CHƯƠNG 2

Công Lý & Báo Thù

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Rogan thích cô gái đến độ chàng ta thu xếp để cho nàng được sống với chàng nơi khách sạn đó trong cả tuần tới. Chuyện này dính líu tới những dàn xếp tiền bạc khá rắc rối với viên quản lý khách sạn, nhưng chàng chẳng bận tâm. Còn Rosalie sung sướng ra mặt. Rogan thấy nàng vui thì chàng cũng cảm thấy thỏa thích, gần như một thứ tình phụ tử.

Nàng càng vui sướng hơn nữa khi biết được rằng đó là khách sạn Vier Jahrezeiten (Bốn Mùa) nổi tiếng khắp thế giới, khách sạn sang trọng, xa xỉ nhất ở Hamburg thời hậu chiến, với dịch vụ theo phong cách thanh lịch quí phái thời nước Đức dưới đời Vua Chúa.

Rogan cưng chiều Rosalie như đối với một nàng công chúa suốt trong tuần lễ ấy. Chàng cho cô em tiền để mua sắm quần áo mới, dắt nàng đi xem hát rồi đi ăn ở những nhà hàng “quá ngon. ”Nàng là một cô gái dễ cảm tình, nhưng có một sự thẳng thừng lạ lùng nơi nàng khiến Rogan bối rối. Nàng đáp ứng chàng như thể chàng là vật gì đó để yêu thích cũng giống như một chú chó cưng là một cái gì đó để yêu thích. Nàng vuốt ve thân thể chàng cũng “phi nhân vị” (impersonally) như khi nàng vuốt ve một cái áo choàng lông, và rừ rừ lên với cùng một thứ lạc thú giống nhau. Một ngày nọ nàng bất ngờ trở về từ một cuộc đi mua sắm và nàng bắt gặp Rogan đang lau chùi khẩu Walther P-38. Nhưng chuyện Rogan sở hữu một thứ vũ khí như thế là chuyện hoàn toàn chẳng liên quan gì tới nàng. Nàng chẳng hề quan tâm và nàng cũng không hỏi han chàng một lời về chuyện đó. Mặc dầu Rogan cảm thấy nhẹ nhõm khi nàng phản ứng theo cách ấy, song chàng vẫn thấy hình như phản ứng đó không hẳn là tự nhiên.

Kinh nghiệm đã dạy cho Rogan rằng chàng cần nghỉ ngơi một tuần lễ sau một trong những cuộc hành thích. Nơi đến kế tiếp của chàng là Berlin và cho đến cuối tuần chàng vẫn còn tranh đấu nội tâm xem có nên mang Rosalie đi cùng đến cái thành phố bị phân chia kia hay không. Cuối cùng chàng quyết định là không. Bởi vì mọi chuyện có thể kết thúc tồi tệ và nàng có thể bị tổn thương dầu nàng chẳng có lỗi gì. Vào đêm cuối cùng trước khi chia ly chàng cho nàng hay sẽ rời nàng sáng sớm mai và cho nàng tất cả khoản tiền mặt còn lại trong ví mình. Với vẻ vô cảm lạ lùng cố hữu nàng cầm lấy tiền và ném lên giường. Nàng chẳng tỏ ra dấu hiệu xúc động nào khác hơn là một xúc động thuần túy thể lý của cơn đói khát thú vật. Vì là đêm cuối cùng bên nhau nàng muốn làm tình càng lâu càng hay. Nàng bắt đầu cỡi quần áo. Trong khi làm điều đó nàng hỏi, một cách bình thường, “Tại sao anh phải đi Berlin?”

Rogan mân mê đôi bờ vai mỡ đông ngọc đúc của nàng. ”Công việc,” chàng đáp.

“Em đã nhìn qua những phong bì đặc biệt của anh, cả thảy là bảy cái. Em muốn biết nhiều hơn về anh.” Nàng tuột cặp vớ ra. ”Cái đêm anh gặp em, anh đã giết Karl Pfann, và phong bì cùng bức ảnh của hắn được đánh số hai. Phong bì và hình của Albert Moltke được đánh số một, thế nên em đi đến thư viện và lục tìm những tờ báo ở Vienna. Moltke bị giết một tháng trước đóPassport của anh chỉ ra rằng vào thời điểm đó anh ở ÁoNhững phong bì thứ ba và thứ tư được đánh dấu với các cái tên Eric và Hans Freisling, và họ sống ở Berlin. Vậy là anh sắp đi Berlin để giết họ khi anh xa em ngày mai. Và anh cũng lên kế hoạch giết ba người kia nữa, các số năm, sáu và bảy. Đúng không nào?”

Rosalie nói theo kiểu phát biểu một sự kiện thực tế, như thể những kế hoạch của chàng, xét trên mọi bình diện, cũng chẳng có chi là ...đáng ngạc nhiên. Chỉ là chuyện thường ngày ở huyện thôi! Trần truồng, nàng ngồi trên mép giường, chờ đợi chàng làm tình với mìnhTrong một lúc – nghĩ cũng “thiệt là kỳ cục”- Rogan thoáng có ý nghĩ phải giết nàng nhưng rồi lại bác bỏ ngay ý nghĩ đó; và sau đó chàng nhận ra rằng chuyện đó không cần thiết. Nàng sẽ không bao giờ phản bội mình đâu. Trong đôi mắt nàng ánh lên vẻ vô cảm kỳ lạ, như thể nàng không có khả năng phân biệt thiện ác là... cái quái gì!

Chàng quì hai gối chống hai tay trên giường, trước nàng và dụi đầu vào giữa ngực nàng. Chàng nắm lấy tay nàng, bàn tay ấm và khô; nàng không hề sợ hãi. Chàng dẫn dắt bàn tay nàng về phía sau hộp sọ mình, làm cho nàng chạy những ngón tay trên tấm thẻ bạc. Tấm thẻ được che khuất bởi tóc chải phủ lên trên, và một phần được trùm lấp bởi một màng da mỏng; nhưng chàng biết nàng có thể cảm nhận mảnh kim khí. ”Bảy tên kia đã làm anh ra như thế đấy,” chàng nói. ”Cái đó giữ cho anh còn sống, nhưng anh sẽ không bao giờ thấy bất kỳ đứa cháu nội ngoại nào. Anh sẽ không bao giờ thành một ông già ngồi sưởi nắng.”

Những ngón tay nàng chạm vào phía sau hộp sọ chàng, không rụt lại khi đụng vào miếng kim loại hay chỗ da thịt chai sần. ”Em sẽ giúp anh nếu anh muốn em làm thế,” nàng nói; và chàng có thể ngửi thấy mùi hương hoa hồng trên người nàng và chàng nghĩ – và biết rằng như thế là hơi tình cảm ủy mị - hoa hồng là để cho tiệc cưới không phải cho tử biệt sinh ly.

“Ồ không,” chàng nói. ”Ngày mai anh phải ra đi. Hãy quên anh, đừng vấn vương gì. Hãy quên rằng em từng thấy những phong bì đó. Như thế hay hơn. OK?”

“OK,” Rosalie đáp. “Em sẽ quên mọi chuyện về anh. ”Nàng để một khoảng lặng, và rồi trong một thời điểm mà sự trống không vô cảm kỳ lạ kia rời khỏi nàng, nàng buột miệng hỏi,” Anh có sẽ quên em không?”

“Không đâu,” Rogan đáp.

..............................&................................

loại: Hình Sự, Trinh Thám NXB:Công Thương ebook©vctvegroup Nguồn: tve-4u @nguyenthanh-cuibapebook PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.