Rogan lái chiếc Mercedes đến trạm xăng dầu của anh em Freislings ngày hôm sau và yêu cầu chúng làm vài chỉnh sửa nơi thân xe. Đặc biệt chàng muốn cái thân xe to rộng ở phía sau được làm thành kín khí. Trong khi công việc được thực hiện chàng trở nên rất thân thiết với hai anh em chúng, kể với chúng về việc sản xuất, kinh doanh máy điện toán và việc công ty chàng bấy lâu nay vẫn đang tìm kiếm cơ hội để bán những ý tưởng của họ cho các quốc gia bên kia bức màn sắt. ”Một cách hợp pháp, tất nhiên rồi, chỉ theo cách hợp pháp thôi. Rogan nói theo một giọng điệu ỡm ờ, nó mặc hàm rằng chàng chỉ nói thế theo nghi thức thôi chứ chàng vẫn sẵn lòng chào đón một thương vụ tuy bất hợp pháp nhưng có lợi.
Hai anh em nhà chúng cười một cách giảo quyệt, ranh ma. Về chuyện làm ăn móc ngoặc thì chúng “ rành sáu câu” lắm. Chúng hỏi chàng sát sườn hơn về công việc. Chúng mớm ý xem chàng có hứng thú làm một cuộc tham quan du lịch đến Đông Bá linh thăm công ty mẹ của chúng hay không. Rogan lộ vẻ mừng rỡ. ”Tất nhiên rồi,” chàng ta nói một cách hào hứng ra mặt và hối thúc chúng cho một cuộc hẹn đặc biệt. Nhưng chúng mĩm cười và nói,” Langsam, langsam. Cứ nhẩn nha đãTừ từ thôi. Không nên vội.”
Nhiều lần chúng từng thấy người đẹp Rosalie bên cạnh chàng và chúng thèm rõ dãi cái trái táo sex trông quá bắt mắt kia. Có lần khi Rogan đi vào văn phòng để trả tiền hóa đơn và khi trở ra chàng thấy Eric Freisling, với cái đầu chui vào bên trong chiếc Mercedes đang nói chuyện sôi nổi hào hứng với Rosalie. Khi lái xe đi khỏi nơi đó Rogan hỏi Rosalie,” Hắn nói gì với em vậy?”
Rosalie trả lời tỉnh queo, ”Hắn muốn em ngủ với hắn và làm gián điệp theo dõi anh cho hắn.”
Rogan chẳng nói gì. Khi chàng đỗ xe lại phía trước khách sạn Rosalie hỏi, ”Đứa nói chuyện với em tên là gì vậy?”
“Eric,” Rogan đáp.
Rosalie cười ngọt ngào với chàng, ”Khi nào anh giết bọn chúng, hãy để em giúp anh giết Eric nhe.”
Ngày hôm sau Rogan bận rộn với việc tự mình thực hiện một số chỉnh sửa trên chiếc Mercedes cho phù hợp với “yêu cầu công tác” của riêng mình. Chàng dành phần còn lại của tuần lễ lái xe chạy vòng vòng Berlin để nghĩ ra những kế hoạch và cân nhắc xem kế hoạch nào là khả thi nhất và hoàn hảo nhất. Bằng cách nào chàng khiến cho anh em Freisling tiết lộ cho chàng tên và chỗ ở hiện nay của ba tên còn lại. Một ngày nọ tình cờ chàng lái xe qua một khu vực đỗ xe rộng lớn của nhà ga xe lửa chính ở Berlin. Hàng ngàn chiếc xe hơi đang đỗ ở đó. Rogan cười thích thú. Một nghĩa trang hoàn hảo, chàng gật gù.
Để tạo dựng nên hình ảnh một tay chơi tiêu tiền vung vít cho những thú vui dễ dãi, và điều này có thể gợi ý một sự thoái hóa biến chất về đạo đức, Rogan mang Rosalie đến những hộp đêm đắt tiền hơn và tai tiếng nhiều hơn, hết đêm này đến đêm khác. Chàng biết rằng anh em nhà Freisling, và có lẽ cả bộ máy phản gián Đông Đức, sẽ theo dõi và đánh giá chàng.
Khi anh em Freislings thu xếp được hộ chiếu du lịch cho chàng và Rosalie, chàng chờ đợi chuyện tiếp xúc để mặc cả sẽ được thực hiện lúc đó. Chàng có sẵn trong túi một xấp bản vẽ thiết kế máy điện toán để đem bán. Nhưng chẳng có cuộc tiếp xúc nào diễn ra. Họ đi tham quan cái boong-ke bằng bê-tông cốt thép đặt làm Tổng hành dinh tối cao trong đó Hitler đã chết. Người Nga đã cố phá hủy nó nhưng những bức tường bê-tông quá dày và quá kiên cố đã chứng tỏ là chúng không thể bị hủy diệt. Thế nên cái hầm tránh bom đầy tính lịch sử đó nơi đã chứng kiến cuộc tự tử của kẻ điên khùng được người ta kinh sợ nhất của mọi thời đại, giờ đây trở thành một ngọn đồi nhỏ phủ đầy cỏ, nằm giữa một sân chơi cho trẻ em.
