CHƯƠNG 5

Công Lý & Báo Thù

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Rogan muốn cuộc tiếp xúc đầu tiên giữa mình với anh em nhà Freisling diễn ra bình thường. Ngày hôm sau chàng thuê một chiếc Mercedes lái đến trạm xăng dầu của hai anh em nhà họ, và nhờ kiểm tra xe. Chàng được Hans Freisling tiếp, và khi Rogan đi đến văn phòng để trả tiền hóa đơn thì Eric ở đó, trong chiếc ghế da, đang xem xét sổ sách về xuất nhập xăng dầu.

Hai anh em trông có vẻ già trước tuổi và ngoại hình chẳng có gì hấp dẫn. Tuổi tác đã siết lại những cái miệng trễ xuống, đầy vẻ ranh mãnh, láu cá của chúng. Chúng có vẻ lịch lãm hơn trong cách ăn mặc và ít dung tục hơn trong nói năng. Nhưng chúng chẳng hề thay đổi trong tính lọc lừa bịp bợm, mặc dầu bây giờ chỉ là những trò ăn cắp vặt chứ không còn là chuyện giết người như xưa kia.

Chiếc Mercedes ngày hôm trước đã được kiểm tra kỹ bởi đại lí cho thuê xe và ở trong tình trạng hoàn hảo. Nhưng Hans Freisling vẫn tính chàng phải trả hai mươi marks cho vài chỗ chỉnh sửa cơ khí nhỏ và bảo chàng là cái đai quạt của xe cần được thay. Rogan mĩm cười và yêu cầu hắn thay. Trong khi chuyện ấy đang được thực hiện thì chàng tán gẫu với Eric và nêu lên rằng chàng đang làm trong ngành sản xuất và kinh doanh máy tính và có lẽ sẽ còn lưu lại Berlin một thời gian khá dài. Chàng làm bộ không nhìn thấy vẻ hứng thú tham lam nhưng kín đáo trên khuôn mặt Eric Freisling. Khi Hans đi vào và bảo chàng rằng cái đai quạt đã được thay, Rogan cho hắn khoản tiền típ hậu hĩ và lái đi xa. Sau khi đỗ chiếc Maecedes phía trước khách sạn chàng kiểm tra bên dưới mui xe. Cái đai quạt đâu có được thay.

Rogan ghi nhớ việc viếng trạm xăng dầu cứ vài ba ngày một lần bằng chiếc Mercedes. Hai tên Freisling, ngoài việc gian lận chàng về xăng dầu, lại tỏ ra tình hữu hảo khác thường. Hình như chúng còn nhắm đến khía cạnh khác để tác động lên chàng, Rogan biết thế, nhưng cũng thắc mắc không biết là góc độ gì. Chắc chắn chúng đã “chấm” chàng làm một nạn nhân cho sự lừa bịp của bọn chúng. Nhưng kẻ cắp lại gặp bà già, chàng cũng đã lên kế hoạch sẵn sàng cho chúng đây. Trước khi khử chúng, chàng sẽ tìm cách moi ra từ chúng lý lịch nhân thân và mọi chi tiết liên quan đến ba kẻ kia, đặc biệt là tay trưởng ban thẩm vấn. Trong khi đó chàng không muốn tỏ ra lo lắng và làm chúng kinh động. Chàng vung tiền ra chung quanh làm mồi nhử và chờ cho anh em nhà Freisling di động quân cờ của chúng rồi tùy cơ ứng biến.

Vào kỳ cuối tuần tiếp theo đó phòng tiếp tân khách sạn gọi lên, khá sớm trong buổi chiều Chủ nhật, để thông báo cho chàng rằng có hai người đàn ông muốn lên phòng chàng. Rogan cười nháy mắt với Rosalie. Chắc là hai anh em nhà này đã cắn câu. Nhưng, ngạc nhiên chưa? – chàng đã ...bé cái nhầm! Đây là hai người khách lạ, hoàn toàn ngoài dự kiến của chàng. Hay đúng hơn một người là khách lạ. Còn anh chàng cao hơn trong hai người thì Rogan hầu như nhận ra ngay là Arthur Bailey, chàng điệp viên tình báo Mẽo từng thẩm vấn Rogan về vụ chàng bị “hành hình” và yêu cầu chàng nhận dạng những kẻ tình nghi ở Berlin hơn chín năm trước đây. Bailey “ngâm kiếu” Rogan bằng đôi mắt lờ đờ thụ động trong lúc chìa ra mẩu lý lịch nhân thân của chàng.

