Thẩm phán Liên bang Cao cấp Klaus von Osteen ngồi trên băng ghế cao, hai vị bồi thẩm ngồi kế hai bên. Ông ta thấy miệng của viên công tố chuyển động, nhưng ông không thể rút ra ý nghĩa nào từ những lời nói của ông ấy. Bị ám ảnh bởi tội lỗi của chính mình, nỗi sợ bị trừng phạt của chính mình, ông ta không thể tập trung vào phiên tòa đang diễn ra trước mặt mình. Ông ta đành phải nhất trí với phán quyết của hai vị bồi thẩm.
Một luồng chuyển động ở phía cuối của phòng xử án bắt mắt ông ta và tim ông đau đớn co thắt lại. Nhưng đó chỉ là một cặp trai gái bước vào chỗ ngồi của họ. Ông ta cố nhìn khuôn mặt người đàn ông, nhưng cái đầu đó đã cúi xuống và quay đi. Bây giờ vị luật sư biện hộ đang nêu lên những lý do khoan miễn cho thân chủ của mình. Von Osteen cố hướng tiêu điểm sự chú ý vào những gì người ấy đang nói. Bỗng dưng có sự chấn động ồn ào ở cuối phòng xử án. Bằng một cố gắng mạnh mẽ của ý chí, von Osteen tự kiềm chế được để không đứng vụt dậy. Ông ta thấy một phụ nữ mặc áo trắng và một trong những nhân viên tòa án khiêng một người đàn ông bị ngất xỉu ra ngoài, xuyên qua hành lang. Chuyện này chẳng phải là sự cố bất thường gì tại các phòng xử nơi người ta luôn bị tác động bởi tình trang căng thẳng thần kinh ác liệt.
Chuyện xảy ra làm ông ta hơi rối trí. Cong một ngón tay lại, ông ra hiệu cho một trong những viên lục sự tòa án lại gần chỗ mình và thì thầm những chỉ bảo. Khi viên lục sự quay lại và thưa với ông ta rằng một người bạn của cô điều dưỡng được tòa án tuyển dụng, đã ngất xỉu và đã được mang vào phòng cấp cứu, von Osteen thở phào một hơi nhẹ nhõm, giảm hẳn căng thẳng. Và tuy vậy vẫn có điều gì đó hơi kỳ kỳ về một chuyện như thế lại xảy ra đúng vào thời điểm này.
Khi phiên tòa tạm dừng để mọi người dùng bữa trưa, von Osteen quyết định xuống phòng cấp cứu và thăm hỏi tình trang người bệnh. Ông ta có thể phái một viên lục sự đi làm chuyện ấy, nhưng ông muốn đích thân mình mục sở thị.
Nàng điều dưỡng là một em gái xinh thật là xinh và có cách ứng xử quá là dễ thương (nhưng không biết thương có dễ không?) Ông ta ghi nhận và phê duyệt rằng cô em này hơn xa so với các nhân viên chính quyền ở những vị trí đó. Nàng di chuyển đến một tấm màn vây quanh một trong các giường bệnh và thưa trình với ông rằng người đó đang hồi phục; chỉ là một cơn choáng ngất nhẹ, không có gì nghiêm trọng. Von Osteen nhìn trừng trừng vào bức màn. Ông ta hầu như bị tràn ngập bởi sự thôi thúc bước ra đằng sau bức màn kia và mục sở thị mặt mũi anh chàng kia tròn méo ra sao, để dứt khoát với mọi nỗi sợ của mình. Nhưng một hành vi như thế sẽ là bất thường, dễ khiến người ta thắc mắc, và ngoài ra nàng điều dưỡng lại chắn ngang đường. Chẳng lẽ lại xô đẩy nàng ta để sấn sổ bước vào; làm thế e chẳng hợp chút nào với danh phận của một Quan Tòa Cấp Cao. Thế nên ông ta chỉ còn có nước nói vài lời lịch sự qui ước với nàng và đành bấm bụng ô-rờ-lui! Nghĩ mà tức anh ách, nhưng mà trong tình huống ấy, cũng chẳng làm được cái đách gì hơn! Đành lui gót thôi. Lần đầu tiên kể từ khi ông ta trở thành thẩm phán nơi Tòa án Munich, ông ta đi qua cái sân trong, quay đầu đi để không phải nhìn thấy bức tường trong, nơi những xác chết được chất đống ở đó vào cái ngày khủng khiếp mười năm trước đây. Rời sân trong, ông bước xuống đại lộ chính nơi chiếc limousine có tài xế đợi sẵn để đưa ngài Chánh án về nhà dùng bữa trưa.
Tay vệ sĩ thám tử ngồi ở đàng trước cùng với tài xế và von Osteen mĩm cười thích thú. Tay vệ sĩ hầu như không có gì bảo vệ chống lại một thích khách cảm tử, và như vậy chỉ là một nạn nhân khác. Khi chiếc xe lăn bánh vào con đường nội viên của nhà mình, ông ta để ý là việc bảo vệ căn nhà đã được tăng cường. Chính quyền quả là chu đáo đối với bản thân ông và gia đình ông. Điều này sẽ buộc kẻ mưu sát phải tính chuyện thực hiện ý đồ ở nơi nào khác và như vậy Marcia, người vợ yêu quí của ông, sẽ được an toàn.
