Khi Rogan thức dậy vào ngày cuối cùng ở Budapest, hành vi đầu tiên của chàng là tiêu hủy hồ sơ mà chàng đã sưu tầm và biên soạn về bảy nhân vật nọ. Sau đó chàng nhìn lướt qua mọi đồ tế nhuyễn của riêng tây của mình xem thử có thứ gì mình muốn giữ lại không. Chẳng có gì ngoài giấy tờ tùy thân và ít tiền bạc mà thôi.
Chàng đóng gói mọi thứ khác và mang các túi xách đến ga xe lửa. Chàng cho các túi xách vào một tủ giữ hành lý còn trống ở góc, rồi rời nhà ga. Đi băng qua trên một trong nhiều chiếc cầu của thành phố chàng thản nhiên để rơi chìa khóa tủ đựng hành lý xuống sông. Sau đó chàng đến Tổng lãnh sự quán.
Vrost đã thu thập mọi thứ chàng cần. Rogan kiểm tra các vật dụng – mũi khoan nhỏ bằng kim cương và những dụng cụ đẽo gọt, nhũng sợi dây điện nhỏ xíu, thiết bị định thời gian, chất nổ lỏng và một vài linh kiện điện tử đặc biệt với kích cỡ nhỏ xíu. Rogan mĩm cười và nói,” Tốt lắm.”
Vrost tự bốc thơm. ”Tôi có một tổ chức rất hiệu quả. Không dễ mà có được ngay mọi thứ này trong quãng thời gian ngắn như thế.”
“Để đền đáp tấm thịnh tình của bạn,” Rogan nói, “Tôi xin khoản đãi bạn một buổi ăn sáng muộn ở quán Huyền Vĩ Cầm. Rồi chúng ta sẽ trở lại đây và tôi sẽ bắt tay vào việc với ba cái thứ lỉnh kỉnh này. Và tôi cũng sẽ cho bạn biết những gì tôi sắp làm.”
Đến quán, họ gọi cà-phê và bánh brioches. Rồi, ngạc nhiên chưa, đối với Vrostk, Rogan kêu người phục vụ đem lại bàn cờ. Cô tiếp viên nhanh chóng chiều ý khách, và Rogan dàn quân, và giành quân trắng cho mình.
Vrost nói với giọng rất lấy làm phiền,” Tiếc là mình không có thời gian cho những chuyện vô bổ như thế. Mình còn phải trở lại nơi làm việc.”
“Vào cuộc cờ đi. Rồi sẽ thấy.” Rogan nói như ra lệnh. Có điều gì đó trong giọng nói của chàng ta khiến Vrostk bỗng... nín khe! Hắn ta để cho Rogan đi nước khai cuộc và rồi di động quân cờ đen của mình. Ván cờ nhanh chóng đi đến tàn cuộc. Vrost đánh bại Rogan dễ dàng và hắn ta nghĩ,” Anh chàng này dở ẹc mà cũng bày đặt chơi cờ với một hảo thủ có hạng như mình!” Các quân cờ được dồn lại vào trong lòng bàn cờ, trả lại cho cô tiếp viên mang đi. Rogan cho em gái một khoản tiền “tip” rộng rãi. Ra khỏi quán chàng vẫy chiếc taxi đưa họ trở về lãnh sự quán. Giờ đây chàng rất vội; mỗi giây phút đều rất đáng giá.
Tại văn phòng Vrostk, Rogan ngồi xuống nơi cái bàn có những thiết bị đặc biệt.
Vrostk nổi cáu. Đó là cơn giận có tính bắt nạt của một kẻ đầu óc hẹp hòi, tiểu trí. ”Tất cả cái trò khùng điên này là nghĩa lý quái gì vậy?” hắn hỏi. “Tôi yêu cầu được biết.”