Tản bộ xa hơn qua khu Hansa tua tủa những cao ốc khổng lồ xám xịt họ thấy chán ngắt chẳng có gì hứng thú, Rosalie nhún vai,” Chúng ta đi về thôi,” nàng nói. Nàng chẳng thích gì cái thế giới mới này hơn thế giới cũ chút nào.
Quay về Tây Bá linh họ vội vàng về lại khách sạn. Rogan mở khóa cửa dãy phòng của họ và mở cửa cho Rosalie, vỗ nhẹ vào cái mông tròn của nàng khi nàng đi qua. Chàng theo nàng vào bên trong và nghe tiếng thở hổn hển ngạc nhiên của nàng lúc chàng đóng cửa lại. Chàng quay tròn quanh một vòng.
Chúng đang chờ chàng. Hai anh em nhà Freisling ngồi đàng sau chiếc bàn cà-phê, phì phèo nhả khói. Hans lên tiếng. ”Thưa ông Rogan, mong ông đừng kinh động. Xin ông hiểu cho rằng trong công việc của chúng tôi người ta phải cẩn trọng. Chúng tôi không muốn bất kỳ ai biết chúng tôi đã tiếp xúc với ông.”
Rogan tiến tới trước để bắt tay chúng. Chàng mĩm cười trấn an. ”Tôi hiểu chứ,” chàng đáp lời. Thật ra chàng còn hiểu nhiều hơn thế. Rằng chúng đã đến sớm để lục soát phòng chàngĐể cố gắng tìm hiểu xem chàng có phải là một điệp viên không. Và có lẽ còn để lục lọi và ăn cắp những bản vẽ thiết kế để có thể không phải trả tiền cho chàng mà bỏ tiền vào túi riêng của chúng thì tiện hơn. Nhưng chúng không gặp hên nên buộc phải đợi chàng. Bởi những bản vẽ thiết kế chàng vẫn mang theo trong túi áo jacket của mình. Quan trọng hơn, bảy cái phong bì, thêm khẩu súng và ống hãm thanh, nằm trong một túi nhỏ mà chàng đã cất nơi hầm chứa của khách sạn.
Hans Freisling mĩm cười. Lần cuối cùng trước đây mà hắn mĩm cười như thế, thằng em Eric của hắn đã lẻn đứng phía sau Rogan và bắn viên đạn vào sọ chàng. ”Chúng tôi mong muốn mua một vài bản vẽ thiết kế máy điện toán của anh, tất nhiên là trong sự bảo mật nghiêm nhặt. Anh đồng ý chứ?”
Rogan mĩm cười đáp lễ. ”Xin mời hai bạn chiều tối ngày mai đến đây dùng bữa với tôi,” chàng nói. ”Các bạn hiểu cho là mình phải thu xếp một vài chuyện. Mình không giữ mọi thứ mình cần ở trong phòng này.”
Eric Freisling mĩm cười xảo quyệt và nói,” Bọn này hiểu chứ. ”Hắn muốn Rogan biết rằng bọn hắn đã lục lọi dãy phòng của chàng; hắn muốn chàng biết rằng bọn hắn không phải là những kẻ để bị người ta giỡn mặt.
Rogan nhìn thẳng mặt hắn. ”Hãy đến vào lúc tám giờ tối mai,” chàng nói. Chàng tiễn chúng ra khỏi phòng.
Đêm đó chàng không trả bài cho Rosalie được, và khi cuối cùng chàng rơi vào giấc ngủ, Rogan đốt một điếu thuốc lá và chờ cơn ác mộng quen thuộc vẫn đến hàng đêm. Chàng đang hút dở điếu thứ ba và cơn mộng bắt đầu.
Và rồi trong đầu óc chàng một bức màn đen được kéo sang bên và chàng đang ở trong căn phòng vòm cao của Tòa án Munich. Xa xa trong những chiếc bóng không giới hạn của óc não chàng bảy con người vẫn giữ nguyên hình dáng đời đời. Năm trong số chúng đã mờ dần ; nhưng hai bóng hình – Eric và Hans Freisling – lại rất rõ ràng, rất phân biệt, như thể chúng đang đứng trong ánh đèn rọi. Khuôn mặt của Eric giống hệt như khuôn mặt chàng từng nhìn vào trong cái ngày định mệnh ấy, với cái miệng dày trễ xuống, đôi mắt đen láo liên giảo hoạt, cái mũi dày, và được đóng dấu trên mọi nét, là sự độc ác cộc cằn.
