Rogan cười trấn an Rosalie. ”Cứ bước đến và ngồi xuống đi em. Chẳng có gì xảy ra đâu. Anh vẫn chờ đón họ mà.” Chàng quay sang Bailey. ”Bảo lính lác của anh dẹp vũ khí đi và anh cũng nên làm thế. Mấy người sẽ không phải sử dụng những thứ đồ chơi đó đâu. Và mấy người cũng sẽ không ngăn cản được tôi làm điều tôi phải làm.”
Bailey bỏ khẩu súng ra bàn và ra hiệu cho Vrost. Chàng ta nói với Rogan rất chậm rãi, rất thành thật,” Chúng tôi đến để giúp anh. Tôi e ngại anh đã trở nên cuồng sát. Tôi đã nghĩ rất có thể anh sẽ bắt đầu bằng cách cho nổ toang ra nếu anh bắt gặp chúng tôi ở đây, vậy nên tôi hình dung là tôi phải chiếm thế thượng phong đã, rồi giải thích sau.”
“Thì cứ nói toạc móng heo đi. Vòng vo làm chi. ”Rogan xẵng giọng.
“Interpol đang truy nã anh đấy,” Bailey nói. ”Họ đã móc anh vào xâu chuỗi những cuộc mưu sát, và họ đang cho in ra hàng ngàn bản sao các tấm hình trên passport của anh. Họ theo dấu anh đến Munich; tôi vừa nhận được Teletype nơi chi nhánh của chúng tôi ở Munich mới một giờ trước đây thôi. Họ nghĩ anh đến đây để thịt một ai đó, và họ đang cố để phát hiện xem là ai. Đó là điều mà chỉ có anh mang theo bên mình. Không ai biết anh đang truy sát ai.”
Rogan ngồi trên giường đối diện chiếc ghế sofa xanh. ”Đừng vờ vịt nữa, Bailey. Anh biết tôi đang theo dõi ai mà,” chàng nói.
Bailey lắc đầu. Khuôn mặt đẹp, mảnh khảnh của chàng ta thoáng vẻ lo lắng. ”Anh đã trở nên hoang tưởng,” chàng ta nói. “Tôi đã hỗ trợ anh suốt thời gian qua. Tôi không nói gì với họ.”
Rogan nghiêng người ra sau, dựa lên gối. Giọng của chàng rất bình thản. ”Về khoản này tôi sẽ đặt vào anh quá nhiều tin tưởng. Thoạt đầu anh không biết ai là người thứ bảy trong Tòa án Munich. Nhưng vào thời điểm tôi quay lại anh đã có hồ sơ về từng mỗi đứa trong bọn chúng. Khi tôi gặp anh mấy tháng trước đây, vào lúc anh đến bảo tôi bỏ qua anh em nhà Freisling, anh đã biết cả bảy người rồi. Nhưng anh không cho tôi biết. Xét cho cùng thì một mạng lưới điệp báo đang hoạt động chống lại Cộng sản hẳn là quan trọng hơn một nạn nhân của sự bạo tàn đang tìm cách báo thù. Đám điệp viên tình báo các anh suy nghĩ như thế đó, đúng không nào?”
Bailey không trả lời. Chàng ta đang tập trung quan sát Rogan. Rogan tiếp tục. ”Sau khi tôi giết anh em nhà Freisling anh biết rằng không có gì có thể khiến tôi dừng lại. Và anh muốn Genco Bari và Wenta Pajerski toi đời. Nhưng tôi không bao giờ được “quy hoạch” sẽ sống sót và rời xa Budapest.” Chàng quay sang Vrost. ”Đúng thế không nào?”
Vrostk đỏ mặt. ”Mọi thu xếp đã được trù liệu để cho anh trốn thoát. Tôi không thể giúp được gì nếu anh là một con người cứng đầu cứ nhất quyết làm theo cách của mình.”
Rogan nói giọng khinh miệt,” Đồ con hoang thối tha. Ta đã đi ngang qua tòa lãnh sự chỉ để kiểm tra lời hứa của mi. Chẳng có chiếc Mượt-xi-đéo nào đợi ta cả, còn toàn bộ khu đó đều nhung nhúc bọn cớm. Mi đã tung tiền mua chuộc chúng đón bắt ta. Ta không được trù bị sẽ đi Munich mà được “quy hoạch” sẽ chết sau Bức Màn Sắt. Và như thế là nhất cử lưỡng tiện cho đám tình báo các ngươi. Mượn tay ta giết những người bọn mi muốn giết, rồi lại mượn tay người khác giết ta. Tá đao sát nhân đến hai lần, quả là bọn mi cũng đa mưu túc kế gớm ghê thật!”