Rogan cho tay phải vào túi áo jacket, rồi rút tay ra nhưng nắm chặt lại. Vung tay về phía Vrostk, chàng mở nắm tay ra. Nằm trong lòng bàn tay chàng là...quân vua trắng.
Rogan ngồi làm việc miệt mài, tập trung cao độ, tại cái bàn đó trong gần ba tiếng đồng hồ. Chàng khoan một cái lỗ dưới đáy quân vua, và rồi lấy phần đáy rời hẳn ra. Thao tác thận thận trọng, chàng khoét rỗng phần bên trong của quân cờ rồi “đóng gói” nó với chất nổ lỏng, giây điện cực nhỏ và những linh kiện điện tử li ti. Làm xong việc đó, chàng gắn phần đáy trở lại với phần trên của quân vua, và sau đó với vải đánh bóng và nước men, chàng giấu đi mọi vết trầy sước, phục hồi vẻ ngoài quân cờ gần như nguyên trạng mà chỉ đôi mắt nào chịu bỏ công quan sát thật kỹ lưỡng, thật tinh tường mới có thể nhìn ra sự khác biệt. Chàng cầm quân cờ trong bàn tay, cố cảm nhận xem phần trọng lượng tăng thêm có quá rõ lắm không. Quả thực chàng có nhận ra một chút khác biệt - nhỏ thôi – và chàng lập luận rằng đó là chỉ bởi tại mình đang muốn tìm kiếm sự khác biệt nên có tật giật mình. Chứ người khác không chủ tâm, cứ vô tư cầm lên, thì sẽ thông qua thôi.
Chàng quay sang Vrost. ”Vào lúc tám giờ tối nay cái thiện xảo phương tiện này sẽ nổ tung vào mặt Pajerski. Tôi đã tính toán liều lượng, sức công phá tỉ mỉ, để không ai khác bị thương. Chỉ vừa đủ để gây sát thương người cầm quân cờ này thôi. Và Pajerski luôn luôn gãi cằm với đầu nhọn trên vương miện của quân vua này. Điều đó, kết hợp với thiết bị định thời gian (the timing device) sẽ kích hoạt thuốc nổ. Nếu thấy có ai khác cầm nó tôi sẽ can thiệp và vô hiệu hóa nó. Nhưng tôi đã quan sát Pajerski và tôi chắc chắn hắn sẽ là người cầm lấy quân cờ này trong tay vào tám giờ tối nay. Bây giờ tôi muốn bạn lệnh cho nhân viên đặc nhiệm đón tôi ở góc phố cách quán đó hai dãy nhà. Tôi trông cậy vào tổ chức bạn đưa tôi thoát ra khỏi xứ này.”
“Ý bạn muốn nói bạn sẽ ở lại trong quán cho đến khi mục sở thị Pajerski bị tử thương?” Vrost hỏi. ”Quả là điên rồ. Tại sao không rời đi trước đó?”
“Tôi muốn chắc cú là không ai khác bị sát thương,” Rogan nói. ”Và trước khi hắn chết tôi cũng muốn Pajerski biết ai đã giết hắn và tại sao, và tôi không thể làm điều đó trừ phi tôi có mặt tại hiện trường cho đến thời điểm quyết định.”
Vrost nhún vai. ”Đó là chuyện của anh. Còn chuyện người của tôi đón anh ở cách quán cà-phê có hai dãy nhà, là quá nguy hiểm cho họ. Tôi có chiếc Mercedes đen chờ anh phía trước lãnh sự quán ở đây. Xe sẽ mang cờ lãnh sự chạy như bay. Anh muốn nó sẵn sàng vào lúc nào?”
Rogan cau mày. ”Tôi có thể thay đổi việc định giờ trên bộ phận nổ, hoặc là có khả năng nó nổ tung trước thời điểm nếu Pajerski cứ tiếp tục gãi cằm quá nhiều hay quá mạnh. Tốt hơn nên bảo chiếc xe đợi tôi vào lúc bảy giờ ba mươi tối và bảo họ đợi tôi cho đến tám giờ mười. Tôi sẽ đi bộ và tôi sẽ chuồn vào xe êm ru, không gây ồn ào chút nào khiến người ta để ý. Tôi giả định là khi nhìn thấy tôi là họ nhận ra ngay chứ. Anh đã chỉ tôi cho họ chưa?”
