Nơi bệnh xá cấp cứu của Tòa án Munich, Rogan sửa soạn cho cuộc gặp mặt lần cuối với Klaus von Osteen. Chàng chải tóc và vuốt thẳng quần áo; chàng muốn mình trông càng chỉnh tề, dễ coi càng tốt, để không nổi bật trong đám đông. Chàng vỗ vào túi áo jacket bên phía tay phải để chắc rằng khẩu Walther vẫn còn đó, mặc dầu nếu không làm thế chàng vẫn có thể cảm nhận sức nặng của khẩu súng.
Rosalie lấy một chai chất lỏng không màu từ cái khay xoay tròn của nàng và đổ ra một ít lên một miếng gạc vuông dày. Nàng đặt miếng gạc vào túi áo bên trái của Rogan. “Nếu anh bắt đầu thấy choáng, đặt nó lên miệng và hít vào,” nàng dặn.
Chàng cúi xuống để hôn nàng, và nàng nói,” Chờ đến khi ông ta xong buổi xử án; hãy chờ đến cuối ngày.”
“Anh sẽ may mắn hơn nếu bắt gặp ông ta quay lại chỗ làm sau bữa ăn trưa. Em hãy ngồi trong xe. ”Chàng chạm nhẹ má nàng. ”Có nhiều cơ may là anh sẽ thoát được.”
Mắt đượm buồn, họ cười với nhau với niềm tin gượng gạo; rồi Rosalie cởi chiếc áo choàng trắng ra và vắt lên ghế. ”Em đi đây,” nàng nói, và không một lời nào khác, không quay nhìn trở lại, nàng rời bệnh xá và đi ngang qua khoảng sân để đến đường phố bên ngoài. Rogan nhìn theo nàng trước khi chàng cũng rời bệnh xá và leo lên mấy bậc thang bên trong để đến hành lang tầng chính của Tòa án Munich.
Hành lang đầy những phạm nhân đang chờ để biết hình phạt của mình, và cùng với họ là gia đình hay bạn bè cũng như các luật sư biện hộ và những người chấp pháp. Họ bắt đầu lần lượt biến đi vào từng phòng xử án riêng, cho đến khi căn đại sảnh lạnh tối trống trơn. Không thấy bóng dáng von Osteen đâu.
Rogan đi xuống phòng xử án nơi von Osteen ngồi xử sáng nay; chàng đã trễ. Phiên tòa đã bắt đầu được mấy phút rồi và sắp sửa tuyên án phạm nhân đang đứng trước vành móng ngựa. Von Osteen, trong tư cách Chánh án, ngồi giữa hai bồi thẩm. Họ đều mặc áo thụng đen, nhưng chỉ có von Osteen mang cái mũ hình chóp cao kết bằng lông chồn éc-min và lông chồn vizon, biểu tượng của quan chức chánh thẩm, và khuôn mặt ông ta hình như đang toát ra một sự thôi miên mạnh mẽ lên mọi người trong phòng.
Ông ta sắp sửa tuyên án phạm nhân đang đứng trước mặt mình. Quyết định được thông báo bằng cái giọng uy nghiêm, đầy thuyết phục mà Rogan vẫn nhớ rõ. Đó là một phán quyết tù chung thân cho tội nhân khốn khổ trước mặt ông ta.
Rogan thở phào nhẹ nhõm khi cuộc tìm kiếm đã kết thúc. Chàng đi khoảng một trăm feet qua các cánh cửa của dãy phòng xử án và đến một trong những cái hốc trống trong tường của hành lang, một cái hốc từng lưu giữ bộ giáp trụ của một chiến binh Đức trong cả ngàn năm. Chàng đứng đó trong gần một tiếng đồng hồ trước khi những người trong phòng xử án ùa ra khỏi các cánh cửa gỗ sồi để vào hành lang.