Khuôn mặt của Hans Freisling tương tự như của Eric nhưng với nét láu cá giảo hoạt nhiều hơn là sự độc ác trong biểu cảm. Chính Hans đã bước lên về phía người tù trẻ Rogan và khích lệ anh ta bằng sự tử tế giả vờ. Chính Hans đã nhìn thẳng vào đôi mắt Rogan và trấn an chàng ta. ”Hãy mặc bộ quần áo tươm tất kia vào,” Hans thì thầm. “Chúng tôi sắp trả tự do cho bạn. Người Mỹ đã thắng cuộc chiến này và một ngày nào đó bạn có thể giúp lại chúng tôi. Hãy nhớ rằng chúng tôi đã để cho bạn sống, nhé. Bây giờ thay quần áo đi, lẹ lên.”
Và thế là, đầy tin tưởng, Rogan thay quần áo; tỏ vẻ biết ơn, chàng ta cười với bảy tên sát nhân đã giết vợ chàng. Khi Hans Freisling chìa bàn tay ra tỏ tình hữu hảo, người tù trẻ Rogan vươn người tới để bắt bàn tay đó. Và chỉ khi đó những khuôn mặt của năm người kia mới sáng ra với những nụ cười xảo trá. Và chàng chợt nghĩ: Còn người thứ bảy đâu nhỉ? Và ngay đúng lúc ấy cái vành chiếc mũ mới của chàng cụp về phía trước che bên trên đôi mắt chàng. Chàng cảm nhận hơi lạnh của kim khí toát ra từ nòng súng kê sát gáy mình. Chàng thấy dựng tóc gáy vì kinh hoàng. Và ngay trước khi viên đạn nổ trong sọ mình, chàng nghe tiếng kêu than kéo dài của mình “Aaaaaaaaa.” Và điều cuối cùng mà chàng thấy là nụ cười xảo quyệt đểu cáng, khoái chí với trò chơi hiểm độc, khiến chàng mắc lỡm ngay trước khi chết, để mua vui cho bọn chúng, của Hans Freisling.
Hẳn là chàng đã khóc ra tiếng trong cơn mơ. Rosalie thức giấc. Toàn thân chàng run rẩy, hoàn toàn vụt thoát khỏi sự kiểm soát. Rosalie ngồi lên và ra khỏi giường, rồi dùng một khăn vải mềm nàng lau mặt chàng với rượu ướp lạnh. Sau đó nàng dùng rượu lau toàn thân chàng. Tiếp đến nàng vặn nước nóng đầy bồn tắm và dìu chàng vào ngồi trong bồn để tắm hơi. Nàng ngồi trên cái viền cẩm thạch của bồn tắm trong khi chàng té nước lên người. Rogan có thể cảm nhận thân thể mình ngừng run rẩy, sự va đập của máu vào tấm thẻ bạc trong sọ chàng nhẹ dần và dịu đi.
“Em học được mọi chuyện này ở đâu vậy?” chàng hỏi nàng.
Rosalie cười. ”Ba năm cuối ở viện tâm thần em được dùng làm trợ lý điều dưỡng. Lúc đó hầu như em đã khỏe mạnh, tỉnh táo hoàn toàn. Nhưng em cần đến cả ba năm mới thu hết can đảm để chạy trốn.”
Rogan lấy điếu thuốc lá nàng đang hút để rít vài hơi. ”Tại sao họ không thả em ra?”
Nàng cười buồn. ”Bởi họ không biết trao em cho ai,” nàng nói. ”Em chẳng còn ai trên đời này.” Nàng lặng im một hồi lâu. ”Trừ anh.”
