CHƯƠNG 12 bis

Công Lý & Báo Thù

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Bis

❊ ❊ ❊

Bước vào phòng. Đàng sau cái dáng gầy gò ốm yếu của lão là hai tay nông dân Sicily lực lưỡng, súng shotgun đu đưa trên vai. Một trong hai tay vệ sĩ đó là Tullio. Hắn ta nhìn Rogan bằng ánh mắt biết nói gì đây nhỉ. Vì... nói chi cũng muộn màng!

Genco Bari ngồi nơi bàn trang điểm của vợ. Lão ta cười một nụ cười đầy vẻ tử tế và...Trời Đất! trông còn rất... ”đôn hậu” nữa chứ! Lão ôn tồn,” Đừng sợ, anh bạn trẻ ạ. Ta không phải là típ người chồng cả ghen điển hình của xứ Sicily này đâu. ”Trò gì đây? Rogan thầm nghĩ. Mèo vờn chuột chăng? Mi từng chơi lỡm ta một lần rồi. Bây giờ lại còn định chơi trò nỡm với ta một lần nữa hay sao, hở tên đạo đức giả, tên ngụy quân tử kia? Rồi chàng lại tự an ủi,” Thôi thì... sướng con cu, mù con mắt, đé...đã rồi chết cũng đáng đời!”

Nhưng Genco Bari đã ... ”từ từ giải tỏa” nỗi thắc mắc của chàng. Lão nói, bằng một giọng đều đều như thầy giáo giảng bài, không nhanh mà cũng không chậm lắm,” Như bạn thấy đấy, rõ ràng là tôi không còn có thể hoàn thành nghĩa vụ làm chồng trong chuyện gối chăn được nữa. Nhưng tôi là người kinh lịch đã nhiều, sóng lớp phế hưng coi đã rộn, sông dài biển rộng đã ngao du, nên tôi hiểu đời lắm, thấm thía hơn, sâu sắc hơn những đồng hương nông dân của tôi đây vốn chỉ suốt đời sống trong lũy tre làng với những định kiến cổ hủ ngàn đời vây quanh. Nhờ kinh lịch nhiều nên, khác với họ, tôi có đầu óc phóng khoáng, rộng lượng, và vì thế tôi cho phép vợ tôi được thỏa mãn những nhu cầu rất tự nhiên của nàng. Nhưng không bao giờ với người nào trong làng này, mà phải với người xứ khác, và luôn luôn với sự kín đáo. Đêm rồi tôi e ngại Lucia tội nghiệp của tôi bị mang đi xa bởi rượu vang mới và ngọn lửa đam mê của nàng. Nhưng không có chuyện gì đáng tiếc xảy ra. Thế là tốt. Còn đây là... tiền thưởng cho anh. ”Lão ném một cái ví căng phồng tiền lên giường. Rogan không làm động tác nào nhắm đến nó.

Genco Bari quay sang vợ. ”Lucia, anh chàng này trả bài tốt chứ?”

Lucia hướng về Rogan với một nụ cười rạng rỡ và gật đầu. “Như một con bò rừng đang độ sung sức,” nàng nói một cách ranh mãnh, tinh quái.

Bari cười, hay nói đúng hơn là lão cố gắng để cười. Nhưng vì mặt lão không có tí thịt nào cho nên chỉ là một cái nhăn nhó của xương và da và răng. ”Bạn phải tha thứ cho cô vợ tôi,” lão nói với Rogan. ”Nàng đúng là một cô gái quê mộc mạc với cách suy nghĩ, nói năng, hành động rất đơn sơ, bộc trực, thô phác. Đó là lí do tại sao tôi đã lấy nàng ba năm trước đây khi tôi được cho biết là mình đang chết. Tôi đã nghĩ mình có thể níu kéo sự sống bằng cách ‘ăn tiệc” trên cơ thể nàng. Nhưng chuyện đó nhanh chóng chấm dứt. Và sau đó khi thấy nàng đau khổ vì thèm khát mà không được thỏa mãn, tôi đã phá vỡ mọi truyền thống của xứ sở mình. Tôi cho phép nàng được có tình nhân để cung ứng nhu cầu của nàng. Nhưng phải tuân theo những điều kiện do tôi qui định, để cho danh dự của tôi và danh dự gia đình tôi không bị nhơ nhuốc. Vậy nên giờ đây tôi nghiêm chỉnh cảnh cáo anh: Nếu anh huênh hoang chuyện này với bất kỳ người nào ở Sicily, tôi sẽ xua đàn thú săn tìm xé xác anh và anh sẽ không bao giờ còn có dịp lừa dối đàn bà con gái nữa đâu.”