“Tôi vừa mới coi qua hồ sơ của ông, ông Rogan à,” Bailey nói. ”Trông ông không còn giống với những tấm hình của ông trước đây nữa. Tôi chẳng nhận ra ông tí nào khi lần đầu gặp lại ông.”

“Lúc nào vậy?” Rogan hỏi.

“Ở trạm xăng dầu Freisling tuần trước đây,” Bailey nói. Đấy là một anh chàng gầy, cao lêu nghêu, xuất thân vùng Trung tây Hoa kỳ, giọng nói lè nhè kiểu dân Texas, đặc trưng Mẽo không thể nhầm lẫn, từ cách phát âm cho đến quần áo và điệu bộ. Rogan thắc mắc tại sao mình đã không nhận ra chàng ta ở trạm xăng dầu.

Bailey cười kiểu “thấy thương liền” với chàng. ”Chúng tôi nghĩ hai anh em Freisling là điệp viên của Đông Đứcmang vỏ bọc doanh nhân. Bọn chúng là những tên điếm thúi, giỏi xoay xở lá mặt lá trái lắm. Vậy nên khi thấy bạn chường mặt ra nơi đó và tỏ vẻ thân thiện với bọn chúng, thì bọn này thấy cần phải kiểm định lại bạn. Gọi về Washington, kiểm tra visa của bạn và những thủ tục đại khái như rứa. Thế rồi mình ngồi xuống và đọc hồ sơ của bạn. Một điều gì khác bỗng nhá lên, và mình lật lại những hồ sơ về các đoạn cắt ra từ báo chí ở Đức. Và cuối cùng mình hình dung ra tất cả. Bạn đã tìm cách lần theo dấu bảy tên tội đồ ở Munich và hiện nay bạn đang quay lại để làm cho óc não chúng cùng với ý thức chúng “bùng vỡ. ”Bạn đã “xử” tên Moltke ở Vienna và Pfann ở Hamburg. Anh em nhà Freisling xếp hàng kế tiếp trên danh sách tử thần của bạn. Mình đoán mò thế thôi, nhưng có đúng không nào?”

“Tôi đến đây để bán máy điện toán,” Rogan nói một cách thận trọng để ... né đẹp. “Tất cả là như thế.”

Bailey nhún vai. “Bạn làm gì thì làm, tôi chẳng mắc mớ gì phải bận tâm; tôi đâu có trách nhiệm bảo vệ luật pháp, thi hành công lý, ở cái xứ quái quỉ này. Nhưng tôi nói điều này cho bạn rõ: Hãy dời tay bạn khỏi anh em nhà Freisling. Tôi đã mất rất nhiều thời gian để thu thập nguồn hàng quí giá về bọn chúng và khi tôi ra tay tôi sẽ tóm thâu nguyên cả một mạng lưới gián điệp Đông Đức. Tôi không muốn bạn đốn ngã chúng và khiến tôi chẳng còn biết đường nào mà lần.”

Bỗng nhiên câu chuyện trở nên sáng tỏ với Rogan về cái “khuỷnh” tại sao anh em nhà Freisling tỏ ra hữu hảo với chàng đến thế. ”Bọn chúng có theo dõi các dữ liệu của tôi về các máy điện toán mới?” chàng hỏi Bailey.

“Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu chuyện ấy xảy ra,” Bailey trả lời. ”Máy điện toán - những loại mới – nằm trong danh sách cấm vận đối với những nước Đỏ (Red countries).

Nhưng tôi không quan tâm về chuyện đó; tôi biết bạn muốn “thân tặng” chúng cái gì. Và tôi long trọng cảnh cáo bạn: Nếu bạn làm thế là bạn biến tôi thành kẻ thù của bạn đấy.”

Rogan lạnh lùng trừng mắt nhìn anh chàng. ”Tôi chẳng biết anh bạn đang nói cái quái gì, nhưng xin để tôi cho anh bạn lời khuyên này nhé: Đừng có mà ngáng đường tôi, nếu không tôi sẽ chạy thẳng qua người bạn đấy. Và bạn sẽ chẳng làm quái gì tôi được. Tôi có những kênh liên lạc trực tiếp đến Lầu Năm Góc. Những máy điện toán mới của tôi còn quan trọng với họ hơn bất kỳ cái thứ nhảm nhí gì mà bạn có thể moi ra từ một bộ máy gián điệp nhị trùng.