* *
Ngày tiếp theo là một ngày cực kỳ bận rôn cho Rogan. Chàng cho Rosalie số tiền mark bằng trị giá cả năm trăm đô-la để cho nàng ra ngoài tự đi mua sắm thứ gì tùy thích. Rồi chàng cũng ra ngoài, theo một lộ trình khác, để mua sắm một vài thứ cần thiết cho việc “hành sự” của mình. Quan sát kỹ và yên tâm rằng mình không bị theo dõi, chàng lái xe ra vùng ngoại ô Berlin và đỗ chiếc Mercedes lại. Chàng vào một tiệm thuốc tây mua một cái phễu nhỏ và vài thứ hóa chất. Ở một cửa hàng kim khí điện máy chàng mua một ít dây điện, một cái tô để trộn bằng thủy tinh, đinh, cuộn băng và một số dụng cụ lặt vặt. Càng lái chiếc Mercedes đến một đường hẻm vắng vẻ, với những đống đổ nát còn để mặc kệ, chưa ai dọn dẹp hay xây dựng lại gì, và chàng làm việc bên trong chiếc xe trong gần ba tiếng đồng hồ. Chàng tháo rời mọi đường dây điện làm sáng lên đèn thắng phía sau và chạy những đường dây khác vào trong thân xe. Chàng xoi những lỗ nhỏ vào thân xe kín khí và đặt những ống cao su nhỏ xíu vào những lỗ đó. Chàng trộn các hóa chất rồi đổ chúng vào cái phễu nhỏ và đặt nó trên cái ống rỗng đi từ sàn xe đến tay láiTất cả các công đoạn này thật tỉ mỉ, rối rắm và Rogan hy vọng nó sẽ vận hành trơn tru. Chàng nhún vai. Nếu nó không vận hành trơn tru, thì chàng lại phải sử dụng đến khẩu súng và cái ống hãm thanh. Chuyện đó có thể hơi nguy hiểm. Nó có thể khiến chàng vướng víu với những cuộc giết chóc khác khi cảnh sát đối chiếu các cuộc kiểm nghiệm đạn đạo. Rogan lại nhún vai. Thây kệ, chàng nghĩ. Đến thời điểm mà họ có thể thu thập mọi chứng cứ và đối chiếu với nhau thì lúc đó chàng cũng đã xong việc và bay vèo về Mỹ rồi. Hòa cả làng thôi. Làm gì nhau.
Chàng lái xe quay trở về khách sạn và đỗ xe nơi khu đặc biệt dành cho khách. Trước khi đi lên phòng mình chàng lôi chiếc va-li của mình từ ngăn chứa riêng trong hầm khách sạn ra. Rosalie đã đứng đợi sẵn trong dãy phòng riêng của họ. Nàng không mất nhiều thời giờ để tiêu hết khoản tiền kia. Nàng tạo dáng với chiếc áo dài hấp dẫn của thời trang Paris mà nàng mới mua, nó chỉ che bộ ngực nàng ở mức tối giản. ”Nếu như thế mà còn chưa hớp hồn hai thằng con hoang kia thì còn cái gì có thể làm được?” Rogan nói, với một cái liếc mắt ranh mãnh cố tình cường điệu đến lố lăng. “Giờ đây em có chắc là em biết phải làm những gì tối nay không?”
Rosalie gật đầu , nhưng chàng vẫn nhắc lại tóm tắt cho nàng, chậm rãi và xuyên suốt.
”Anh có nghĩ chúng sẽ nói với anh những gì anh muốn biết hay không?” Rosalie hỏi.
“Anh nghĩ thế,” Rogan nói với một nụ cười ảm đạm. ”Hoặc cách này hay cách khác,” Chàng nhấc điện thoại, đặt bữa ăn tối cho bốn người, mang lên phòng, lúc 8 giờ.
Anh em nhà Freisling rất đúng giờ; chúng đi lên cùng với chiếc xe đẩy thực phẩm. Rogan cho người phục vụ lui, và trong lúc ăn uống hai bên tranh thủ thương thảo những điều khoản của thương vụ. Khi kết thúc bữa ăn chàng rót bốn ly rượu mùi Pfefferminz, vốn là một hỗn hợp nửa là rượu mạnh brandy, nửa là rượu mùi peppermint. ”Thứ thức uống đúng ‘gu’ tôi đây,” Hans Freisling gật gù tán thưởng. Rogan mĩm cười kiểu “thấy thương”. Chàng đã nhớ lại mùi peppermint trong phòng thẩm vấn, toát ra từ chai rượu mà Hans thường mang theo bên mình.
Khi mở chai rượu, Rogan nhanh tay khéo léo bỏ vào mấy viên thuốc nhỏ; hai anh em Freisling không hề phát hiện được chàng đang làm gì mặc dầu chúng đang nhìn thẳng vào chàng. Nhưng với tính đa nghi bẩm sinh, chúng chờ cho chàng uống trước. ”Prosit,” (Chúc sức khỏe!) Rogan nói và uống cạn một hơi. Thứ rượu mùi ngọt lợ này hầu như làm chàng muốn ói! Còn hai anh em chúng cạn ly, và Hans liếm đôi môi dày vẻ còn thèm thuồngRogan trao chai rượu cho hắn. ”Cứ dùng tự nhiên nhé,” chàng nói. ”Tôi còn phải đi lấy tài liệu. Xin phép.” Chàng đi qua chúng, vào phòng ngủ. Trong khi làm thế chàng thấy Hans tự rót đầy ly của hắn và uống cạn. Eric không uống nữa. Thế nhưng lúc đó Rosalie nghiêng người qua, và bộ ngực mượt mà như kem của nàng lồ lộ. Nàng rót đầy ly cho hắn và một tay xoa xoa đầu gối hắn. Eric nâng ly lên và uống, hai mắt dính keo vào bộ ngực thơm ngon như hai trái táo chín của em. Rogan khép lại cánh cửa phòng ngủ sau lưng mình.