“Anh đang sỉ nhục tôi nặng lời đấy,” Bailey nói. ”Anh kết tội tôi đã phản bôi, bán đứng anh cho mật vụ Cộng sản đấy à?” Giọng nói của anh ta biểu lộ sự tức tối vì bị lăng nhục một cách thành thật đến độ khiến Rosalie phải liếc mắt nhìn Rogan tỏ ý nghi ngại.
“Anh biết đấy, nếu như tôi vẫn còn là một đứa trẻ trong cuộc chiến thì có lẽ đến bây giờ anh vẫn còn đánh lừa tôi được. Nhưng sau thời gian trải qua ở Tòa án Munich, tôi nhìn xuyên thấu tim đen những đứa như anh. Ta nhìn ra ngay mọi mưu ma chước quỉ của các ngươi, Bailey à; các ngươi đừng hòng chơi lỡm ta, dù chỉ một giây. Quả thực là, khi đến Munich ta biết các ngươi sẽ đợi ta và ta đã nghĩ đến chuyện theo dấu các ngươi và xử lý các ngươi trước. Nhưng rồi nghĩ lại ta thấy chuyện ấy không cần thiết. Và ta không muốn giết một người nào chỉ vì hắn láng cháng trên đường đi của mình. Nhưng ta thấy các ngươi cũng chẳng tốt lành gì hơn bảy kẻ tội đồ kia. Giả sử các ngươi ở vào địa vị của chúng, chắc hẳn các ngươi cũng làm những gì mà chúng đã làm. Hay có lẽ là thế. Sao, bạn nghĩ gì, hở Bailey? Bạn đã tra tấn bao nhiêu nạn nhân rồi? Bạn đã giết hại bao nhiêu người rồi, bất kể có tội hay vô tội?”
Rogan tạm dừng lời để đốt lên điếu thuốc. Chàng nhìn thẳng vào đôi mắt Bailey khi chàng bắt đầu nói trở lại. ”Tên tội đồ thứ bảy, trưởng ban thẩm vấn, kẻ đã tra tấn và cho ghi lại những tiếng la rú của vợ ta, là Chánh án Klaus von Osteen. Thẩm phán cấp liên bang cao cấp nhất ở Bavaria. Một chính trị gia với tương lai xán lạn nhất, có thể là Tổng chưởng lý sắp đến của Tây Đức. Được Bộ Ngoại giao Mỹ hậu thuẫn. Và nằm trong túi của bộ máy Tình báo Mỹ. Vì thế các ngươi không thể để cho hắn bị ta giết, và chắc chắn các anh cũng không thể để cho hắn bị bắt như là tội phạm chiến tranh.”
Rogan dụi điếu thuốc. ”Để ngăn tôi không giết von Osteen. Để giữ bí mật chuyện hắn từng là mật vụ Gestapo, thì tôi phải bị thủ tiêu. Anh đã ra lệnh cho Vrostk bán đứng tôi cho mật vụ Hungarian. Phải thế không, Bailey? Giải quyết như thế là đơn giản, gọn nhẹ, lại vừa kín kẽ, sạch sẽ đôi tay, đúng cái cách mà những tay tình báo thực thà như đếm kiểu anh thích hành xử. Ta có đâm trúng tim đen sì của anh bạn chưa nhỉ?”
Vrostk sủa ra giọng cố tình ngao nghễ, ”Vậy thì giờ đây cái gì ngăn chúng ta làm anh câm miệng?” Bailey ném cho thuộc hạ một cái nhìn nghiêm khắc vì sốt ruột. Rogan cả tiếng cười.