Rogan nói cộc lốc, “ Tôi không cần số tiền kia, và tôi chẳng bao giờ bép xép chuyện đàn bà.”

Genco Bari nhìn chàng đầy chủ ý. ”Khuôn mặt anh sao tôi thấy quen quen,” lão nói. “Và anh nói tiếng Ý gần như người bản ngữ. Có bao giờ những con đường của chúng ta từng giao nhau?”

“Ồ không,” Rogan nói. Chàng nhìn vào Bari vẻ thương hại. Con người này nặng không quá bảy mươi pao. Khuôn mặt hắn ta chỉ là cái sọ bọc da.

Genco Bari nói, vẻ trầm ngâm, như thể đang nói riêng với chính mình, ”Anh đã tìm kiếm ta khi anh vừa mới đến Palermo. Vậy là tên điệp viên Mẽo Bailey thả anh săn tìm tông tích của taAnh chàng Tullio đây” – lão hất đầu về phía tay vệ sĩ vũ trang – “nói với tôi rằng khi ở quầy rượu của hắn anh đã hỏi tôi sống ở đâu và rằng tôi đã mời anh đến đây. Vậy là chúng ta phải biết nhau chứ. ”Lão nghiêng người về phía Rogan. ”Người ta gửi anh đến đây để giết tôi, phải thế không?” Lão cười bằng nụ cười quái dị đặc thù của lão. Lão giang mạnh tay ra như muốn đùa giỡn. ”Anh đến quá trễ,” lão nói. ”Tôi đang chết đây mà. Giờ anh có giết tôi thì cũng chẳng được điểm nào.”

Rogan nói một cách trầm lặng, ”Khi anh nhớ lại tôi là ai, tôi sẽ trả lời câu hỏi đó.”

Bari nhún vai. ”Không thành vấn đề,” lão nói. ”Nhưng cho đến khi tôi nhớ ra, tôi nhấn mạnh rằng anh vẫn là khách mời ở đây, tại biệt thự của tôi. Bạn hãy ở đây nghỉ ngơi vui chơi một thời gian đi. Bạn sẽ làm vui cho vợ mình và có lẽ bạn có thể để ra một giờ mỗi ngày để tán gẫu với mìnhTôi vẫn luôn tò mò về nước Mỹ. Tôi có bạn bè ở đó nhiều lắm. Hãy nói vâng với lời yêu cầu của tôi; bạn sẽ không phải tiếc nuối đâu.”

Rogan gật đầu và bắt bàn tay vươn ra cho chàng. Khi Bari và các vệ sĩ đã rời đi Rogan hỏi Lucia,” Chồng em còn sống được bao lâu nữa?”

Lucia nhún vai. ”Ai biết được? Một tháng, một tuần hay chỉ vài ngày nữa thôi. Em cảm thấy ái ngại cho anh ấy nhưng em còn trẻ mà; em còn có cuộc đời của em để sống chứ, vậy nên có lẽ sẽ là tốt hơn cho em nếu anh ấy chết sớmNhưng em sẽ khóc than cho anh ấy. Anh ấy là người rất tử tế. Ảnh đã cho bố mẹ em một nông trang, và anh hứa để lại toàn bộ cơ ngơi điền sản cho em khi anh chết. Em mà không có những người tình thì có lẽ em không chịu nỗi. Không chừng em đã hóa điên hóa rồ từ lâu. Chinh ảnh đã biết thế nên ảnh đã bao dung cho em. Ảnh thật cao thượng, đáng phục. Giờ đây em thấy vuiNàng đến ngồi vào lòng Rogan, sẵn sàng “ăn” thêm vài quả nữa.