Chàng mở va-li, lấy ra khẩu Walther và cái ống hãm thanh, nhanh chóng gắn chúng vào với nhau. Rồi cầm khẩu súng ngang tầm nhìn cho người ta thấy ngay, chàng mở cửa và quay lại phòng khách.
Thuốc bỏ vào rượu là một loại dược chất có tác dụng chậm, không phải loại hạ gục ngay. Nó được đặc chế nhằm làm suy yếu phản xạ của nạn nhân, khiến cho y di động và phản ứng rất chậm. Nó giống như hiệu ứng của việc nốc quá nhiều rượu đối với sự phối hợp cơ thể của một người, làm cho người đó mất thăng bằng nhưng vẫn để cho hắn ta có ảo tưởng rằng mình đang trình diễn tốt hơn bao giờ hết. Như thế, anh em nhà Freisling vẫn chưa ý thức được chuyện gì đang xảy ra cho cơ thể chúng. Khi nhìn thấy khẩu súng nơi tay Rogan cả hai nhảy ra khỏi ghế ngồi nhưng chúng chuyển động rất chậm.
Rogan đẩy chúng trở lại trong ghế. Chàng ngồi xuống đối diện chúng. Từ túi áo jacket chàng lấy ra viên đạn dẹt, hoen rỉ với thời gian và ném nó lên chiếc bàn giữa họ.
“Mi, Eric,” Rogan nói. ”Chính mi đã bắn viên đạn đó vào sau sọ ta mười năm trước đây. Nơi Tòa án Munich. Giờ đây mi còn nhớ ta không? Ta là thứ đồ chơi nhỏ nhoi mà bọn mi đem ra làm trò cười trong khi ta đang thay quần áo – và trong khi người anh em Hans của mi vẫn tiếp tục nói với ta là ta sắp được trả tự do. Ta đã thay đổi nhiều. Viên đạn của mi đã làm thay đổi hình dạng cái đầu ta. Nhưng hãy nhìn cho kỹ điBây giờ bọn mi đã nhận ra ta chưa?” Chàng tạm dừng lời, rồi nói một cách ảm đạm,” Ta đã trở lại để cùng chấm dứt cái trò chơi nho nhỏ của chúng ta.”
Đầu óc mụ đi vì tác dụng của thuốc, cả hai đứa giương đôi mắt đờ đẫn, ngơ ngác,và nhìn trừng trừng một cách vô hồn vào Rogan. Hans là đứa đầu tiên tỏ vẻ nhận ra, mặt hắn biểu lộ vẻ bị sốc, sự sợ hãi và nỗi ngạc nhiên kinh hoàng. Thế rồi chúng cố tìm cách chuồn đi bằng chuyển động lờ đờ bập bềnh như người đang trôi dưới nướcRogan vươn người tới và lại nhẹ nhàng ấn chúng ngồi xuống ghế. Chàng lần soát xem chúng có vũ khí không. Chúng không mang theo gì.
“Đừng sợ,” Rogan nói, cố tình bắt chước giọng nói và lời nói của Hans xưa kia. ”Ta không làm hại bọn mi đâu.” Chàng dừng lời. ”Tất nhiên là ta sẽ giao bọn mi cho nhà chức trách nhưng trước mắt ta chỉ muốn từ các người một ít thông tin. Giống như xưa kia bọn mi muốn moi ít thông tin từ ta vậy. Lúc đó ta đã tỏ ra thiện chí hợp tác, đúng không nào? Ta biết rằng bọn mi cũng không đến nỗi thiếu thông minh.”
Hans trả lời trước, giọng hắn dày lên vì tác dụng của thuốc nhưng vẫn còn láu cá. “Tất nhiên là chúng tôi hợp tác rồi; chúng tôi sẽ thành thật khai báo bất kỳ chuyện gì chúng tôi biết để mong được anh khoan hồng, mở lượng hải hà, tha cho làm phước...”
“Biết điều thế là tốt đấy,” Rogan gầm gừ vẻ đe dọa của kẻ đang nắm thế thượng phong.
“Nhưng trước hết chúng ta phải có cuộc mặc cả,” Eric càu nhàu vẻ rầu rĩ ảm đạm.