“Bailey, hãy dạy bảo tên học trò óc đất sét của anh hiểu tại sao hắn không thể làm cái điều ngu xuẩn hắn vừa mới nói,” Rogan nói giọng khinh khỉnh, chẳng thèm coi Vrostk, với khẩu súng của hắn, ra cái thá gì. Khi Bailey vẫn giữ yên lặng, Rogan tiếp tục, nói trực tiếp với Vrostk. ”Chú mày quá đần độn để có thể hình dung ra những gì ta đã làm, nhưng chủ của chú mày biết. Ta đã gửi mấy bức thư cho những người ta tin cậy ở Mỹ. Nếu ta chết, von Osteen sẽ bị vạch trần bộ mặt thật của hắn, ngành ngoại giao Mỹ sẽ bị tai tiếng. Ngành tình báo Mỹ ở châu Âu sẽ bị Washington cốc đầu. Thế nên các người không thể giết ta. Nếu ta bị bắt thì sự tình cũng sẽ như thế. Von Osteen sẽ bị vạch mặt nạ, và các người không thể bêu riếu ta được. Các người phải tìm cách bẻ gãy mắt xích. Các người phải hy vọng rằng ta giết von Osteen và không ai có thể phát hiện ra tại sao. Ta sẽ không nài các người hỗ trợ ta. Như thế có lẽ sẽ là đòi hỏi “hơi bị” nhiều!”
Cái mõm của Vrostk há hốc ra vì sốc! Bailey đứng lên để đi. ”Anh đã hình dung ra mọi sự khá tốt đấy,” chàng ta nói với Rogan. ”Mọi chuyện anh nói đều đúng, tôi không phủ nhận. Vrostk nhận lệnh từ tôi. Nhưng những chuyện tôi đã làm là một phần trong công việc của tôi, để cho công việc của tôi được hoàn thànhViệc quái gì tôi phải quan tâm đến chuyện anh báo thù, anh thực thi công lý cho mình, khi tôi có thể giúp cho xứ sở chúng ta kiểm soát được nước Đức thông qua von Osteen? Nhưng anh đã thực hiện mọi nước đi đúng, nên tôi phải đứng nép qua một bên và để anh mặc tình làm những gì anh phải làm. Và tôi không nghi ngờ gì rằng anh sẽ hạ thủ von Osteen, cho dầu sẽ có cả ngàn tên cớm lùng sục anh ngay sáng mai. Nhưng anh đã quên một điều, Rogan à : Tốt hơn anh nên trốn thoát sau khi anh giết hắn.”
Rogan nhún vai. ”Ta chẳng thèm quan tâm chi chuyện đó.”
“Ờ, thì anh chẳng thèm quan tâm chi chuyện an nguy của bản thân. Và anh cũng chẳng thèm quan tâm chuyện gì xảy ra cho những người đàn bà mà lẽ ra đáng được anh quan tâm mới phải chứ!” Chàng ta thấy Rogan có vẻ ngơ ngác. ”Trước tiên là cô vợ người Pháp bé nhỏ xinh xắn của anh mà anh đã để cho bọn chúng giết, và hiện nay là fraulein (cô nương) này đây. ”Chàng ta hất đầu về phía Rosalie đang ngồi trên chiếc sofa màu xanh.
Rogan dịu giọng,” Anh đang nói về chuyện gì vậy?”
Lần đầu tiên mới thấy Bailey cười. Chàng ta nói dịu dàng,” Ý tôi muốn nói là nếu anh giết von Osteen và sau đó anh bất cẩn để bị giết , tôi sẽ đưa cô gái này qua máy vắt nước. Cô ta sẽ bị kết tội tòng phạm trong những cuộc mưu sát của anh, hoặc là sẽ bị tống trở lại vào cái bệnh viện tâm thần lúc trước. Cùng điều đó sẽ xảy ra nếu von Osteen sống và bị vạch trần mặt nạ bởi những bức thư của anh sau khi anh chết. Bây giờ tôi sẽ cho anh một giải pháp khả hoán (an alternative). Quên chuyện giết von Osteen đi và tôi sẽ làm cho anh và cô gái trở thành vô can đối với mọi chuyện anh đã làm. Tôi sẽ thu xếp để cho cô gái có thể nhập cư vào Mỹ cùng với anh khi anh qui cố hương. Hãy nghĩ kỹ điều đó đi. ”Anh ta bắt đầu dời bước.
Rogan gọi vói theo. Giọng chàng rung rung. Lần đầu tiên trong buổi chiều tối hôm ấy chàng có vẻ mất đi phần nào sự tự tin. ”Hãy nói thật với tôi, Bailey,” Rogan nói. ”Giả sử anh là một trong bảy con người ở Tòa án Munich đó, anh có làm những điều ấy với tôi như họ đã làm không?”