Nàng đang đợi ông nơi phòng ăn. Bàn ăn được phủ khăn trắng nhưng điểm màu xanh do ánh sáng xuyên qua bức màn xanh. Những đồ dùng bằng bạc sáng lấp lánh và những lọ hoa tươi được sắp xếp với sự khéo léo của một nghệ nhân. Ông nói đùa với vợ, “Marcia, anh ước gì đồ ăn thức uống cũng tương xứng với sự bài trí. ”Nàng làm mặt bất mãn kiểu chế diễu,” Anh nói thế em giận rồi đó!”
Ngắm vợ yêu của mình, von Osteen thầm nghĩ, Nàng sẽ tin mình phạm tội không nhỉ, nếu có ngày mọi chuyện bị phơi bày? Và ông biết rằng nếu mình quả quyết chối phăng mọi chuyện, nàng sẽ tin mình. Nàng nhỏ hơn ông đến hai mươi tuổi nhưng nàng thật lòng yêu ông. Về khoản đó thì ông không có gì nghi ngờ. Von Osteen lấy tay sờ khắp mặt mình. Phẫu thuật quả là ưu hạng, tốt nhất ở Đức thời đó, nhưng nhìn cận cảnh thì những đường khâu và những vết sẹo trên da thịt vẫn hiện ra khá rõ. Ông vẫn thắc mắc phải chăng đó là lý do khiến nàng giữ cho các căn phòng được phủ màn che để ngăn bớt ánh sáng và đèn trong phòng lúc nào cũng hơi mờ.
Sau bữa trưa nàng thu xếp cho ông nằm nghỉ trên chiếc ghế sofa ở phòng khách trong khoảng một giờ. Còn nàng ngồi đọc sách báo, đối diện ông.
Klaus von Osteen chợp mắt. Ông không bao giờ có thể thú tôi với vợ; nàng vẫn tin tưởng ở ông. Và xét cho cùng, ông cũng đã nhận sự trừng phạt cho mình rồi. Mấy tuần lễ sau ngày Thứ hai Hoa hồng, 1945, một mảnh bom đã “phân đoạn” khuôn mặt ông thành nhiều vùng lãnh thổ khác nhau rồi. Ông đã luôn chấp nhận thương tích khủng khiếp đó mà không cay đắng trách móc số phận vì nghĩ rằng nó cứu chuộc cho tội ác mà ông đã phạm đối với chàng điệp viên Mỹ trẻ tuổi nơi Tòa án Munich.
Làm thế nào ông có thể giải thích với bất kỳ ai rằng với tư cách một sĩ quan tham mưu, một người quí tộc, một người Đức, ông đã đi đến chỗ nhận thức ra sự xuống cấp của xứ sở mình, nỗi ô nhục của nó. Và giống như một người đàn ông lấy phải một người vợ nghiện rượu và quyết định mình cũng trở thành bợm nhậu để chứng tỏ tình yêu với nàng, vậy nên ông cũng đã trở nên một kẻ tra tấn và một kẻ sát nhân để làm một người Đức trong thời kỳ ấy. Nhưng chuyện đời thật ra có đơn giản như thế không?
Trong những năm sau chiến tranh ông đã sống một cuộc đời thực sự tốt lành, và cuộc sống ấy xem ra cũng rất là tự nhiên đối với ông. Trong tư cách một quan tòa ông đã rất là nhân đạo, không bao giờ tàn bạo khi xử án, dầu là khi xét xử những kẻ phạm những tội ác ghê tởm nhất. Ông đã bỏ lại quá khứ đàng sau mình. Những hồ sơ, tài liệu của Tòa án Munich thời trước đã được thiêu hủy hoàn toàn; và cho đến mấy tuần lễ trước đây ông vẫn còn cảm thấy rất ít hối hận cho những chuyện tàn ác trong thời chiến của mình.
Thế rồi ông ta biết tin Pfann và Moltk bị giết, và anh em nhà Freisling cũng thế. Một tuần trước, tay sĩ quan điệp báo Mỹ Arthur Bailey đã đến nhà ông và cho ông biết về Michael Rogan. Rogan đã mưu sát những người trước kia là thuộc hạ của von Osteen ở Tòa án Munich. Von Osteen nhớ lại Michael Rogan. Vậy là họ đã giết nhưng không làm chết được anh ta.
Arthur Bailey đã trấn an ông ta. Rogan sẽ không bao giờ có thể hoàn thành cuộc mưu sát cuối cùng của anh ta. Tình báo Mỹ sẽ để mắt theo dõi anh ta sát sao và ngăn cản anh ta làm chuyện đó. Họ cũng sẽ giữ bí mật những tội ác chiến tranh của von Osteen. Ông ta hiểu điều này có nghĩa là gì. Nếu gặp thời cơ, ông ta đạt đến quyền lực chính trị ở Tây Đức, ông ta sẽ bị lệ thuộc vào sự hăm dọa của tình báo Mỹ và do đó phải chấp nhận làm một con rối chính trị của Washington.
