CHƯƠNG 13

Công Lý & Báo Thù

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Ở Rome, Rogan bắt chuyến bay đi Budapest. Arthur Bailey đã giữ lời và những thẻ visas đã có sẵn chờ chàng. Rogan mang theo ít whiskey và vẫn còn say khi lên máy bay. Chàng không thể quên những gì Genco Bari đã kể với mình: rằng Christine đã chết trong lúc sinh con; rằng chính chàng, Rogan là người chịu trách nhiệm về cái chết đó. Nhưng có thể nào một cái chết rất thông thường với phụ nữ ngay từ thuở thời gian mới bắt đầu lại có thể gây nên những tiếng la rú khủng khiếp vì đau đớn như chàng đã nghe phát ra từ máy ghi âm ở Tòa án Munich? Và tên con hoang độc ác von Osteen kia đã cho ghi âm lại. Chỉ một “thiên tài về cái ác” mới có thể nghĩ ra một chuyện phi nhân đến thế ngay đúng thời khắc sự kiện xảy ra. Rogan tạm quên những cảm thức tội lỗi của mình trong chốc lác khi chàng nghĩ đến việc giết von Osteen và lạc thú mà điều đó sẽ mang lại cho mìnhChàng đã nghĩ nên hoãn lại việc xử tội Pajerski –tạm thời để cho hắn hẵng đợi đấy-

Nhưng chàng đã ngồi vào máy bay đi Hungary rồi; Arthur Bailey đã thu xếp mọi chuyện cho chàng ở Budapest. Rogan mĩm cười ảm đạm. Chàng còn biết những điều mà Bailey không hề biết nữa kìa.

Ở Budapest, trong trạng thái hơn cái mức hơi say một tí, Rogan đi thẳng đến Tổng lãnh sự quán Mỹ và yêu cầu gặp người thông dịch. Mọi chuyện này đều theo chỉ dẫn của Bailey.

Một người nhỏ thó với hàng ria bàn chải dẫn chàng vào các phòng bên trong. ”Tôi là người phiên dịch,” anh ta nói. ”Ai gửi anh đến tôi?”

“Một người bạn chung của chúng ta tên là Arthur Bailey,” Rogan bảo anh ta.

Anh chàng nhỏ con bỏ đi xa vào một phòng khác. Sau một lúc anh ta quay lại và nói với một giọng nhuốm vẻ sợ hãi, ngần ngại,” Xin ông vui lòng theo tôi. Tôi sẽ mang ông đến một người, người ấy sẽ giúp ông.”

Họ đi vào căn phòng nơi đó một người lực lưỡng với mái tóc đang thưa dần, ngồi đợi họ. Anh ta bắt tay Rogan với vẻ mạnh mẽ và tự giới thiệu mình là Stefan Vrostk. ”Tôi là người sẽ giúp anh hoàn thành nhiệm vụ,” anh ta nói. ”Anh bạn Bailey của chúng ta đã yêu cầu tôi đích thân quan tâm. Với một cái lắc đầu anh ta ra dấu cho anh chàng phiên dịch ... đi chỗ khác chơi cho mau lớn!

Khi chỉ còn lại riêng hai người trong phòng Vrostk bắt đầu nói bằng giọng ngao nghễ.

”Tôi đã đọc về trường hợp của anh. Tôi đã được nghe tóm tắt về những gì anh đã làm. Tôi cũng đã được thông báo về những kế hoạch tương lai của anh. ”Anh ta nói như thể mình là một nhân vật quan trọng lắm lắm; rõ ràng anh ta là một con người tự cao tự đại hơi quá kích cỡ.

Rogan giữ bộ dốt, yên lặng dựa cột ngồi nghe thôi. Vrostk tiếp tục thao thao. ”Anh phải hiểu rằng, ở đây, phía sau Bức Màn Sắt mọi chuyện đều khác xa. Anh không thể hy vọng hành động một cách ngang nhiên như anh đã làm. Hồ sơ lưu trữ về anh như một điệp viên trong Đệ nhị Thế chiến chỉ ra rằng anh dễ phạm lỗi bất cẩn. Mạng lưới điệp báo của anh bị hủy diệt bởi vì anh đã không trù bị những biện pháp đề phòng thích hợp khi anh sử dụng đài phát thanh bí mật. Đúng không nào?” Anh ta phóng vào Rogan một nụ cười kẻ cả. Nhưng Rogan vẫn chỉ tiếp tục nhìn anh ta, bình thản như không, ý chừng như “mặc hàm” rằng,” bạn thích nói nhăng nói cuội gì để thỏa tính ngông cuồng tự đại thì cứ việc nói...tùy hỉ công đức! Tớ...no comment, chẳng muốn phí công lạm bàn!”

Đến đây thì chàng Vrostk hơi cáu sườn rồi đấy, nhưng chuyện này cũng chẳng hề làm giảm đi cái kiêu khí của anh ta tí nào. ”Tôi sẽ chỉ điểm Pajerski cho bạn _ hắn làm việc ở đâu, những thói quen sinh hoạt của hắn, hắn được bảo vệ như thế nào. Việc thi hành trừng phạt thì phải tự tay bạn làm. Sau đó tôi sẽ thu xếp cho lực lượng đặc nhiệm đưa bạn ra khỏi xứ này. Nhưng cho phép tôi nhấn mạnh với bạn rằng bạn không được làm điều gì mà không tham khảo ý kiến tôi. Bạn sẽ không làm chuyện gì mà không có sự ưng thuận của tôi. Và bạn phải chấp nhận mà không thắc mắc tra hỏi gì cả về những kế hoạch của tôi để cho bạn thoát ra khỏi xứ này một khi bạn đã hoàn thành điệp vụ. Bạn mình hiểu rõ điều này chứ?”

