Chiều tối hôm đó Rogan đi với Stefan Vrostk đến quán Huyền Vĩ Cầm (Black Violin). Quán tỏ ra đúng là loại nơi chốn mà chàng từng tưởng tượng như là nơi lui tới ưu ái (the favorite hangout) của hạng người như Wenta Pajerski. Thức ăn khá ngon vun đầy trên các đĩa. Rượu mạnh nhưng giá mềm. Các em tiếp viên được tuyển theo tiêu chuẩn ngoại hình nở nang hấp dẫn, khiêu gợi, ”thấy là thèm ngay”, còn tính tình thì vui vẻ, xuê xoa, thích thì chiều, không kiêu, không “chảnh”, và thiện dụng những chiêu ranh mãnh, láu lỉnh để mời chào đôi mông tròn trĩnh của mình cho những bàn tay nham nhúa mặc tình nhéo vắt, vuốt xoa. Dĩ nhiên là theo cái luật chơi bất thành văn, đó là sau đó các anh sẽ “boa” đẹp. Nơi đây không tiếp các quí anh “cả quỷnh”, “cả kiết” loại tiền ít mà cứ đòi hít “lờ” thơm. Cái ló ở lâu có? Tất nhiên là không ở đâu có rồi, thưa quí anh dân chơi mà tiếc tiền rơi.
Âm nhạc từ chiếc phong cầm (accordeon) thoát ra điệu nhún nhẩy của bài Rhapsodie Suédoise và không khí trở thành mù sương với khói thuốc lá dày dặc, cay xè.
Wenta Pajerski bước vào quán đúng bảy giờ tối. Hắn ta chẳng thay đổi chút nào, giống như những con thú trông chẳng bao giờ già hơn sau tuổi trưởng thành, cho đến khi chúng vượt ngưỡng “thú cao tuổi.” Và Wenta Pajerski là một con thú. Hắn ngắt mông nàng tiếp viên đầu tiên chạm tầm tay một cái rõ đau khiến cô nàng la oai oái. Hắn nốc liền một vại bia loại khủng, cỡ một lít rưỡi, một hơi, không ngừng. Rồi hắn chễm chệ ngồi vào cái bàn tròn lớn đã được dành sẵn cho hắn và nhanh chóng được các chiến hữu thân thiết nhập bọn. Cả đám cười đùa và uống rượu cognac Pháp, tu bằng chai. Trong khi đó một nàng tiếp viên tóc vàng mang đến một bàn cờ vua khắc chạm bằng gỗ tuyết tùng đến đặt lên bàn hắn. Với vẻ thích thú ra mặt, Pajerski mở bàn cờ và lấy ra các quân cờ. Bàn cờ được dàn quân. Pajerski giành ngay quân trắng cho mình, với lợi thế đi tiên, mà không để cho đối thủ được quyền chọn, theo thông lệ, giữa quân trắng và quân đenĐây là một trực cảm về tính cách của anh chàng Hungary to con lớn xác. Đúng là non sông còn đổi chứ bản tính khó dời. Tui là...dzậy đó, ai chịu thì chịu, hổng chịu đi chỗ khác chơi!
Rogan và Vrost quan sát bàn của Pajerski mỗi buổi chiều tối. Pajerski chơi cờ cho đến chín giờ tối, và uống liên tục. Đến khoảng chín giờ nàng tiếp viên tóc vàng mang bàn cờ đi và dọn bữa ăn tối lên.
Pajerski thỏa mãn thú tính bằng cách ngốn ngấu ngon lành, lôi cuốn khán giả vào cơn thèm ăn hung tợn khiến Rogan hầu như cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ đến chuyện phải giết một con người có khả năng khêu gợi cho đồng loại cái khoái của sự ăn đến thế! Kể cũng đáng tiếc khi phí đi một tài năng khá là đặc biệt! Giống như giết một con thú vui nhộn tếu táo một cách rất vô tư. Pajerski bê tô cháo đưa lên môi húp sồn sột, rồi vồ vập le lưỡi liếm những miếng cuối cùng khiến các em tiếp viên nhìn thấy cảnh ấy thì lòng bỗng nhiên rạo rực, nóng ran cả người! Rồi hắn cầm chai vang tu ừng ực, cứ như nước chảy vào chỗ trũng! Sau đó hắn há mồm để thoát ra một tràng những tiếng ợ rõ to, lăn tròn qua khắp phòng.
