CHƯƠNG 9

Công Lý & Báo Thù

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Phải mất cả ba ngày trước khi Rogan lấy lại ý thức về những gì diễn ra chung quanh mình. Chàng vẫn còn ở trong dãy phòng khách sạn, nằm trong giường của mình, nhưng phòng ngủ có mùi thuốc khử trùng giống như trong bệnh viện. Rosalie vẫn lảng vảng gần chàng, ngay lập tức đến kế bên chàng khi thấy chàng thức giấc. Nhìn qua bên trên vai nàng là một người có khuôn mặt dễ cáu kỉnh với một hàng râu mép giống với hình tượng bác sĩ Đức hài hước trong nhiều phim.

“A” – giọng của tay bác sĩ nghe nặng trịch – “cuối cùng thì bạn cũng tìm được đường về với chúng tôi. May mắn lắm, thật là may mắn. Giờ đây tôi phải cố nài bạn đi bệnh viện mới được.”

Rogan lắc đầu. ”Tôi ở đây được rồi. Xin hãy cho tôi một đơn thuốc để mua thêm loại thuốc tôi vẫn dùng. Không có bệnh viện nào giúp gì được cho tôi đâu.”

Tay bác sĩ chỉnh lại cặp mắt kính và vê vê hàng ria. Bất chấp vẻ ngụy trang trên mặt, tay bác sĩ này trông còn trẻ và lộ rõ là chàng ta đã “xao xuyến tâm hồn” trước sắc đẹp của kiều nữ Rosalie. Giờ đây anh ta quay sang mắng mỏ em. ”Cô phải để yên cho anh chàng này nghỉ ngơi dưỡng sức nhé. Đừng bắt anh ta trả bài liên miên khiến anh ta khí tổn thần suy, nguy lắm đấy. Anh ta đang bị suy kiệt tinh thần. Anh ta phải được nghỉ ngơi hoàn toàn ít nhất là hai tuần để dưỡng uy súc nhuệ. Cô hiểu ý tôi muốn nói gì chứ?” Anh chàng bác sĩ trẻ giận giữ xé một tờ giấy từ xấp giấy để kê toa và trao nó cho cô.

Bỗng có tiếng gõ cửa và Rosalie đi ra trả lời. Chàng điệp viên tình báo Mỹ Bailey bước vào, được tháp tùng bởi hai tay thám tử Đức. Cái khuôn mặt dài ngoẳng giống khuôn mặt Gary Cooper của Bailey coi bộ ”chua.” “Anh bạn trai của cô đâu?” anh ta hỏi Rosalie. Cô gật đầu hướng về phía cửa phòng ngủ. Ba anh chàng kia sấn sổ bước tới.

“Anh ấy ốm,” Rosalie nói. Nhưng ba anh chàng kia vẫn cứ xăm xăm bước vào phòng ngủ của người ta, phớt lờ lời can ngăn của Rosalie.

Bailey không lộ vẻ ngạc nhiên khi thấy Rogan trên giường. Chàng ta cũng chẳng tỏ ra chút đồng cảm nào với người bệnh. Chàng ta hạ cố một tia nhìn xuống Rogan và nói giọng phẳng lì,” Vậy là anh bạn đã đi trước bọn này một bước và đã nhanh tay giải quyết gọn nhẹ rồi. Hay đấy nhỉ!”

“Giải quyết chuyện gì?” Rogan nói. Giờ đây chàng đã thấy “phẻ” lại rồi. Chàng cười nhăn nhở với Bailey.

“Đừng có mà lảm nhảm vớ vẩn với tôi!” Bailey giận giữ sủa ra một tràng. ”Anh em nhà Freisling đã biến mất. Đúng như thế đấy. Họ rời trạm xăng dầu đã đóng cửa của họ; đồ đạc của họ vẫn còn nguyên; tiền bạc vẫn y nguyên trong nhà băng. Điều đó có nghĩa là – và chỉ có một nghĩa thôi: Họ đã ngoẽo.”