Chàng thấy một người mặc áo thụng đen bước ra từ phòng xử án qua một cửa nhỏ bên hông. Von Osteen đang tiến về phía chàng thông qua hành lang lờ mờ. Trông ông ta giống như một thầy tư tế thời xưa đang sửa soạn cuộc hy tế, với áo thụng bay lất phất, mũ chóp nhọn kết bằng lông chồn éc-min và chồn vizon giống như mũ tế của một giám mục, toát ra vẻ thiêng liêng, không thể chạm đến. Rogan chờ, phong tỏa hành lang. Chàng rút khẩu Walther ra cầm lăm lăm nơi tay.
Bây giờ, họ đối mặt nhau. Von Osteen nhìn qua ánh sáng lờ mờ và thì thầm, “Rogan?”
Và Rogan cảm thấy niềm vui tràn ngập khi lần này chàng được kẻ thù nhận ra, rằng hắn biết mình phải chết vì tội gì. Chàng nói,” Xưa kia mi đã từng kết án tử hình ta.”
Chàng nghe cái giọng thôi miên nói, ”Rogan, Michael Rogan?” Và von Osteen mĩm cười với chàng và nói, ”Tôi rất vui vì cuối cùng anh đã đến.” Ông ta đưa tay lên chạm vào cái mũ lông chồn. ”Trong những giấc mộng của ta anh khủng khiếp hơn nhiều,” ông ta nói. Rogan khai hỏa.
Phát súng vang rền qua những hành lang cẩm thạch giống tiếng ngân nga của một đại hồng chung. Von Osteen lảo đảo ngã ra sau. Ông ta đưa cả hai tay lên như để chúc phúc cho Rogan. Rogan bắn tiếp phát nữa. Khuôn mặt với chiếc áo thụng đen bắt đầu chùng xuống, chiếc nón chóp nhọn làm cho việc ngã xuống vừa có vẻ uy nghiêm lại vừa mang tính báng bổ đối với cái gì thiêng liêng. Người ta chạy vào hành lang từ những phòng xử án kế cận, và Rogan bắn một viên cuối cùng vào cái thân xác đang nằm sòng soài trên nền đá hoa cương. Sau đó, với khẩu súng ngắn trên tay, chàng chạy ra từ lối thoát bên hông vào quảng trường đầy nắng. Chàng đã thoát.
Chàng thấy chiếc Mercedes đang đợi cách mình độ trăm bước và chàng rảo bước tới. Rosalie đang đứng kế bên, trông thật nhỏ bé, như thể nàng đang đứng ở cuối một đường hầm dài. Rogan bắt đầu chạy. Chàng đang thực sự đạt mục đích, chàng nghĩ; tất cả đã qua đi, và chàng sắp đạt mục đích. Nhưng một tay cảnh sát trung niên, với hàng ria mép vểnh lên, đang điều khiển giao thông, đã thấy khẩu súng trong tay Rogan, liền chạy xuống khỏi bục điều khiển để ngăn cản Rogan. Viên cảnh sát không vũ trang. Anh ta đứng chắn ngang lối đi của Rogan và nói,” Nhân danh pháp luật; tôi bắt anh. Anh không được phép vung vũ khí nơi công cộng.”
Rogan đẩy anh ta qua một bên và bước về phía chiếc Mercedes. Lúc đó Rosalie đã biến đi; chắc là nang đang ở bên trong chiếc xe và đang nổ máy xe. Rogan muốn đến với nàng một cách tuyệt vọng.. Tay cảnh sát vẫn đeo dính chàng, nắm chặt cánh tay chàng , và nói,” Nào, hãy tỏ ra biết điều. Tôi là một sĩ quan cảnh sát Đức, và nhân danh pháp luật, tôi bắt anh. ”Anh ta nói giọng Bavarian nặng trịch nhưng nghe lại có vẻ hữu nghị. Rogan đấm vào giữa mặt anh ta. Viên cảnh sát ngã ra sau nhưng rồi gượng lại và chạy theo Rogan một cách ngoan cường, cố gắng đẩy Rogan vào trong Tòa án bằng cái thân xác to lớn nặng nề của mình, tuy nhiên vẫn ngại sử dụng sức mạnh thể lực vì e dè khẩu súng trong tay Rogan. ”Tôi là sĩ quan cảnh sát,” anh ta nói lại, ngạc nhiên, không thể tin rằng có người lại từ chối phục tùng những mệnh lệnh hợp pháp của mình. Rogan quay lại và bắn anh ta xuyên qua ngực.