Bailey nhìn chàng có vẻ trầm tư rồi nói, “OK, chúng tôi không thể đụng chạm gì đến bạn nhưng cô bạn gái thì sao nhỉ?” Chàng ta hất đầu về phía Rosalie đang ngồi trên chiếc sofa. ”Chắc chắn là chúng tôi có thể làm phiền cô ta được đấy. Thật ra là, chỉ cần một cú phôn và bạn sẽ chẳng bao giờ còn thấy lại người yêu dấu ơi nữa đâu.”

“Bạn đang nói cái quái gì vậy?”

Khuôn mặt nhìn nghiêng, góc cạnh của Bailey nhuốm vẻ biểu cảm của ngạc nhiên chế diễu. ”Nàng không nói cho bạn biết sao? Sáu tháng trước nàng ta trốn khỏi bệnh viện tâm thần ở Nordsee. Vào năm 1950 nàng ta bị bệnh tinh thần phân liệt. Những người hữu trách vẫn còn truy tìm nàng, không tích cực lắm, nhưng vẫn... Chỉ một cú phôn thôi và cảnh sát sẽ tóm lấy nàng. Rất mong anh bạn nhớ cho điều ấy. ”Bailey ngừng lời một lác, rồi chậm rãi nói,” Khi nào chúng tôi không cần hai tên đó nữa, tôi sẽ nói bạn biết. Tại sao bạn không tạm thời nhảy qua chúng và truy lùng những tên khác vẫn còn lọt sổ?”

“Bởi vì tôi không biết ba tên kia là ai. Tôi đang nhờ vào anh em Freisling để lần dò thông tin.”

Bailey lắc đầu. ”Chúng sẽ chẳng bao giờ tiết lộ đâu trừ phi bạn trả giá xứng đáng, và chúng là những kẻ mặc cả cứng cựa lắm. Tốt hơn bạn nên để chuyện đó cho chúng tôi.”

“Không,” Rogan nói. ”Tôi có một phương pháp rất hiệu quả. Chắc chắn tôi sẽ làm cho chúng nói ra. Sau đó tôi sẽ để chúng lại cho bạn.”

“Đừng nói dối , thưa ông Rogan thân mến. Tôi biết ông sẽ để lại chúng như thế nào. ”Anh ta chìa tay ra để bắt tay Rogan. ”Tôi chỉ làm bổn phận chính thức của tôi, nhưng sau khi đọc hồ sơ của anh tôi phải cầu chúc cho anh may mắn. Anh hãy trông chừng cẩn thận đám anh em nhà Freisling đó; chúng là một cặp con hoang rất xảo quyệt và nham hiểm.”

Khi Bailey và đối tác yên lặng của anh ta đã khép cửa lại phía sau họ Rogan quay sang Rosalie. ”Những điều họ nói về em có đúng không?”

Rosalie ngồi thẳng người lên, hai tay khép lại trong lòng. Đôi mắt nàng nhìn trực chỉ vào Rogan. ”Đúng,” nàng nói.

Chiều tối hôm đó họ không đi ra ngoài. Rogan kêu thức ăn và rượu champagne lên phòng mình, và sau khi dùng bữa xong họ lên giường. Rosalie đong đưa cái đầu tóc vàng của mình trong vòng tay chàng và rít mấy hơi khói từ điếu thuốc của chàng. ”Em sẽ kể mọi chuyện cho anh nghe nhé?” nàng ướm lời.

“Nếu em muốn thế,” Rogan nói. ”Thực sự cũng chẳng có gì quan trọng, em biết thế - chuyện em bị bệnh.”

“Bây giờ em ổn rồi,” nàng nói.

Rogan hôn nàng dịu dàng. ”Anh biết.”

“Em muốn kể anh nghe,” nàng nói. ”Có thể sau đó anh sẽ không còn yêu em, nhưng em vẫn muốn nói sự thật cho anh.”

“Không thành vấn đề,” Rogan nhấn mạnh. ”Thực sự là không.”

Rosalie vươn người ra và tắt ngọn đèn để bàn kế bên giường. Nàng thấy thoải mái hơn khi nói trong bóng tối.

.........................&.....................................

loại: Hình Sự, Trinh Thám NXB:Công Thương ebook©vctvegroup Nguồn: tve-4u @nguyenthanh-cuibapebook PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.