải để chàng lại đó để chăm sóc một người mới đến đang cần vài trợ giúp y tế sơ cứu.

Rogan nhìn trừng trừng lên trần nhà. Chàng cố động não để nghĩ cho ra lẽ mọi chuyện. Không có cách nào mà anh em nhà Freisling có thể nói dối khi chúng viết ra cùng những cái tên của những người đồng nghiệp thời chiến. Và Bailey đã công nhận rằng von Osteen chính là người mà Rogan tìm. Vậy thì, có thể nào mà Rosalie lại nói dối chàng? Không, với Rosalie điều ấy là không thể nào. Vậy chỉ còn cách duy nhất: tìm Bailey và làm sao khiến hắn phải nói sự thật. Nhưng chỉ sau khi chàng đã nghỉ ngơi lại sức; hiện giờ chàng cảm thấy rất yếu ớt. Rogan nhắm đôi mắt. Chàng ngủ một giấc ngắn. Khi thức giấc chàng nghĩ mình đang nằm mộng, một trong những cơn ác mộng chàng vẫn thường gặp hàng đêm.

Từ phía kia của bức màn vọng đến giọng nói của tay trưởng ban thẩm vấn đã từ lâu trước đây tra tấn chàng và làm nhục nhân tính nơi chàng. Giọng nói có từ tính mạnh mẽ, ngân vang với cảm tình, đang hỏi thăm về con người đã ngất đi nơi phòng xử án. Rogan có thể nghe Rosalie, với giọng kính cẩn, trấn an người khách viếng rằng người kia chỉ bị kiệt sức vì nóng và sẽ hồi sức trong thời gian ngắn thôi. Nàng cám ơn Ngài Thẩm phán Đáng kính về lòng tử tế đã ân cần hỏi han tình trạng sức khỏe bệnh nhân của nàng.

Khi cánh cửa đóng lại Rosalie vòng ra sau bức màn và thấy Rogan đang ngồi trên giường. Trên khuôn mặt chàng thoáng một nụ cười ảm đạm. ”Ai vậy?” chàng hỏi, muốn kiểm tra lại cho chắc chắn nhận định của mình.

“Thẩm phán von Osteen,” Rosalie nói. ”Ông ấy đến để hỏi thăm tình trạng anh thế nào. Em đã nói với anh là ông ấy tử tế lắm mà. Em vẫn luôn cảm nhận rằng ông ấy không thể là người mà anh đang truy tìm.”

Rogan dịu dàng nói,” Đó chính là điều khiến anh em Freisling cười một cách ranh mãnh với nhau, và cả Bailey nữa. Họ nghĩ rằng anh sẽ không bao giờ nhận ra von Osteen, giống như họ đã không nhận ra anh. Nhưng tất cả sức mạnh nhân cách của hắn ta nằm trong giọng nói của hắn, và anh sẽ không bao giờ quên giọng nói đó. ”Chàng nhận thấy tia nhìn sững sờ, mất tinh thần của nàng. ”Chiều nay Thẩm phán von Osteen có ngồi xử án, sau bữa ăn trưa, hay không?” chàng hỏi.

Rosalie ngồi xuống giường, lưng tựa vào chàng. ”Có,” ngắn gọn thế thôi.

Rogan vỗ vai nàng, những ngón tay chàng rút ra sức mạnh từ thân xác trẻ trung của nàng. Chàng có thể cảm nhận niềm vui trào dâng chạy xuyên qua khắp người. Chỉ còn trong vài giờ nữa thôi, rồi tất cả sẽ qua đi; chàng sẽ không bao giờ còn nằm mơ những giấc mộng dữ của mình nữa. Nhưng chàng cần tập trung mọi sức lực. Chàng bảo Rosalie những loại thuốc và liều lượng để chuẩn bị cho chàng từ tủ thuốc của bệnh xá. Trong lúc nàng chuẩn bị các liều thuốc, chàng nghĩ về sự thay đổi nơi ngoại hình của von Osteen.

Nhớ lại những nét quí phái kiêu kỳ nơi khuôn mặt von Osteen, Rogan biết rằng con người này sẽ không tự nguyện làm phẫu thuật thay đổi nét mặt chỉ để trốn thoát nguy cơ bị nhận dạng như là phạm nhân chiến tranh. Trong những năm kể từ khi họ thấy nhau lần cuối, von Osteen cũng đã phải trải qua cái địa ngục đau khổ của hắn ta. Nhưng chuyện đó không thành vấn đề; chẳng có gì thành vấn đề nữa cả, Rogan nghĩ. Trước khi ngày qua đi, cả hai thế giới – thế giới của chàng và thế giới của von Osteen – cả hai đều sẽ tận cùng, sẽ diệt vong, sẽ biến thành hư không...

................................&.............................. 

loại: Hình Sự, Trinh Thám NXB:Công Thương ebook©vctvegroup Nguồn: tve-4u @nguyenthanh-cuibapebook PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.