Bao lâu chúng còn ngồi yên thì hai anh em vẫn còn có vẻ như vận dụng mọi chức năng một cách bình thường. Bấy giờ, Hans nghiêng người tới trước và cố vận dụng mọi tài khéo trong khoa tu từ văn thể và nghệ thuật đắc nhân tâm của mình để lấy lòng Rogan, “Vâng. Anh bạn muốn biết gì và anh bạn sẽ làm gì cho chúng tôi nếu chúng tôi hợp tác?”
Rogan nói bình thản,” Ta muốn biết tên của những đứa kia, vốn cùng ngối với bọn mi để thẩm vấn ta ở Tòa án Munich. Ta muốn biết đứa nào đã tra tấn và giết vợ ta.”
Eric nghiêng người qua, song song với anh hắn, và nói chậm rãi, trịch thượng, ”Để mi có thể giết tất cả bọn ta, như mi đã giết Moltke và Pfann?”
“Ta đã giết chúng chỉ vì chúng không chịu nói cho ta tên của ba thằng kia,” Rogan nói. ”Ta đã bố thí cho chúng một cơ hội để sống cũng như hiện giờ ta cũng sẵn lòng bố thí cho bọn mi một cơ hội để sống, nếu bọn mi vâng lời ta.” Đến đây chàng ra hiệu cho Rosalie. Nàng mang đến mấy tờ giấy trắng và hai cây viết và trao chúng cho hai đứa nó.
Hans nhìn có vẻ ngạc nhiên, rồi cười nhăn nhở. ”Tôi sẽ nói cho bạn ngay bây giờ. Tên của chúng là... ” Trước khi Hans kịp thốt ra lời nào khác Rogan đã nhảy vụt đến và đập vào miệng tên Đức bằng cái báng súng nơi tay chàng. Miệng của Hans trở thành một lỗ đen từ đó những mảnh thịt vụn phập phồng cùng với những mảnh răng vỡ. Eric cố gắng đứng lên bảo vệ anh mình nhưng Rogan đã ấn hắn ngồi lại xuống ghế. Chàng không tự tin để đánh Eric vì ngại rằng một khi đã hạ thủ chàng sẽ không dừng tay lại được cho đến khi nện hắn chết luôn.
“Ta không muốn nghe bất kỳ lời dối trá nào,” Rogan nói. ”Và để chắc ăn rằng bọn mi không nói dối với ta, thì mỗi đứa bọn mi - ngồi riêng ra – viết ra tên của ba thằng kia, ba đứa đã cùng với bọn mi ở Tòa án Munich. Bọn mi cũng phải viết ra từng đứa ấy hiện nay đang sống ở đâu, làm gì. Ta đặc biệt quan tâm thằng trưởng ban phỏng vấn. Ta cũng muốn biết đứa nào thực sự đã giết vợ ta. Khi bọn mi trả bài xong, ta sẽ đối chiếu hai danh sách. Nếu mọi thứ trùng khớp với nhau, chúng bay sẽ không bị giết. Còn nếu thông tin không khớp với nhau, nếu bọn mi nêu ra những cái tên và những sự kiện chệch choạc với nhau, thì cả hai đứa chúng bay đều bị giết ngay tức khắc. Đấy điều kiện thương lượng của ta là thế. Muốn sống hay chết là tùy bọn mi.”
Hans Friesling đang dùng tay tự bịt miệng, cào ra những mảnh răng vỡ và những miếng thịt vụn từ cái mồm bị đập nát của y. Hắn không nói được. Eric hỏi câu cuối: ” Nếu chúng tôi hợp tác, anh sẽ làm gì chúng tôi?”
Rogan cố gắng phát ra giọng nghe có vẻ sốt sắng và thành thật nhất, trong mức độ có thể. ”Nếu như cả hai đứa chúng bay viết ra cùng một thông tin giống nhau, ta sẽ không giết chúng bay. Tuy nhiên ta sẽ lên án chúng bay là những tội phạm chiến tranh và giao nộp chúng bay cho nhà chức trách. Sau đó chúng bay sẽ phải ra tòa và ...tùy theo hên xui may rủi của bọn bay. Ta không cần biết tới nữa.”
Chàng thấy thích thú khi bắt gặp những tia nhìn bí mật mà chúng trao đổi với nhau và bắt mạch đúng tim đen chúng đang nghĩ gì. Ngay cả khi bị bắt và bị xử án, cho dầu đã xác quyết, chúng vẫn có thể kháng cáo và xin được đóng tiền thế chân để tại ngoại. Rồi chúng hình dung chúng sẽ đào tẩu qua Đông Đức và thế là an toàn, chúng có thể nhíu mũi chế diễu công lý. Rogan vờ như không nhận ra những tia nhìn chúng trao đổi với nhau, kéo Hans ra khỏi ghế và dẫn hắn đến đầu kia của cái bàn để cho không một đứa nào thấy được đứa kia đang viết gì. ”Làm việc đi,” chàng nói. ”Và tốt nhất là nên nghiêm túc nhá. Biết khôn thì liệu mà giữ cái thần hồn. Nếu không, trong đêm nay, ngay tại phòng này, hai bạn sẽ... ”giã từ cõi tạm” đấy nhé!” Chàng chỉa khẩu Walther vào đầu Eric trong khi vẫn tiếp tục để mắt cẩn thận đến Hans. Với ống hãm thanh ở đầu, khẩu súng có vẻ là một thứ vũ khí trông... rất đáng hãi!