“Không tất yếu là như thế,” Rogan chống chế.

Bailey xua tay một cách thiếu kiên nhẫn. ”Anh sẽ phải trả lời một vài câu hỏi. Hai người này là từ Cục Cảnh sát Chính trị Đức. Anh phải mặc quần áo vào và đi đến tổng hành dinh của họ.”

Viên bác sĩ trẻ có hàng ria mép lên tiếng. Giọng ông ta giận giữ, như ra lệnh. ”Người này không thể bị di dời đi đâu cả.”

Một trong những tay thám tử Đức nói với ông ta,” Liệu mà giữ mình. Chắc là anh không muốn bao nhiêu năm mài đũng quần nơi trường Y lại phải đem đổ sông đổ biển chỉ vì dính líu đến một tội phạm hình sự?”

Thay vì dọa dẫm được viên bác sĩ thì điều đó lại càng làm cho ông ta nổi sung hơn.

“Nếu các anh cưỡng chế di dời người này anh ta rất có thể chết đứ đừ. Lúc đó chính tôi sẽ lên án tội giết người chống lại các anh và cơ quan của các anh.”

Mấy tay thám tử Đức, bất ngờ trước thách thức này, nhất thời nín thinh chưa biết nói gì. Bailey gườm tay bác sĩ và hỏi gằn,” Ông tên gì?”

Tay bác sĩ cúi đầu, gần như đập hai gót chân vào nhau, và nói, lịch sự và kiểu cách có thừa,” Thulman. Xin hầu ngài. Còn quí tánh cao danh của ngài là gì, tôi có được phép biết không đấy?”

Bailey gườm gườm nhìn anh ta một hồi lâu có vẻ đe dọa; thế rồi, bằng vẻ chế diễu ra mặt, anh chàng cũng làm bộ cúi người, rập hai gót chân vào nhau,” Thưa, Bailey ạ. Và chúng tôi sắp lôi cổ tay này về Đại sảnh đường đây.”

Tay bác sĩ nhìn chàng ta với vẻ miệt thị. ”Ngay cả khi đi chân không ta cũng có thể rập hai gót chân với nhau to hơn là anh với đôi giày đấy. Ngữ như anh mà đòi đi bắt chước một nhà quí tộc nước Phổ chính hiệu, thì, xin lỗi, cũng chỉ là làm trò khỉ thôi. Nhưng đó chỉ là chuyện bên lề. Tôi cấm anh di dời người này bởi vì anh ta đang ốm nặng; sức khỏe của anh ta sẽ chịu nguy cơ nghiêm trọng nếu di chuyển. Tôi không nghĩ là các anh có thể chơi sang bằng cách không thèm coi lời cảnh báo của tôi ra cái quái gì.”

Rogan có thể thấy là cả ba anh chàng kia đều bối rối. Mà chính chàng cũng thế. Can cớ gì mà lão bác sĩ này lại đưa đầu chịu báng vì chàng nhỉ? Chuyện này lạ à nghen! Nhất thời chàng chưa kịp nghĩ ra, dầu chàng thuộc loại Thông minh nhất nam tử, Yếu vi thiên hạ kỳ (Một trang nam tử thông minh thì tất yếu phải làm những việc kỳ lạ cho thiên hạ lác mắt chơi!) Thực ra thì, nếu tinh ý một chút, chàng đã thấy ra cái ánh mắt tham dâm hiếu sắc của chàng bác sĩ trẻ trước vẻ kiều mị sexy của em Rosalie, và thế là mọi sự sáng tỏ ngay thôi!

Bailey nói kiểu xỏ ngọt, ”Thế nếu, ngay ở đây và bây giờ, tôi hỏi anh ta vài câu, liệu chuyện ấy có làm anh ta đột tử không?”

“Chuyện ấy thì không đâu,” bác sĩ phán. ”Có điều chuyện ấy e rằng sẽ làm cho anh ta mệt đấy.”