Bailey nhận định câu hỏi một cách nghiêm túc một hồi; rồi anh ta trầm giọng nói, “Nếu tôi thực sự tin rằng điều đó giúp cho xứ sở tôi thắng được cuộc chiến, thì, vâng, tôi sẽ làm. ”Chàng ta theo chân Vrostk bước ra khỏi cửa.
Rogan đứng dậy và đi đến bàn giấy. Rosalie thấy chàng lắp ống hãm thanh vào đầu nòng khẩu Walther và nàng nói giọng lo lắng, ”Ồ không, em van anh đừng làm thế. Em không lo sợ những gì họ sẽ làm cho em.” Nàng chuyển dịch về phía cánh cửa, như thể để ngăn chàng đi ra. Rồi nàng lại đổi ý và ngồi lại trên ghế sofa.
Rogan quan sát nàng một hồi lâu. ”Anh biết em đang nghĩ gì,” chàng nói, ”Nhưng anh đã chẳng để Vrost và Bailey vù đi trong khi chúng đã định hại anh ở Budapest đó sao? Mọi người trong cái nghề đó gần như đều là một thứ con vật đặc biệt chứ không còn là con người bình thường. Họ đều là những kẻ tình nguyện; có ai bắt buộc họ làm những công việc đó đâu. Họ biết nhiệm vụ của họ là gì. Tra tấn, phản bội, mưu sát đồng loại của mình. Anh chẳng hề thấy chút từ tâm nào đối với họ.”
Nàng không trả lời, gục đầu vào đôi bàn tay mình. Rogan dịu dàng bộc bạch với nàng, ”Ở Budapest anh đã chấp nhận nguy cơ đối với mạng sống của chính mình để chắc rằng không một ai khác bị sát thương ngoại trừ Pajerski. Anh đã sẵn sàng buông bỏ mọi chuyện, ngay cả cơ hội trừng phạt von Osteen, để không ai trong những người vô tội đứng kế bên có thể bị tổn hại bởi anh. Bởi vì những con người đứng kế bên đó vô can. Nhưng hai tên kia thì không thế. Và anh sẽ không để em phải đau khổ vì anh.”
Trước khi nàng có thể trả lời, trước khi nàng có thể ngẩng đầu lên, chàng đi ra khỏi phòng. Nàng có thể nghe tiếng bước chân chàng xuống nhanh các bậc thang.
Rogan lái chiếc Mercedes đi và quẹo vào đại lộ chính, chân chàng nhấn hết ga. Vào giờ này dòng xe cộ lưu thông còn vắng. Chàng hy vọng Bailey và Vrostk không đi xe riêng và họ đã đến nhà trọ chàng bằng taxi và có lẽ bây giờ đang đi bộ và đang cố bắt một chiếc taxi khác.
Chàng lái xe qua chưa quá một dãy nhà thì thấy họ tản bộ bên nhau. Chàng lái tiếp qua hơn một dãy nhà, rồi dừng xe và bắt đầu đi bộ lui lại dọc theo đại lộ để gặp họ. Còn cách nhau xa khoảng một trăm feet thì họ quẹo vào “Hội trường Bia bọt Fredericka.” Thôi, thế là hỏng bét, chàng nghĩ. Làm sao xuống tay với bọn họ ở địa điểm đó cho được. Làm xong chỉ có nước đi thẳng vào “hộp” thôi.
Chàng đợi bên ngoài mất khoảng một giờ, hy vọng họ sẽ chỉ làm nhanh vài cốc rồi đi ra. Nhưng họ không chịu tái hiện dung nhan nên cuối cùng chàng quyết định xông vào.
Hội trường bia bọt không đông người lắm nên chàng thấy ra Bailey và Vrostk ngay. Hai anh chàng giành một cái bàn gỗ dài cho riêng mình và chễm chệ ngồi đó ngốn những khoanh xúc xích và ừng ực những vại bia. Rogan chiếm một chỗ ngồi gần cửa ra vào, ở đó chàng sẽ được che chắn khỏi tầm mắt của hai anh chàng kia bởi một cái bàn ngồi đầy nhóc những “bia ẩm giả” vẫn đang nài nhau “Dzô! Dzô!” rất ồn ào, xôm tụ!