Viên cảnh sát ngã vào người chàng, ngước nhìn lên mắt chàng, và nói, đầy ngạc nhiên, với sự kinh hoàng hồn nhiên, đầy bỡ ngỡ, ”O wie gemein Sie sind.” Những lời ấy vang lên trong đầu óc Rogan. ”Ô, anh độc ác quá.” Rogan đứng đó, tê liệt, trong lúc viên cảnh sát ngã xuống chết bên chân chàng.
Đông cứng người lại nơi quảng trường ngập nắng, chính thân xác của Rogan dường như rã rời ra, sức mạnh chảy đi đâu hết. Nhưng rồi Rosalie ở bên cạnh chàng, cầm tay chàng và kéo chàng chạy. Nàng đẩy chàng vào chiếc Mercedes và phóng xe ra khỏi quảng trường. Nàng cho xe lao nhanh qua các đường phố của Munich để tìm về sự an toàn nơi căn phòng của họ. Đầu của Rogan đã nghiêng về bên phải, rời xa khỏi nàng, và nàng kinh hoàng nhìn thấy một dòng máu rỉ ra khỏi lỗ tai trái chàng, phun ra khỏi hốc tai như được một cái bơm bên trong bơm ra.
Họ về đến nhà trọ. Rosalie dừng xe và giúp Rogan bước ra khỏi xe. Chàng đứng không vững. Nàng lấy cái băng gạc có tẩm thuốc ra khỏi túi áo jacket bên trái của chàng và đưa lên miệng chàng. Đầu chàng giật mạnh lên và nàng có thể thấy con rắn đỏ tươi màu máu bò ra từ tai trái chàng. Chàng vẫn còn nắm khư khư khẩu Walther nơi tay phải và dân chúng nơi đường phố nhìn trừng trừng vào họ. Rosalie dẫn chàng vào tòa nhà và dìu chàng lên cầu thang. Những người chứng kiến cảnh đó chắc chắn sẽ gọi cảnh sát. Nhưng vì lý do nào đó Rosalie vẫn muốn chàng ở sau những cánh cửa khép lại, được che khuất khỏi những con mắt tò mò của mọi người. Và khi họ được riêng tư và an toàn, nàng dìu Rogan đến chiếc ghế sofa màu xanh, giúp chàng nằm xuống và đặt đầu chàng vào trong lòng nàng.
Và Rogan, cảm nhận sự đau đớn gây ra bởi tấm thẻ bạc xê dịch trong sọ mình, biết rằng chàng sẽ không bao giờ còn nằm mơ những giấc mơ khủng khiếp nữa, nói,” Hãy để anh nghỉ ngơi. Để yên cho anh ngủ trước khi bọn họ tới. Rosalie vuốt cho mi chàng khép lại, và chàng có thể ngửi mùi hương hoa hồng từ tay nàng. ”Vâng, ngủ đi anh,” nàng nói thật dịu dàng, thoáng nhẹ như hơi thở.
Một thời gian ngắn sau đó cảnh sát Munich vào phòng và thấy họ trong tình trạng đó. Nhưng cuối cùng thì bảy con người nơi căn phòng vòm cao của Tòa án Munich cũng đã giết được Rogan. Giờ đây, mười năm sau, óc não bị tổn thương của chàng đã nổ ra trong một cuộc xuất huyết não ào ạt. Máu tuôn ra từ thất khiếu trên đầu chàng – từ miệng, hai lỗ mũi, hai lỗ tai, hai con mắt. Rosalie ngồi lặng yên, lòng nàng là cái hồ chứa máu của Rogan. Trong lúc cảnh sát tiến lên, nàng bắt đầu khóc. Rồi chậm rãi nàng cúi đầu chúc phúc đôi môi lạnh của người yêu bằng một nụ hôn cuối cùng.
................&..................