Khi đã no nê thỏa thuê, Pajerski trả tiền bữa tối cho tất cả mọi người, véo mông nàng tiếp viên, và tóm lấy một nắm tiền giấy khá bộn, vò lại và nhét sâu vào ngực áo nàng. Rồi hắn buông nắm tiền ra bên trong áo để bàn tay mặc sức vò bóp bộ ngực nàngkhiến nàng co rúm người lại nhưng không dám than van tiếng nào. Mọi người hân hoan tán thưởng hành vi chi đẹp để chơi bạo của thủ trưởng; rõ ràng là họ hoặc rất khoái đàn anh, hoặc rất rét sếp lớn, hoặc cả hai. Các chiến hữu chí cốt theo chân hắn bước ra khỏi quán, đi vào những con phố tối, dung dăng dung dẻ tay trong tay, nói chuyện lớn tiếng nhí nha nhí nhố. Khi cả bọn đi ngang qua một quán cà-phê có nhiều bàn đặt ngoài trời với âm nhạc tràn ra ngoài không gian trống, Wenta Pajerski quay bản luân vũ của loài gấu (a bearlike waltz) dọc theo đường phố, cuốn theo người bạn gần nhất trong tay hắn.
Rogan và Vrost theo dõi bọn chúng từ xa xa cho đến khi chúng biến vào một tòa cao ốc được trang trí ở mặt tiền. Rồi Vrost gọi một chiếc taxi và họ đi xe đến Tổng lãnh sự. Vrost đưa cho Rogan hồ sơ về tay Hungarian để chàng ngâm kiếu. “Hồ sơ này sẽ cho bạn biết đầy đủ về khoảng thời gian còn lại của mỗi buối tối của Pajerski,” anh ta nói. ”Chúng ta sẽ không cần phải đi theo hắn mọi nơi. Đêm nào hắn cũng làm từng ấy chuyện thôi.”
Tập hồ sơ tuy ngắn nhưng có đủ thông tin cần thiết. Wenta Pajerski là sĩ quan chấp pháp (executive officer) của Sở Mật vụ Budapest. Hắn làm việc năng nổ suốt ngày trong tòa cao ốc hành chánh của thành phố. Hắn còn được dành cho một khu sinh hoạt cá nhân trong tòa cao ốc đó. Hắn luôn luôn rời tòa nhà đó đúng giờ, vào lúc 6:30 buổi chiều, được hộ tống bởi đám vệ sĩ vũ trang nhưng mặc thường phụcÍt ra là có hai vệ sĩ chính thức trong số những người đi chơi phố cùng với hắn.
Wenta Pajerski là người duy nhất trong số bảy tên tra tấn vẫn còn làm cùng công việc đó. Những công dân nào bị nghi ngờ có những hoạt động chống lại Nhà nước xã hội chủ nghĩa biến vào văn phòng hắn ta và không bao giờ còn để cho nhân gian được hân hạnh thấy lại dung nhan của mình! Hắn được tin là chịu trách nhiệm về vụ bắt cóc các nhà khoa học Tây Đức. Pajerski đứng cao trên danh sách những tội phạm Chiến tranh Lạnh mà phương Tây muốn thanh lý thể lý. Rogan cười ảm đạm. Bây giờ chàng hiểu rõ động cơ hợp tác của Bailey và tại sao Vrost lại lo lắng đến thế về điểm mọi chuyện phải được kiểm tra với hắn. Những dư chấn của việc hành thích Pajerski sẽ làm rúng động toàn bộ thủ đô Budapest.
Hồ sơ cũng giải thích cái cao ốc có hoa văn trang trí mà Pajerski đã đi vào với các bạn bè của mìnhĐó là một nhà thổ do Nhà nước độc quyền khai thác, đắc tiền nhất và cũng sang trọng nhất và chiều ý khách hàng nhất, không chỉ ở Budapest mà là ở toàn mọi vùng lãnh thổ bên sau Bức Màn Sắt. Sau khi nựng nịu mân mê sờ soạng tứ lung tung mọi em gái ở đại sảnh triển lãm, Pajerski không bao giờ mang đi ít hơn là hai nàng để lên phòng riêng cùng đú đởn truy hoan. Chừng độ một giờ sau hắn sẽ xuất hiện lại nơi đường phố, bập miệng vào một điếu xì-gà khủng, trông thỏa thuê mãn nguyện như một con gấu sẵn sàng đi ngủ đông. Nhưng cả khi ở trong nhà lẫn khi ra ngoài, các vệ sĩ luôn bám sát theo thủ trưởng, mà phải biết giữ ý làm thế nào để đừng làm phiến đến chuyện hành lạc của quan trên. Đứa nào vụng về, hay vì tò mò, thèm thuồng mà gây vướng víu làm quan mất sướng nửa chừng, đau vì tức dế, là sẽ bị quan trù giập cho bỏ mẹ! Không ai có thể gây tổn thương cho hắn trong khu vực đó.