Hai anh em bắt đầu viết. Bị tác động bởi thuốc, chúng viết thật nắn nót, chi li, chậm còn hơn ốc sên bò và dường như phải mất cả một khoảng thời gian rất lâu trước khi Eric, rồi Hans, làm bài xong. Rosalie, nãy giờ ngồi trên bàn ở khoảng giữa hai đứa để chắc cú rằng chúng nó không thể nháy nhó ra hiệu cho nhau, thu bài làm của chúng để giao lại cho Rogan. Chàng lắc đầu bảo,” Đọc cho anh nghe đi,” Chàng vẫn chỉa mũi súng vào đầu Eric. Chàng đã quyết định giết tên này trước.
Rosalie đọc lớn bảng danh sách của Eric. ”Sĩ quan chỉ huy của chúng tôi là Klaus von Osteen. Hiện nay ông là chánh hội thẩm đoàn trong các phiên tòa ở Munich. Hai người kia là quan sát viên. Người đến từ Quân đội Hung-ga-ri tên là Wenta Pajerski. Hiện nay ông ta là một Thủ trưởng Đỏ ở Budapest. Người thứ ba là Genco Bari. Ông ta là quan sát viên từ quân đội Ý. Hiện nay ông ta sống ở Sicily.”
Rosalie tạm ngừng. Nàng lật các tờ giấy để đọc những gì Hans đã viết. Rogan nín thở.
”Klause von Osteen là sĩ quan chỉ huy. Chính y đã giết vợ anh. ”Rosalie tạm ngưng khi thấy tia nhìn ưu tư thoáng qua khuôn mặt Rogan. Rồi nàng tiếp tục đọc.
Thông tin như vậy là trùng khớp nhau – hai anh em về cơ bản đã viết ra cùng một loại thông tin, cùng những cái tên đó, mặc dầu chỉ có Hans đã nêu ra tên kẻ giết ChristineVà khi đối chiếu hai tờ giấy, Rogan nhận ra rằng Eric đã đưa ra tối thiểu thông tin trong khi Hans còn đính kèm nhiều chi tiết bổ sung, chẳng hạn Genco Bari là một thành viên Mafia, có thể là một ”ông kẹ” của tổ chức đó. Tuy nhiên Rogan có cảm giác hai anh em nhà này vẫn còn giữ lại một điều gì đó mà chàng nên biết. Chúng đã trao đổi những tia nhìn giảo quyệt, đồng lõa.
Rogan lại cứ vờ như không để ý. “OK,” chàng nói. ”Bọn mi biết khôn đấy. Thế cho nên là ta sẽ thực hiện phần nghĩa vụ của ta theo như hợp đồng đã mặc cả. Ta sẽ giao bọn mi cho “phú líc. ”Chúng ta sẽ cùng nhau rời căn phòng này và đi xuống cầu thang phía sau. Nhưng liệu hồn, đừng có mưu đồ chạy trốn nhé! Ta ở ngay phía sau bọn bay đấy. Với súng cầm tay và đạn đã lên nòng, đang chỉa thẳng vào tim chúng mày đấy. Nếu như bọn mi có nhận ra bất kỳ người nào khi chúng ta ra bên ngoài, cũng đứng có mưu đồ nháy nhó hay hó hé để ra hiệu cho họ nhé. Ta lặp lại: Biết khôn thì liệu mà giữ cái thần hồn. Còn ấm ớ vớ vẩn là ăn đất ngay!”
Hai đứa chúng nó có vẻ không bận tâm lắm; Eric đang cười cầu tài với Rogan có vẻ rất cởi mở. Thằng này đúng là đồ khùng, chúng nghĩ. Tên Mẽo này hẳn là không nhận thức được rằng cảnh sát sẽ thả bọn mình ra ngay tức thì?
Rogan diễn vai có vẻ rất chân phương và rất ngu ngốc. ”Một điều khác nữa,” chàng nói. ”Xuống hết cầu thang ta sẽ cho bọn mi vào cốp xe sau. ”Chàng thấy vẻ hoảng sợ trên mặt chúng.. ”Đừng sợ và cũng đừng làm rối lên. Làm thế nào ta có thể kiểm soát bọn mi nếu ta phải lái xe?” chàng hỏi một cách rất có lý. ”Có cách nào khác để ta có thể giấu bọn mi từ những người bạn nào đấy họ có thể chờ bọn mi bên ngoài khi ta lái xe ra khỏi bãi đậu xe?”