Rogan trải qua tuần tiếp theo sau đó ở biệt thự của Genco Bari. Theo tình hình này rõ ràng là chàng chẳng bao giờ có thể hy vọng thoát khỏi Sicily sau khi chàng giết Bari. Tổ chức Mafia sẽ chận bắt chàng dễ dàng ở phi trường Palermo. Hy vọng duy nhất của chàng là giết Bari theo cách nào để cho xác của lão ta sẽ không bị khám phá ra ít nhất là trong sáu giờ. Như thế chàng sẽ có đủ thời gian lên máy bay vù đi.

Chàng dùng một phần của mỗi ngày để vạch ra những kế hoạch và vun đắp quan hệ với Bari. Chàng thấy Ông Trùm Mafia này cực kỳ khả ái, lịch sự và hay giúp đỡ. Trong tuần lễ đó họ đã trở nên gần như là những người bạn tốt của nhau. Và mặc dầu chàng thường cưỡi ngựa dạo chơi dã ngoại với Lucia và làm tình với nàng giữa cảnh thiên nhiên nên thơ thật là thích thú song chàng vẫn thấy những cuộc nói chuyện với Bari có nhiều thú vị hơn. Sự khao khát tình dục của Lucia và mùi nho từ người nàng đã đầy tràn. Cho nên chàng cảm thấy nhẹ nhõm khi mỗi buổi chiều ngồi xuống cùng chia sẻ với Genco Bari bữa ăn nhẹ và một ly grappa. Bari đã thay đổi hoàn toàn so với tên sát nhân mà hắn từng là mười năm trước đây. Lão đối xử với Rogan như với một đứa con, và lão ăn nói rất hấp dẫn, đặc biệt là khi kể những câu chuyện lạ lùng về Mafia ở Sicily.

“Anh có biết tại sao không có bức tường đá nào ở Sicily cao quá hai feet không?” lão hỏi Rogan. ”Chính quyền ở Rome nhận định rằng quá nhiều người Sicilian mai phục lẫn nhau đàng sau những bức tường bằng đá, thế nên họ nghĩ rằng nếu họ giảm trừ chiều cao của các bức tường họ sẽ giảm trừ những vụ mưu sát. Một lối suy nghĩ quá ngây ngô. Chẳng có cái gì có thể ngăn chặn con người ta giết chóc lẫn nhau. Anh có đồng ý thế không?” Và lão phóng vào Rogan một cái nhìn sắc lẽm. Rogan chỉ mĩm cười. Chàng không muốn bị dẫn dắt vào bất kỳ cuộc tranh luận triết lý nào về chuyện giết nhau.

Bari kể cho Rogan những câu chuyện về những mối cừu hận xa xưa và những thủ đoạn làm tiền theo kiểu bảo kê của Mafia. Bằng cách nào mà mỗi ngành nghề sản xuất kinh doanh nào cũng đều có một “biệt đoàn” Mafia bám vào như một con đĩa để hút máu. Còn có cả một biệt đoàn Mafia chuyên đi thu tiền bảo kê đối với những chàng trai mỗi chiều tối đến đàn hát để ve vãn, tán tỉnh bên dưới ban-công nhà các cô nàng. Anh nào không nộp tiền bảo kê mà dám mon men đi tán gái là sẽ bị ăn đòn ngay. Sẽ bị một trận bay cả hai hàm, không còn cái răng nào để húp cháo, nói chi đến chuyện véo von! Toàn bộ hòn đảo này rơi vào tình trạng tham nhũng thối nát đến khó tin như vậy đó. Thế nhưng bạn có thể sống rất yên bình – nếu như bạn cũng là một thành viên Mafia.

Bari đã trở thành một chủ trang trại vào năm 1946 bởi vì lão đã từ chối làm bất kỳ chuyện gì dính dáng đến công cuộc mua bán ma túy vốn nở rộ sau chiến tranh. ”Thời đó, tôi là một con người xấu xa,” Genco Bari kể với Rogan với một nụ cười phản đối. ”Tôi dữ dội. Nhưng tôi không bao giờ hành hạ phụ nữ và tôi không bao giờ buôn bán ma túy. Điều đó là infamità (chuyện nhục nhã). Tôi luôn luôn giữ danh dự của mình. Ngay cả những tên sát nhân, những kẻ trộm cướp cũng có danh dự của chúng.”

Rogan mĩm cười lịch sự. Bari đã quên những gì đã xảy ra ở Tòa án Munich, và lão đã quên những tiếng la rú của Christine được lưu trữ trong đĩa ghi âm. Đã đến lúc nhắc cho lão nhớ.