Bailey làm một cử chỉ tỏ vẻ sốt ruột và quay cái thân hình gầy cao lêu đêu của anh ta về phía Rogan. ”Các hộ chiếu du lịch ở Đức của anh đã bị thu hồi thời hạn,” anh ta nói. “Tôi đã cho thu xếp chuyện đóTôi chẳng thèm quan tâm những gì anh làm tại bất kỳ xứ sở nào khác, nhưng tôi muốn trục anh ra khỏi lãnh địa của tôi. Đừng có mà tìm cách quay lại xứ này với những giấy tờ giả mạo. Tôi sẽ để mắt đến anh bao lâu anh còn ở châu Âu. Ngay bây giờ anh có thể cám ơn vị bác sĩ này đã thi ân cho anh rất nhiều đấy. ”Bailey bước ra khỏi phòng ngủ, hai tay thám tử người Đức tiếp bước theo và Rosalie tiễn cả ba ra khỏi dãy phòng.

Rogan cười toe với tay bác sĩ. ”Có đúng là... tôi thực sự... không thể đi dời?”

Tay bác sĩ trẻ vê vê hàng ria. ”Tất nhiên. Tuy nhiên bạn có thể tự di động thì không sao, bởi vì lúc đó sẽ không có sức ép tâm lí nào trên hệ thần kinh của bạn. ”Anh ta cười với Rogan. ”Tôi không thích thấy những con người khỏe mạnh, đặc biệt là bọn cớm,đi cưỡng chế người bệnh. Tôi không biết bạn dính dáng đến chuyện gì, nhưng tôi đứng về phía bạn.”

Rosalie tiễn bác sĩ đến cửa, rồi quay lại và ngồi trên giường. Rogan đặt bàn tay mình lên tay nàng. ”Em có còn muốn ở cùng với anh không?” chàng hỏi. Nàng gật đầu. ”Vậy thì hãy thu gom mọi hành lý của chúng ta đi,” Rogan nói. ”Chúng ta sẽ rời nơi đây, đi Munich. Anh muốn gặp Klaus von Osteen trước những đứa khác. Hắn là nhân vật quan trọng nhất.”

Rosalie cúi đầu trước chàng. ”Thế nào rồi họ cũng sẽ giết anh,” nàng than thở.

Rogan hôn nàng. ”Đấy là lý do tại sao anh phải quan tâm đến von Osteen trước tiên. Anh muốn chắc ăn là khử được hắn. Anh không tiếc lắm nếu để thoát hai tên kia. ”Chàng nhẹ nhàng đẩy nàng. ”Bắt đầu thu xếp hành trang đi em” chàng nói.

* *

Họ bắt một chuyến bay buổi sáng đi Munich và lấy phòng ở một nhà trọ nhỏ nơi Rogan hy vọng họ sẽ không bị để ý. Chàng biết rằng Bailey và đám cảnh sát Đức sẽ theo dấu chàng ở Munich, nhưng họ sẽ phải mất ít ra là vài ngày để khám phá hành tung chàng. Lúc đó có thể sứ mệnh của chàng đã hoàn tất và có lẽ chàng đã vù khỏi xứ này.

Chàng thuê một chiếc Opel nhỏ trong khi Rosalie đi đến thư viện tìm đọc về von Osteen trong báo chí lưu trữ và định vị địa chỉ nhà hắn.