Vrost mĩm cười. ”Tất nhiên rồi. Bây giờ tôi giả định là anh và tôi sẽ dùng bữa trưa muộn và chơi một ván cờ ở Huyền Vĩ Cầm để anh có thể trả lại quân vua trắng. OK?”
Rogan mĩm cười. ”Lúc nào anh cũng tỏ ra khôn lanh hơn người đấy.”
Vừa nhâm nhi cà-phê họ vừa chơi ván cờ thứ nhì với nhau, và Rogan thắng quá dễ. Khi họ rời quán, quân vua trắng có gài bẫy mìn đã được trả về an toàn cùng các quân kia.
Chiều tối đó Rogan rời phòng khách sạn vào đúng sáu giờ. Khẩu Walther được nhét vào dưới nách chàng, được gài nút an toàn vào trong bao đựngỐng hãm thanh được đặt trong túi áo jacket bên trái. Passport và visas nằm ở túi trong áo jacket. Chàng nhẩn nha, khoan thai đến Café Black Violin và ngồi vào chiếc bàn nhỏ thường ngồi nơi góc. Chàng mở tờ báo, gọi một chai Tokay và nói với cô tiếp viên là mình sẽ gọi thức ăn sau.
Chàng đã uống hết nửa chai vang khi Wenta Pajerski ồn ào bước vào quán cà-phê. Rogan nhìn đồng hồ đeo tay. Tên Hungary to con này quả là đúng lịch làm việc: bảy giờ đúng. Chàng quan sát Pajerski béo mông em tóc vàng, hót lên tràng tiếng chim gọi đàn cho các chiến hữu chí cốt và làm một hơi cạn ly khởi động. Đã đến lúc để hắn gọi bàn cờ, nhưng, thay vì thế, trái với sự chờ đợi của chàng, hắn lại gọi ... một chầu bia thứ hai. Sao thế nhỉ? Rogan cảm thấy thần kinh chàng bắt đầu...lên giây đàn. Phải chăng đây sẽ là đêm đầu tiên mà Pajerski bỏ đi trò chơi cờ. Vì suốt ngày hôm đó đã phải động não với nhiều vấn đề hóc búa nên bây giờ hắn không muốn đầu óc tiếp tục căng thẳng với việc tính toán các nước đi? Hay vì một linh cảm mơ hồ nào đấy lướt qua đầu óc giúp hắn thoát nguy trong đường tơ kẽ tóc? Hay vì thọ mệnh hắn còn dài nên đêm nay chưa phải là thời khắc hắn về chầu Diêm chúa? Hay là...hay là... Chàng nghĩ rối tung lên, dầu vẫn cố kiềm chế. Và rồi... mặc dầu hắn không yêu cầu, nhưng em tiếp viên quen ý mối ruột, vẫn ân cần mang bàn cờ đến bàn vị khách sộp Pajerski, hơi vểnh mông chờ đợi một cái véo để tưởng thưởng cho sự nhạy bén “trên chưa bảo mà dưới đã hiểu ý gồi! “
Nhưng hầu như là chàng Pajerski có ý muốn vẫy tay xua nàng đi, vì có điều chi đó làm chàng không ...ưng cái bụng. Tuy nhiên sau đó chàng lại cười toe, cái bộ mặt Trư bát giái của chàng ta đang chuyển sang vui nhộn một cách hồn nhiên. Hóa ra là anh chỉ đóng kịch làm mặt lạnh để đùa chơi với em gái tí thôi mà! Hắn ta véo vào mông em tiếp viên tóc vàng một cái đích đáng khiến em đau quá đến nỗi xì ra một phát trung tiện ủn, ủn, ủn ... khá là to. Thế là cả bọn được một trận cười ngoặc ngoẽo. Còn em thì cả mặt đều đỏ như tô son, vừa chạy đi chỗ khác vừa mắng yêu, “Đồ quỉ... ” để chữa thẹn.