Vào cuối tuần Rogan đã nghĩ ra một kế hoạch cho phép chàng giết Bari mà vẫn thoát đi sạch sẽ. Chàng đề xuất với Ông trùm Mafia rằng cả hai sẽ đi chơi dã ngoại bằng xe của Rogan. Họ sẽ lái xe về miền quê xa xa với một giỏ đầy thức ăn cùng những chai rượu vang và grappa rồi sẽ ngồi chơi dưới bóng mát của các tàng cây. Việc đi chơi ngoài trời sẽ giúp cho người ốm thấy dễ chịu hơn.

Bari cười với Rogan. ”Chương trình này hay đấy. Anh quả là có lòng khi để phí thì giờ vì một lão già ốm đau quặt quẹo như tôi. Tôi sẽ ra lệnh cho gia nhân chất đầy đồ ăn thức uống vào xe anh. Chúng ta có đem Lucia theo cùng không ?”

Rogan nhíu mày và lắc đầu. ”Cô ấy nhanh nhảu, hiếu động quá, và đàn ông chúng ta khó đàm đạo khi có đàn bà chung quanh. Tôi rất thích việc bầu bạn với riêng ông nên không muốn bầu khí bị phá hỏng bởi một cô nàng lắm chuyện rỗi hơi. ”Bari cười và hai người nhất trí như thế; họ sẽ ra đi sớm vào buổi sáng hôm sau và về muộn trong buổi chiều. Genco Bari có một vài công việc nơi mấy làng quê nhỏ mà tiện trên đường đi có thể tạt vào giải quyết. Rogan vui sướng khi thấy rằng những làng xóm này nằm rải rác trên đường đến Palermo.

Sáng sớm hôm sau họ khởi hành với Rogan cầm lái và Genco Bari, khuôn mặt giống như chiếc đầu lâu của lão được che khuất bởi chiếc mũ Panama màu kem – vật bất ly thân của lão từ nhiều năm nay – ngồi kế bên chàng. Họ lái xe trong vài tiếng đồng hồ trên đường chính tới Palermo và rồi Bari bảo Rogan rẽ vào một đường nhánh đi lên vùng đồi núi. Con đường tận cùng bằng một đường mòn hẹp, và Rogan phải dừng xe.

“Hãy mang đồ ăn thức uống ra,” Genco Bari nói. ”Chúng ta ngồi chơi bên các tảng đá đàng kia.”

Rogan mang cái giỏ đến chỗ Bari đang đứng trong bóng râm của ngọn đồi. Có một chiếc khăn trải bàn ăn kẻ sọc đỏ để trải ra trên thảm cỏ rồi trên đó chàng bày ra những đĩa đựng thức ăn nào là cà dái dê nướng mỡ hành chấm nước tương Maggi với ớt xắt lát, xúc xích nguội, một ổ bánh mì vỏ màu mật ong còn dòn rụm gói ủ trong mảnh vải trắng. Có những ly thuôn, chân cao để uống rượu và Bari rót ra từ những chai vang thượng hạng “thấu bình hương” (hương rượu thơm đi thấu qua bình), đặc sản của Sicily. Khi cả hai đã ăn uống no nê hể hả, Bari mời Rogan một điếu xì-gà hiệu Monte-Christo, loại hiếm, ngon không chê vào đâu được. “Khẳng định với bạn, đây là loại xì-gà ngon nhất thế giới đấy,” Bari nói. Lão đánh bật lửa và đốt điếu thuốc cho Rogan, rồi nói bằng một giọng hoàn toàn giống như trước, thản nhiên như không,” Tại sao anh định giết tôi ngày hôm nay?”

Rogan ngạc nhiên, liếc nhanh một vòng quanh xem mình có bị lọt vào một cái bẫy hay không. Genco Bari lắc đầu. ”Ồ không, tôi chẳng có biện pháp dự phòng nào để gìn giữ mạng sống của mình đâu. Với tôi có sống lâu hơn nữa cũng chẳng có giá trị gì. Nhưng tôi vẫn thích thỏa tính kiếu kỳ. Anh là ai và tại sao anh lại muốn giết tôi?”