Trong khi quan sát Bailey và Vrostk uống, chàng ngạc nhiên về “cách trình hiện” và cách hành xử của họ, và sau đó chàng lại thấy sự ngạc nhiên của mình quả là hơi ngồ ngộ, hay chính xác hơn là hơi ... ngố! Cho đến bây giờ chàng vẫn luôn luôn nhìn bọn họ những lúc bọn họ mang vào những chiếc mặt nạ của nhiệm vụ, thận trọng không lộ ra điểm yếu nào. Còn ở đây và bi giờ chàng thấy họ đang “xả stress” để thư giãn, gạt sang bên những trò ngụy trang, thoải mái để lộ cái “chúng sanh tướng” chân thực của mình.
Anh chàng ngạo mạn Vrostk rõ ràng là khoái các em bụ bẫm, mỡ màng, mông tròn, ngực nở. Rogan thấy Vrostk véo mông các em tiếp viên phốp pháp, có da có thịt, còn những em nào mỏng quá có đi qua anh cũng chẳng buồn sờ! Khi một em gái với mọi thứ các cái đều thật là “hậu hĩnh” đi ngang qua, mang một cái khay chất đầy những vại bia đã uống cạn, chàng Vrostk không còn kiềm chế nỗi cơn tham dâm háo sắc bèn đứng lên ôm chầm lấy nàng ta và thế là ly cốc bay tứ lung tung vung vãi lăn lóc khắp nơi... Em tiếp viên hất mạnh anh chàng sỗ sàng kia ra khiến hắn ta lảo đảo rơi vào lòng Bailey.
Anh chàng đẹp mã Arthur Bailey là một tay háo ăn nhưng khá cầu kỳ, kiểu cách. Chàng ta đang chén tì tì hết đĩa xúc xích này đến đĩa khác, nhưng cẩn thận chừa lại một tí ở mỗi đĩa để chứng tỏ ta là loại dân chơi sang, không thèm vơ vét hết mà vẫn chừa phần cho kiến cho ruồi! Sau mỗi mồm đầy xúc xích chàng ta lại dùng một ngụm lớn bia để đưa mồi xuống bao tử. Chàng ta hoàn toàn đắm mình vào những gì mình đang làm. Bỗng dưng chàng ta đứng lên, nhào về hướng toa-lét.
Vrostk đi liền theo sau, lảo đảo vì say xỉnRogan chờ một lác, rồi chàng cũng đi theo. Chàng đi qua cửa chính và gặp may; chỉ có mỗi Bailey và Vrostk là những “kẻ chiếm đóng” duy nhất.
Nhưng Rogan không thể ra tay; chàng không thể rút khẩu Walther ra khỏi túi áo jacket. Bailey đang cúi gập người trên cái bồn mửa to tướng, trong tư thế hoàn toàn không phòng vệ, thân này kể bỏ, ào ào tuôn ra mọi thứ đã tọng vào mồm từ sáng đến giờ. Vrostk, tận tâm với chiến hữu, cố gắng nâng giữ cái đầu của Bailey để nó đừng ụp xuống cái đống nhầy nhụa thấy phát ớn kia.
Quả là một cảnh tượng thể hiện tình “huynh đệ chi binh” thực sự rất là cảm động! Không còn biết gì đến chung quanh, chỉ tận tụy lo cho người anh em đồng cam cộng khổ với mình. Cái màn cảnh ấy không hề được trù liệu trong kịch bản mà hoàn toàn ngẫu sinh khiến chàng Rogan thực sự “xúc động đậy,” lòng dịu hẳn đi mọi bực tức, căm thùChàng bước lui ra ngoài trước khi họ có thể thấy chàng, và rời quán nhậu. Chàng lái chiếc Mercedes về nhà trọ, đỗ xe lại và lên phòng. Cửa phòng không khóa. Bên trong Rosalie đang ngồi trên chiếc ghế sofa xanh, đợi chàng. Rogan rút ống hãm thanh ra và ném nó vào lại trong hộc bàn. Chàng đến ngồi bên Rosalie trên chiếc sofa.
“Anh không thể làm điều đó,” chàng nói. ”Anh không hiểu tại sao, nhưng anh đã không thể giết họ.”