Rogan gọi cô tiếp viên và yêu cầu cô mang cho một cây bút chì và một mẩu giấy trắng. Chàng nhìn vào đồng hồ đeo tay. Bảy giờ ba mươi. Trên mảnh giấy chàng ghi: “Ta sẽ chuyển những tiếng la thích thú của mi thành những tiếng rú đau đớn. Rosenmontag, 1945, tòa án Munich.”
Chàng chờ cho đến khi đồng hồ chỉ 7:55; rồi chàng gọi cô tiếp viên đi ngang qua và đưa cho cô mẩu thư ngắn. ”Trao cái này cho ông Pajerski,” chàng nói. ”Rồi trở lại đây ngay và anh sẽ cho em cái này. ”Chàng nhá cạnh cho nàng thấy một tờ giấy bạc có mệnh giá hơn lương một tuần của em. Chàng không muốn cô đứng gần Pajerski khi cái bẫy mìn lên tiếng.
Pajerski đang gãi cằm với quân vua trắng khi cô tiếp viên trao cho hắn bức thư ngắn. Hắn đọc chậm rãi, dịch thành tiếng từ Anh sang Hungarian, đôi môi chuyển động. Hắn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Rogan. Rogan đấu nhãn lại với hắn, vừa cười nhẹ. Đồng hồ chàng chỉ 7:59. Và sau đó khi chàng thấy sự nhận ra hiện lên chầm chậm trong đôi mắt Pajerski thì... quân vua trắng phát nổ!
Tiếng nổ chát chúa điếc tai. Pajerski vẫn cầm quân cờ trong tay phải, ở dưới cằm. Rogan vẫn nhìn vào hai mắt hắn. Rồi bỗng nhiên đôi mắt Pajerski biến đi cùng với phát nổ và Rogan thấy mình đang nhìn vào hai lỗ tròn chỉ còn toàn máu me. Những mảnh thịt xương vung vãi khắp phòng, và rồi cái đầu của Pajerski bị cắt, xé ra, đổ gục xuống trên những miếng da vẫn còn giữ cái cổ dính vào với thân hình. Rogan lướt ra khỏi ghế ngồi và rời quán qua cửa nhà bếp. Đám đông đang la hét, chen nhau chạy, chẳng ai để ý đến chàng làm chi.
Ra đến ngoài đường phố chàng đi bộ một dãy nhà đến đại lộ chính và vẫy một chiếc taxi. ”Đến sân bay,” chàng bảo tài xế; rồi, để kiểm tra xem sao, chàng nói,” Hãy chạy đường nào ngang qua tòa Tổng lãnh sự Mỹ nhé.”
Chàng có thể nghe từng hồi còi hụ của xe cảnh sát đang lao nhanh đến Café Black Violin. Chỉ mấy phút sau chiếc taxi của chàng đã trên đại lộ rộng lớn đi ngang Tổng lãnh sự. ”Đừng chạy nhanh như thế,” chàng bảo tài xế. Chàng nghiêng người ra sau để không bị nhìn thấy từ đường phố.
Chẳng có chiếc Mercedes nào đợi chàng ở đó cả. Đường phố vắng xe cộ, một điều hơi bất thường. Nhưng lại có rất đông khách bộ hành chờ băng qua ở các góc phố và ngắm nghía các cửa sổ bày hàng. Và phần lớn các vị khách là những anh chàng cao to, lực lưỡng. Qua con mắt đầy kinh nghiệm của Rogan thì tuyệt đại đa số đó là các vị cớm chìm.” Chạy nhanh lên đến phi trường,” chàng bảo tài xế.