Rogan có thể cảm thấy cơn giận bốc hỏa lên đầu trước cái vẻ trịch thượng cha chú của anh chàng này. ”Hẳn rồi,” chàng nói. ”Tôi hiểu. Tôi hiểu rõ hoàn toàn mọi chuyện. Bạn làm việc cho Bailey phải không?”

“Vâng,” Vrostk đáp gọn.

Rogan cười. ”OK, vậy thì mình sẽ theo lệnh của bạn. ”Mình sẽ cho bạn biết mọi chuyện trước khi mình làm.” Chàng cười. "Bây giờ hãy chỉ cho mình nơi nào có thể đặt tay lên Pajerski.”

Vrostk mĩm cười – lại cái nụ cười cha chú rất hỗn, rất bố láo. ”Trước tiên chúng tôi phải đặt phòng cho anh ở một khách sạn nào mà anh sẽ được an toàn. Bạn hãy ngủ nghỉ một tí cho khỏe và chiều tối nay bạn và tôi sẽ ăn tối ở Café Black Violin. Và tại đó bạn sẽ diện kiến Pajerski. Hắn thường ăn tối ở đó mỗi chiều tối, chơi cờ, gặp gỡ bạn bè. Đó là nơi lui tới thường xuyên của hắn – his hangout – như ở Mỹ các bạn gọi thế.”

Trong cái khách sạn nhỏ ở con đường nhánh mà Vrostk đã tìm cho chàng, Rogan ngồi trong một ghế nhồi bông và vạch ra những kế hoạch cho riêng mình. Khi làm như thế, chàng lại nghĩ về Wenta Pajerski và mọi điều mà anh chàng Hungary to con lớn xác này đã làm cho mình ở Tòa án Munich.

* *

Khuôn mặt to lớn, đỏ au, có nhiều mụn cơm giống mặt một con lợn lòi, tuy vậy Pajerski cũng chỉ bình thường trong sự độc ác của hắn – chưa đạt đến tầm cỡ “thiên tài của cái ác” như von Osteen, và đôi khi hắn cũng tỏ ra tử tế. Hắn từng dừng lại cuộc phỏng vấn để cho Rogan uống ly nước hay hút điếu thuốc, tuồn vào tay chàng mấy cái bánh quế giòn và mỏng. Và mặc dầu Rogan thừa biết rằng Pajerski đang cố tình diễn vai “anh chàng tốt bụng” (the good guy) hay vai “chàng cớm dễ thương kinh điển” (the classic nice cop), kẻ có thể làm cho một số tù nhân vì “xúc động đậy” trước tấm thịnh tình hiếm có giữa cái chốn ngỡ không còn tình người nên chịu thật thà khai báo, trong khi mọi biện pháp khác đều vô hiệu; ngay cả bây giờ chàng cũng không thể ngăn dòng cảm xúc ấm áp của lòng biết ơn mà hành vi tử tế tự nó khơi nguồn.

Cho dầu động cơ là gì đi nữa, thì những miếng bánh ngọt ngào vẫn là có thực, những mẩu sô-cô-la thơm ngon thực sự có góp phần làm dịu bớt đau khổ cho chàng. Nước uống và những điếu thuốc lá quả thực là những tặng phẩm kỳ diệu của đời sống. Những thứ đó đã sống và đã đi vào thân xác chàng. Vậy tại sao chàng còn không để cho Pajerski sống? Chàng nhớ lại sinh lực dồi dào của anh chàng cao lớn dềnh dàng kia, niềm lạc thú không giấu diếm của anh ta khi thưởng thức những dưỡng chất trần gian. Vẻ khoái trá của chàng ta khi ăn uống và ngay cả trong những trò tra tấn mà việc hỏi cung bắt buộc phải có. Thế nhưng hắn ta cũng đã cười khi Eric Freisling lẻn đến sau Rogan để bắn viên đạn vào sọ chàng. Pajerski cũng đã “thích thú thưởng thức“ màn trình diễn hiểm ác đó.

Rogan lại nhớ đến một chuyện khác nữa. Vào buổi chiều của cuộc hỏi cung đầu tiên ở Tòa án Munich chúng đã cho chạy lại cái đĩa ghi những tiếng la hét của Christine từ phòng kế bên. Rogan đã vật vã khóc lóc như trong cơn hấp hối. Pajerski đã nhảy chân sáo ra khỏi căn phòng vòm cao và nói đùa với Rogan,” Thư giãn đi nào, anh bạn; tôi đi làm cho vợ bạn la rú với khoái lạc thay vì đau đớn đây.”

Rogan thở dài. Tất cả bọn chúng đều đã diễn vai của mình quá tốt... Chúng đã thay phiên nhau đánh lừa chàng mọi lúc mọi nơi. Nhưng chúng chỉ thất bại duy nhất một điều: Chúng đã không giết chết được chàng. Và giờ đây đến lượt chàng. Đến lượt chàng vật thể hóa một cách bất ngờ, thoát ra từ bóng tối, nắm trong tay cực hình và cái chết. Đến lượt chàng biết và thấy trước mọi chuyện, và đến lượt chúng phải đoán mò trong nỗi sợ hãi phập phồng chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

loại: Hình Sự, Trinh Thám NXB:Công Thương ebook©vctvegroup Nguồn: tve-4u @nguyenthanh-cuibapebook PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.