Eric càu nhàu,” Chúng tôi đã làm cho cốp chiếc xe đó trở thành một buồng đệm kín không khí. Chúng tôi sẽ bị ngạtNhư vậy là không bằng cách này thì bằng cách khác anh cũng định giết chúng tôi.”
“Đừng lo. Ta đã cho khoan những lỗ thông khí đặc biệt vào cốp xe sau đó rồi.” Rogan nói tỉnh như ruồi.
Eric bất thần nhào xuống sàn. Hắn bỗng chộp vào Rosalie và dùng nàng làm lá chắn cho mình. Nhưng thuốc đã ngấm sâu và làm cho hắn yếu đến nỗi Rosalie dễ dàng xoay người thoát khỏi cú chộp của hắn. Và khi vừa thoát ra được thì một trong những ngón tay dài sơn đỏ của nàng đâm ngay vào mắt Eric. Hắn rú lên đau đớn và áp một bàn tay vào con mắt trái bị đâm. Rosalie bước vụt ra khỏi hỏa tuyến.
Cho đến lúc đó Rogan đã cố kiềm chế cơn giận. Giờ đây đầu chàng bắt đầu phập phồng với cơn đau thường lệ. ”Đồ con hoang thối tha!” chàng gầm lên với Eric. ”Mi đã cố tình chỉ xì ra càng ít thông tin càng tốt. Mi không cho ta biết rằng chính Klaus von Osteen đã giết vợ ta. Và ta dám cá rằng chính mi đã trợ thủ cho hắn trong tội ác hèn hạ đó. Giờ đây mi không muốn chui vào cốp xe vì mi nghĩ ta sắp giết mi. Được thôi, đồ chó đẻ. Ta giết mi ngay bây giờ đây. Ngay ở đây trong khách sạn này. Ta sẽ nện cho mi thành một đống xương thịt máu me bầy nhầy. Hay có thể là ta sẽ bắn vỡ sọ mi ra. Cách chi cũng được. Tùy ta muốn thôi.”
Hans vội giảng hòa. Gần như than khóc, qua đôi môi sưng vều máu me, hắn khẩn khoản với em,”Bình tĩnh nào,và hãy làm những gì ông Mỹ muốn chúng ta làmEm không thấy ổng đã phát khùng lên rồi sao?”
Eric Freisling nhìn soi mói vào khuôn mặt Rogan. Sau đó hắn chịu phép. ”Vâng, em xin làm điều gì anh muốn.”
Rogan lặng im như phỗng đáRosalie tiến lên bên chàng, chạm vào người chàng như thể để mang chàng về với trạng thái tỉnh táo. Và cơn giận ghê hồn của chàng bắt đầu lùi đi. Chàng nói với nàng,” Em biết em phải làm gì sau khi bọn này rời đi chứ?”
“Vâng, em biết mà.”
Rogan lùa hai anh em bọn chúng ra khỏi phòng, xuống cầu thang sau của khách sạnChàng giữ khẩu súng trong túi. Khi cả ba ra khỏi lối vào phía sau vốn dẫn đến bãi đỗ xe, Rogan thì thầm hướng đi cho đến khi họ đến chỗ chiếc Mercedes đậu. Rogan bắt chúng quì gối xuống nền đá sỏi,bên chân chàng trong khi chàng mở cốp xe. Eric lóng ngóng chui vào trước, thuốc vẫn tiếp tục tác động lên mọi cử động của hắn. Hắn ngước lên Rogan với một tia nhìn nghi ngờ cuối cùng. Rogan đẩy hắn vào sàn xe. Trong khi Hans lồm cồm bò vào cái cốp xe rộng, miệng hắn cố nặn ra một cái cười mếu máo; đó là một cái cười ma mãnh tục tĩu bởi đôi môi hắn bị dập nát và những chiếc răng vỡ bể lộn xộn. Hắn nói một cách “khiêm tốn thấy thương”,” Anh biết mà, tôi hài lòng khi chuyện này xảy ra. Bao nhiêu năm qua những gì chúng tôi đã làm đối với anh vẫn đè nặng trên lương tâm tôi. Tôi nghĩ, về phương diện tâm lý, nếu tôi có bị trừng trị, thì điều đó sẽ là một liều thuốc tốt cho lương tâm tôi.”
“Bạn thực sự nghĩ thế sao? Quí hóa quá!” Rogan nói một cách lịch sự và đập mạnh trần xe xuống bên trên chúng.