Khi hai người gặp nhau trong bữa ăn tối Rosalie đã có một báo cáo đầy đủ. Klaus von Osteen hiện nay là thẩm phán cao cấp nhất của các tòa án ở MunichHắn ta lúc đầu là đứa con lười biếng vô tích sự của một danh gia vọng tộc quyền quí có dây mơ rễ má với Hoàng gia Anh quốc. Mặc dầu từng là một sĩ quan Đức trong thời chiến nhưng không có chứng tích gì về chuyện hắn có gia nhập Đảng Quốc xã hay không. Chẳng bao lâu trước khi chiến tranh kết thúc hắn đã bị thương nặng và điều đó dường như đã biến đổi hắn thành một con người mới ở tuổi bốn mươi ba. Trở về đời sống dân sự hắn đã đi học luật trở lại và trở thành một trong những luật sư tài giỏi nhất ở Đức. Sau đó hắn đã đi vào đấu trường chính trị như một người ôn hòa và một người hậu thuẫn Minh ước Mỹ-châu Âu. Hắn được kỳ vọng rất nhiều và còn có khả năng là không chừng hắn lại trở nên Tổng chưởng lý của Tây Đức. Hắn được sự chống lưng của giới công thương kỹ nghệ gia Đức và giới chức quyền chiếm đóng của Mỹ, và có ảnh hưởng như sức hút nam châm đối với giai cấp lao động trong tư cách là một nhà hùng biện thượng thặng.

Rogan gật đầu một cách nghiêm trọng. ”Có vẻ đúng người rồi đấy. Hắn ta có một giọng nói rất lôi cuốn, nghe có vẻ thành thật lắm. Quả thực tên đại gian hùng này đã xóa dấu tích tội ác của hắn khéo lắm.”

Rosalie nói có vẻ lo lắng, ”Anh có chắc đã đúng người chưa?”

“Đúng rồi; chắc hẳn thế rồi,” Rogan nói. ”Làm thế nào mà Eric và Hans lại nêu ra cùng một cái tên trừ phi sụ thật là thế?” Chàng dừng lời. ”Chúng ta sẽ đến nhà hắn ngay sau bữa ăn tối này. Khi thấy mặt hắn anh sẽ nhận ra ngay cho dù hắn có thay đổi đến đâu. Nhưng đúng là hắn, thế là được rồi. Hắn đúng là dân quí tộc mà.”

Họ lái xe đến địa chỉ nhà von Osteen, dùng một bản đồ thành phố như người dẫn đường. Nhà của von Osteen ở khu ngoại ô sang trọng, và thực sự là một biệt thự bề thế. Rogan đỗ xe lại và họ bước lên những bậc thang bằng đá đi đến những cánh cửa khổng lồ, loại cửa nơi dinh thự của các nam tước. Có một tay cầm để gõ cửa bằng gỗ mang hình dáng đầu lợn rừng. Rogan cầm gõ hai lần vào tấm bảng gỗ. Một lác sau cánh cửa được mở ra bởi một viên quản gia béo tròn, vẻ khúm númBằng giọng rất lạnh, ông ta nói, “Bitte mein Herr” (Nếu Ngài vui lòng).

“Chúng tôi muốn gặp Ngài Klaus von Osteen,” Rogan nói. ”Về công việc riêng tư. Xin nói với ông ấy rằng Eric Freisling có lời gửi gắm cho chúng tôi.”

Giọng viên quản gia bớt lạnh một chút. Rõ ràng là lão ta nhận ra cái tên Freisling. “Thật đáng tiếc,” lão nói. ”Ngài thẩm phán von Osteen và gia đình hiện đang đi nghỉ ngơi ở Thụy sĩ, và sau đó họ có kế hoạch đến Thụy điển và Na uy và cuối cùng là Anh quốc. Họ sẽ không về nhà trong vòng một tháng nữa.”

“Tiếc thật,” Rogan nói. ”Ông có thể cho chúng tôi biết hiện nay họ đang ở đâu không - địa chỉ của họ?”

Viên quản gia cười, khuôn mặt hình thành những nếp gấp khó coi. ”Ồ không,” y nói. “Ngài Thẩm phán von Osteen không theo một lịch trình định sẵn. Chỉ có thể tiếp xúc với ông thông qua những kênh chính thức. Ngài có muốn để lại lời nhắn gì không ạ?” 

“Không,” Rogan nói. Chàng và Rosalie quay lại xe.

