CHƯƠNG 12

Công Lý & Báo Thù

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Chàng đến thị trấn Villalba vào lúc 11:30 tối và ngạc nhiên thấy thị trấn rực rỡ ánh đèn, hàng trăm đèn lồng ngũ sắc treo thành vòng cung trên từng mỗi con phố. Từ những quầy hàng bằng gỗ được trang trí vui mắt sắp dãy trên các lối đi trải đá cuội, những người dân quê bày bán xúc xích với rượu vang và những miếng bánh pizza dày, hình vuông của Sicily với cá trồng (anchovies) đầy dầu nằm trên lớp xốt cà chua. Hương vị hải sản nồng nàn tỏa ra trong làn không khí ban đêm khiến Rogan cảm thấy đói cồn cào. Chàng dừng xe và ngấu nghiến miếng sandwich với xúc xích cho đến khi mồm thấy bỏng lên vì những loại gia vị cay nồng. Rồi chàng di chuyển đến quầy kế bên để mua một ly rượu chát đỏ.

Chàng đã đến Villalba vào dịp lễ sinh nhật thánh bản mệnh của thị trấn, nữ thánh Cecilia. Theo tục lệ từ xưa, người dân của thị trấn ăn mừng sinh nhật thánh bản mệnh của họ bằng một lễ hội lớn kéo dài ba ngày. Rogan đã đến vào chiều tối ngày thứ nhì của dịp lễ. Vào thời kỳ này mọi người, kể cả một vài trẻ nhỏ, đều say sưa với rượu chát mới của Sicily. Họ chào đón Rogan với những vòng tay rộng mở. Và khi họ nghe chàng nói tiếng Ý hầu như hoàn hảo thì người bán rượu vang, một anh chàng to béo với hàng râu rậm rạp, tự giới thiệu tên mình là Tullio, đã ôm lấy Rogan để tỏ “tình thương mến thương.”

Họ cụng ly nhau rôm rốp và “dzô” trăm phần trăm liền tù tì ba bốn ly. Tullio lưu luyến không để chàng đi và từ chối lấy tiền người tri kỷ hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, mới gặp lần đầu mà đã muốn cố nài “thiên bôi thiểu” không xỉn không về! Các huynh đệ tửu đồ khác nườm nượp đến quây quần. Có người mang đến những ổ bánh mì dài nhồi đầy ớt ngọt chiên; người khác nhai nhồm nhoàn con rắn biển xông khói dài ngoẳng! Trẻ con chạy nhảy reo hò trong các đường phố. Rồi ba cô gái ăn mặc hở hang thiếu trên hụt dưới, tóc bới lên cao, tay trong tay dung dăng dung dẻ, đú đởn đi xuống phố, liếc dọc liếc ngang những chàng trai mới lớn bằng những ánh mắt khiêu khích, hàm ý,” bản lĩnh đàn ông của các chú em được bi nhiêu?” Đó là những gái điếm của lễ hội (fiesta putains – festival whores) được đặc biệt thuê mướn và nhập khẩu từ nơi khác tới, để “phá trinh” mọi cậu trai vừa đến tuổi thành niên trong năm đó, và như vậy, bảo vệ danh dự của các cô thiếu nữ địa phương.

Lúc đó đám anh em bợm nhậu tản ra, nhập bọn vào đoàn thanh niên rồng rắn đi theo sức hút toát ra từ mùi âm dịch của ba nàng fiesta putains.

Lễ hội có thể là một vỏ bọc rất tuyệt, Rogan thầm nghĩ. Chàng có thể hoàn thành công việc chính trong đêm này rồi chuồn khỏi nơi đây vào sáng sớm mai. Chàng hỏi Tullio,” Bạn có thể cho mình biết nhà của ngài Genco Bari ở đâu không?”

Sự thay đổi nơi anh chàng Sicilian to béo này diễn ra tức khắc. Khuôn mặt anh ta giá băng thành một mặt nạ trơ lì vô hồn. Mọi biểu cảm hữu hảo tan biến ngay. ”Chẳng biết Genco Bari nào cả,” anh ta trả lời, cộc lốc và khô khốc, như gốc rạ trơ ra dưới nắng hè.

Rogan cười xòa. ”Mình là một chiến hữu thân thiết khi xưa của ông ấy mà. Và ông mời mình đến nhà chơi, ở xứ Villalba này. Đừng bận tâm,tự mình cũng tìm ra được thôi.”