Nằm trên ghế sofa ông vươn người ra để chạm tay vào cô vợ trẻ mà vẫn không mở mắt. Chỉ khi biết được rằng Rogan còn sống, von Osteen mới bắt đầu nằm mơ về chàng ta. Ông có những cơn ác mộng, thấy Rogan nghiêng người lên ông, phía sau sọ của anh ta chảy máu, máu đó nhỏ từng giọt xuống mặt von Osteen. Ông có những ác mộng về cái máy ghi âm phun ra oang oang những tiếng la hét rợn người của cô vợ trẻ của Rogan.
Đâu là sự thật? Tại sao ông ta tra tấn Rogan rồi giết chàng? Tại sao ông ta ghi âm những tiếng la rú của cô gái xinh đẹp đang chết khi sinh con? Và tại sao cuối cùng ông ta còn chơi lỡm Rogan, mớm cho chàng hy vọng sống và tao cho chàng ảo tưởng rằng vợ con chàng vẫn còn sống?
Ông ta nhớ lại ngày đầu tiên của cuộc phỏng vấn, tia nhìn trên khuôn mặt Rogan. Đó là khuôn mặt hồn nhiên của một con người tốt bụng và điều đó làm ông ta khó chịu. Đó cũng là khuôn mặt của một chàng trai trẻ chưa từng nếm trải những điều khủng khiếp trong cuộc đời.
Cùng ngày hôm đó von Osteen đã đi thăm vợ của người tù và thấy rằng cô ta đã được mang vào phòng y tế, để sinh con. Trong lúc tản bộ đến phòng đó, ông ta đã nghe những tiếng la rú vì đau đớn của cô gái trẻ, và khi ông bác sĩ bảo ông ta là cô gái đang hấp hối von Osteen đã quyết định cho ghi âm những tiếng la rú đó để khủng bố tinh thần Rogan và lung lạc ý chí đề kháng của chàng.
Ta đã là một con người thông minh tài giỏi biết bao, von Osteen tự nghĩ. Thông minh tài giỏi trong mọi chuyện. Tài giỏi khi tác ác; và sau chiến tranh, sống với khuôn mặt bị tàn phá, tài giỏi khi hành thiện. Và vì thông minh tài giỏi, nên bây giờ ông hiểu tại sao mình đã hủy hoại con người Rogan hoàn toàn đến thế.
Ông ta đã làm như thế, von Osteen nhận thức, bởi vì thiện và ác phải luôn luôn hủy diệt lẫn nhau và điều tất yếu là trong cái thế giới của chiến tranh và tàn sát lẫn nhau thì cái ác thắng cái thiện cũng là chuyện thường. Cái lý sở đương nhiên phải thế. Đừng nên lạc quan tếu mà nghĩ rằng chính nghĩa luôn luôn thắng hung tàn. Cũng có những thời gian dài mà bạo tàn hoành hành tràn lan khắp chốn chẳng thèm coi đạo lý, chính nghĩa ra cái cóc khô gì! Tất nhiên là thiên hay ác đều có lúc thịnh lúc suy. Cái lẽ hưng phế thì mãi mãi vẫn là tấm gương tày liếp đến muôn đời...
Và như thế ông ta đã hủy hoại Rogan, đã xảo quyệt dẫn chàng đến chỗ tin tưởng và hy vọng. Và đến cái thời điểm cuối đó khi Rogan đã cầu xin tha mạng bằng ánh mắt thống thiết của chàng thì von Osteen đã bật cười, tiếng cười của hắn bị dìm đi bởi tiếng viên đạn nổ chát chúa vào sọ Rogan. Hắn đã cả cười ở thời điểm đóvì trông bộ dạng của Rogan với chiếc mũ chúc về phía trước che lên hàng lông mi trông quả thực là hài hước, và chính cái chết, trong những ngày khủng khiếp đó của năm 1945, cũng chỉ là ...một trò hề vĩ đại, dầu không thiếu phần bi thống.
“Đến giờ rồi, mình à,” người vợ chạm tay vào đôi mắt còn nhắm lại của chồng. Từ trên ghế sofa, von Osteen ngồi dậy và cô vợ trẻ giúp chồng khoát vào chiếc áo jacket. Sau đó nàng đi cùng phu quân đến chiếc limousine. “Hãy mở rộng từ tâm,” nàng dặn dò.
Ông ngơ ngác nhìn vợ, mắt lộ vẻ không hiểu. Nàng nhìn ra điều đó và nhắc nhở,” Đối với con người bất hạnh khốn khổ mà chiều nay mình sẽ tuyên án.”
Bỗng dưng von Osteen cảm thấy một sự thôi thúc tràn ngập phải thú nhận mọi tội lỗi với vợ mình. Nhưng chiếc xe đã từ từ lăn bánh rời khỏi nhà trên đường trở lại Tòa án Munich. Đã sẵn sàng chịu án tử hình nhưng rồi lại hy vọng một sự tạm tha, von Osteen không đủ can đảm để... tự thú trước bình minh.