Trở về phòng, Rosalie hỏi,” Bây giờ anh sắp làm gì?”

“Anh sẽ phải đánh bài may rủi thôi,” chàng nói. ”Anh sẽ đi Sicily và lần theo dấu vết

Genco Bari, anh sẽ bay đi Budapest và dáo dác nhìn theo bóng hình chàng Wenta Pajerski yêu “vấu”. Sau đó anh sẽ về lại đây, Munich để hội kiến Ngài von Osteen.”

Rosalie nói,” Còn visa nhập cảnh của anh thì sao? Bailey sẽ vận động để hủy.”

Rogan nói khô queo,” Anh cũng từng làm trong ngành điệp báo mà. Anh sẽ tìm cách để có được một passport giả hay một visa giả. Còn nếu Bailey chọc mũi vào quá sâu, buộc lòng anh phải quên rằng hắn là đồng hương đồng khói của mình. Cùng lắm thì...phải vậy thôi,” chàng nhún vai.

Rosalie hơi lạnh lưng,” Còn em thì sao?”

Chàng không trả lời nàng một hồi lâu. ”Anh đang có những dàn xếp để em có thể có đủ tiền sống hàng tháng. Một quỹ tín dụng sẽ vận hành bình thường, cho dầu có chuyện gì xảy ra cũng không sao cả.”

“Anh không đem em theo cùng sao?” Rosalie nũng nịu.

“Anh không thể,” Rogan nói. ”Nếu đem em theo anh sẽ phải lo đủ mọi giấy tờ hợp lệ cho em nữa. Và anh sẽ không bao giờ thoát khỏi cái lỗ mũi thính hơn loài chó săn của Bailey nếu anh kè kè em bên mình.”

“Vậy em sẽ đợi anh tại đây, ở Munich,” nàng nói.

“OK. Nhưng em phải tập làm quen với ý tưởng không có anh bên cạnh một thời gian. Cơ hội tương phùng thật quá mong manh, có lẽ là một trong muôn vàn. Chắc chắn chúng sẽ đeo bám anh quyết liệt khi anh xuống tay với von Osteen.”

Một cách duyên dáng, dễ thương, nàng tựa đầu vào vai chàng. ”Em chẳng quan tâm chuyện ấy,” nàng nói. ”Hãy để em đợi anh; xin hãy để em đợi anh.”

Chàng vuốt mái tóc vàng tươi của nàng. ”Hẳn rồi, hẳn rồi,” chàng nói. ”Bây giờ em có sẵn lòng làm cho anh một việc?”

Nàng gật đầu.

“Anh đã nhìn vào bản đồ,” Rogan nói. ”Chúng ta có thể lái xe đến Bublingshausen trong vòng bốn tiếng đồng hồ. Anh nghĩ thấy lại cố hương sẽ là điều tốt cho em. Em có đi về không?”

Chàng cảm thấy toàn thân nàng run lên, lưng nàng cong lại vì kinh hoàng. ”Ồ, không, ồ không,” nàng nói như muốn khóc.

Chàng kéo thân hình run rẩy của nàng sát vào lòng. ”Chúng ta sẽ chạy xe qua thật nhanh,” chàng nói. ”Em sẽ thấy làng cũ bây giờ như thế nào. Sau đó có lẽ em sẽ không còn thấy nó như trước một cách quá rõ ràng đến độ mãi ám ảnh em trong bao nhiêu năm qua. Có lẽ mọi thứ sẽ nhạt nhòa dần. Hãy thử xem. Anh sẽ lái xe thật nhanh, anh hứa như thế. Em còn nhớ, điều đầu tiên mà em từng nói với bác sĩ – là em muốn trở về Bublingshausen?”

Thân hình nàng đã ngưng run rẩy. ”Được rồi. Em sẽ trở về. Với anh.”

loại: Hình Sự, Trinh Thám NXB:Công Thương ebook©vctvegroup Nguồn: tve-4u @nguyenthanh-cuibapebook PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.