Tullio lập tức rã băng. “Vậy ra bạn cũng được mời đến dự lễ hội của ông ấy sao? Cả làng này đều được mời. Nào, tự mình sẽ cùng đi với bạn. ”Và mặc dầu có ít nhất là năm người khách chờ mua rượu, Tullio vẫy tay xua họ đi và đóng cửa quầy hàng. Rồi anh ta xỏ tay vào tay Rogan và nói,” Bạn cứ thân này kể bỏ vào tay mình đi và bạn sẽ không bao giờ quên đêm nay bao lâu bạn còn có mặt trên đời.”

“Mình hy vọng thế,” Rogan lịch sự đáp lời.

Biệt thự của Genco Bari, nơi vùng ngoại ô thị trấn, được vây quanh bởi một tường đá cao. Hai cánh cổng sắt khổng lồ đã được mở rộng và khu vườn của tòa dinh thự được trang hoàng với những dãy đèn màu đi từ cây này đến cây kia. Genco Bari đang mở rộng cửa cho dân làng mà phần lớn làm việc nơi những trang trại của ông ta. Rogan đi theo Tullio vào bên trong cổng.

Những cái bàn dài để trong vườn được chất đầy những tô lớn đựng mì macaroni, trái cây và kem làm ở nhà. Phụ nữ rót đầy các ly từ những thùng rượu để trên thảm cỏ và mời ly thức uống đỏ sẫm kia cho bất kỳ người nào đi qua. Dường như toàn bộ vùng quê chung quanh đây đều đến dự lễ hội tại đây, nơi khu vườn rộng mênh mông của cơ ngơi vị lãnh tụ Mafia trong vùng. Trên một cái bục cao ba nhạc công bắt đầu một điệu nhạc nhảy rộn ràng với sáo, trống và phong cầm (accordeon). Và cùng trên cái bục cao ấy, chễm chệ trên một cái ghế chạm trổ giống như ngai vàng của vua chúa, là con người mà Rogan đang tìm để trị tội.

Nhà lãnh tụ Mafia bắt tay mọi người. Ông ta cười trông rất ... thấy thương. Nhưng Rogan hầu như không còn nhận ra hắn ta. Bộ mặt mập mạp rám nắng xưa kia nay đã biến thành cái đầu trơ xương nhợt nhạt của người chết; chiếc mũ Panama màu kem trang trí cho một cái đầu đã teo tóp lại. Giữa không khí tưng bừng vui vẻ của lễ hội, Genco Bari quả là.... chiếc mặt nạ trắng của tử thần. Không còn nghi ngờ gì nữa: Rogan phải hành động nhanh để báo thù, nếu không thì vị hiệp sĩ áo đen với lưỡi liềm sẽ ăn hớt mất!

Đàn ông và phụ nữ đứng thành hình vuông để nhảy điệu phương bộ vũ (square dance). Rogan bị tách rời khỏi Tullio khi chàng bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc nhảy múa nhộn nhịp, rộn ràng. Chàng cảm thấy như rơi vào một miệng phễu xoay tròn của những thân người nó phun chàng ra vào trong vùng không khí mở, tay trong tay với một thanh nữ Sicily. Những lứa đôi khác cũng đang tách mình ra khỏi đám đông đang xoay tròn kia và biến vào những lùm cây bụi cỏ. Cô bạn nhảy của Rogan dìu chàng cùng múa may phía sau một thùng rượu khổng lồ và uống rượu từ cái bình lớn bằng bạc để bên trên thùng. Rồi nàng trao cái bình cho Rogan, bảo chàng uống.

Nàng đẹp rạng rỡ, bỏ xa các cô gái khác. Cái miệng đầy nhục cảm của nàng nhuốm màu hồng sẫm của rượu. Đôi mắt huyền lúng liếng, da màu ô-liu sáng thu hút bao tia sáng của hoa đăng hòa thành ánh lửa đam mê sáng ngời. Bộ ngực căng tròn của nàng, tràn trề sức sống qua chiếc áo bờ-lu xẻ thấp, phập phồng với hơi thở gấp thúc giục và cặp đùi săn chắc nở nang dưới chiếc váy lụa ngắn mịn màng và xác thịt đang thèm khát rộn ràng không chút chi e lệ hay giấu diếm, một cơn thèm khát đang đàn hồi co giật, réo gọi một thỏa mãn tức thời, không hề mong nán đợi. Nàng nhìn Rogan uống, đẩy thân hình mình cọ sát thân xác chàng; rồi nàng dẫn chàng qua những lối đi nhỏ với hai hàng cây phủ đầy bóng tối, rời xa khỏi đám hội hè, đến phía sau của dinh thự bằng đá. Chàng theo nàng đến dãy bậc thang bằng đá phía ngoài uốn vòng theo các bức tường và tận cùng ở một ban-công. Sau đó họ đi qua những cửa kính đen như mực để vào một phòng ngủ ở bên trong.