Rogan khép lại hồ sơ và nhìn lên Vrost. ”Tổ chức của anh đã cố giết hắn từ bao lâu rồi?” chàng hỏi.
Vrostk nhăn nhó. ”Cái gì khiến anh nghĩ như thế.?”
Rogan nói,” Mọi thứ trong hồ sơ này. Mới vừa sáng nay thôi anh đã dằn mặt tôi về chuyện anh là ông chủ lớn của chiến dịch này bởi vì anh là một điệp viên tài ba giỏi giang hơn tôi nhiều lắm lắm. Tôi hiểu cái thông điệp đó. Nhưng anh đâu phải là sếp tôi. Tôi sẽ nói cho anh những gì anh cần phải biết, và tôi tin cậy vào anh trong việc đưa tôi ra khỏi xứ này sau khi tôi khử Pajerski. Nhưng tất cả chỉ có thế. Và tôi sẽ cho anh vài lời khuyên hữu ích đây: Đừng có mà giở trò đặng chim bẻ ná, được cá đá nơm với tôi nhe. Tôi đã từng ở trong nghề khá lâu; những trò binh bất yếm trá thì tôi cũng không lạ gì đâu. Nếu anh ló mòi muốn giở trò với tôi là tôi sẽ khử anh ngay đấy. Còn nhanh hơn cả chuyện tơi khử Pajerski. Bảo đảm là nhanh hơn. Tên đó coi vậy mà còn dễ có cảm tình hơn là những kẻ lúc nào cái mặt cũng câng câng, kiểu mục hạ vô nhânTôi là chúa ghét những thứ ấy!” Rogan phóng vào anh chàng kia một cái nhìn lạnh đến tàn nhẫn.
Stefan Vrostk mặt đỏ lên như gấc. ”Ồ, trước nay mình đâu có ý xúc phạm bạn. Không hề,” anh ta nói. ”Mình hoàn toàn có thiện ý mà.”
Rogan nhún vai. ”Tôi không tốn công đi cả đoạn đường dài thế này để rồi bị giật giật theo gió như con bồ nhìn giữ dưa đâu nhé. Tôi sẽ cào những hạt dẻ ra khỏi đống lửa; tôi sẽ giết Pajerski cho mấy người mà mấy người không phải trả một xu tiền công nào. Nhưng đừng bao giờ chơi trò phản thùng tôi nhé. ”Chàng đứng lên ra khỏi ghế và đi ra cửa. Vrostk theo tiễn chàng và dẫn chàng ra khỏi tòa lãnh sự, sau đó chìa tay ra. Rogan phớt lờ, đi thẳng, đếch thèm sết hên sết xui gì (shake hand, bắt tay) với cái bàn tay vô duyên nọ cả!
Chàng không thể giải thích tại sao mình lại gay gắt với Vrost đến thế. Có lẽ do cái cảm thức mơ hồ làchỉ vì một sự tình cờ của thời gian và lịch sử đã ngăn cản Vrost không phải là một trong bảy tên tội đồ nơi căn phòng vòm cao của Tòa án Munich. Nhưng cũng do là ngay cả bây giờ chàng cũng đếch tin nỗi tay Vrostk này. Bất kỳ kẻ nào hành xử một cách ngạo mạn hống hách trong những chuyện nhỏ nhặt cũng đều là những kẻ kém bản lĩnh, chỉ tỏ vẻ tự tôn tự đại để che dấu mặc cảm tự ti bên trong mà thôi.
Không tín thác vào một ai khác, Rogan kiểm tra tính chính xác của hồ sơ bằng sự quan sát riêng của bản thân. Trong sáu ngày chàng liên tục tới ngồi quán Cà-phê Huyền Vĩ Cầm và ghi vào bộ nhớ mọi nước đi của Pajerski. Hồ sơ tỏ ra đúng đến từng chi tiết đặc thù. Nhưng Rogan còn lưu ý nhận ra đôi điều không nằm trong hồ sơ. Pajerski, giống như nhiều ông khổng lồ vui tính, luôn luôn tìm kiếm một lợi thế cho mình. Chẳng hạn, hắn luôn luôn giành quân trắng, mười lần như một, trong những lúc chơi cờ. Hắn hay bồn chồn, căng thẳng, biểu hiện qua thói quen dùng cái vương miện nhọn đầu của quân vua để gãi cằm. Rogan cũng ghi nhận rằng mặc dầu bàn cờ là tài sản của quán nhưng không để cho người khác mượn cho đến khi Pajerski chơi xong và không muốn chơi nữa.