Rogan nói chậm rãi,” Ông từng có lần bảo tôi là ông chưa hề bao giờ dùng bạo lực với phụ nữ. Nhưng ông đã tiếp tay bọn chúng để giết vợ tôi. ”Bari lộ vẻ bối rối, nên Rogan tiếp tục. ”Vào ngày Thứ hai Hoa hồng năm 1945, ở Tòa án Munich. Ông đã chỉnh lại cà-vạt cho tôi trước khi Eric Freisling bắn vào sau đầu tôi. Nhưng các người đã không giết được ta. Không bao giờ các người giết được ta. Ta vẫn sống. Anh em nhà Freisling đã bị ta giết chết, Moltke và Pfann cũng cùng chung số phận. Sau khi giết ngươi xong, ta chỉ còn Pajerski và von Osteen để trừng phạt, và sau đó ta có thể chết vui vẻ.”

Genco Bari hút một hơi xì-gà, nhìn trừng trừng Rogan một hồi lâu. ”Ta biết hẳn là anh phải có một động cơ danh dự để giết ta. Thấy rõ ràng anh là một người trọng danh dự. Cả tuần nay ta có thể thấy anh lên kế hoạch giết ta như thế nào và sau đó ngồi vào máy bay an toàn ở Palermo để vù đi. Nên ta đã giúp anh. Hãy để thân thể ta ở lại đây và anh cứ việc đi. Trước khi có bất kỳ ai biết chuyện gì xảy ra, thì anh đã đến Rome. Sau đó ta gợi ý anh nên rời khỏi nước Ý càng sớm càng tốt. Mafia có cánh tay dài lắm.”

“Nếu ngươi không chỉnh sửa cà-vạt cho ta, nếu ngươi không cố tình làm ta xao lãng để Eric có thể lẻn vào sau ta, thì có lẽ ta không giết ngươi,” Rogan nói.

Trên khuôn mặt gầy mòn của Bari thoáng nét ngạc nhiên. Rồi lão cười buồn. ”Ta không bao giờ có ý định đánh lừa anh,” lão nói. ”Lúc đó ta nghĩ là anh đã biết rằng anh sắp chết. Và do vậy ta muốn anh cảm nhận một tiếp xúc có chút tình người, an ủi anh trong những thời khắc cuối cùng đó mà không phản bội những đồng đội của mình. Anh thấy đấy ta đã không tha thứ cho mình từ hành động đó. Nhưng bây giờ ta phải nhấn mạnh điều này với anh: Ta chẳng liên quan gì đến cái chết của vợ anh hay với những tiếng la rú của cô ta cả.”

Mặt trời xứ Sicily đang ở ngay đỉnh đầu và tảng đá chìa ra phía bên trên đầu họ không còn che mát cho họ nữa. Rogan cảm nhận cơn cồn cào buồn nôn nổi lên trong bao tử. ”Có phải von Osteen đã giết nàng?” chàng gặng hỏi. ”Hãy nói cho ta biết ai đã hành hạ nàng và ta thề trên vong linh nàng rằng ta sẽ để ngươi đi tự do.”

Genco Bari đứng bật dậy. Lần đầu tiên trong quan hệ giao tình giữa họ lão tỏ ra khắc nghiệt và giận dữ. ”Anh khùng quá!” lão quát lên. ”Anh chẳng nhận ra là ta muốn anh giết ta sao?” Anh là người giải thoát ta, đâu phải kẻ hành hình ta. Hàng ngày ta phải chịu đựng những cơn đau khủng khiếp mà không thuốc men nào có thể hoàn toàn xua tan đi. Ung thư nằm trong từng tế bào của thân xác ta nhưng nó không chịu giết chết ta. Cũng như chúng tôi đã không thành công trong ý đồ giết anh ở Tòa án Munich. Có thể tôi còn phải sống để chịu sự đau đớn này trong nhiều năm nữa, Trời sao nhẫn tâm quá! Tôi đã biết ngay từ ngày đầu tiên là anh muốn giết tôi. Tôi đã giúp anh bằng mọi cách để tìm một cơ hội thuận lợi và an toàn nhất cho anh. ”Lão cười với Rogan. ”Điều này nói ra nghe có vẻ như một lời đùa tàn nhẫn đến khó tin, nhưng tôi sẽ chỉ nói cho anh nghe sự thật về vợ anh nếu anh hứa sẽ giết tôi.”