Chính lúc đó chàng nhận ra một cơn lạnh trong lồng ngực. Như thể toàn thân chàng bị tử thần chạm vào. Chàng cảm nhận cơn lạnh buốt lan ra. Nhưng chàng không cảm thấy một sự khó chịu thể lý thực tế nào. Đơn giản như thể là chính chàng đã trở nên ... một khách mời của thần chết.
Chàng không gặp rắc rối nào khi lên máy bay. Passport và visa của chàng đều hợp lệ.
Mọi giấy tờ khác đều OK, không có vấn đề gì. Và cũng không có dấu hiệu gì về hoạt động của cảnh sát đặc biệt ở phi trường. Tim chàng đập “hơi bị nhanh” khi chàng bước vào máy bay nhưng rồi cũng không có gì rắc rối. Máy bay cất cánh, lên cao dần và rồi đạt độ cao chuẩn, hướng về phía biên giới Đức và Munich.
* *
Đêm đó Rosalie rời công việc trợ lý điều dưỡng ở Tòa án Munich vào lúc 6 giờ chiều. Ông bac sĩ trẻ làm việc với nàng cố nài nàng đi ăn tối với ông ta. Sợ mất việc nàng phải chiều ý. Ông ta muốn cho bữa ăn kéo dài nên kêu thức ăn nhiều lần. Mãi đến sau chín giờ tối họ mới xong bữa. Rosalie nhìn vào đồng hồ của nàng. ”Xin bác sĩ thứ lỗi cho em. Em có việc quan trọng vào lúc mười giờ tối nay,” nàng nói, và bắt đầu thu gom áo khoát, găng tay.
Tay bác sĩ trẻ mặt lộ vẻ thất vọng. Điều chưa từng xảy ra với Rosalie là nàng có thể để lỡ không đón chuyến máy bay mong đợi một đêm nào. Nếu nàng để lỡ không gặp chuyến bay đến từ Budapest, dầu chỉ một lần, nàng sẽ nghĩ là Rogan đã chết. Nàng bước ra khỏi nhà hàng và gọi một chiếc taxi. Lúc nàng đến sân bay thì cũng gần mười giờ. Vào thời điểm nàng chạy qua ga đến, hành khách đã bắt đầu đi ra. Khác với thói quen, nàng đốt lên điếu thuốc látrong lúc nhìn mặt từng người. Và rồi... nàng thấy Rogan và tim nàng như muốn nổ tung.
Chàng trông như ốm nặng. Đôi mắt chàng thâm quầng, các cơ trên mặt cứng đờ và vẻ sợ hãi nơi các chuyển động của cơ thể chàng. Chàng không thấy nàng, và nàng bắt đầu chạy về phía chàng, gọi tên chàng qua những tiếng nức nở.
*
* *
Rogan nghe tiếng gót chân phụ nữ trên nền cẩm thạch, nghe Rosalie gọi tên chàng. Chàng bắt đầu quay mặt dáo dác tìm, rồi quay về phía sau để đón bắt nàng vừa khi nàng nhào vào vòng tay chàng. Và rồi chàng hôn lên khuôn mặt đẫm nước mắt của nàng và đôi mắt đẹp của nàng trong khi nàng thì thầm,” Em hạnh phúc quá, em vui sướng quá. Em đến đây hàng đêm và mỗi đêm em đều nghĩ có thể anh đã chết và em sẽ chẳng bao giờ biết được và em sẽ vẫn đến đây trong suốt phần còn lại của đời em.”
Ôm nàng sát vào người, cảm nhận hơi ấm từ nàng, Rogan thấy cơn lạnh buốt giá vốn từng là một phần của cơ thể chàng giờ đây bắt đầu tan đi, như thể chàng đang trở về lại với đời sống. Lúc đó chàng biết rằng chàng sẽ phải giữ lấy nàng mãi mãi bên mình.
................................&..............................