Anh chàng Hungarian cũng đi ngang qua một quán cà-phê mà âm nhạc nơi đó làm hắn thích và hắn, một cách không thay đổi, nhập vào cuộc khiêu vũ giống con gấu của mình khi hắn nghe âm nhạc từ quán cà-phê nọ. Cuộc khiêu vũ thường đưa hắn đi trước các vệ sĩ của hắn khoảng ba mươi dặm đến một góc phố mà từ đó hắn rẽ qua. Trong khoảng chừng một phút hắn khuất tầm nhìn của các vệ sĩ. Lúc đó hắn một mình và dễ bị tổn thương. Vrostk chẳng phải là một điệp viên nhạy bén cho lắm như hắn vẫn ảo tưởng về mình, Rogan nghĩ, không nhạy bén lắm nếu như cái giây phút dễ tổn thương ấy không được ghi nhận trong hồ sơ. Trừ phi ... trừ phi là cái thời điểm đặc biệt quí hiếm đó lại được cố tình bỏ qua.
Rogan tiếp tục kiểm tra. Chàng nghĩ cái nhà thổ cũng rất có thể là nơi mình chộp được Pajerski lúc hắn không được bảo vệ. Nhưng chàng thấy ra rằng hai tên mật thám luôn túc trực bên ngoài cửa phòng ngủ trong khi Pajerski đang tác nghiệp bên trong.
Vấn đề quả là hơi căng. Khu sinh hoạt và làm việc của Pajerski là bất khả xâm nhập. Chỉ trong buổi chiều tối là hắn có thể bị tổn thương, nhưng cũng không phải dễ. Khi hắn đang say sưa quay tròn bản luân vũ của loài gấu ở góc phố nọ có lẽ ta sẽ có một phút để giết hắn và vù đi. Nhưng một phút sẽ là không đủ để thoát khỏi đám vệ sĩ truy đưổi theo. Rogan tiếp tục rà soát lại trong đầu óc mình từng mỗi động tác của Pajerski, cố lần dấu cái nhược điểm chết người nơi bộ giáp trụ kiên cố của hắn. Đến đêm thứ sáu chàng ngủ thiếp đi với vấn đề vẫn còn lướng vướng chưa được giải quyết. Còn có một chuyện khó hơn nữa là làm sao cho Pajerski biết tại sao hắn bị giết trước khi hắn chết. Đối với Rogan điều này là cốt yếu. Bởi nếu giết được hắn mà không làm cho hắn biết tội đáng chết của hắn thì chàng sẽ thấy...chưa thỏa lòng.
Giữa đêm chàng thức giấcChàng trải qua một giấc mộng trong đó chàng chơi cờ với Wenta Pajerski và Pajerski cứ nói mãi với chàng,” Này chàng Mẽo ngu xuẩn, mới đi có ba nước cờ mà anh bạn không còn nước nữa sao. ”Và Rogan tiếp tục nhìn chăm chăm vào bàn cờ, tìm nước đi quyết địnhvà chăm chăm nhìn vào quân vua trắng được tiện khắc bằng gỗ. Mĩm cười một cách láu cá, Pajerski cầm lên quân vua trắng và dùng cái vương miện nhọn đầu của nó để gãi cằm. Đó là một lời mách nước. Rogan ngồi dậy trên giường. Giấc mộng đã giúp chàng tìm được đáp án cho bài toán nan giải. Chàng đã biết cách giết Pajerski, chắc chắn mà lại tương đối an toàn cho chàng.
Ngày hôm sau chàng đến Tổng lãnh sự quán và yêu cầu gặp Vrostk. Khi chàng bảo cho anh ta những công cụ và những thiết bị chàng cần, Vrostk nhìn chàng ngạc nhiên, nhưng Rogan từ chối giải thích. Vrostk nói với chàng sẽ cần ít nhất là phần còn lại của ngày hôm đó để tìm đủ mọi thứ các cái. Rogan gật đầu. ”Sáng mai tôi sẽ đến để góp nhặt mọi thứ. Tối mai anh bạn quí Pajerski của bạn sẽ ... cưỡi chuồn chuồn về trời, rong chơi nơi miền cực lạc!”
...............................&...............................