Rogan nói với giọng nghiệt ngã,” Tại sao ngươi không tự giết mình đi?”

Chàng ngạc nhiên khi Genco Bari cúi đầu rồi lại ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt mình. Hầu như cảm thấy xấu hổ, lão người Ý thầm thì,” Đó là một tội trọng làm mất linh hồn. Tôi tin Chúa.”

Một khoảng lặng kéo dài.. Cả hai đứng im như tượng hồi lâu. Cuối cùng Rogan nói, “Hãy cho tôi biết có phải von Osteen đã giết vợ tôi không, và tôi hứa sẽ kết liễu nỗi đau đớn cho ông.”

Genco Bari nói chậm rãi. ”Chính người cầm đầu nhóm chúng tôi, Klaus von Osteen, đã ra lệnh ghi âm lại những tiếng la hét của vợ anh để sau đó dùng tra tấn anh. Anh ta là một con người kỳ quái, kinh khủng.- chưa có người nào khác mà tôi từng biết lại nghĩ ra được một chuyện như thế vào một thời điểm như thế. Bởi vì không ai dự trù chuyện đó, anh hãy biết thế. Hoàn toàn là chuyện ngẫu nhiên. Nghĩa là anh ta phải nghĩ ra chuyện ghi âm ngay tại đó, ngay vào lúc sự việc vừa mới xảy ra, lúc cô gái đang chết.”

Rogan hỏi giọng cộc cằn,” Vậy ai đã tra tấn nàng? Ai đã giết nàng?”

Genco Bari nhìn thẳng vào đôi mắt chàng và nói giọng trầm trọng, ”Chính anh chứ ai”

Rogan cảm thấy máu dồn lên đầu, sọ não chung quanh tấm lắc bạc phập phồng vì đau đớn. Chàng nói giọng khản đặc,” Mi đồ con hoang thối tha, mi đánh lừa taMi không chịu nói cho ta ai làm chuyện đó. ”Chàng rút khẩu Walther từ túi áo jacket ra và chỉa vào bụng Bari. ”Nói cho ta biết ai giết vợ ta?”

Genco Bari lại nhìn thẳng vào mắt Rogan và nói giọng trầm trọng,” Chính anh. Cô ấy chết khi sinh ra một thai nhi đã chết từ trong bụng mẹ. Không ai trong chúng tôi đụng chạm gì đến cô ta. Chúng tôi chắc rằng cô ấy không biết gì. Nhưng von Osteen ghi lại những tiếng la rú của cô ấy để khủng bố tinh thần anh.”

“Mi nói dối,” Rogan nói. Không hề suy nghĩ chàng kéo cò khẩu Walther. Tiếng súng nổ dội vào đá như sấm rền, và tấm thân mảnh khảnh của Genco Bari ngã chúi xuống đất cách chỗ lão đứng gần năm feet. Rogan bước đến chỗ người chết đang co quắp tựa vào một tảng đá. Chàng ấn mũi súng vào tai Bari.

Người chết mở mắt và gật đầu tỏ vẻ biết ơn; lão thì thầm với Rogan,” Anh đừng tự dằn vặt mình. Những tiếng la rú của cô ấy nghe khủng khiếp vì cơn đau nào, cái chết nào cũng đều khủng khiếp cả. Chính anh rồi cũng sẽ lại phải chết và chuyện đó sẽ không kém khủng khiếp đâu.” Nhịp thở của lão làm vọt ra những tia máu. ”Hãy tha thứ cho ta như ta tha thứ cho anh,” lão thốt lên lời kinh cầu cuối cùng.

Rogan ôm xác lão trong tay mình, không bắn nữa, chờ cho lão chết hẳn. Chỉ mất mấy phút nữa thôi và chàng có đủ thời gian bắt chuyến bay ở Palermo. Nhưng trước khi rời đi chàng lấy một tấm chăn từ trong xe đắp lên thân thể Genco Bari. Chàng hy vọng nó sẽ sớm được phát hiện.

..............................&................................

loại: Hình Sự, Trinh Thám NXB:Công Thương ebook©vctvegroup Nguồn: tve-4u @nguyenthanh-cuibapebook PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.