Cô gái quay người và gắn miệng mình vào miệng Rogan. Đôi vú nàng phập phồng, sôi lên với lửa dục đang bừng cháy trong người, và Rogan đặt hai bàn tay lên chúng như thể để làm lặng xuống cử động. Đôi vòng tay nàng quấn quanh thân hình chàng, siết thật sát vào.

Trong một thoáng Rogan nghĩ đến Rosalie. Chàng đã quyết định sẽ không gặp lại nàng nữa, không để nàng dính dáng hay chia sẻ chuyện bị bắt bớ hay nguy cơ chết chóc cùng với mình. Giờ đây, bằng cách làm tình với cô gái này, quyết định kia có lẽ sẽ trở thành tối hậu trong đầu óc chàng. Và điều quan trọng hơn nữa đó là cô gái là chìa khóa giúp chàng xâm nhập dinh thự của Genco Bari; ngay gờ đây chàng đang ở trong đó. Với cô gái đang thèm đé... đến hết chịu nỗi!

Cô vội vội vàng vàng kéo chàng lên giường, chủ động tháo tung quần áo chàng ra ném đi. Váy cô vén cao lên đến bụng và Rogan có thể thấy cặp đùi no tròn hồng hào và ngọc môn quan của cô cũng tươi hồng dưới lớp lông tơ óng mướt, cảm thấy làn da lửa cháy của nàng thiêu đốt làn da chàng. Chỉ trong thoáng chốc họ cuộn mình vòng vèo với nhau như một cặp rắn, nhún nhảy, vặn vẹo trên giường, kéo căng ra, chồm lện, thụt xuống, hùng hục đủ trò đủ kiểu, hai thân hình trần truồng trơn trợt với mồ hôi cho đến khi cuối cùng họ lăn xuống sàn đá lạnh. Khóa trong vòng tay nhau họ nằm ngủ ở đó. Thức giấc, lại uống vang đỏ từ một vại to, quay lên giường quần thảo tiếp cho đến mệt lã và cuối cùng rơi vào giấc ngủ say.

Khi Rogan thức giấc vào buổi sáng, chàng cảm thấy một dư vị thật khó chịu, như thể toàn bộ thân xác mình được ướp đầy nho chín úng. Chàng làu bàu, và cô gái trần truồng bên cạnh gù gù êm ái như tiếng chim bồ câu bên tai chàng. Cô vươn người ra, vói tay xuống dưới giường, cầm lên vại rượu mà họ đã uống vơi một nửa trong đêm rồi.

“Đây là phương thuốc duy nhất,” nàng nói. Nàng uống từ chiếc vại rồi đưa cho Rogan. Chàng đưa lên đôi môi và rượu mùi trái cây rửa sạch cơn đau khỏi đầu chàng. Chàng hôn bộ ngực căng phồng của cô gái. Dường như họ đã dứt bỏ được mọi tàn tích khó chịu và giờ đây toàn thân nàng toát ra hương thơm của rượu như thể tự bản thân nàng chính là tinh chất của rượu vang thơm nồng.

Rogan mĩm cười với nàng. ”Em là ai vậy nhỉ?“ chàng hỏi, lửng lơ.

“Là ... Genco Bari phu nhân. Nhưng anh có thể gọi em là Lucia,” nàng đáp giọng tỉnh” bưa. ”Vào đúng lúc đó, có tiếng gõ vào cánh cửa đã chốt bên trong. Nàng mĩm cười bí mật với chàng. ”Và đây là chồng em đến để... thưởng công anh.”

“Thôi bỏ mẹ rồi! Ta đã dính bẫy mỹ nhân kế. Phen này kể như...toi đời!”

Lucia bước đến mở chốt cửa trong khi Rogan vươn người tới chỗ chiếc áo jacket đang treo trên thành ghế, lục tìm khẩu Walther. Trước khi chàng có thể tìm được nó thì cánh cửa đã mở tung ra và Genco Bari.... 

loại: Hình Sự, Trinh Thám NXB:Công Thương ebook©vctvegroup Nguồn: tve-4u @nguyenthanh-cuibapebook PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.